Bản Hợp Đồng Lên Núi Tiên
Hoàng hôn ở Phàm Vân Trấn chưa bao giờ mang lại cảm giác lãng mạn cho những kẻ chạy ăn từng bữa. Đối với Nguyễn Ship Nhanh, bóng tối đang dần sụp xuống chỉ có một ý nghĩa duy nhất: chiếc xe đạp Phượng Hoàng của anh đang kêu cứu.
Tiếng rít "cót két, cót két" phát ra từ xích líp rỉ sét không còn là âm thanh vui tai nữa. Nó khô khốc, nặng nề, giống như tiếng xương khớp của một lão già sắp đất xuôi tay. Mỗi lần anh cố nhấn bàn đạp, xích xe lại khựng lên một nhịp, như thể muốn đứt phăng ra để giải thoát cho bản thân khỏi sự đày ải của chàng shipper phàm nhân.
Ship Nhanh dắt chiếc xe Phượng Hoàng lê từng bước nặng nề trên con đường đá xanh dẫn về phía góc đông của trấn. Đôi dép tổ ong dưới chân anh đã mòn vẹt một góc đế sau cú phanh chân khẩn cấp trốn thoát gậy sắt của Khâu Ác Bá hồi trưa. Trong túi áo trong của chiếc đồng phục cam sờn vai, mười đồng tiền đồng tiền tip từ Bạch Tiểu Thư vẫn còn ấm hơi tay. Đây là toàn bộ hy vọng, cũng là nguồn kinh phí duy nhất của anh để cứu vãn chiếc cần câu cơm gia truyền này.
"Trần Thiết! Cứu mạng!"
Ship Nhanh vừa đẩy cánh cửa gỗ loang lổ vết dầu mỡ của Tiệm sửa xe của Trần Thiết, vừa gào lên bằng giọng điệu tuyệt vọng nhất có thể.
Hơi nóng từ lò rèn phả ra hầm hập, mang theo mùi khét của sắt nung và mùi nồng nặc của dầu luyn phàm trần. Giữa những chồng săm lốp cũ kỹ xếp cao như núi, một gã đàn ông đô con với bộ râu quai nón bám đầy dầu mỡ đen sì đang đóng khố, mặc chiếc quần yếm jean bụi bặm. Đó là Trần Thiết, người bạn nối khố và cũng là kỹ sư cơ khí phàm trần duy nhất hiểu được cấu tạo cơ học phức tạp của chiếc xe đạp Phượng Hoàng.
Trần Thiết không thèm quay đầu lại, tay vẫn quai chiếc mỏ lết khổng lồ bằng thép rèn nguội gõ mạnh vào một chiếc vành xe sắt phát ra tiếng "boong boong" đanh thép.
"Kêu cái gì mà kêu? Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không? Tao đã bảo mày bao nhiêu lần rồi, đi giao hàng thì phải biết thương cái xe! Cái khung thép cổ điển này tuy bền thật, nhưng bộ xích líp của bố mày để lại là đồ phàm trần, làm sao chịu nổi cú bứt tốc trốn chó dữ của mày mãi được?"
"Biết thế nào được, lúc đó chó linh thú của tiên nhân rượt sau mông, tao không đạp lướt đi thì giờ này làm gì còn mạng mà đứng đây trả tiền sửa xe cho mày!" Ship Nhanh dắt xe vào góc tiệm, mệt mỏi ngồi bệt xuống một chiếc hòm gỗ phế liệu, lôi mười đồng tiền đồng ra đặt lên bàn cân sắt. "Này, toàn bộ gia tài của tao đấy. Cân lại cái vành bánh trước, tra mỡ bôi trơn xích líp gấp. Ngày mai tao có đơn hàng lớn lên núi Vân Tiên Tông, trễ một phút là lão sếp Cò trừ sạch mười phần trăm lương cứng của tao!"
Trần Thiết liếc nhìn mười đồng tiền đồng, thở dài một tiếng rồi vứt chiếc mỏ lết xuống đe sắt phát ra tiếng "kịch" nặng trịch. Gã bước tới, cúi người kiểm tra bộ xích líp đỏ ngầu rỉ sắt của chiếc Phượng Hoàng.
"Mười đồng? Mày khinh rẻ tay nghề của tao quá đấy Ship Nhanh. Nhưng thôi, nể tình mày vừa thoát khỏi tay Khâu Ác Bá, tao tra tạm cho mày mỡ bò đen phàm trần để đi tạm. Chứ muốn chống rỉ sét do ma pháp chướng khí trên núi tiên ăn mòn, mày phải kiếm được loại linh dầu cực phẩm bôi trơn vạn năm của bọn đan sư."
Trong lúc Trần Thiết bắt đầu gõ búa cân vành xe kêu "cộc cộc", từ trong bóng râm của chồng săm lốp phế thải, một bóng người gầy gò bỗng nhiên rụt rè bước ra.
Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi, mặc bộ đạo bào tạp dịch màu xám rách rưới đặc trưng của Vân Tiên Tông. Cậu ta đeo một cặp kính tròn dày cộp bằng thủy tinh phàm trần, tay ôm khư khư một cuốn sổ da rách nát và chiếc bút lông ngỗng. Khuôn mặt cậu ta đầy vẻ lóng ngóng, rụt rè nhưng đôi mắt lại sáng quắc lên khi nhìn chằm chằm vào chiếc xe đạp Phượng Hoàng.
"Ơ... xin hỏi, anh chính là vị... 'Thần Hành Kiếm Khách' phàm nhân đồn đại khắp trấn hôm nay sao?" Thiếu niên lắp bắp hỏi, giọng run run vì phấn khích.
Ship Nhanh nhíu mày, nhìn bộ quần áo xám của đối phương liền cảnh giác đứng bật dậy: "Kiếm khách cái gì? Tôi là Nguyễn Ship Nhanh, shipper của bưu cục Tốc Hành Ba Miền. Cậu là ai? Đệ tử tiên môn xuống núi cướp bưu phẩm à?"
"Không! Không phải!" Thiếu niên cuống quýt xua tay, suýt nữa làm rơi cuốn sổ. "Con tên là Lý Học Việc. Con vốn là đệ tử tạp dịch ngoại môn của Vân Tiên Tông, nhưng vì linh căn bị phế, không thể cảm ứng được linh khí nên vừa bị đuổi học sáng nay. Con... con không muốn về quê làm ruộng. Con muốn xin đi theo sư phụ học 'bộ pháp đạp xe thần kỳ' để đổi đời!"
Ship Nhanh ngơ ngác nhìn Trần Thiết, rồi lại nhìn Lý Học Việc: "Cậu bị điên à? Đây là xe đạp phàm trần, hoạt động bằng sức đùi cơ bắp, có phải pháp bảo bay lượn đâu mà học? Mà tôi cũng chẳng phải sư phụ của ai cả. Tôi chỉ là một kẻ chạy KPI kiếm cơm qua ngày thôi."
Lý Học Việc lập tức đẩy gọng kính dày cộp lên mũi, lật cuốn sổ ra ghi chép tốc ký với vẻ mặt vô cùng sùng bái: "Sư phụ thật là khiêm tốn! Con đã nghe người ta kể lại, trưa nay người chỉ dùng một cú giật ghi-đông nhẹ nhàng đã bẻ gãy hoàn toàn quỹ đạo tấn công bằng gậy sắt của Khâu Ác Bá. Đó rõ ràng là 'Vô Tri Thần Thông' đạt đến cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu! Người đạp xe không cần linh lực nhưng tốc độ còn nhanh hơn cả tu sĩ ngự khí bay là là mặt đất. Con cầu xin người nhận con làm đệ tử chạy vặt, con sẽ phân loại bưu phẩm và lau xe cho người không công!"
"Né ra cho tao làm việc, thằng ranh con tiên môn nửa mùa!" Trần Thiết nóng nảy vung chiếc mỏ lết gạt Lý Học Việc ra một bên. "Đừng có làm phiền bạn tao tính toán tiền nong. Nó sắp chết đói đến nơi rồi ở đó mà thần thông với chả kiếm ý!"
Đúng lúc bầu không khí đang hỗn loạn, một tiếng ho khan chói tai đột ngột vang lên từ phía cửa tiệm sửa xe.
"Khụ khụ! Nguyễn Ship Nhanh! Cậu trốn ở đây bôi nhọ danh dự bưu cục đấy à?"
Cả ba người trong tiệm lập tức quay đầu lại. Sếp bóc lột Tạ Tiền Cò đang đứng khoanh tay trước cửa. Lão già hói đầu bủn xỉn này vẫn mặc chiếc áo cam bưu cục cũ kỹ phẳng phiu, tay cầm chiếc thước gỗ gõ nhẹ vào lòng bàn tay theo nhịp điệu "cộc, cộc, cộc" quen thuộc. Nhưng điều đáng sợ hơn cả sự xuất hiện của lão là vật thể khổng lồ đang nằm trên chiếc xe đẩy tay phía sau mông lão.
Đó là một bao tải dứa màu cam khổng lồ, nặng trịch, bốc ra mùi hăng hắc nồng nặc của hóa chất amoniac khiến Trần Thiết phải hắt hơi liên tục. Trên bao tải dứa dán một nhãn đỏ chói của bưu cục ghi rõ chữ: "Phân bón hóa học urê đầu trâu - Trọng lượng: 50kg. Người nhận: Linh Dược Các, Vân Tiên Tông (Ngoại môn)".
Ship Nhanh nhìn thấy bao tải dứa nặng 50kg, tim anh liền nhảy lên tận cổ họng. Một linh cảm chẳng lành lập tức ập đến.
"Sếp... sếp mang cái đống bốc mùi này đến đây làm gì?" Ship Nhanh lùi lại một bước, tay nắm chặt yên xe đạp Phượng Hoàng bảo mệnh.
Tạ Tiền Cò cười híp mắt, nụ cười gian xảo lộ ra hàm răng vàng khè đầy tính toán thương mại: "Cậu Nhanh à, vận may của cậu đến rồi đây! Đây là đơn hàng VIP đặc biệt của Linh Dược Các trên núi Vân Tiên Tông. Đại sư tỷ Tần Dược Nhi bên đó nghe đồn dưới hạ giới có loại 'thần bột' phàm trần bón vào giúp linh thảo lớn nhanh như thổi, nên đã đặt bưu cục chúng ta giao gấp một bao urê này lên núi. Cước phí chuyến này cực kỳ béo bở!"
"Không đi!" Ship Nhanh từ chối thẳng thừng, đầu lắc như điên. "Đường đèo Tử Thần dốc đứng bốn mươi lăm độ, sương mù dày đặc, lại đầy rẫy yêu thú ăn thịt sườn núi. Xích xe đạp của tôi vừa mới tạm vá bằng mỡ bò phàm trần, chở bao phân bón năm mươi ký này lên đó khác nào nộp mạng cho dã thú? Sếp đi mà giao!"
Tạ Tiền Cò lập tức thu hồi nụ cười, khuôn mặt lão trở nên lạnh lùng như băng đá nha môn. Lão vung chiếc thước gỗ gõ mạnh xuống mặt hòm dầu luyn phát ra tiếng "bốp" đanh thép:
"Cậu Nhanh! Tôi nhắc lại cho cậu nhớ, cậu hiện tại vẫn chỉ là một Shipper Tập Sự! Theo Điều 5 Quy chế lao động bưu cục Tốc Hành Ba Miền, nhân viên tập sự không có quyền từ chối đơn hàng do trưởng chi nhánh chỉ định. Nếu cậu dám từ chối chuyến này, tôi sẽ lập tức sa thải cậu vì tội vô kỷ luật, cắt toàn bộ mười phần trăm lương cứng tháng này, và tịch thu luôn chiếc xe đạp Phượng Hoàng gia truyền này để trừ nợ bồi thường hợp đồng bưu chính!"
"Lão Cò! Lão ép người quá đáng!" Trần Thiết nổi giận lôi đình, bắp tay cuồn cuộn gân guốc vác chiếc mỏ lết khổng lồ bước lên chặn trước mặt Tạ Tiền Cò. "Đường đèo Tử Thần hiểm trở thế nào ai cũng biết. Đi chuyến này xe cộ hao mòn cực nặng, nguy hiểm đến tính mạng phàm nhân. Lão muốn bạn tôi chết dọc đường để quỵt tiền lương đúng không?"
Lý Học Việc cũng vội vàng bước lên, cố gắng dùng chút hiểu biết của mình để giải vây: "Trưởng bưu cục! Hay là để con đi thay sư phụ! Con quen thuộc đường lối ngoại môn sườn núi Vân Tiên, con có thể vác bao phân bón này chạy bộ lên núi! Con cầu xin người!"
Tạ Tiền Cò liếc nhìn Lý Học Việc bằng nửa con mắt, dùng thước gỗ gạt phăng cậu ta ra một bên đầy khinh bỉ:
"Cậu ranh con này chưa có thẻ Shipper Tập Sự, cũng không có bảo hiểm lao động bưu chính. Đi giữa đường bị yêu thú nuốt chửng thì ai đền bù giá trị bao phân bón hóa học urê này cho bưu cục? Đơn hàng này ký tên chỉ định Nguyễn Ship Nhanh giao nhận, chỉ có cậu ta mới có đủ thể lực cơ đùi mười năm để vận chuyển!"
Ship Nhanh đứng chết trân tại chỗ. Lời đe dọa "sa thải" và "tịch thu xe Phượng Hoàng" của Tạ Tiền Cò như hai gọng kìm siết chặt lấy linh hồn anh. Mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành ở quê nhà vẫn đang ngày ngày dệt vải, mong ngóng anh gửi tiền lương về để mua thuốc bắc trị bệnh khớp. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng này là di vật duy nhất của người bố quá cố Nguyễn Văn Chậm để lại, anh đã thề trước di ảnh của ông là sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.
Nếu mất việc, anh sẽ không có tiền đồng mua bánh mì kẹp thịt chống đói, không có tiền mua thuốc cho mẹ, và chiếc xe đạp gia truyền cũng sẽ rơi vào tay lão sếp bủn xỉn này để bán phế liệu phàm trần.
Sát khí bần cùng và nỗi sợ hãi cơm áo gạo tiền trong lòng Ship Nhanh bắt đầu đấu tranh kịch liệt với nỗi sợ hãi yêu thú tu tiên sườn núi. Cuối cùng, bản năng bảo vệ đồng lương và chiếc xe đạp đã giành chiến thắng tuyệt đối.
Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt mệt mỏi bỗng trở nên kiên định đến đáng sợ. Anh bước lên trước một bước, nhìn thẳng vào mắt Tạ Tiền Cò:
"Được, tôi nhận đơn này. Nhưng với một điều kiện!"
"Điều kiện gì? Cậu còn dám mặc cả với tôi à?" Tạ Tiền Cò nhíu mày, tay gõ thước gỗ nhè nhẹ.
Trần Thiết lập tức đứng bên cạnh phụ họa, vung mỏ lết tạo thế uy hiếp vật lý: "Phải mặc cả chứ! Đi chuyến này là bán mạng đấy lão Cò!"
"Thứ nhất," Ship Nhanh dõng dạc nói, "chuyến này dốc đứng hiểm trở, xe đạp hao mòn cực nặng. Bưu cục phải chi trả toàn bộ chi phí bảo trì săm lốp và dầu mỡ cho Trần Thiết sau khi tôi hoàn thành đơn hàng. Thứ hai, toàn bộ tiền tip linh thạch vụn hoặc quà tặng từ các tiên nhân Linh Dược Các phải thuộc về cá nhân tôi, bưu cục không được phép ăn bớt một xu nào!"
Tạ Tiền Cò nhẩm tính trong đầu. Lão bóp trán, tính toán chi phí sửa xe phàm trần của Trần Thiết chỉ tốn vài đồng tiền đồng lẻ, trong khi hợp đồng độc quyền với Linh Dược Các trị giá hàng trăm linh thạch vụn béo bở. Khoản lợi nhuận khổng lồ này hoàn toàn xứng đáng để lão nhượng bộ một chút.
"Được!" Tạ Tiền Cò đập mạnh thước gỗ xuống hòm dầu luyn phát ra tiếng "bốp" quyết định. "Tôi đồng ý! Nhưng cậu phải cam kết danh dự: bao phân bón urê này phải được giao tận tay Đại sư tỷ Tần Dược Nhi trước năm giờ chiều ngày mai. Nếu trễ hẹn hoặc làm rách bao tải dứa rơi vãi phân bón dọc đường, cậu phải tự đền bù gấp đôi giá trị bao phân bón này cho bưu cục!"
"Ký hợp đồng đi," Ship Nhanh lạnh lùng nói.
Tạ Tiền Cò rút ra một tờ biên nhận đỏ bưu cục từ trong túi áo, đặt lên bàn cân sắt. Ship Nhanh giật lấy chiếc bút bi Thiên Long mực xanh, cắn răng ký tên xác nhận vào bản hợp đồng lên núi tiên đầy hiểm nguy.
Ngay khi chữ ký hoàn thành, Lý Học Việc đứng bên cạnh lập tức trợn tròn mắt kính, tay lật sổ ghi chép dồn dập: *Sư phụ thật là vĩ đại! Vì muốn rèn luyện đạo tâm bứt phá giới hạn phàm nhân, người đã bất chấp nguy hiểm Đèo Tử Thần để ký vào khế ước nhân quả tối cao của tiên môn! Đây chắc chắn là một phần trong kế hoạch tu luyện thần thông 'Thần Hành Kiếm Khách' của người!*
"Sư phụ! Con xin được đi theo gánh vác bao dứa phân bón giúp người!" Lý Học Việc quỳ sụp xuống đất, ôm chặt lấy chân Ship Nhanh khóc lóc van xin.
"Tránh ra, thằng ranh này!" Ship Nhanh bực bội gạt cậu ta ra. "Bao phân bón nặng năm mươi ký, cậu gầy như bộ xương khô thế này vác được ba bước là sụm bà chè. Đứng im đó xem tôi sắp xếp hàng hóa đây."
Để chuẩn bị cho chuyến leo núi dốc đứng bốn mươi lăm độ hiểm trở, Ship Nhanh bắt đầu áp dụng "Kỹ thuật phân loại bưu phẩm theo khối lượng" – tuyệt kỹ sinh tồn tối thượng của dân shipper phàm trần.
Anh dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng ra giữa tiệm sửa xe. Trần Thiết giúp anh khiêng bao tải dứa phân bón urê nặng 50kg đặt lên chiếc giá thồ hàng bằng sắt siêu cứng phía sau xe đạp.
Nếu đặt bao phân bón nằm ngang thông thường, trọng tâm xe đạp sẽ bị đẩy lên cao, khi đạp xe leo dốc dốc đứng sườn núi xe sẽ lập tức bị lật ngược ra sau quật ngã phàm nhân. Ship Nhanh tỉ mỉ đặt bao tải dứa dọc theo sườn xe, ép sát vào bánh sau để hạ thấp tối đa trọng tâm vật lý của xe đạp.
Đồng thời, anh xếp toàn bộ đống dụng cụ phàm trần nặng nề như kìm sắt, búa rỉ sét và các chai dầu gió Trường Sơn màu xanh vào chiếc Balo dứa cam gia cố nylon khổng lồ đeo trên vai, thắt chặt dây đai bụng để giữ thăng bằng tuyệt đối cho cơ thể khi ôm cua đổ dốc.
Trần Thiết đứng bên cạnh, sử dụng những sợi dây cao su cắt từ săm lốp xe tải cũ để quấn chặt bao phân bón vào khung xe Phượng Hoàng, buộc thắt nút chữ nhân siêu chắc chắn.
"Xong rồi đấy," Trần Thiết lau mồ hôi trán bám đầy dầu mỡ đen sì, nhìn chiếc xe đạp Phượng Hoàng bọc phân bón nặng trĩu. "Tao đã tra thêm mỡ bò đen phàm trần vào xích cho mày. Nhưng nhớ kỹ, đường đèo Tử Thần dốc lắm, xích xe rỉ sét này chỉ chịu đựng được một chuyến này thôi. Lên núi nhớ tìm cách xin bọn tiên nhân tí linh dầu bôi trơn vạn năm của chúng bôi vào xích, không thì chuyến về mày chỉ có nước dắt bộ dốc đứng!"
"Tao biết rồi," Ship Nhanh mệt mỏi đội chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu lên đầu, cài quai nhựa chắc chắn dưới cằm phát ra tiếng "tạch".
Anh xỏ chặt hai chân vào đôi dép tổ ong màu cam mới tinh bám đầy bụi đất, nhổm mông leo lên yên xe đạp Phượng Hoàng. Trọng lượng 50kg của bao phân bón đè nặng xuống khiến lốp xe hơi lún nhẹ trên nền đất cát, nhưng nhờ kỹ thuật phân loại khối lượng hoàn hảo của anh, chiếc xe đạp vẫn giữ được thăng bằng bất động mà không cần chân chống.
Lý Học Việc đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào tư thế khom lưng của Ship Nhanh, ghi chép dồn dập vào sổ da rách nát với vẻ mặt vô cùng thành kính: *Sư phụ đang sử dụng bộ pháp 'Phân Loại Khối Lượng Đại Pháp'! Người sắp xếp phân bón hóa học bọc dứa cam theo đúng sơ đồ ngũ hành bát quái, hạ thấp trọng tâm để câu thông với địa mạch linh khí núi Vân Tiên! Đây chính là bí thuật giúp xe đạp phàm trần đi xuyên qua mọi trận pháp cấm chế không cần linh lực!*
"Sư phụ lên đường bình an! Con sẽ luôn túc trực tại bưu cục đợi tin thắng trận của người!" Lý Học Việc hét lớn, cúi đầu lạy ba lạy.
"Thằng điên này," Ship Nhanh lẩm bẩm càu nhàu, gạt chân chống xe đạp lên phát ra tiếng kịch đanh thép.
Anh gồng cứng cơ đùi phàm trần mười năm lao động dẻo dai, nhấn mạnh hai chân xuống bàn đạp sắt rỉ sét. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng bọc phân bón nặng trĩu lập tức lao vọt đi, phát ra tiếng kêu xích xe êm ái hơn nhờ mỡ bôi trơn tạm thời của Trần Thiết.
Trời bắt đầu tối hẳn. Từ phía chân trời Phàm Vân Sơn Mạch xa xôi, những đám mây sương mù màu xám hắc ám bắt đầu kéo đến che phủ đỉnh núi Vân Tiên Tông. Tiếng gió rít gào qua khe núi hiểm trở, mang theo mùi ẩm ướt của độc vụ Đầm Lầy Sương Mù và những tiếng gầm rú mơ hồ của yêu thú hoang dã sườn núi vọng về.
Nguyễn Ship Nhanh khom lưng đạp xe tiến ra khỏi cổng trấn Phàm Vân, hướng thẳng về phía con đường đèo dốc đứng bốn mươi lăm độ đầy hiểm nguy rình rập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!