Nhạc nềnTeatime

Đèn Pin Siêu Sáng Phá Thuật Ẩn Thân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm như một tấm vải liệm khổng lồ đổ sụp xuống Phàm Vân Sơn Mạch. Gió núi rít qua các khe đá gồ ghề, phát ra những tiếng hú rợn người giống như tiếng khóc than của oan hồn. Trên con đường đèo Tử Thần dốc đứng bốn mươi lăm độ, sương mù ban đêm bắt đầu đặc quánh lại, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên cảnh giáp ranh giới tu tiên.


Thế nhưng, bất chấp khung cảnh rùng rợn có thể khiến bất kỳ tu sĩ nhát gan nào cũng phải quay đầu ngự kiếm chạy trốn, một bóng dáng màu cam chói lọi vẫn đang lầm lũi đạp xe tiến về phía trước.


*Xè xè... xè xè...*


Tiếng xích líp của chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển vang lên những tiếng chuyển động cơ học cực kỳ êm ái, gần như hoàn toàn vô âm. Nhờ có bình Linh dầu vạn năm quý giá – thứ cực phẩm mà Đại sư tỷ Tần Dược Nhi của Linh Dược Các đã tài trợ để bảo dưỡng phương tiện – bộ xích líp vốn rỉ sét của xe giờ đây chạy mượt mà đến mức không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Trên sườn khung sắt thô sần sùi của chiếc xe đạp, vết xước sơn dài mười phân lộ ra lớp thép trắng lạnh lẽo – chứng tích đau đớn từ cú chặn đường của đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang hôm trước – vẫn lấp lánh nhẹ dưới ánh trăng non yếu ớt.


Nguyễn Ship Nhanh khom lưng sát ghi-đông theo đúng "Bộ pháp đạp xe khí động học" dã chiến để giảm tối đa sức cản của gió đêm. Đầu anh đội chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu tiêu chuẩn của bưu cục, quai cài chắc nịch dưới cằm. Đôi dép tổ ong màu cam dưới chân anh liên tục nhấn đều đặn lên bàn đạp sắt rỉ sét.


"Lại là ca đêm chết tiệt!" Ship Nhanh càu nhàu qua lớp khẩu trang vải kháng khuẩn dầy cộp. Giọng anh nghẹn lại vì bực dọc. "Đường sá cái vùng biên cảnh này đúng là không bằng một góc dưới trấn phàm. Tối như hũ nút thế này thì nhìn số nhà kiểu gì? Đơn hàng khẩn cấp giao một hộp canh gà hầm phàm nhân lên cho đệ tử ngoại môn trốn học đêm mà trễ hẹn một giây thôi, lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò chắc chắn sẽ gõ thước gỗ lạch cạch lên bàn tính, trừ phắt mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của mình!"


Mười lăm đồng tiền đồng phàm trần! Đối với Ship Nhanh, đó là cả một gia tài, là mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm đầu trấn, là nửa liều thuốc bắc cho mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành ở quê nhà! Cơn ám ảnh bị trừ lương khiến cơ đùi phàm nhân của anh gồng cứng như đá tảng, đạp xe Phượng Hoàng lao vun vút trong đêm tối mà không hề biết rằng, ngay trong bụi rậm âm u bên đường đèo, một cặp mắt đỏ rực sát khí đang dán chặt vào bóng lưng màu cam của anh.


***


Trong bụi rậm rậm rạp ngập tràn oán khí, Huyết Linh Tử – tà tu hút máu khét tiếng của tà phái Đông Vực, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín – đang nấp kín thân hình. Hắn mặc chiếc áo choàng đỏ máu, khuôn mặt trắng bệch không một giọt máu, móng tay dài hơn ba tấc nhọn hoắt như dao cạo, lấp lánh ánh sáng đỏ tà ác.


"Hừ, tên phàm nhân mặc áo cam này chính là kẻ được đồn đại là 'Thần Hành Kiếm Khách' đã đè bẹp Tiền Vô Nghĩa sao?" Huyết Linh Tử liếm bờ môi khô khốc, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác và tàn nhẫn. "Hội trưởng Tống Giảo Quyệt của thương hội Thiên Lý Mã đã trả cho ta một túi tiền đồng Phàm Vân Trấn khổng lồ để lấy mạng hắn đêm nay. Ta không cần biết hắn có phải cao nhân ẩn thế giả dạng phàm nhân hay không, dưới chiêu 'Huyết vụ ẩn thân' của ta, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ Kỳ cũng phải phơi thây làm xác khô!"


Huyết Linh Tử vận hành Huyết Hải Hấp Huyết Thuật, linh lực tà môn màu đỏ máu tuôn ra dồn dập. Toàn bộ thân thể hắn lập tức tan rã, hóa thành một làn sương máu mỏng lơ lửng, không hề phát ra một tiếng động hay một luồng sinh khí nào. Đây chính là tuyệt kỹ ẩn thân tối thượng của hắn, giúp hắn hoàn toàn hòa mình vào bóng tối đêm đen sườn núi để tiếp cận mục tiêu từ phía sau.


Làn sương máu đỏ rực oán khí từ từ trôi ra khỏi bụi rậm, bám sát theo sau đuôi chiếc xe đạp Phượng Hoàng đang di chuyển. Huyết Linh Tử ẩn mình trong sương, vô cùng kinh ngạc khi thấy chiếc xe sắt rỉ của đối phương di chuyển hoàn toàn êm ru, không hề phát ra một tiếng động cơ học hay linh lực dao động nào.


"Kỳ lạ! Chiếc xe sắt kia di chuyển nhanh như gió cuốn nhưng tại sao lại không có một chút tiếng động rít kim loại nào?" Huyết Linh Tử thầm kinh hãi trong lòng. "Đúng rồi! Thần vật tự che giấu hào quang! Chiếc xe sắt rỉ kia chắc chắn là thần binh hộ tông tối cổ được bôi trơn bằng tiên dịch thượng giới để vô hiệu hóa mọi trận pháp dò tìm âm thanh! Tên phàm nhân này quả nhiên là một đại lão ẩn thế thâm sâu khó lường!"


Sự tự suy diễn hoang mang khiến Huyết Linh Tử không dám khinh suất tấn công trực diện. Hắn quyết định dùng mưu hèn kế bẩn: phá hủy phương tiện di chuyển trước. Hắn lướt làn sương máu áp sát vào bánh sau xe đạp, vươn móng tay dài nhọn hoắt bám đầy oán khí đỏ ra, định cào rách lốp xe và giật đứt xích xe đạp Phượng Hoàng.


*Xoẹt!*


Móng tay sắc nhọn của Huyết Linh Tử vừa chạm vào bộ xích líp của xe đạp, một dị biến lập tức xảy ra.


Do bộ xích líp được bôi trơn bằng một lượng lớn Linh dầu vạn năm của Linh Dược Các – thứ linh dầu cực kỳ trơn nhạy và có khả năng chống ma pháp ăn mòn – bề mặt kim loại của xích xe trơn tuột đến mức phi lý. Móng tay dài ba tấc của Huyết Linh Tử vừa ấn vào liền bị trượt đi lập tức, hoàn toàn không thể bám vào hay tạo ra bất kỳ lực cắt vật lý nào.


Không những thế, do xích xe đang quay với tốc độ cực nhanh bằng lực đùi phàm nhân mười năm leo dốc của Ship Nhanh, phản lực cơ học kết hợp với độ trơn cực hạn của Linh dầu vạn năm đã tạo ra một lực trượt ly tâm cực mạnh, gạt văng bàn tay bám đầy oán khí của Huyết Linh Tử ra ngoài, khiến làn sương máu của hắn bị chao đảo mạnh mẽ.


"Cái... cái gì thế này?!" Huyết Linh Tử kinh hoàng hét lên trong lòng, làn sương máu suýt chút nữa bị tán loạn. "Bộ xích sắt rỉ kia chứa thứ tiên dịch gì mà trơn nhạy đến mức tà pháp móng vuốt của ta không thể chạm vào? Lực phản chấn cơ học phàm trần kia mạnh mẽ đến mức làm rung chuyển cả linh lực Luyện Khí tầng chín của ta! Đúng là thần binh vô song không thể xâm phạm!"


***


Trong khi Huyết Linh Tử đang chìm đắm trong sự hoảng sợ tột độ, Nguyễn Ship Nhanh vẫn hoàn toàn vô tư đạp xe phía trước. Anh chỉ cảm thấy bánh sau xe hơi đảo nhẹ một cái như vừa cán qua vũng nước mưa trơn trượt sườn núi.


"Ủa, gió núi đêm nay độc địa thật, làm bánh sau xe hơi đảo lái." Ship Nhanh càu nhàu bực dọc, mắt dán chặt vào chiếc bản đồ giấy phàm trần bám đầy bụi phấn kẹp trên ghi-đông. "Đã thế đường đèo Tử Thần này lại không có lấy một bóng đèn đường! Tối thui thế này thì làm sao tìm được cái ngõ nhỏ rẽ vào nhà khách hàng? Nếu tìm không ra nhà, bị bom hàng thì công sức chạy deadline ca đêm của mình đổ sông đổ bể hết!"


Nghĩ đến viễn cảnh mười lăm đồng tiền đồng lương cứng bị sa thải bay màu, Ship Nhanh lập tức kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của một shipper chạy KPI chuyên nghiệp. Anh sực nhớ ra trong chiếc balo dứa cam khổng lồ dệt từ bao tải dứa gia cố nylon đeo trên vai mình có một món bảo bối phàm trần cực kỳ hữu dụng.


Đó chính là chiếc Đèn pin siêu sáng chạy pin mặt trời – hàng công nghệ phàm trần cao cấp được nhập khẩu trực tiếp từ bưu cục tổng Tốc Hành Ba Miền dưới hạ giới. Chiếc đèn pin này có choá đèn rộng khổng lồ bằng nhôm bóng loáng, sử dụng bóng đèn LED công suất cực đại 20.000 lumens, phát ra luồng ánh sáng trắng cường độ cao có thể chiếu xa hàng dặm trong đêm tối. Ban ngày, anh đã phơi chiếc đèn dưới nắng gắt sườn núi Phàm Vân suốt mười tiếng đồng hồ để sạc đầy pin mặt trời.


Ship Nhanh thò tay vào balo, lôi chiếc đèn pin siêu nặng ra, dùng băng keo đen cách điện quấn chặt vào ghi-đông xe đạp hướng thẳng về phía trước bụi rậm bên đường đèo để tìm biển số nhà.


"Để xem cái ngõ rẽ nằm ở chỗ nào!"


Ship Nhanh gạt mạnh công tắc nhựa màu đỏ trên thân đèn pin phát ra tiếng *cạch* gọn gàng.


*OANH!*


Một cột ánh sáng trắng cường độ cao, chói lòa tột cùng đột ngột bùng nổ, xé toạc màn đêm u ám của Phàm Vân Sơn Mạch. Luồng ánh sáng vật lý phàm trần mạnh mẽ đến mức biến cả một vùng đường đèo Tử Thần tối tăm trong bán kính trăm mét trở nên sáng rực rỡ như ban ngày dưới ánh nắng ban trưa.


Ngay lập tức, luồng ánh sáng trắng cực mạnh quét thẳng vào làn sương máu "Huyết vụ ẩn thân" của Huyết Linh Tử đang lơ lửng bám đuôi ngay sát phía sau bánh xe đạp Phượng Hoàng.


Chiêu thức Huyết vụ ẩn thân của tà tu thực chất là một loại ma pháp bóng tối cấp thấp, hoạt động dựa trên nguyên lý khúc xạ ánh sáng yếu ban đêm và sự nhiễu loạn thị giác của đối phương trong bóng tối để ngụy trang thân thể. Khi gặp phải luồng ánh sáng trắng cường độ cao 20.000 lumens phát ra trực diện từ khoảng cách chưa đầy một thước, cấu trúc ngụy trang ma pháp dựa trên bóng tối lập tức bị phá hủy hoàn toàn.


Luồng ánh sáng vật lý cực mạnh xé toạc làn sương máu hắc ám như một lưỡi dao vô hình xé toạc tấm vải mỏng. Ma pháp bị cưỡng chế phá vỡ đột ngột khiến oán khí tà môn bùng nổ ngược lại, tạo ra một phản lực linh lực cực mạnh dội thẳng vào kinh mạch của Huyết Linh Tử.


*PHỤT!*


Huyết Linh Tử bị cưỡng chế hiện nguyên hình thân thể tà tu rách nát giữa luồng ánh sáng trắng chói lòa. Hắn há miệng phun ra một ngụm máu tươi, khuôn mặt vốn trắng bệch giờ đây càng thêm phần xám xịt do bị phản phệ kinh mạch dữ dội.


Thế nhưng, sự đau đớn thể xác chưa là gì so với sự tàn phá hủy diệt nhắm vào đôi mắt của hắn.


Để có thể nhìn rõ và di chuyển không tiếng động trong bóng tối ban đêm sườn núi, Huyết Linh Tử trước đó đã vận hành tà thuật để giãn nở tối đa đồng tử của hai mắt, giúp hấp thụ toàn bộ ánh sáng yếu ớt của đêm đen. Khi luồng ánh sáng trắng cường độ cực đại rọi thẳng vào đôi mắt đang giãn nở hết cỡ từ khoảng cách cực gần, võng mạc của hắn lập tức bị quá tải nhiệt độ cao hoàn toàn!


*XÈÈÈÈ!*


"AAAA!!! ĐÔI MẮT CỦA TA!!!"


Huyết Linh Tử hét lên một tiếng thảm thiết kinh hoàng vang vọng khắp núi rừng. Tiếng la hét đau đớn tột cùng xé toạc bầu không khí câm lặng ban đêm. Hai mắt hắn bốc lên một làn khói trắng nhẹ do bị quá tải ánh sáng vật lý, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, toàn bộ thị lực bị mất sạch, rơi vào trạng thái mù tạm thời hoàn toàn.


Trong đầu tà tu Luyện Khí Kỳ tầng chín lúc này nổ tung một tiếng *oanh*, đạo tâm tà môn sụp đổ hoàn toàn thành từng mảnh vụn. Hắn run rẩy ôm lấy khuôn mặt bám đầy máu tươi, gào thét trong hoảng loạn tột độ:


"Chí... Chí Dương Thần Quang! Thần thông thái dương tối cổ! Hắn... hắn không bộc lộ linh lực nhưng lại có thể triệu hồi ra luồng thần quang chí dương hủy diệt vạn vật hắc ám! Đôi mắt tà nhãn của ta... tà công của ta bị thần quang thiêu rụi rồi! Chạy... mau chạy trốn nhân quả hủy diệt này!"


Huyết Linh Tử hoảng loạn tột độ, hai tay ôm chặt lấy mắt, loạng choạng lùi bước dốc đứng sườn núi sạt lở để tìm đường tẩu thoát trong bóng tối câm lặng.


Thế nhưng, số phận của gã tà tu xui xẻo vẫn chưa dừng lại ở đó.


Ngay tại mép đường đèo dốc đứng dẫn xuống thung lũng sâu hoắm, Nguyễn Ship Nhanh trước đó đã rải một vệt bột vôi phàm trần màu trắng mịn – thứ bột vôi do Cậu tư Nguyễn Văn Sửa Sang tặng để đánh dấu các tuyến đường sạt lở và ổ gà nguy hiểm cho xe đạp né tránh ban đêm. Vệt bột vôi phàm trần dày cộp gặp sương đêm ẩm ướt tạo thành một lớp gờ trơn trượt như mỡ bò.


Huyết Linh Tử đang bị mù tạm thời hoàn toàn, hai chân loạng choạng bước lùi trúng vệt bột vôi trơn trượt của cậu tư rải ngẫu nhiên.


*XOẠCH!*


"Á!!!"


Một tiếng hét thảm thiết nữa vang lên. Huyết Linh Tử mất hoàn toàn điểm tựa thăng bằng vật lý, hai chân trượt mạnh trên vệt vôi bột trơn nhầy, toàn bộ thân hình gầy trơ xương bay lơ lửng trên không trung một vòng rồi rơi tự do thẳng xuống dưới.


*TÕM!!!*


Huyết Linh Tử cắm thẳng đầu xuống một vũng mương nước thải phàm trần đen ngòm, hôi thối nồng nặc ven đường đèo. Nước bùn bẩn thỉu bắn tung tóe khắp nơi, bám đầy lên chiếc áo choàng đỏ máu lộng lẫy của gã tà tu. Đầu gã cắm chặt dưới mương nước bẩn, hai chân chổng ngược lên trời giãy giụa điên cuồng như một con vịt bị nghẹn cổ.


Trong lúc ngã lộn nhào xuống mương, chiếc lọ bằng xương người chứa máu tươi lấp lánh oán khí đỏ – bảo vật tà môn chứa đầy bằng chứng phạm tội cấu kết tà đạo của hắn – tuột khỏi tay áo, lăn lông lốc trên mặt đường đèo dốc đứng rồi dừng lại ngay sát vành bánh trước xe đạp Phượng Hoàng.


***


*KÍT... KÉTTTT!*


Tiếng rít má phanh cao su phàm trần chói tai vang lên đột ngột. Nguyễn Ship Nhanh bóp chặt phanh xe, dựng chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng xuống đất phát ra tiếng *kịch* vững chãi. Anh cởi chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu treo lên ghi-đông, quẹt vệt mồ hôi ròng ròng trên trán, khuôn mặt phàm nhân lộ rõ vẻ ngơ ngác và bực dọc.


Anh cầm chiếc đèn pin siêu sáng rọi thẳng vào mương nước thải hôi thối bên đường, nhìn gã đàn ông mặc áo choàng đỏ máu đang giãy giụa điên cuồng dưới bùn đen.


"Ủa? Ai lại đi cosplay tà tu tồi tàn rồi trượt chân ngã xuống mương nước thải phàm trần thế kia?" Ship Nhanh nhíu mày, lắc đầu ngán ngẩm qua lớp khẩu trang vải dầy cộp. "Đã thế còn la hét om sòm làm mình giật cả mình suýt nữa thì sập vành xe đạp Phượng Hoàng gia truyền của bố Chậm để lại! Đúng là mấy kẻ lười lao động phàm trần rảnh rỗi sinh nông nổi!"


Ship Nhanh nhìn chiếc đèn pin siêu sáng gắn trên ghi-đông, thấy vạch báo dung lượng pin mặt trời đột ngột tụt mất một nửa, chỉ còn lại năm mươi phần trăm điện năng tích lũy ban ngày do luồng ánh sáng cực mạnh vừa rồi tiêu hao quá nhiều điện năng vật lý.


"Trời đất ơi! Chiếu có mấy giây tìm đường mà pin tụt mất một nửa rồi!" Ship Nhanh xót xa gào lên đầy tiếc của. "Lại tốn công ngày mai phải phơi nắng sạc lại pin mặt trời rồi! Đúng là xui xẻo đủ đường ca đêm!"


Đang định gạt chân chống lên để tiếp tục đạp xe chạy deadline giao hộp canh gà hầm cho khách trước mười hai giờ đêm, ánh sáng đèn pin của anh bỗng nhiên rọi trúng một vật thể kỳ lạ đang nằm lăn lóc ngay sát vành bánh trước xe đạp Phượng Hoàng.


Đó là một chiếc lọ nhỏ được chạm khắc tinh xảo bằng xương người trắng hếu, bên trong chứa một thứ chất lỏng màu đỏ tươi lấp lánh oán khí đỏ tà ác nhẹ nhàng rò rỉ ra ngoài bốc mùi tanh nồng.


Ship Nhanh cúi người xuống nhặt chiếc lọ lên, khuôn mặt phàm nhân lộ rõ vẻ nghi ngờ và cảnh giác.


"Cái hũ sành xương xẩu bẩn thỉu này... nhìn gớm ghiếc tà ác thế này chắc chắn là tang vật của bọn trộm cắp mộ cổ phàm trần hoặc bọn phá hoại bưu phẩm rồi!" Ship Nhanh lẩm bẩm tính toán, đôi mắt phàm nhân chợn tròn lên khi ngửi thấy mùi tiền thưởng. "Đúng rồi! Hôm trước Thư lại Đỗ Đăng Ký ở nha môn Phàm Vân Trấn có dán cáo thị truy tìm tang vật của bọn trộm cắp tà đạo quấy phá trị an trấn, ai nộp bằng chứng sẽ được thưởng nóng một trăm đồng tiền đồng phàm trần! Mang cái hũ sành xương xẩu này về nha môn nộp cho Lý Đại Nhân báo quan, biết đâu lại được thưởng tiền đồng để mua hộp sơn phết lại sườn xe đạp Phượng Hoàng bị xước sơn mười phân lộ thép trắng kia!"


Nghĩ đến khoản tiền thưởng một trăm đồng tiền đồng phàm trần béo bở, Ship Nhanh hớn hở ra mặt. Anh lập tức lôi một chiếc túi nylon phàm trần từ trong balo dứa cam ra, bọc kín chiếc lọ bằng xương người chứa máu tươi lại để tránh làm bẩn balo bưu chính cam, rồi cẩn thận nhét sâu xuống đáy balo dứa cam cùng với xấp biên nhận đỏ đóng dấu đỏ bưu cục.


Anh gạt chân chống xe đạp lên, nhảy lên yên xe đạp Phượng Hoàng. Bộ xích líp bôi Linh dầu vạn năm hoạt động hoàn toàn êm ru không tiếng động đưa chiếc xe lướt nhanh như bay xuống chân núi Phàm Vân sương mù dày đặc để hoàn thành nốt đơn hàng đêm khẩn cấp, hoàn toàn phớt lờ tiếng la hét rên rỉ thảm thiết của gã tà tu Luyện Khí tầng chín Huyết Linh Tử đang ôm mắt khóc lóc dưới mương nước thải hôi thối phía sau lưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!