Nhạc nềnTeatime

Bình Cảnh Bom Hàng Và Hố Phân Tự Đào

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm của vùng biên cảnh Phàm Vân Trấn còn chưa kịp tan, Nguyễn Ship Nhanh đã đứng trước sân sau bưu cục Tốc Hành Ba Miền, xót xa lấy vạt áo cam sờn vai lau đi lau lại sườn chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển. Vệt xước dài mười phân lộ ra lớp thép trắng lạnh lẽo – dấu tích từ cú chặn đường của đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang hôm trước – cứ như một cái gai đâm thẳng vào mắt anh. Đối với một tên phàm nhân coi chiếc xe đạp gia truyền của bố Chậm để lại như sinh mệnh này, vệt xước đó chẳng khác nào một vết thương chí mạng trên cơ thể. Anh thầm nghiến răng, trong lòng thầm tính toán phải làm sao ép gã trưởng lão chấp pháp Vương Nghiêm Khắc hoặc đám thổ phỉ kia nôn ra đủ năm trăm đồng tiền đồng phàm trần để sơn lại xe mới chịu yên.


Đang mải mê lau xe, tiếng bước chân hớt hải từ cổng trước vang lên, kèm theo mùi nước mắm nhĩ Phú Quốc nồng nặc quen thuộc bốc lên ngào ngạt. Bác cả Nguyễn Văn Nợ – chủ tiệm tạp hóa lớn nhất nhì trấn phàm, đồng thời cũng là con nợ dai dẳng chuyên gửi thư khất nợ của bưu cục – mồ hôi nhễ nhại chạy xộc vào sân sau, tay cầm một phong thư dán kín bằng sáp đỏ, mặt mũi hớt hải như nhà sắp sập.


"Nhanh ơi! Cứu bác! Đơn hàng này mà không giao được, tiệm tạp hóa của bác phá sản mất con ơi!" Bác cả Nợ thở không ra hơi, chìa phong thư ra trước mặt Ship Nhanh.


Ship Nhanh nhíu mày, lùi lại nửa bước để tránh mùi nước mắm nồng nặc đang bốc ra từ người bác mình. "Bác cả, từ từ đã. Bác lại trốn nợ ai nữa à? Bưu cục hôm nay ca sáng bận lắm, cháu còn phải phân loại bưu phẩm ngoại môn..."


"Không phải trốn nợ! Lần này bác là chủ nợ!" Bác cả Nợ đập đùi cái bộp, mếu máo kể khổ. "Tên Tiền Vô Nghĩa – thiên tài nội môn của Vân Tiên Tông ấy! Tuần trước hắn xuống trấn phàm, mua liền ba chum nước mắm nhĩ Phú Quốc loại thượng hạng của bác để về nấu cái món lẩu linh dược gì đó đột phá cảnh giới. Lúc nhận hàng thì hống hách bảo là tu sĩ tiên môn không mang theo tiền đồng, hẹn ba ngày sau sẽ cho đệ tử mang linh thạch xuống trả. Thế mà nay đã mười ngày rồi, bác lên cổng tông môn đòi tiền thì bị đám chấp pháp vệ đuổi thẳng cổ, còn dọa đánh gãy chân! Bác tức quá, viết lá thư đòi nợ này, con phải giao tận tay hắn cho bác!"


Đúng lúc này, từ trong nhà gỗ hai tầng, sếp bóc lột Tạ Tiền Cò thò cái đầu hói lưa thưa vài sợi tóc ra ngoài cửa sổ, hai mắt sáng quắc khi ngửi thấy mùi tiền. Lão gõ chiếc thước gỗ xuống bàn tính lạch cạch: "Đơn hàng khẩn cấp lên nội môn Vân Tiên Tông? Phí vận chuyển liên giới tính gấp ba, tổng cộng là mười lăm đồng tiền đồng! Nguyễn Văn Nợ, ông có trả nổi tiền cước không?"


"Trả! Trả chứ! Tôi trả bằng tiền mặt!" Bác cả Nợ vội vàng móc ra mười lăm đồng tiền đồng kẽm sáng loáng đặt lên bàn.


Tạ Tiền Cò lập tức giật lấy tiền, nhét tọt vào túi áo rồi quay sang trừng mắt nhìn Ship Nhanh, vung vẩy chiếc thước gỗ đầy đe dọa: "Nguyễn Ship Nhanh! Đơn hàng này ghi rõ địa chỉ người nhận là Tiền Vô Nghĩa tại chính điện nội môn. Quy định của bưu cục là phải giao tận tay, ký nhận rõ ràng. Nếu cậu để khách hàng bom hàng, hoặc mang bưu phẩm hoàn trả về vì không tìm thấy người, tôi sẽ lập tức kích hoạt điều khoản phạt: trừ mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của tháng này, nghe rõ chưa hả?"


"Trừ mười phần trăm lương cứng?"


Hai từ nhạy cảm ấy vừa lọt vào tai, Nguyễn Ship Nhanh lập tức rùng mình một cái. Mười lăm đồng tiền đồng lương cứng của anh – tương đương với mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm của Trương Bánh Mì đầu trấn, là nửa liều thuốc bắc cho mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành ở quê nhà! Đầu óc anh lập tức nổ tung một tiếng *oanh*, hai mắt phàm nhân đột ngột đỏ ngầu lên, cơ đùi gồng cứng như đá tảng. Trạng thái tâm lý vô địch – Bình cảnh 'Bom Hàng' – chính thức được kích hoạt!


"Sếp yên tâm." Giọng Ship Nhanh đều đều, lạnh lùng như một cỗ máy đã vào guồng. "Trong từ điển của Nguyễn Ship Nhanh không có hai từ 'bom hàng'. Dù hắn có trốn xuống lòng đất, cháu cũng bắt hắn phải ký tên vào sổ nhận hàng!"


Anh giật lấy phong thư đòi nợ từ tay bác cả Nợ, kẹp chặt vào chiếc Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp – thứ bảo bối phàm trần đã cùng anh vào sinh ra tử, nay ở góc bảng vẫn còn một vết xước lõm nhỏ do va chạm với quạt giấy của Ngụy Quân Tử hôm trước. Ship Nhanh đội chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu lên, cài quai nhựa chắc chắn dưới cằm, rồi bế con vịt béo Quác Quác đặt vào chiếc giỏ tre lót rơm trước xe đạp Phượng Hoàng.


Quác Quác mở đôi mắt vô tri tròn xoe nhìn anh, khẽ kêu lên một tiếng *quác* đầy lười biếng rồi rúc đầu vào cánh ngủ tiếp. Ship Nhanh nhún chân, gạt chân chống xe đạp lên. Nhờ có lớp Linh dầu vạn năm của Linh Dược Các bôi trơn lâu dài, bộ xích líp của xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển chạy hoàn toàn êm ru không tiếng động. Anh đạp mạnh hai chân lên bàn đạp sắt rỉ sét, chiếc xe lao vút ra khỏi bưu cục, hướng thẳng về phía con đường đèo Phàm Vân dốc đứng bốn mươi lăm độ đang mờ mịt sương sớm.


***


Trong lúc đó, tại một khúc cua hiểm trở trên sườn đèo Phàm Vân dẫn lên nội môn Vân Tiên Tông, Tiền Vô Nghĩa – đệ nhất thiên tài ngạo mạn của nội môn, tu vi Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất – đang đứng khoanh tay dưới một bóng cây tùng cổ thụ. Hắn mặc chiếc đạo bào trắng muốt thêu chỉ vàng lấp lánh khảm ngọc bích, tay cầm chiếc quạt ngọc khảm linh thạch trung phẩm phát ra hào quang rực rỡ, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ khinh khỉnh và tức giận tột độ.


"Một lũ phàm nhân hạ đẳng hôi hám!" Tiền Vô Nghĩa nghiến răng lẩm bẩm, quạt ngọc trong tay khẽ đập mạnh vào lòng bàn tay. "Ta là thiên tài nội môn, ngự kiếm phi hành vạn dặm, thế mà lão già bán nước mắm phàm trần kia dám thuê một tên shipper phàm nhân lên tận nội môn để đòi nợ ta? Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với tiên đạo của ta! Nếu để đám đồng môn nhìn thấy ta bị một tên shipper mặc áo cam rách nát dí giấy đòi nợ vào mặt, mặt mũi ta còn để vào đâu?"


Đêm qua, sau khi nghe tin tên shipper phàm nhân "Thần Hành Kiếm Khách" đã vượt qua Vạn Tiên Trận để giao mì tôm cho Thái thượng lão tổ, Tiền Vô Nghĩa không hề tin vào những lời đồn đại sùng bái của đám đệ tử ngoại môn nghèo khổ. Hắn cho rằng tên shipper kia chắc chắn đã dùng một loại tà thuật hoặc pháp bảo ngụy trang linh lực nào đó để lách qua đại trận phòng ngự.


Để bảo vệ danh dự và quỵt sạch khoản nợ nước mắm phàm trần, Tiền Vô Nghĩa đã quyết định ra tay chặn đường. Hắn đứng nhìn con đường đèo độc đạo phía dưới, nở một nụ cười tàn nhẫn: "Hôm nay, ta sẽ dùng Nguyên Khí Hãm Hại Thuật để thiết lập một cái bẫy rập linh lực ngầm. Ta không tin một tên phàm nhân không có nửa điểm linh căn lại có thể lọt qua được hố sụt của ta!"


Hắn vung tay áo, linh lực Trúc Cơ Kỳ màu xanh lam nhạt tuôn ra dồn dập, rót thẳng xuống lòng đường đất đá gồ ghề. Ngay lập tức, mặt đất tại khúc cua bắt đầu dao động nhẹ, sụt xuống tạo thành một cái hố sâu hoắm rộng hơn trượng, bên trong chứa đầy thứ bùn phân linh lực hôi thối nồng nặc – thứ bùn được hắn thu gom từ khu vực chăn nuôi yêu thú của Ngự Thú Đường để tăng thêm phần nhục nhã cho nạn nhân. Sau đó, Tiền Vô Nghĩa niệm chú, dùng một lớp ảo ảnh linh lực mỏng ngụy trang mặt hố thành một con đường bằng phẳng bình thường.


"Hố sụt linh lực ngầm đã hoàn thành!" Tiền Vô Nghĩa đắc ý gập quạt ngọc lại. "Chỉ cần bánh xe của hắn chạm vào lớp ảo ảnh này, toàn bộ chiếc xe sắt rỉ và bản thân hắn sẽ cắm đầu thẳng xuống hố phân hôi thối kia. Để xem lúc đó hắn đòi nợ ta thế nào!"


***


*Xè xè... xè xè...*


Tiếng xích xe đạp Phượng Hoàng chạy êm ru đều đặn vang lên giữa vách đá im lìm. Nguyễn Ship Nhanh đang đổ đèo với tốc độ cực nhanh. Gió núi rít qua tai anh bôm bốp, nhưng khuôn mặt anh dưới lớp kính che bụi của chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu vẫn lạnh lùng, kiên định đến đáng sợ. Hai mắt anh đỏ ngầu, dán chặt vào chiếc bản đồ giấy phàm trần được kẹp trên ghi-đông xe.


"Còn đúng mười lăm phút nữa là đến giờ giới nghiêm ca sáng của nội môn!" Ship Nhanh thầm tính toán, cơ đùi gồng cứng đạp mạnh hơn. "Nếu trễ một giây, lão Tạ Tiền Cò chắc chắn sẽ dùng thước gỗ gõ bàn tính đòi trừ lương cứng của mình! Trừ lương... tuyệt đối không được trừ lương!"


Khi chiếc xe đạp Phượng Hoàng lao đến khúc cua hiểm trở sườn núi, shipper bản năng của Ship Nhanh bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Mười năm đạp xe giao hàng qua những con đường nát bét, đầy hố sụt do lũ nhà thầu phàm trần ăn bớt vật liệu xây dựng ở Phàm Vân Trấn đã rèn luyện cho anh một thị lực và cảm giác địa hình vô cùng nhạy bén.


Phía trước mặt, con đường đất đá gồ ghề bỗng nhiên trở nên "bằng phẳng" một cách bất thường, không hề có một vệt bánh xe hay một viên đá nhỏ nào nằm rải rác. Đối với một tu sĩ, đó là dấu hiệu của trận pháp ảo cảnh ngụy trang. Nhưng đối với Nguyễn Ship Nhanh – một shipper phàm nhân trăm phần trăm – đó chính là cái bẫy "ổ gà, ổ voi" kinh điển mà lũ thợ nề cẩu thả thường dùng đất cát xốp ngụy trang để lừa người đi đường!


"Lũ thợ nề cẩu thả chết tiệt! Lại ăn bớt vật liệu, làm đường bằng cát xốp ngụy trang để bẫy vành xe đạp của tôi sao?" Ship Nhanh gầm lên đầy tức giận. "Không dễ ăn thế đâu!"


Anh lập tức áp dụng Pháp tắc 'Tránh ổ gà đường đèo' – bộ pháp đảo lái uốn lượn uyển chuyển được rèn luyện suốt mười năm lao động nặng nhọc. Ship Nhanh khom lưng sát ghi-đông để giảm tối đa lực cản của gió, mông nhổm cao khỏi yên xe đạp, hai tay ghì chặt lái, đảo bánh xe liên tục trái phải theo một quỹ đạo uốn lượn hình chữ S cực kỳ điệu nghệ.


Chiếc xe đạp Phượng Hoàng nặng hơn năm mươi ký dưới sự điều khiển cơ học phàm trần của anh bỗng trở nên nhẹ nhàng như một cánh chim hạc lướt trên ngọn sóng. Bánh trước xe liên tục lướt qua rìa mép đá, né tránh hoàn hảo các mắt trận linh lực ngầm mà Tiền Vô Nghĩa đã dày công bố trí dưới lòng đường.


Tiền Vô Nghĩa nấp sau thân cây tùng cổ thụ, chứng kiến cảnh tượng đó thì toàn thân cứng đờ, quạt ngọc suýt chút nữa rơi khỏi tay. Hai mắt gã trợn tròn ngược lên, miệng lắp bắp không thành tiếng:


"Cái... cái gì thế này? Hắn không hề bộc lộ một chút linh lực nào, nhưng tại sao bộ pháp di chuyển hai bánh kia lại có thể né tránh chính xác từng điểm nút kích hoạt của Nguyên Khí Hãm Hại Thuật? Chẳng lẽ... hắn có thể nhìn thấu được dòng chảy linh khí ngầm của ta? Không thể nào! Thân pháp uốn lượn kia... uyển chuyển và chuẩn xác đến mức ngay cả đệ nhất thiên tài thân pháp của Linh Kiếm Các cũng phải bái phục!"


Nhưng sự kinh hoàng của Tiền Vô Nghĩa chưa dừng lại ở đó.


Khi chiếc xe đạp Phượng Hoàng chỉ còn cách tâm hố sụt linh lực ngầm – nơi chứa đầy phân bùn hôi thối – chưa đầy ba thước, Nguyễn Ship Nhanh đột ngột phát hiện ra lớp ảo ảnh ngụy trang cát xốp phía trước có chiều rộng vượt quá tầm đảo lái thông thường. Nếu anh cố tình bẻ lái sang hai bên vách đá, bánh xe đạp chắc chắn sẽ bị sập vành do va chạm vật lý mạnh.


"Vành xe đạp Phượng Hoàng gia truyền của bố Chậm để lại... tuyệt đối không được sập!"


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Ship Nhanh gầm lên một tiếng xé gió. Anh gồng cứng toàn bộ cơ đùi thép phàm nhân, nhấn mạnh chân phải xuống bàn đạp để tạo ra một lực quán tính cơ học cực đại, đồng thời hai tay nắm chặt ghi-đông, dùng hết sức lực của cánh tay phàm nhân giật mạnh đầu xe ngược lên phía sau, nhổm người nảy mạnh lên không trung!


*VÚT!*


Đó là động tác "nảy người nhấc bánh trước" – tuyệt kỹ Bunny Hop phàm trần kinh điển của dân đạp xe địa hình, nhưng dưới lực quán tính khổng lồ của cơ thể phàm nhân mười năm leo dốc, chiếc xe đạp Phượng Hoàng nặng nề cùng con vịt béo Quác Quác bỗng nhiên bay bổng lên khỏi mặt đất hơn ba thước, vẽ nên một đường cong hoàn mỹ trên không trung, bay lướt qua toàn bộ chiều rộng của hố sụt linh lực ngầm!


Bánh xe trước của xe đạp đáp xuống nền đất đá cứng phía bên kia hố sụt phát ra tiếng *bịch* gọn gàng, hệ thống giảm xóc lò xo phuộc trước do Trần Thiết chế tạo hấp thụ hoàn toàn chấn động vật lý, giúp xe giữ vững thăng bằng tuyệt đối rồi tiếp tục lao vút đi mà không hề chạm vào một giọt bùn phân hôi thối nào dưới hố.


"Không... không thể nào!" Tiền Vô Nghĩa hoảng hốt gào lên, đạo tâm Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất của hắn hoàn toàn sụp đổ thành từng mảnh vụn. "Bay qua kết giới hãm hại mà không cần dùng đến phi kiếm? Hắn dùng lực lượng phàm trần để ngự khí hai bánh bay lượn? Đây... đây chắc chắn là tuyệt kỹ 'Thần Hành Kiếm Khách' trong truyền thuyết!"


Thấy chiếc xe đạp Phượng Hoàng sắp lướt qua khúc cua, Tiền Vô Nghĩa hoảng loạn tột độ. Nếu để tên shipper này mang lá thư đòi nợ nước mắm lên thẳng nội môn, hắn sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ tông môn Vân Tiên Tông. Hắn không thể để điều đó xảy ra!


Hắn điên cuồng lao ra khỏi bụi rậm, vung chiếc quạt ngọc khảm linh thạch trung phẩm lên, gầm lên một tiếng dữ tợn: "Đứng lại cho ta!"


Chiếc quạt ngọc lập tức phát ra một luồng hào quang màu vàng rực rỡ, chói lòa cả một vùng sườn núi, mang theo áp lực linh lực Trúc Cơ Kỳ mạnh mẽ hòng làm lóa mắt và làm rối loạn thần hồn của Ship Nhanh, bắt buộc anh phải dừng xe ngã sập mặt.


Thế nhưng, Nguyễn Ship Nhanh lúc này đang đeo chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu tiêu chuẩn của bưu cục. Chiếc kính chắn bụi bằng nhựa phàm trần phía trước mũ đã bị trầy xước chằng chịt và bám đầy bụi đất sườn núi qua hàng trăm chuyến chạy deadline. Khi luồng hào quang màu vàng rực rỡ của quạt ngọc chiếu trúng kính chắn bụi, hiệu ứng quang học vật lý phàm trần lập tức xảy ra: lớp nhựa trầy xước và bụi bẩn đã khuếch tán, phản xạ ngược lại chín mươi phần trăm cường độ ánh sáng, biến luồng hào quang diệt thế thành một thứ ánh sáng mờ nhạt, vô hại.


Ship Nhanh chỉ khẽ nhíu mày dưới lớp kính bảo hiểm, càu nhàu lẩm bẩm: "Trời đất ơi, nắng sớm hôm nay ở sườn núi chói mắt thế không biết! May mà mình có đeo kính chắn bụi của bưu cục, không thì sập vành xe mất rồi!"


Anh không hề giảm tốc độ, ngược lại còn đạp mạnh hơn để kịp giờ chấm công.


Tiền Vô Nghĩa thấy đòn hào quang quạt ngọc hoàn toàn vô hiệu, càng thêm phần hoảng loạn và tin chắc đối thủ là một đại lão ẩn thế sở hữu pháp bảo phòng ngự tối cổ. Gã điên cuồng chạy bộ bám đuổi theo sau chiếc xe đạp Phượng Hoàng, vươn hai tay ra định chụp lấy giá thồ hàng phía sau xe của Ship Nhanh để cưỡng chế dừng xe.


"Trả thư đòi nợ lại cho ta!"


Nhưng Tiền Vô Nghĩa mải mê nhìn chiếc xe đạp Phượng Hoàng lấp lánh Linh dầu vạn năm mà hoàn toàn không chú ý đến mặt đất dưới chân mình.


Ngay tại mép hố sụt linh lực ngầm, Nguyễn Ship Nhanh trước đó đã rải một vệt bột vôi phàm trần màu trắng mịn – thứ bột vôi do Cậu tư Nguyễn Văn Sửa Sang tặng để đánh dấu các tuyến đường sạt lở và ổ gà nguy hiểm cho xe đạp né tránh. Vệt bột vôi phàm trần dày cộp tạo thành một gờ đất nhỏ, trơn trượt.


Bàn chân đi giày thêu chỉ vàng lộng lẫy của Tiền Vô Nghĩa dẫm thẳng vào vệt bột vôi trơn trượt. Lực quán tính chạy bộ tốc độ cao kết hợp với sự mất thăng bằng vật lý khiến gã thiên tài nội môn trượt chân một cái cực mạnh.


*XOẠCH!*


Tiền Vô Nghĩa mất trọng tâm, toàn bộ cơ thể bay lơ lửng trên không trung một vòng, rồi cắm đầu thẳng xuống dưới.


*ŨM!!!*


Một tiếng động trầm đục, vang dội vang lên khắp thung lũng sườn núi.


Lớp ảo ảnh linh lực mỏng ngụy trang lập tức bị phá vỡ hoàn toàn do lực va chạm mạnh. Tiền Vô Nghĩa cắm thẳng đầu xuống đáy hố sụt do chính mình đào, thứ bùn phân linh lực hôi thối nồng nặc từ Ngự Thú Đường lập tức bắn tung tóe khắp nơi, bám đầy lên chiếc đạo bào trắng muốt thêu chỉ vàng lộng lẫy của gã. Đầu gã cắm chặt dưới bùn hôi thối, hai chân chổng ngược lên trời, giãy giụa điên cuồng như một con vịt bị nghẹn cổ.


*KÍT... KÉTTTT!*


Tiếng rít má phanh cao su phàm trần chói tai vang lên. Nguyễn Ship Nhanh bóp chặt phanh xe, quay ngoắt đầu lại nhìn cảnh tượng hỗn loạn phía sau. Anh dựng chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng xuống đất phát ra tiếng *kịch* vững chãi, rồi dửng dưng bước xuống xe, tay cầm chiếc Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày và chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh.


Anh đi đến bên mép hố phân hôi thối, nhìn gã thiên tài nội môn đang lấm lem bùn đất, dở khóc dở cười lồm cồm bò dậy khỏi đống phân hôi thối, khuôn mặt trắng bệch giờ đây đen sì, bốc mùi nồng nặc đến mức con vịt béo Quác Quác trong giỏ xe cũng phải kêu lên *quác quác* đầy khinh bỉ rồi quay đầu đi chỗ khác.


"Tiền Vô Nghĩa đúng không?" Ship Nhanh lạnh lùng đưa bảng kẹp giấy ra trước mặt gã, giọng nói đều đều như một cái máy hành chính. "Có đơn hàng thư đòi nợ của Bác cả Nguyễn Văn Nợ gửi cho anh về khoản nợ ba chum nước mắm nhĩ Phú Quốc phàm trần. Tổng số tiền nợ là năm trăm đồng tiền đồng phàm trần. Vui lòng ký nhận vào biên lai đỏ bưu cục để tôi còn kịp chấm công ca sáng!"


Tiền Vô Nghĩa lấm lem phân bùn dưới hố, hai mắt đỏ hoe khóc lóc thảm thiết, mùi hôi thối bốc lên ngào ngạt khiến gã ho sặc sụa. Gã nhìn tấm bảng gỗ đào dày đang dí sát mặt mình, run rẩy van xin:


"Tiền bối... Thần Hành tiền bối! Ta biết lỗi rồi! Ta không dám quỵt nợ nữa! Xin người đại nhân đại lượng, ra tay kéo ta lên khỏi cái hố sập hôi thối này với! Ta sắp chết ngạt rồi!"


"Quy định của bưu cục Tốc Hành Ba Miền là 'Giao hàng tận tay, ký nhận rõ ràng'." Ship Nhanh lắc đầu, khuôn mặt phàm nhân lộ rõ vẻ cứng nhắc bất chấp mọi lời cầu xin. "Anh chưa ký tên vào biên lai đỏ thì tôi không thể hoàn thành đơn hàng. Không hoàn thành đơn hàng, tôi sẽ bị sếp Tạ trừ mười phần trăm lương cứng! Cho nên... ký tên trước, kéo lên sau!"


"Ta ký! Ta ký ngay!"


Tiền Vô Nghĩa khóc ròng, run rẩy vươn bàn tay bám đầy bùn phân hôi thối ra, giật lấy chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh từ tay Ship Nhanh. Ngay khi ngón tay gã chạm vào thân bút nhựa phàm trần, lực lò xo cơ học của đầu bút bấm vô tình làm ngắt kết nối linh lực ngón tay, khiến gã không thể vận hành nổi một chút linh lực Trúc Cơ nào để phản kháng, đành cắn răng ký một chữ ký nguệch ngoạc bẩn thỉu lên tờ biên lai đỏ đóng dấu đỏ chót của bưu cục.


Ship Nhanh giật lại bảng kẹp giấy gỗ đào, cẩn thận kiểm tra chữ ký xác nhận rồi mỉm cười hài lòng nhét biên lai vào túi áo đồng phục cam sờn vai bên cạnh mười đồng tiền tip của Bạch Tiểu Thư.


"Đơn hàng đã giao nhận thành công! Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của Tốc Hành Ba Miền!" Ship Nhanh dửng dưng quay người, gạt chân chống xe đạp Phượng Hoàng lên rồi nhảy lên yên xe.


"Ơ... tiền bối! Còn việc kéo ta lên thì sao?" Tiền Vô Nghĩa gào khóc thảm thiết dưới hố bùn phân hôi thối.


Ship Nhanh đạp xe đi được vài mét, không ngoảnh đầu lại, thản nhiên nói vọng lại: "Tôi là shipper, chỉ chịu trách nhiệm giao hàng, không có dịch vụ cứu hộ cứu nạn phàm trần! Anh là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ bay lượn vạn dặm, tự mình bò lên đi nhé! Chào thân ái và quyết thắng!"


*Kính coong... kính coong...*


Tiếng chuông xe đạp Phượng Hoàng vang dội sườn núi Vân Tiên Tông, bóng cam chói lọi của Nguyễn Ship Nhanh nhanh chóng biến mất vào làn sương mù sớm, hướng thẳng về phía bưu cục để kịp chấm công ca sáng, để lại gã thiên tài nội môn Tiền Vô Nghĩa đang khóc lóc thảm thiết, bốc mùi hôi thối nồng nặc dưới hố phân tự đào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!