Vịt Béo Đi Săn Và Bí Ẩn Tiếng Kêu
Nguyễn Ship Nhanh dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển đi vào cổng sau của bưu cục Tốc Hành Ba Miền chi nhánh Phàm Vân Trấn. Tiếng xích xe chạy hoàn toàn êm ru không tiếng động nhờ lớp Linh dầu vạn năm của Đại sư tỷ Tần Dược Nhi tài trợ vẫn còn phát huy tác dụng cực tốt. Anh dựng chân chống xe đạp phát ra tiếng "kịch" vững chãi xuống nền đất nện, rồi cẩn thận nhấc chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu treo lên ghi-đông.
Trong túi áo đồng phục cam sờn vai của anh, mười đồng tiền đồng tiền tip từ Bạch Tiểu Thư vẫn còn ấm hơi tay. Ship Nhanh khẽ thở phào một hơi, tự nhủ ít nhất hôm nay anh đã bảo toàn được mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng không bị lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò trừ sạch. Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang, anh vừa mới định thò tay vào giỏ tre phía trước để bế con vịt béo Quác Quác xuống thì một tiếng hét kinh hoàng từ phía Kho phân loại bưu phẩm số 1 vang lên cắt ngang bầu không khí yên bình.
"Trời đất ơi! Cứu mạng! Đàn chuột dã man quá! Chúng nó đang cắn nát hết linh thảo của Linh Dược Các rồi!"
Đó là tiếng gào khóc của Đại Hổ, gã cựu thổ phỉ đô con nay đã cải tà quy chính làm nhân viên bốc xếp thời vụ. Tiếp sau đó là tiếng Nhị Hổ hét lên dồn dập, kèm theo tiếng gậy tre đập "bôm bốp" xuống sàn gỗ loang lổ vết dầu mỡ.
Ship Nhanh nhíu mày, mặt lập tức tối sầm lại. "Linh thảo của Linh Dược Các? Đó chẳng phải là lô bưu phẩm VIP vừa được gửi từ ngoại môn xuống chiều nay sao? Nếu đống linh thảo đó bị hỏng, lão Tạ Tiền Cò chắc chắn sẽ bắt cả bưu cục đền tiền gấp đôi, và mười phần trăm lương cứng của mình sẽ bay màu trong một nốt nhạc!"
Nghĩ đến viễn cảnh bị trừ lương, Nguyễn Ship Nhanh lập tức kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của một shipper chạy KPI chuyên nghiệp. Anh không thèm dắt xe, ba chân bốn cẳng lao thẳng vào trong nhà kho phân loại phía sau căn nhà gỗ hai tầng.
Cảnh tượng bên trong Kho phân loại bưu phẩm số 1 lúc này hỗn loạn không khác gì một bãi chiến trường. Trên các kệ gỗ phàm trần cao ngất ngưởng, hàng chục con Chuột Tinh Linh Khí to bằng con mèo đang nhảy nhót liên tục. Bộ lông xám xịt của chúng lấp lánh linh lực nhẹ, hai chiếc răng cửa dài sắc nhọn như lưỡi đục không ngừng gặm nhấm, xé rách các bao tải dứa cam đựng linh thảo tươi vừa được phân loại. Mùi amoniac hăng hắc từ nước tiểu chuột quyện với mùi linh thảo tươi bị dập nát bốc lên nồng nặc.
Đại Hổ và Nhị Hổ, hai gã lực sĩ phàm trần cơ bắp cuồn cuộn, lúc này đang cầm hai cây gậy tre siêu to khổng lồ, điên cuồng quật trái quật phải. Thế nhưng, đàn chuột tinh di chuyển siêu tốc nhờ Linh Khí Gặm Nhấm Quyết, chúng lướt đi không tiếng động trong các khe hẹp, dễ dàng lách qua những cú đập vụng về của hai gã cựu thổ phỉ. Mỗi lần gậy tre đập xuống chỉ làm vỡ thêm vài chiếc hòm gỗ phàm trần, tạo ra những tiếng "rắc rắc" đầy bất lực.
Ở góc nhà kho, Tam Hổ – gã khổng lồ nhút nhát phụ trách chăn vịt – đang ôm đầu khóc lóc, trốn sau một đống thùng carton phế liệu của chú họ Nguyễn Văn Bán Buôn tài trợ.
"Tam Hổ! Cậu làm cái quái gì thế hả?" Ship Nhanh gầm lên, tay giật lấy chiếc chổi tre quét lá rụng gần đó. "Sao không đặt bẫy chuột?"
Tam Hổ mếu máo chỉ tay vào đống bẫy sắt phàm trần nằm bẹp dúm dưới đất: "Con đã đặt mười cái bẫy sắt của cậu tư rồi! Nhưng lũ chuột tinh này khôn quá, chúng nó dùng răng cửa cắn nát cả lò xo sắt rỉ rồi hút hết linh khí của mồi nhử! Gậy tre của Đại Hổ cũng không chạm nổi vào lông của chúng nó nữa!"
Đúng lúc này, một con Chuột Tinh Linh Khí lớn nhất đàn, có bộ răng cửa dài đến hai tấc lấp lánh ánh sáng xám, nhảy vọt từ trên kệ cao xuống thẳng bao tải dứa cam đựng linh thảo tươi nằm ngay sát chân Ship Nhanh. Nó nhe răng, định cắn rách lớp bao dứa để hút sạch linh dịch bên trong.
"Này thì cắn bưu phẩm của bà ngoại tao khâu!"
Ship Nhanh vung chiếc chổi tre quét lá rụng, nện một cú cực mạnh theo lực ly tâm vật lý phàm trần. Cú đánh chuẩn xác gạt văng con chuột tinh ra xa ba mét, đập sầm vào vách gỗ nhà kho. Thế nhưng, con chuột tinh chỉ lắc đầu một cái, màng bảo vệ linh lực màu xám nhạt bao quanh thân thể nó khẽ dao động rồi lập tức khôi phục. Nó trừng mắt nhìn Ship Nhanh, phát ra tiếng kêu *chít chít* đầy thách thức rồi lại biến mất vào bóng tối của các kệ hàng.
"Chết tiệt, màng bảo vệ linh lực của chúng nó quá dày!" Nhị Hổ vừa thở dốc vừa hét lên. "Không có pháp khí tu tiên thì phàm nhân chúng ta không thể phá vỡ được lớp phòng ngự này đâu!"
Giữa lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi đàn chuột tinh bắt đầu tụ tập lại chuẩn bị tổng tấn công vào đống bao tải dứa cam, thì một bóng trắng muốt lạch bạch thong thả bước vào cửa kho.
Đó là con vịt béo Quác Quác.
Nó đeo chiếc nơ màu cam đặc trưng của bưu cục ở cổ, cái mỏ vàng bẹt khẽ há ra ngáp một cái đầy lười biếng. Quác Quác đi lạch bạch với tư thế vô tri nhưng oai vệ như một vị hoàng đế đang đi vi hành phàm giới. Nó không hề sợ hãi tiếng gầm rú của đàn chuột tinh, mắt tròn xoe nhìn quanh nhà kho, rồi dừng lại ở chiếc giỏ tre lót rơm trước xe đạp Phượng Hoàng đang trống rỗng.
Quác Quác nhận ra hôm nay Tam Hổ vẫn chưa cho nó ăn rổ rau muống phàm trần tươi ngon đúng giờ. Cái bụng béo tròn của nó khẽ kêu lên một tiếng *ục*. Cơn đói bụng kết hợp với sự ồn ào của đàn chuột làm con vịt béo tức giận.
Nó vỗ cánh phành phạch, nhảy phóc lên một đống hòm gỗ phàm trần cao nhất giữa kho, vươn chiếc cổ dài ra, há to mỏ và gầm rú lên một tiếng kêu đòi ăn kinh thiên động địa:
"QUÁC!!! QUÁC!!! QUÁC!!!"
Âm thanh thô thiển, chói tai của loài vịt phàm trần bùng nổ, vang dội liên tục khắp bốn bức vách kín của Kho phân loại bưu phẩm số 1. Tiếng kêu không chứa một chút linh lực nào, nhưng nó lại mang một tần số dao động cơ học cực kỳ đặc biệt.
Dưới góc nhìn của giới tu tiên, màng bảo vệ linh lực của loài Chuột Tinh Linh Khí hoạt động dựa trên một tần số dao động linh thạch cực kỳ nhạy cảm để triệt tiêu các đòn tấn công ma pháp. Thế nhưng, tiếng kêu "quác quác" vô tri của con vịt béo Quác Quác lại vô tình trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động đối lưu của màng bảo vệ đó. Đây chính là Chân tướng bí ẩn tiếng kêu của vịt – một hiện tượng cộng hưởng âm thanh cơ học thuần túy của phàm trần, có khả năng triệt tiêu hoàn toàn các kết cấu linh lực mỏng manh.
*BỐP! BỐP! BỐP!*
Hàng loạt tiếng nổ nhỏ lách tách vang lên liên tiếp trong không khí. Màng bảo vệ linh lực màu xám nhạt của toàn bộ đàn chuột tinh lập tức bị nứt vỡ, rồi nổ tung thành những đốm sáng xám xịt do hiện tượng chênh lệch tần số âm thanh cực hạn.
Sự mất mát đột ngột của màng bảo vệ linh lực gây ra một lực phản chấn kinh mạch nhẹ. Đàn chuột tinh đang nhảy nhót siêu tốc bỗng khựng lại giữa chừng, toàn thân co giật liên hồi rồi ngã lăn ra đất nện, tê liệt hoàn toàn không thể di chuyển nổi một bước.
Đại Hổ, Nhị Hổ và Tam Hổ trợn tròn mắt nhìn con vịt béo đang đứng trên hòm gỗ khẽ rỉa lông cánh với vẻ mặt vô tri tột độ.
"Trời đất ơi..." Tam Hổ lắp bắp, hai chân quỳ sụp xuống đất bái lạy. "Thần thú... Cửu Thiên Thần Phượng tái thế! Chỉ dùng một tiếng gầm vô thượng đã phá hủy toàn bộ linh lực phòng ngự của chuột tinh!"
"Sư phụ vịt béo vạn tuế!" Đại Hổ hò reo, vội vàng cầm chổi tre quét sạch đàn chuột đang bị tê liệt vào một chiếc bao tải dứa cũ để mang đi vứt bỏ.
Nguyễn Ship Nhanh khịt mũi một cái, gõ nhẹ chiếc chổi tre xuống đất: "Thần thú cái khỉ mốc! Nó kêu vì đói bụng đấy! Tam Hổ, mau mang rổ rau muống phàm trần ra cho nó ăn đi, không lát nữa nó lại gầm rú lên làm điếc tai cả bưu cục bây giờ!"
Tam Hổ vội vã chạy đi lấy rau muống dâng lên cho "thần thú". Quác Quác lạch bạch nhảy xuống, thản nhiên mổ rau muống ăn ngon lành, hoàn toàn phớt lờ sự sùng bái của đám thổ phỉ.
Trong lúc dọn dẹp đống đổ nát của các bưu kiện bị chuột cắn rách, Quác Quác bỗng dùng chiếc mỏ bẹt cạy mạnh vào một khe hở dưới kệ gỗ số 3. Nó lôi ra một chiếc phong bì giấy phàm trần màu vàng ố, bám đầy bụi bẩn và mạng nhện, dường như đã bị thất lạc ở góc kho từ rất lâu.
Ship Nhanh tiến tới, cúi người nhặt chiếc phong bì lên khỏi tay con vịt béo. Anh phủi sạch lớp bụi bẩn bám trên mặt phong bì, nheo mắt đọc dòng chữ viết bằng mực nho đen không bao giờ phai:
*"Gửi Trưởng lão chấp pháp ngoại môn Vân Tiên Tông – Vương Nghiêm Khắc. Người gửi: Nguyễn Văn Nợ."*
Ship Nhanh giật mình, con mắt phàm nhân trợn tròn lên khi nhìn thấy cái tên người gửi quen thuộc: "Nguyễn Văn Nợ? Đây chẳng phải là Bác cả Nguyễn Văn Nợ – con nợ dai dẳng nhất Phàm Vân Trấn của mình sao? Sao bác ấy lại gửi thư cho trưởng lão Vương Nghiêm Khắc?"
Anh tò mò bóc phong bì ra. Bên trong là một lá thư khất nợ viết bằng giọng điệu chai mặt đặc trưng của bác cả, nhưng nội dung bên trong lại chứa đựng một manh mối vô cùng chấn động:
*"Kính gửi Vương trưởng lão. Khoản nợ mua nước mắm nhĩ Phú Quốc phàm trần bằng quỹ đen của tông môn suốt ba năm qua, tôi xin khất thêm một mùa trăng nữa. Nếu trưởng lão cố tình dùng Chấp Pháp Roi Lôi Điện để đe dọa đòi tiền, tôi sẽ lập tức công khai toàn bộ hóa đơn mua sắm đồ gia dụng phàm trần và vị trí hũ rượu cổ ngàn năm được giấu dưới Hầm rượu cổ Vân Tiên Tông cho Chưởng môn nhân biết..."*
Nguyễn Ship Nhanh hít một hơi lạnh, tấm bảng kẹp giấy gỗ đào dày cộp kẹp biên nhận đỏ trên tay anh khẽ rung nhẹ.
"Quỹ đen rượu cổ của trưởng lão Vương Nghiêm Khắc?" Ship Nhanh lẩm bẩm, đôi mắt lập tức sáng quắc lên như hai ngọn đèn pin siêu sáng chạy pin mặt trời. "Bác cả Nợ quả nhiên là thiên tài trốn nợ, dám tống tiền cả trưởng lão chấp pháp Trúc Cơ Kỳ! Nhưng quan trọng hơn... nếu mình dùng lá thư khất nợ này để làm bằng chứng đòi năm trăm đồng tiền đền bù vết xước sơn xe đạp Phượng Hoàng từ Vương Nghiêm Khắc... lão chắc chắn sẽ phải nôn tiền ra!"
Cơn ám ảnh bảo vệ báu vật gia truyền và nỗi lo sợ bị trừ lương tháng tới lập tức dâng lên mạnh mẽ trong lòng chàng shipper phàm nhân. Ship Nhanh cẩn thận nhét lá thư khất nợ của bác cả vào túi áo đồng phục cam sờn vai bên cạnh mười đồng tiền tip của Bạch Tiểu Thư.
Anh quay sang nhìn đám thổ phỉ cải tạo đang quét dọn vệ sinh kho bãi, giọng nói đều đều nhưng lạnh lùng đầy uy hiếp:
"Đại Hổ, Nhị Hổ, dọn dẹp sạch sẽ kho bãi số 1 trước giờ chấm công ca chiều! Tam Hổ, chăm sóc Quác Quác cho tốt. Ngày mai... bưu cục chúng ta sẽ có một đơn hàng giao thư đòi nợ vô cùng đặc biệt lên thẳng Chấp pháp đường Vân Tiên Tông!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!