Mũi Tên Nảy Ngược Và Cái Mông Tội Nghiệp
Ánh nắng giữa trưa trên sườn núi Phàm Vân Sơn Mạch gắt gao như muốn thiêu rụi cả lớp nhựa đường phàm trần dưới hạ giới. Nguyễn Ship Nhanh khom lưng đạp xe, hai chân phàm nhân gồng cứng, đều đặn guồng xích trên chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển. Nhờ có bình Linh dầu vạn năm quý giá mà Đại sư tỷ Tần Dược Nhi của Linh Dược Các vừa tài trợ hồi chiều qua, bộ xích líp từng rỉ sét khô khốc giờ đây chạy hoàn toàn êm ru, không hề phát ra một tiếng động rít kim loại nào. Chỉ có tiếng lốp xe dán da yêu thú Lôi Báo miết xuống mặt đá gồ ghề nghe *sột soạt* và tiếng chuông đồng thỉnh thoảng nảy nhẹ phát ra âm thanh *kính coong* cực kỳ vui tai.
Ship Nhanh quẹt vệt mồ hôi ròng ròng trên trán, kéo chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu lên một chút để đón luồng gió núi thổi qua kính chắn bụi. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền dán băng keo đen cách điện ở ghi-đông: Mười hai giờ mười lăm phút trưa!
"May quá, vừa kịp giao xong hộp phấn son phàm trần cho Bạch Tiểu Thư đúng mười một giờ mười lăm mươi chín phút. Lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò mà thấy mình trễ một giây thôi là chiếc thước gỗ của lão lại gõ xuống bàn tính lạch cạch, trừ phắt mười phần trăm lương cứng mười lăm đồng tiền đồng của mình rồi." Ship Nhanh lẩm bẩm càu nhàu, tay trái khẽ vỗ vào túi áo trong đồng phục cam sờn vai, nơi mười đồng tiền đồng tiền tip ấm áp từ Bạch Tiểu Thư đang nằm im lìm. "Mười đồng tiền tip này cộng với lương tháng tới là đủ mua một hộp sơn phết lại sườn xe rồi. Cái vết xước dài mười phân lộ cả thép trắng này nhìn xót hết cả ruột. Đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang chết tiệt, chờ đó, năm trăm đồng tiền đền bù xước sơn xe gia truyền của bố Chậm để lại, các người có trốn đằng trời cũng phải nôn ra làm việc bốc xếp không lương cho bưu cục để trừ nợ!"
Đang mải mê tính toán chi phí sơn sửa xe đạp, Ship Nhanh bỗng cảm thấy bả vai phải hơi mỏi nhừ. Cú va chạm vật lý giữa tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày của anh với chiếc quạt giấy linh lực của Ngụy Quân Tử lúc trưa nay đã để lại một vết xước lõm nhỏ ở góc bảng gỗ. Anh nhấc tấm bảng gỗ đào dày cộp đang kẹp xấp hóa đơn biên nhận đỏ ra khỏi giỏ tre phía trước, lật qua lật lại kiểm tra với vẻ mặt vô cùng xót của:
"Cái gã Ngụy Quân Tử này nhìn đạo mạo thế mà ra tay mạnh tay thật. Cái bảng kẹp giấy gỗ đào dầy cộp thế này mà cũng bị mẻ một góc. Để xem chiều nay về bưu cục có bắt lão đền tiền sửa chữa được không. Đúng là đồ lách luật tông môn để bán tạp hóa đắt đỏ."
Trong lúc Ship Nhanh đang đổ dốc đèo Tử Thần với tốc độ ba mươi cây số một giờ, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới cơm áo gạo tiền phàm trần, thì ở một vách đá dựng đứng cao hơn năm mươi mét ngay khúc cua hiểm trở phía trước, một cặp mắt sắc lạnh như chim ưng đang rình rập, khóa chặt bóng dáng màu cam chói mắt của anh.
Đó là Độc Nhãn Long, gã cung thủ thổ phỉ tàn nhẫn nhất vùng núi Phàm Vân. Gã chột một mắt, mặc chiếc áo da thú rách rưới lộ ra bắp tay cuồn cuộn gân guốc, tay đang cầm một cây cung tre khổng lồ khảm linh thạch vụn lấp lánh ánh sáng xanh lam nhạt. Độc Nhãn Long là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ năm, nổi tiếng với tuyệt kỹ Cung Tiễn Sát Lục Thuật, một khi đã nhắm bắn thì ngay cả yêu thú tốc độ cao cũng khó lòng thoát khỏi.
"Mười vạn tiền đồng..." Độc Nhãn Long liếm môi, con mắt duy nhất híp lại đầy tham lam. "Ngụy giám sự ra giá hời thật. Chỉ cần bắn rách cái balo dứa cam phía sau lưng gã shipper phàm nhân kia, làm hỏng toàn bộ bưu phẩm của bưu cục Tốc Hành Ba Miền để hạ bệ uy tín của chúng là ta có thể ung dung nhận tiền thưởng. Tên phàm nhân này nhìn qua thì lôi thôi dế mạt, nhưng sao di chuyển lại không phát ra một tiếng động linh lực nào?"
Độc Nhãn Long bắt đầu lo lắng. Gã quan sát kỹ quỹ đạo đạp xe của Ship Nhanh. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng lướt đi êm ru giữa màn sương mù sườn núi, xích líp không hề rít lên, bánh xe ôm cua mượt mà đến mức phi lý. Dưới góc nhìn tự suy diễn vĩ mô của một tu sĩ tu tiên, Độc Nhãn Long lập tức rùng mình tự nhủ:
"Không đúng! Tên này hoàn toàn không có linh căn, nhưng thân pháp đạp xe lại đạt đến cảnh giới 'Vô Vi' tối thượng! Xe không phát ra tiếng động tức là hắn đã dùng linh lực cực kỳ thâm hậu để bao bọc toàn bộ xích sắt, triệt tiêu mọi lực ma sát cơ học! Còn chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam trên đầu hắn... hào quang màu cam chói lọi kia chắc chắn là một loại pháp bảo hộ mệnh thượng cổ chuyên phòng ngự thần hồn! Ngụy giám sự nói gã này là 'Thần Hành Kiếm Khách' ẩn thế giả dạng phàm nhân để rèn luyện đạo tâm... Quả nhiên không sai!"
Sát ý trong lòng Độc Nhãn Long dâng lên cùng với sự cảnh giác tột độ. Gã biết mình chỉ có một cơ hội duy nhất để ra tay từ xa. Nếu để gã shipper ẩn thế này phát hiện ra vị trí phục kích, gã chắc chắn sẽ bị kiếm ý của Triệu Kiếm Ca hoặc chân chống thép siêu cứng đập nát đầu.
Độc Nhãn Long hít một hơi thật sâu, vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng thứ năm vào hai cánh tay. Gã rút ra một mũi tên tre đặc biệt, phần mũi tên được khảm ba viên linh thạch hạ phẩm sứt góc gia lực cực mạnh, phát ra những tia chớp xanh lam lách tách. Gã đặt mũi tên lên dây cung tre khổng lồ, từ từ kéo căng dây cung ra sau. Sức kéo cơ bắp kết hợp với linh lực dao động làm cây cung tre cong rạp, phát ra tiếng kêu *rắc rắc* đầy uy hiếp.
"Cung Tiễn Sát Lục – Nhất Tiễn Đoạt Hồn!" Độc Nhãn Long lẩm nhẩm khẩu quyết, con mắt chột tập trung cao độ vào chiếc balo dứa cam khổng lồ màu cam dệt từ bao tải dứa gia cố nylon đang đeo trên vai Ship Nhanh. Gã tính toán hướng gió đối lưu thổi qua khe núi đèo Tử Thần, căn chỉnh tốc độ rơi tự do của mũi tên để đạt lực xuyên thấu vật lý cực hạn.
Cùng lúc đó, Nguyễn Ship Nhanh đã đạp xe đến gần khúc cua dốc đứng bốn mươi lăm độ. Đúng lúc này, một luồng ánh sáng mặt trời cực kỳ chói chang đột ngột phản chiếu từ vách đá vôi phía trước, hắt thẳng vào kính chắn bụi của chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam làm anh bị chói mắt tạm thời.
"Trời đất ơi chói quá! Nắng quái ác thế này thì nhìn bản đồ giấy thế nào được!" Ship Nhanh bực dọc kêu lên. Anh lập tức thả tay phải khỏi ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng đang lao dốc tốc độ cao, dùng kỹ năng thả hai tay bóc phong bì điệu nghệ để giữ thăng bằng bằng cơ đùi phàm nhân mười năm leo dốc.
Để che bớt ánh nắng chói chang đang rọi thẳng vào gáy và mặt mình, Ship Nhanh nhấc tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp ra sau lưng, giơ cao lên ngang đầu để làm thành một tấm che nắng tạm thời. Anh khom lưng sát ghi-đông, đầu hơi cúi xuống để đọc xấp hóa đơn biên nhận đỏ kẹp trên bảng kẹp giấy gỗ đào, mắt dán chặt vào danh sách đơn hàng ca chiều.
*VÚT!!!*
Đúng vào tích tắc ấy, Độc Nhãn Long buông tay. Mũi tên tre khảm linh thạch vụn xé gió lao xuống từ vách đá cao năm mươi mét với tốc độ kinh hoàng. Mũi tên mang theo luồng linh lực xanh lam rực rỡ, vạch ra một đường thẳng tắp chết chóc giữa không trung sườn núi, nhắm thẳng vào lưng Nguyễn Ship Nhanh.
Nếu Ship Nhanh vẫn giữ nguyên tư thế đạp xe thẳng lưng thông thường, mũi tên chắc chắn sẽ bắn rách nát chiếc balo dứa cam và phá hủy toàn bộ bưu phẩm phấn son phàm trần bên trong. Thế nhưng, do anh đột ngột khom lưng tư thế khí động học để tránh sức cản của gió và nhấc tấm bảng kẹp giấy gỗ đào dày ra sau lưng che nắng, quỹ đạo của mũi tên vô tình va chạm trực diện với bề mặt gỗ đào dày cộp.
*BOONG!!!*
Một tiếng va chạm cơ học vang dội, đanh thép như tiếng chuông chùa vang lên giữa thung lũng đèo Tử Thần.
Mũi tên tre khảm linh lực Luyện Khí tầng thứ năm đâm sầm vào tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày của Ship Nhanh. Do gỗ đào phàm trần cực kỳ dầy, nặng tới một ký rưỡi và hoàn toàn không chứa một chút linh lực nào, nên nó vô tình vô hiệu hóa toàn bộ các loại bùa chú xuyên thấu ma pháp vốn chỉ được thiết kế để phá vỡ các rào chắn linh khí của tu sĩ.
Lực va chạm vật lý thuần túy cực mạnh của mũi tên bắn từ trên cao dội vào thớ gỗ đào dẻo dai rèn nguội, kết hợp với góc nghiêng năm độ hoàn hảo do Ship Nhanh đang nhổm mông đạp xe né gió, đã tạo ra một phản lực đàn hồi vật lý cực kỳ khủng khiếp theo định luật phản xạ cơ học.
Mũi tên tre không những không thể xuyên thủng tấm bảng gỗ đào phàm trần, mà ngược lại, toàn bộ động năng gia lực của linh thạch vụn bị phản chấn ngược trở lại hoàn toàn. Mũi tên nảy ngược lại một trăm tám mươi độ, xé gió bay ngược trở lên vách đá cao với tốc độ nhanh gấp đôi quỹ đạo bay xuống ban đầu!
"Cái... cái gì thế này?!"
Độc Nhãn Long đứng trên vách đá trợn tròn con mắt duy nhất vì kinh hoàng tột độ. Gã chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy một luồng ánh sáng xanh lam rực rỡ bay ngược trở lại thẳng vào mặt mình.
Gã hoảng hốt định vận linh lực né tránh, nhưng tốc độ phản lực của mũi tên quá nhanh do cộng hưởng động năng vật lý phàm trần. Độc Nhãn Long vội vã xoay người né tránh theo bản năng sát thủ.
*PHẬP!!!*
Một tiếng động trầm đục vang lên kèm theo tiếng hét thảm thiết xé lòng của Độc Nhãn Long vang vọng khắp sườn núi Vân Tiên Tông:
"Á hự!!! Cái mông của ta!!!"
Mũi tên tre khảm linh thạch vụn nảy ngược lại cắm thẳng, ngập sâu ba tấc vào chính giữa cái mông bên trái dính đầy máu của Độc Nhãn Long. Sức mạnh phản chấn linh lực cực mạnh từ ba viên linh thạch vụn tự nổ tung ngay lập tức kích hoạt dòng điện lôi châm nhẹ, giật tê dại toàn bộ nửa thân dưới của gã tà tu bắn tỉa.
Độc Nhãn Long đau đớn đến mức hai mắt trợn ngược, toàn thân co giật liên hồi. Gã mất thăng bằng hoàn toàn, chân trượt khỏi mỏm đá vôi trơn trượt và lăn lộn tự do từ trên vách đá cao năm mươi mét xuống khe núi phía dưới.
*Rầm! Bốp! Bộp! Cạch!*
Thân thể của gã cung thủ thổ phỉ tàn nhẫn va đập liên tục vào các vách đá nhô ra, rồi cuối cùng rơi thẳng, cắm đầu xuống một bụi cây gai độc rậm rạp dưới thung lũng sâu hoắm. Độc Nhãn Long nằm im lìm giữa bụi gai, máu mông chảy ròng ròng dính đầy lá cây mục, miệng không ngừng rên rỉ uất ức trong sự sụp đổ đạo tâm hoàn toàn:
"Không... không thể nào... Hắn hoàn toàn không quay đầu lại... Chỉ dùng một tấm bảng gỗ đào rách nát giơ ra sau lưng... đã bẻ gãy hoàn toàn Nhất Tiễn Đoạt Hồn của ta... Phản Chấn Đại Pháp tối cổ! Đây chắc chắn là Phản Chấn Nhân Quả Đại Pháp của chí cao tiên nhân ẩn thế!... Ta... ta hận Ngụy Quân Tử... Hắn dám lừa ta ám sát một vị Hóa Thần đại lão..."
Trong khi Độc Nhãn Long đang nằm ôm mông rên rỉ uất hận dưới khe núi sâu hoắm, thì ở phía trên đường đèo dốc đứng Phàm Vân, Nguyễn Ship Nhanh vừa đạp xe lướt qua khúc cua hiểm trở.
Nghe thấy tiếng va chạm "boong" mạnh sau lưng và tiếng hét thảm vang vọng từ vách đá, Ship Nhanh khẽ giật mình, vội vã bóp phanh nhấp nhả liên tục để giảm tốc độ xe đạp Phượng Hoàng. Tiếng rít má phanh cao su *két két* vang lên chói tai giữa thung lũng câm lặng.
Anh dừng xe bên lề đường, quay đầu lại nhìn vách đá cao phía sau với vẻ mặt vô cùng bực dọc và càu nhàu:
"Cái đường đèo Tử Thần này càng ngày càng tệ hại nha! Đá dăm bắn tung tóe thế này mà nha môn phàm trần không chịu sửa sang gì cả. Tiếng đá dăm bắn trúng chắn bùn xe đạp nghe to như tiếng búa nện ấy, làm mình giật cả mình suýt chút nữa sập vành xe Phượng Hoàng gia truyền rồi! Lại còn gã nào hét toáng lên thế kia nữa, chắc lại có tên tu sĩ ngự kiếm kiêu ngạo nào bị sập bẫy gió lốc rơi tự do xuống mương nước chứ gì. Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, chạy bộ không nhìn đường có ngày gãy răng cửa!"
Ship Nhanh cúi xuống kiểm tra kỹ lưỡng chắn bùn sắt rỉ và trục bánh xe đạp Phượng Hoàng. Thấy phương tiện di chuyển cốt lõi vẫn hoàn toàn nguyên vẹn, xích xe vẫn êm ru nhờ Linh dầu vạn năm, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Anh lật tấm bảng kẹp giấy gỗ đào dày lên, kiểm tra xấp hóa đơn biên nhận đỏ đóng dấu bưu cục Tốc Hành Ba Miền.
"May quá, xấp hóa đơn vẫn sạch sẽ không bị rách nát. Cái vết xước lõm nhỏ ở góc bảng gỗ này hình như sâu thêm một chút thì phải? Chắc chắn là do cú va chạm với quạt giấy của Ngụy Quân Tử lúc nãy rồi. Chiều nay về bưu cục nhất định phải bắt lão đền tiền sơn sửa bảng gỗ đào đào gia bảo này mới chịu yên."
Ship Nhanh cẩn thận kẹp lại tấm bảng gỗ đào vào giỏ tre phía trước xe, đội lại quai mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu thật chắc chắn dưới cằm, rồi gạt chân chống lên. Anh gồng cơ đùi phàm nhân, đạp mạnh lên bàn đạp sắt rỉ sét, tiếp tục hành trình đổ đèo dốc đứng hướng thẳng về phía Phàm Vân Trấn để kịp chấm công ca chiều bưu cục.
Bóng áo cam shipper chói lọi của anh nhanh chóng lướt đi mất dạng giữa màn sương mù sườn núi sạt lở, để lại tiếng xích xe chạy hoàn toàn êm ru không tiếng động xé gió cát...
Trong khi đó, ở dưới khe núi sâu hoắm đèo Tử Thần, gã cung thủ Độc Nhãn Long vẫn đang nằm ôm mông rên rỉ đau đớn giữa bụi gai độc. Tiếng rên rỉ uất hận của gã thu hút sự chú ý của một nhóm thổ phỉ Hắc Hổ Bang cải tạo lao động đang đi tuần tra thu gom phế liệu dọn dẹp vệ sinh bưu cục gần đó. Đại Hổ và Nhị Hổ cầm chổi tre tiến tới bụi rậm, nhìn thấy Độc Nhãn Long đang lấm lem máu mông, liền trợn tròn mắt kinh ngạc:
"Ơ kìa? Đây chẳng phải là Độc Nhãn Long, đệ nhất cung thủ thổ phỉ núi Phàm Vân sao? Sao đại ca lại bị cắm tên vào mông nằm rên rỉ ở đây thế này? Kẻ nào có thể hạ gục được Cung Tiễn Sát Lục của đại ca?"
Độc Nhãn Long run rẩy ngước mắt lên nhìn đám thổ phỉ mặc áo ba lỗ cam bưu cục, giọng nói thoi thóp đầy sợ hãi dặn dò:
"Đừng... đừng nhắc đến tên hắn... Tên shipper mặc áo cam bưu cục... Thần Hành Kiếm Khách ẩn thế... Hắn chỉ dùng bảng kẹp giấy gỗ đào... phản chấn nhân quả bắn nát mông ta... Mau... mau báo cho chủ thương hội Tống Giảo Quyệt... Kế hoạch ám sát thất bại hoàn toàn rồi... Đừng đụng vào bưu cục Tốc Hành Ba Miền nữa... Các người không gánh nổi nhân quả hủy diệt tu vi đâu..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!