Cuộc Đình Công Ngoại Môn
Giữa Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông, tiếng gió rít qua khe đá đột ngột ngừng bặt. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng mồ hôi phàm nhân của Nguyễn Ship Nhanh đang nhỏ giọt tong tong xuống mặt đá xanh cổ kính.
Ngụy Quân Tử, gã giám sự ngoại môn kiêu ngạo, lúc này đang đứng chết trân trên bục đá. Bàn tay phải của lão, vốn đang ngập tràn linh lực Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy xanh biếc, bỗng chốc run rẩy dữ dội. Lời cảnh báo lạnh lùng của Triệu Kiếm Ca như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào đỉnh đầu lão, dập tắt hoàn toàn chút uy thế mỏng manh vừa dựng lên.
Lão nhìn chằm chằm vào thanh kiếm sắt rỉ bị mẻ mất một vệt lớn ở mũi của Triệu Kiếm Ca, rồi lại run rẩy liếc nhìn chiếc chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng đang cắm sâu ba phân xuống nền đá sườn núi. Trên sườn khung sắt thô sơ của chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển, vết xước dài mười phân lộ lớp thép trắng lạnh lẽo lấp lánh dưới nắng trưa sườn núi. Đối với Ngụy Quân Tử, vết xước ấy không còn là một vết xước do va chạm vật lý thông thường nữa. Dưới sự tự suy diễn hoang mang tột độ, lão tin chắc đó chính là chứng tích của một trận đại chiến hủy thiên diệt địa mà vị cao nhân ẩn thế trước mặt đã trải qua.
"Triệu... Triệu sư đệ..." Ngụy Quân Tử lắp bắp, giọng nói run rẩy không còn chút uy nghiêm nào của một giám sự. "Ngươi... ngươi nói cái xe sắt rỉ này là thần binh hộ tông? Không thể nào! Hắn rõ ràng là một tên phàm nhân không có nửa điểm linh căn!"
"Phàm nhân?" Triệu Kiếm Ca khịt mũi một cái đầy khinh bỉ, ánh mắt gã nhìn Ship Nhanh càng thêm phần kính sợ. "Ngụy giám sự, ngươi tu luyện đến mờ mắt rồi sao? Thần vật tự che giấu hào quang, cao nhân ẩn thế giả dạng phàm cầm để rèn luyện đạo tâm, đó là quy luật tối cổ của thiên đạo! Hôm qua, chính mắt ta đã vung kiếm chém thử vào chiếc chân chống kia. Kết quả là thanh kiếm sắt cổ chứa kiếm ý sơ thành của ta bị mẻ mũi, còn chiếc chân chống của cao nhân không hề biến dạng dù chỉ một milimet! Ngươi nghĩ một thứ sắt rỉ phàm trần có thể chống lại kiếm ý của ta sao?"
Đám đệ tử ngoại môn xung quanh nghe thấy thế liền xôn xao bàn tán dữ dội. Những ánh mắt nhìn Nguyễn Ship Nhanh lập tức chuyển từ tò mò sang sùng bái tột cùng.
"Trời đất ơi! Kiếm ý của Triệu sư huynh sắc bén như thế mà còn bị mẻ kiếm!"
"Cao nhân! Đây chắc chắn là đại lão ẩn thế của tông môn vi hành phàm trần!"
"Thảo nào hắn đạp cái xe kia đi xuyên qua Vạn Tiên Trận phòng ngự sườn núi mà không mất một sợi tóc!"
Trong khi giới tu tiên đang chìm đắm trong sự hoang mang và tự suy diễn vĩ mô, thì Nguyễn Ship Nhanh – nhân vật chính của những lời đồn đại – lại đang đứng khoanh tay, khuôn mặt phàm nhân méo mó vì sốt ruột. Anh kéo chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu lên trán, quẹt mồ hôi nhễ nhại, rồi nhìn chăm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền.
Mười một giờ năm mươi tám phút trưa!
Chỉ còn đúng hai phút nữa là đến mười hai giờ trưa – hạn chót deadline giao hộp phấn son phàm trần cao cấp cho Bạch Tiểu Thư! Nếu trễ một giây thôi, lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò ở bưu cục gỗ chắc chắn sẽ dùng chiếc thước gỗ gõ bàn cộc cộc để trừ thẳng mười phần trăm lương cứng của anh, tương ứng với mười lăm đồng tiền đồng phàm nhân quý giá!
"Này! Các người có thôi diễn trò được chưa?" Ship Nhanh bực dọc gào lên, phá vỡ hoàn toàn bầu không khí trang nghiêm tu tiên. Anh quay ngoắt sang đám đông nữ đệ tử ngoại môn, lớn tiếng hỏi: "Ai là Bạch Tiểu Thư? Đơn hàng phấn son phàm trần cao cấp giao khẩn cấp đây! Vui lòng bước ra ký nhận biên nhận đỏ bưu cục nhanh lên giùm tôi! Trễ hai phút nữa là tôi bị trừ lương cứng đấy! Các người có biết mười lăm đồng tiền đồng mua được mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm không hả?"
Từ trong đám đông, một thiếu nữ xinh đẹp đài các, mặc áo lụa hồng thơm ngát mùi phấn son – chính là Bạch Tiểu Thư – vội vã rụt rè bước ra. Cô nhìn Ship Nhanh với ánh mắt vừa kính sợ vừa ngưỡng mộ, run rẩy nói: "Tiền... tiền bối... con chính là Bạch Tiểu Thư. Con xin nhận hàng..."
"Nhận hàng thì ký vào đây!" Ship Nhanh thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng vạn cân. Anh lập tức dí tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp sát mặt cô, đưa chiếc bút bi Thiên Long mực xanh ra. "Ký nhanh vào góc dưới bên phải biên nhận đỏ! Đọc to ba số cuối số điện thoại đăng ký nữa!"
Bạch Tiểu Thư run rẩy cầm lấy chiếc bút bi phàm trần. Khi ngón tay cô chạm vào thân bút nhựa, cô bỗng cảm thấy luồng linh lực trong cơ thể mình bị ngắt kết nối tạm thời do cơ chế cầm bút cơ học phàm trần. Cô kinh hãi tự nhủ: "Bút ký nhận phong ấn! Quả nhiên là bảo vật tối cổ bắt buộc phải tạm dừng vận chuyển linh lực!" Cô vội vàng ký tên thật nhanh và đọc rõ số điện thoại phàm nhân để xác minh danh tính.
*Kịch!*
Đúng mười một giờ mười lăm mươi chín phút năm mươi chín giây, Ship Nhanh giật lại tấm bảng gỗ đào, kiểm tra chữ ký đóng dấu đỏ bưu cục kỹ lưỡng.
"Xong! Hoàn thành KPI đúng giờ!" Ship Nhanh hớn hở lẩm bẩm, khuôn mặt lộ rõ vẻ sảng khoái phàm nhân. Anh cẩn thận cất biên nhận đỏ vào túi áo trong đồng phục cam sờn vai, hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt xám xịt của Ngụy Quân Tử đứng bên cạnh.
Ngụy Quân Tử thấy bưu phẩm phấn son đã được giao nhận thành công ngay trước mắt mình, cơn giận dữ vì bị sụt giảm doanh thu tiệm tạp hóa độc quyền lại bùng lên đè bẹp cả nỗi sợ hãi thần binh. Lão vung chiếc quạt giấy 'Chính Nghĩa' chỉ thẳng vào mặt Ship Nhanh, gầm lên:
"To gan phàm nhân! Cho dù ngươi có thần binh bảo hộ, nhưng đây là Vân Tiên Tông ngoại môn! Bản giám sự đã ban hành lệnh cấm mua sắm trực tuyến phàm trần! Kể từ giờ phút này, trạm giao nhận tạm thời của bưu cục Tốc Hành Ba Miền tại quảng trường này chính thức bị niêm phong! Chấp pháp vệ đâu, đuổi cổ tên shipper phàm nhân này xuống núi cho ta!"
Đám chấp sự ngoại môn kiêu ngạo nghe lệnh, dù vẫn còn e ngại chiếc xe đạp Phượng Hoàng, nhưng dưới uy quyền của giám sự, họ vẫn rút roi lôi điện lấn tới bao vây bưu cục tạm thời.
"Khoan đã! Ai cho phép các người niêm phong bưu cục của sư phụ ta?"
Một tiếng hét lanh lảnh vang lên từ phía sau xe đạp. Lý Học Việc, gã đệ tử tạp dịch lóng ngóng, bước lên chắn trước đầu xe Phượng Hoàng. Cậu mặc bộ đồng phục cam bưu cục rộng thùng thình dính đầy bụi đường, khuôn mặt gầy gò lộ rõ vẻ phẫn nộ. Cậu thọc tay vào túi quần, rút ra chiếc Còi nhựa bưu chính màu đỏ – trang bị điều phối giao thông tiêu chuẩn của bưu cục – rồi ngậm chặt vào miệng thổi mạnh một tiếng.
*TOE!!!*
Tiếng còi nhựa vang lên chói tai, nhức óc, vang vọng khắp Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông. Tiếng 'toe toe' cơ học phàm trần này cực kỳ chói tai, vô tình tạo ra một tần số dao động âm thanh cơ học làm nhiễu loạn hoàn toàn luồng linh lực mỏng manh của roi lôi điện chấp pháp đang vung lên xung quanh. Đám chấp sự ngoại môn bị tiếng còi làm ù tai, linh lực trong tay bị đứt mạch khiến roi lôi điện tắt ngóm trong tích tắc.
Lý Học Việc giơ cao chiếc còi nhựa màu đỏ, lớn tiếng tuyên bố trước hàng vạn đệ tử ngoại môn nghèo khổ:
"Anh em ngoại môn gánh nước gánh phân khổ cực suốt ngày đêm, linh thạch vụn kiếm được chỉ đủ mua vài cân gạo linh thảo cấp thấp! Giờ đây, đến cái chậu rửa mặt mười đồng phàm nhân, cái áo mưa nylon che mưa dốc đứng sườn núi cũng bị Ngụy giám sự cấm đoán mua sắm! Lão muốn chúng ta phải mua đồ tạp hóa độc quyền giá cắt cổ của lão để lão làm giàu cá nhân sao? Anh em ngoại môn nghe đây! Không có mì tôm tự sôi phàm trần, chúng ta không gánh nước núi nữa! Không có bưu cục giao hàng nhanh, chúng ta không quét dọn sườn núi nữa! Đình công! Toàn diện đình công!"
Lời tuyên bố của Lý Học Việc như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Hàng vạn đệ tử ngoại môn và tạp dịch nghèo khổ, vốn đã tích tụ uất hận từ lâu trước sự bóc lột của ban quản lý, lập tức đồng loạt hưởng ứng dữ dội.
"Đúng vậy! Không có mì tôm, không gánh nước núi!"
"Không có bưu cục, không dọn dẹp sườn núi!"
"Đình công! Toàn diện đình công!"
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Hàng ngàn chiếc xô gỗ gánh nước bị ném mạnh xuống đất đá cổ kính. Hàng vạn cây chổi tre quét lá rụng bị vứt ngổn ngang khắp quảng trường. Đám đệ tử tạp dịch ngoại môn đồng loạt ngồi sụp xuống đất, khoanh tay trước ngực, giơ cao những chiếc vỏ hộp mì tôm tự sôi rỗng tuếch làm biểu ngữ biểu tình chói mắt.
Ngụy Quân Tử nhìn cảnh tượng hàng vạn đệ tử ngoại môn đồng loạt đình công vứt bỏ công cụ lao động, khuôn mặt lão lập tức cắt không còn giọt máu. Hoạt động sinh hoạt gánh nước, quét dọn sườn núi của toàn bộ Vân Tiên Tông đều phụ thuộc vào đám đệ tử ngoại môn nghèo khổ này. Nếu họ đình công chỉ trong nửa ngày, các đại lão nội môn xa hoa trên đỉnh núi sẽ không có nước linh tuyền để pha trà, chính điện sẽ bám đầy lá mục bẩn thỉu!
Lão giám sự hoảng loạn, vội vã vung chiếc quạt giấy 'Chính Nghĩa' lên không trung, vận hành linh lực tạo ra chiếc loa linh lực khổng lồ lơ lửng trên đầu, gầm lên dọa dẫm:
"Phản nghịch! Các ngươi dám phản nghịch tông môn sao? Kẻ nào dám tham gia cuộc đình công bẩn thỉu này, bản giám sự sẽ lập tức đuổi học, phế bỏ tu vi, trục xuất xuống hạ giới làm phàm nhân nghèo khổ suốt đời! Mau giải tán và nhặt xô nước lên gánh ngay lập tức!"
*TOE!!! TOE!!! TOE!!!*
Lý Học Việc không thèm nghe lão nói hết câu, liên tục thổi mạnh chiếc còi nhựa bưu chính màu đỏ. Tiếng còi nhựa 'toe toe' chói tai vang lên dồn dập, sóng âm cơ học phàm trần va chạm trực diện với loa linh lực lơ lửng trên không trung. Do chênh lệch tần số dao động vật lý giữa âm thanh phàm trần và tiên pháp, chiếc loa linh lực của Ngụy giám sự phát ra những tiếng rè rè chói tai rồi nổ tung thành những mảnh linh khí vụn vỡ biến mất.
"Ngươi... tên tạp dịch phản nghịch kia!" Ngụy Quân Tử tức giận đến mức mặt đỏ tía tai, lão định lao xuống bục đá để cưỡng chế bắt giữ Lý Học Việc.
*XOẠT!!!*
Thanh kiếm sắt rỉ bị mẻ mũi của Triệu Kiếm Ca lại một lần nữa chắn ngang lối đi của Ngụy Quân Tử. Triệu Kiếm Ca đứng thẳng người trước cửa bưu cục tạm thời, giải phóng một luồng kiếm ý mờ nhạt nhưng vô cùng kiên định bao quanh thân thể gã. Gã lạnh lùng nhìn Ngụy Quân Tử, tuyên bố đanh thép:
"Ngụy giám sự, ta khuyên ngươi nên dừng tay lại. Nếu bưu cục phàm trần của cao nhân ẩn thế bị đóng cửa, đệ tử ngoại môn không được mua sắm đồ dùng học tập nữa, Triệu Kiếm Ca ta cũng không cần tu luyện kiếm đạo cổ hủ này nữa! Ta sẽ tự bẻ gãy kiếm ý sơ thành của mình ngay tại đây để chứng minh sự bất công của tiên môn!"
"Triệu... Triệu sư đệ! Ngươi điên rồi sao? Ngươi là đệ nhất thiên tài ngoại môn, tương lai đột phá Trúc Cơ Kỳ sáng lạn, lại đi bảo vệ một tên shipper phàm nhân và đám tạp dịch bất tài này?" Ngụy Quân Tử hoảng sợ run rẩy lùi lại.
"Kiếm đạo của ta là thẳng thắn, không chấp nhận sự chèn ép bẩn thỉu của tiệm tạp hóa độc quyền!" Triệu Kiếm Ca hờ hững đáp, kiếm ý xám xịt trên thanh kiếm sắt rỉ càng thêm phần sắc bén, ép buộc đám chấp sự ngoại môn không dám tiến lên thêm một bước.
Hàng vạn đệ tử ngoại môn nhìn thấy Triệu Kiếm Ca đứng về phía mình, tinh thần đoàn kết càng thêm dâng cao tột độ. Họ đồng loạt giơ cao vỏ hộp mì tôm tự sôi rỗng, hô vang khẩu hiệu vang dội khắp sườn núi Vân Tiên:
"Bảo vệ bưu cục! Bảo vệ quyền lợi mua sắm!"
"Không có chậu nhựa mười đồng, quyết không gánh nước núi!"
"Ngụy giám sự lạm quyền! Ngụy giám sự lách luật tông môn!"
Nguyễn Ship Nhanh đứng bên cạnh chiếc xe đạp Phượng Hoàng, nhìn cảnh tượng hàng vạn tu sĩ đang gào thét biểu tình đòi chậu nhựa và mì tôm phàm trần, khuôn mặt phàm nhân lộ rõ vẻ ngơ ngác vô tri. Anh gãi gãi đầu, thầm nghĩ: "Cái quái gì đang xảy ra thế này? Mình chỉ lên đây giao hộp phấn son mười lăm đồng tiền đồng thôi mà? Sao tự nhiên lại biến thành đại hội đình công đòi quyền lao động thế này? Nhưng mà... cái gã Lý Học Việc kia thổi còi nhựa bưu chính điệu nghệ thật, đúng là đệ tử mẫn cán của trạm Tốc Hành Ba Miền!"
Ngụy Quân Tử đứng trên bục đá nhìn hàng vạn đệ tử đang ngồi im bất động, chổi tre vứt ngổn ngang, xô nước lật úp, lòng lão tràn ngập sự hoảng sợ tột cùng. Lão biết nếu Chưởng môn nhân hoặc các trưởng lão nội môn bế quan đi ngang qua thấy cảnh tượng hỗn loạn này, lão chắc chắn sẽ bị khiển trách nghiêm khắc vì tội làm mất trật tự tông môn và lạm quyền độc quyền thương mại bẩn thỉu.
"Được... được rồi! Các ngươi giỏi lắm!" Ngụy Quân Tử cắn răng, trán bết đầy mồ hôi hột, lão run rẩy chỉ tay vào bưu cục tạm thời. "Bản giám sự tạm thời đình chỉ lệnh cấm mua sắm trực tuyến trong ngày hôm nay! Nhưng các ngươi phải nhặt xô nước lên gánh ngay lập tức! Vân Tiên Tông không thể thiếu nước sinh hoạt pha trà!"
Lý Học Việc quay sang nhìn Nguyễn Ship Nhanh để xin ý kiến. Ship Nhanh thấy deadline đã hoàn thành, hộp phấn son đã giao nhận xong xuôi ký tên biên nhận đỏ đầy đủ, liền gật đầu càu nhàu: "Ký nhận xong rồi thì giải tán đi gánh nước đi, đứng đây gào thét làm gì cho rát họng phàm nhân! Ta còn phải đạp xe về bưu cục để kịp chấm công ca chiều, không lão Tạ bủn xỉn lại tìm cớ trừ lương cứng của ta!"
Lý Học Việc lập tức thổi một tiếng còi ngắn báo hiệu giải tán. Hàng vạn đệ tử ngoại môn hân hoan reo hò chiến thắng vang dội, nhanh chóng nhặt xô gỗ gánh nước và chổi tre quét lá dọn dẹp sườn núi sạch sẽ như cũ. Trật tự tông môn được khôi phục trong tích tắc, nhưng bưu cục phàm trần từ nay đã chính thức biến thành biểu tượng công lý và bảo vệ quyền lợi của đệ tử nghèo khổ.
Ngụy Quân Tử đứng trơ trọi trên bục đá, nhìn bóng lưng cam của Nguyễn Ship Nhanh đang thong thả dắt xe đạp Phượng Hoàng lướt đi êm ru không tiếng động xuống núi, lòng lão tràn ngập sự nhục nhã và thù hận cực hạn. Lão biết mình đã thất bại thảm hại về mặt uy tín thương mại ngoại môn, tiệm tạp hóa độc quyền của lão từ nay sẽ không còn một mống khách hàng nào ghé thăm.
"Tên shipper phàm nhân chết tiệt..." Ngụy Quân Tử nghiến răng kèn kẹt, tay siết chặt chiếc quạt giấy 'Chính Nghĩa' đến mức linh lực rạn nứt. "Ngươi cậy có thần binh bảo hộ và đám tạp dịch cản đường sao? Bản giám sự không thể trực tiếp ra tay ở tông môn, nhưng ngoài đường đèo sườn núi hoang vắng... ngươi chỉ là một tên phàm nhân không có tu vi!"
Ngụy Quân Tử vội vã bước xuống bục đá, lẩn nhanh vào bóng tối sau chính điện ngoại môn. Lão thọc tay vào túi áo, rút ra một tấm ngọc truyền âm lấp lánh linh khí hắc ám nhẹ, khẩn trương kích hoạt truyền tin gửi thẳng xuống hạ giới cho Tống Giảo Quyệt – Hội trưởng Thương hội Thiên Lý Mã đối thủ.
"Tống hội trưởng! Tên shipper phàm nhân Nguyễn Ship Nhanh của bưu cục Tốc Hành Ba Miền vừa phá hỏng toàn bộ kế hoạch phong tỏa thương mại của ta ở ngoại môn! Hắn có chiếc xe đạp Phượng Hoàng cứng như thần binh cản phá được cả kiếm ý của Triệu Kiếm Ca! Ta muốn ngươi lập tức thuê Độc Nhãn Long – gã cung thủ thổ phỉ tàn nhẫn nhất núi Phàm Vân, phục kích trên vách đá đèo dốc sườn núi bắn lén hủy diệt tên shipper đó cho ta! Hủy diệt cả cái xe sắt rỉ của hắn! Ta sẽ chi trả toàn bộ mười vạn tiền đồng chi phí ám sát!"
Từ đầu bên kia ngọc truyền âm, giọng nói gian xảo, lạnh lùng của Tống Giảo Quyệt vang lên đầy sát khí hắc ám:
"Ngụy giám sự yên tâm. Độc Nhãn Long đã phục kích sẵn trên vách đá sườn núi Phàm Vân. Chỉ cần tên shipper mặc áo cam kia đạp xe đi qua đường đèo Tử Thần dốc đứng... một mũi tên khảm linh thạch vụn gia lực cực mạnh của Độc Nhãn Long sẽ bắn nát đầu hắn, biến hắn thành một xác chết phàm nhân lạnh lẽo dưới vực sâu!"
Ngụy Quân Tử tắt ngọc truyền âm, khuôn mặt giả tạo lộ rõ vẻ hung ác tàn nhẫn, lão cười thầm đầy đắc ý chờ đợi cái chết của tên shipper phàm nhân cứng đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!