Lệnh Cấm Mua Đồ Online Của Giám Sự
Ánh nắng mười một giờ trưa đổ xuống Phàm Vân Trấn một lớp vàng hanh hao và oi ả. Tại Kho phân loại bưu phẩm số 1, tiếng loẹt xoẹt của những chiếc chổi tre quét lá và tiếng thở dốc nặng nhọc của đám cựu thổ phỉ Hắc Hổ Bang vẫn vang lên đều đặn. Trần Bạo Lực, gã cựu bang chủ chột mắt, đang cố lết cái chân trái vẫn còn hơi tê cứng để vác một hòm gỗ nặng. Ánh mắt gã thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc balo dứa cam cũ nát đặt ở góc kho, nơi gã vừa lén lút giấu kỹ chiếc hộp gỗ màu đen tuyền rò rỉ linh khí hắc ám gửi cho Ngụy Quân Tử. Gã thầm tính toán một kế hoạch tống tiền hoàn hảo để có đủ năm trăm đồng tiền đồng trả nợ sơn xe cho vị 'Thần Hành Kiếm Khách'.
*Kính coong... kính coong...*
Tiếng chuông đồng vang lên giòn giã cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Bạo Lực. Nguyễn Ship Nhanh đang thong thả dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển tiến vào cổng kho. Chiếc xe đạp của anh, sau khi được bôi trơn bằng bình Linh dầu vạn năm cực phẩm của Đại sư tỷ Tần Dược Nhi tài trợ, hoạt động hoàn toàn êm ru, không hề phát ra một tiếng động rít kim loại nào ngoại trừ tiếng chuông đồng kêu kính coong vui tai. Trên sườn khung sắt thô sơ của chiếc xe, vết xước dài mười phân lộ lớp thép trắng lạnh lẽo vẫn nằm đó như một chứng tích đầy đau đớn, nhắc nhở đám thổ phỉ về khoản nợ khổng lồ chưa trả.
"Sư phụ! Sư phụ về rồi!" Lý Học Việc, gã đệ tử tạp dịch lóng ngóng, lập tức vứt cuốn sổ ghi chép tốc ký xuống bàn, hớn hở chạy ra đón sư phụ. "Chuyến giao nước mắm nhĩ Phú Quốc sáng nay thế nào rồi ạ? Con nghe nói đệ tử ngoại môn sùng bái bộ pháp ngự khí hai bánh của sư phụ lắm!"
Ship Nhanh cởi chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu treo lên ghi-đông xe, quẹt mồ hôi ròng ròng trên trán, khuôn mặt phàm nhân lộ rõ vẻ mệt mỏi và càu nhàu: "Sùng bái cái khỉ mốc! Chai nước mắm nhĩ bị lỏng nắp nhựa do chấn động vật lý dọc đường đèo, rò rỉ chảy mất một nửa thể tích bám đầy balo dứa cam của ta rồi đây này! Mùi nồng nặc thế này thế nào lão Tạ Tiền Cò bủn xỉn cũng tìm cớ trừ lương cứng của ta cho xem!"
Đúng lúc đó, từ trong văn phòng bưu cục gỗ, sếp bóc lột Tạ Tiền Cò lù lù bước ra, tay cầm chiếc thước gỗ gõ bàn cộc cộc đầy uy hiếp: "Nhanh! Cậu càu nhàu cái gì? Có đơn hàng VIP mới đây! Bạch Tiểu Thư ở phủ phú hộ vừa đặt giao một hộp phấn son phàm trần cao cấp lên Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông. Đơn hàng này tiền tip cực kỳ hậu hĩnh, nhưng hạn chót giao nhận là trước mười hai giờ trưa nay! Chỉ còn đúng năm mươi phút nữa thôi!"
Ship Nhanh giật nảy mình, mắt trợn tròn nhìn đồng hồ đeo tay rẻ tiền: "Cái gì? Còn năm mươi phút? Lên tận đỉnh núi ngoại môn? Sếp định giết người à?"
"Không đi thì trừ mười phần trăm lương cứng và tịch thu xe đạp gán nợ!" Tạ Tiền Cò lạnh lùng đưa ra tối hậu thư.
Nghe đến hai chữ 'trừ lương' và 'tịch thu xe', Ship Nhanh lập tức kích hoạt trạng thái tập trung cao độ của Bình cảnh 'Bom Hàng'. Nỗi lo sợ cơm áo gạo tiền phàm trần đè bẹp mọi sự mệt mỏi thể xác. Anh lập tức giật lấy hộp phấn son bọc kín bằng vải lụa hồng, nhét gọn gàng vào chiếc balo dứa cam gia cố nylon đeo sau vai, rồi cầm lấy tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp do cậu tư Nguyễn Văn Sửa Sang đục đẽo tặng, kẹp chặt biên nhận đỏ bưu cục.
"Học Việc! Mang theo bút bi Thiên Long mực xanh và sổ ghi chép, bám sát ta! Chúng ta chạy deadline!" Ship Nhanh hét lớn, nhún chân leo lên yên xe đạp Phượng Hoàng, gồng cơ đùi thép đạp mạnh lên bàn đạp sắt rỉ sét.
*Xè xè... xè xè...*
Chiếc xe đạp Phượng Hoàng bọc Linh dầu vạn năm lướt đi nhanh như một bóng cam chói mắt, để lại đám bụi mù mịt phía sau kho bãi, hướng thẳng về phía con đường đèo Tử Thần sườn núi Vân Tiên Tông.
***
Trong lúc đó, tại Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông, bầu không khí đang vô cùng căng thẳng và ngột ngạt. Hàng vạn đệ tử ngoại môn nghèo khổ và tạp dịch đang tụ tập đông nghịt quanh chiếc bục đá chính điện ngoại môn, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ bất bình và phẫn nộ.
Đứng trên bục đá cao nhất chính là Giám sự ngoại môn Ngụy Quân Tử. Lão mặc một bộ đạo bào lịch sự, tóc chải chuốt mượt mà không lệch một sợi, tay cầm chiếc quạt giấy ghi chữ 'Chính Nghĩa' lấp lánh linh lực nhẹ, nhưng khuôn mặt lại méo mó vì tức giận. Bên cạnh lão là một tấm bảng thông báo lớn dán tờ giấy tuyên cáo viết bằng mực đỏ chót:
"LỆNH CẤM MUA SẮM TRỰC TUYẾN PHÀM TRẦN: Kể từ ngày hôm nay, toàn bộ đệ tử ngoại môn và tạp dịch nghiêm cấm mua sắm các loại đồ gia dụng, đồ ăn vặt và nhu yếu phẩm phàm trần từ bưu cục Tốc Hành Ba Miền. Kẻ nào vi phạm sẽ bị tịch thu tang vật, phạt roi lôi điện và phạt tiền năm mươi linh thạch hạ phẩm sứt góc!"
"Tại sao lại cấm chúng ta?" Một đệ tử ngoại môn nghèo khổ khẽ thì thầm trong đám đông, giọng đầy uất ức. "Tiệm tạp hóa độc quyền của Ngụy giám sự bán một chiếc chậu rửa mặt linh lực giá tận mười linh thạch vụn, trong khi bưu cục phàm trần giao tận tay một chiếc chậu nhựa siêu bền chỉ có mười đồng tiền đồng phàm nhân! Lão làm thế này là muốn dồn chúng ta vào đường cùng!"
"Đúng vậy! Phấn son phàm trần của Bạch Tiểu Thư vừa rẻ vừa thơm, các nữ đệ tử ai cũng thích mua. Tiệm của lão bán phấn đan dược vừa đắt vừa làm mốc da mặt! Lão ban lệnh cấm này rõ ràng là để bảo vệ doanh thu tiệm tạp hóa độc quyền giá cắt cổ của lão!" Một nữ đệ tử phụ họa đầy tức tối.
Ngụy Quân Tử đứng trên bục đá, khịt mũi một cái khinh khỉnh. Lão vung chiếc quạt giấy 'Chính Nghĩa', giải phóng một luồng linh lực Luyện Khí Kỳ tầng thứ bảy mỏng manh quét qua đám đông, khiến tiếng xì xào lập tức im bặt. Lão cười giả tạo, giọng điệu đầy vẻ ngụy biện đạo đức giả:
"Các đệ tử thân mến! Tiên đạo vô tình, tu luyện là để cầu trường sinh thoát tục. Những thứ đồ gia dụng phàm trần bẩn thỉu, mì tôm tự sôi phàm nhân bốc mùi amoniac kia chỉ làm vấy bẩn đạo tâm tinh khiết của các ngươi! Bản giám sự ban lệnh cấm này hoàn toàn là vì tương lai tu tiên của các ngươi! Kẻ nào dám bén mảng giao dịch với tên shipper phàm nhân kia, bản giám sự sẽ trực tiếp phế bỏ linh căn đuổi học!"
Đúng lúc bầu không khí phẫn nộ đang lên đến đỉnh điểm, từ phía con đường đèo dốc đứng dẫn lên quảng trường bỗng vang lên một tiếng động cơ học kỳ lạ.
*Kính coong... kính coong...*
Đó là tiếng chuông xe đạp Phượng Hoàng vang dội, trong trẻo và đều đặn dập tắt hoàn toàn bầu không khí im lặng câm nín của quảng trường. Hàng vạn con mắt lập tức đổ dồn về phía lối vào sườn núi.
Một bóng cam chói mắt đang lướt tới với tốc độ cực nhanh. Nguyễn Ship Nhanh khom lưng sát ghi-đông xe đạp, nhổm cao mông áp dụng 'Bộ pháp đạp xe khí động học' để giảm tối đa sức cản của gió núi. Chiếc xe đạp Phượng Hoàng bọc Linh dầu vạn năm chạy hoàn toàn êm ru, lướt qua các bẫy rập linh lực sườn núi một cách vô hại do cơ thể anh hoàn toàn không có linh lực kích hoạt trận pháp. Phía sau anh, Lý Học Việc đang chạy bộ hộc tốc, tay ôm chặt cuốn sổ ghi chép tốc ký, mặt mũi nhễ nhại mồ hôi nhưng ánh mắt đầy vẻ sùng bái.
"Sư phụ! Cẩn thận! Phía trước có Ngụy giám sự đang lập rào chắn!" Lý Học Việc hét lớn cảnh báo.
Ship Nhanh nhìn đồng hồ đeo tay: Mười một giờ bốn mươi lăm phút! Chỉ còn đúng mười lăm phút nữa là trễ deadline giao phấn son cho Bạch Tiểu Thư!
"Tránh ra! Tránh ra hết cho tôi!" Ship Nhanh gào lên, hai mắt đỏ ngầu vì áp lực KPI dâng trào. "Lão Tạ bủn xỉn mà trừ mười phần trăm lương cứng của tôi là tôi liều mạng với các người đấy!"
Ngụy Quân Tử thấy bóng cam xuất hiện, đôi mắt ti hí lập tức híp lại đầy sát khí: "To gan! Tên shipper phàm nhân kia dám coi thường lệnh cấm của bản giám sự, công nhiên xông vào tiên môn giao contraband! Chấp pháp vệ đâu! Tịch thu chiếc xe sắt rỉ và bao dứa cam bưu phẩm của hắn cho ta!"
Đám chấp sự ngoại môn kiêu ngạo lập tức định xông ra chặn đường, nhưng Ship Nhanh không hề bóp phanh giảm tốc. Anh đảo lái liên tục trái phải áp dụng Pháp tắc 'Tránh ổ gà đường đèo' uốn lượn uyển chuyển lách qua đám chấp sự một cách điệu nghệ, rồi đạp mạnh chân chống xe đạp Phượng Hoàng xuống đất phát ra một tiếng *kịch* vững chãi ngay trước bục đá của Ngụy Quân Tử.
"Ai là Bạch Tiểu Thư? Đơn hàng phấn son phàm trần cao cấp giao khẩn cấp đây! Vui lòng ký nhận biên nhận đỏ bưu cục!" Ship Nhanh đứng chống nạnh, thở dốc phàm trần, lôi hộp phấn son từ balo dứa cam ra kê lên tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp, đưa mắt quét tìm khách hàng.
Ngụy Quân Tử bước xuống bục đá, cười khinh khỉnh, vung chiếc quạt giấy 'Chính Nghĩa' ra lệnh: "Phàm nhân vô tri! Ở đây không có Bạch Tiểu Thư nào cả! Bản giám sự tuyên bố tịch thu toàn bộ bao dứa cam đựng phấn son này vì tội truyền bá tà vật phàm trần phá hoại đạo tâm tông môn!"
Nói rồi, Ngụy Quân Tử vận hành linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 7 vào quạt giấy, vung mạnh một nhát tạo ra một luồng gió xoáy linh lực màu xanh lục nhạt bốc mùi hăng hắc độc tố nhẹ, nhắm thẳng vào bao dứa cam đựng phấn son hòng giật lấy bưu phẩm.
*BỐP!!!*
Một tiếng động trầm đục vang lên dứt khoát. Nguyễn Ship Nhanh theo bản năng bảo vệ KPI công việc, lập tức đưa tấm Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày cộp do cậu tư Nguyễn Văn Sửa Sang tặng ra chắn trước ngực. Tấm bảng gỗ đào phàm trần siêu dày và nặng 1.5kg hấp thụ hoàn toàn chấn động lực vật lý và luồng gió độc của quạt giấy, không để lại một vết xước nào ngoại trừ một vết lõm nhỏ ở góc bảng do va chạm cơ học.
Ship Nhanh bị lực đẩy làm mỏi nhừ cổ tay phàm nhân, lùi lại nửa bước nhưng hai chân đi dép tổ ong màu cam mới tinh vẫn bám chặt lấy mặt đất cát. Anh nổi giận đùng đùng, trợn mắt quát lớn:
"Lão già kia! Ông định cướp giật bưu phẩm công nhiên giữa ban ngày ban mặt đấy à? Ông có biết làm hỏng bưu phẩm là bưu cục bắt tôi đền gấp đôi giá trị không? Muốn tịch thu hoặc nhận hàng? Vui lòng thực hiện Quy trình xác minh danh tính ba bước bưu chính!"
Ngụy Quân Tử ngỡ ngàng nhìn tấm bảng gỗ đào dày của Ship Nhanh vẫn nguyên vẹn sau đòn tấn công linh lực của mình. Lão hít một hơi lạnh, đạo tâm nghi ngờ dâng trào: "Cái... cái gì thế này? Một tấm bảng gỗ phàm trần không có linh lực dao động nhưng lại hấp thụ hoàn toàn đao khí quạt giấy của ta? Chẳng lẽ đây là 'Đào Mộc Thần Khiên' thượng cổ giả dạng phàm vật? Còn tên phàm nhân này... gã dùng bộ pháp gì mà né tránh được cả chấp sự tuần tra?"
Lý Học Việc đứng sau lập tức mở sổ ghi chép, cầm chiếc bút lông ngỗng viết tốc ký liên thanh: "Sư phụ vừa dùng 'Hành Chính Quy Trình Kinh' để phong ấn đạo tâm của Ngụy giám sự! Tuyệt kỹ vung bảng gỗ đào cản phá tiên pháp thật là xuất thần nhập hóa!"
Ngụy Quân Tử nhìn thấy Lý Học Việc đang ghi chép tốc ký, trán lão bắt đầu đổ mồ hôi hột, tự suy diễn hoang mang: "Họ đang ghi chép nhân quả để nguyền rủa ta? Hay là đang thu thập chứng cứ để báo cáo lên Nha môn phàm trần triều đình? Nếu triều đình phàm nhân điều quân đội đến niêm phong tiệm tạp hóa độc quyền của ta vì tội cản trở giao thương... không được, ta phải ra tay trước!"
Lão giám sự cố giữ vẻ bình tĩnh, hắng giọng quát: "Bản giám sự là người quản lý tối cao ở đây! Ta cần gì phải xác minh danh tính phàm nhân bẩn thỉu của các ngươi! Mau đưa bao dứa cam đây!"
Ship Nhanh dí thẳng tấm Bảng kẹp giấy gỗ đào dày sát mặt Ngụy Quân Tử, giọng đều đều lạnh lùng như đang tụng kinh nội quy bưu chính:
"Quy trình xác minh bước một: Xuất trình Căn cước công dân phàm nhân đóng dấu đỏ nha môn Phàm Vân Trấn! Quy trình xác minh bước hai: Đọc rõ ba số cuối số điện thoại người nhận đăng ký trên hóa đơn biên lai bưu chính!"
Ngụy Quân Tử mặt nghệt ra, hai mắt trợn tròn đầy vẻ vô tri hoang mang: "Số... số điện thoại? Số điện thoại là loại khẩu quyết tà môn truyền âm của môn phái nào? Bản giám sự tu luyện chính đạo tiên môn, làm sao biết được loại tà chú hắc ám đó?!"
Đám đệ tử ngoại môn xung quanh nghe thấy thế liền cười ồ lên đầy hả hê. Tiếng cười châm biếm vang dội khắp quảng trường làm Ngụy Quân Tử đỏ mặt tía tai vì nhục nhã.
"To gan phàm nhân! Dám dùng tà chú hù dọa bản giám sự!" Ngụy Quân Tử giận quá hóa thẹn, lão vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí Kỳ tầng 7 vào lòng bàn tay, phát ra ánh sáng xanh lục rực rỡ, định vỗ mạnh xuống để đập nát chiếc xe đạp Phượng Hoàng của Ship Nhanh hòng hủy diệt tận gốc phương tiện di chuyển của bưu cục.
"Ta sẽ đập nát cái xe sắt rỉ kêu cót két này của ngươi! Xem ngươi chạy deadline bằng cách nào!"
*XOẠT!!!*
Một luồng kiếm khí xám xịt, mờ nhạt nhưng vô cùng sắc bén đột ngột xé gió lao tới, cắm phập xuống mặt đất đá ngay trước mũi giày của Ngụy Quân Tử, phát ra tiếng rít chói tai.
"Ngụy giám sự! Chớ có động vào món thần binh hộ tông đó, nếu không muốn kiếm gãy người tàn, tự hủy hoại nửa đời đạo hạnh!"
Một giọng nói lạnh lùng, nghiêm túc vang lên từ phía sau đám đông. Đám đệ tử ngoại môn vội vã dạt ra hai bên để nhường lối đi.
Triệu Kiếm Ca – thiên tài ngoại môn cuồng kiếm, mặc bộ áo xám đơn giản, sau lưng đeo thanh kiếm sắt rỉ bị mẻ mất một vệt lớn ở mũi kiếm, đang chậm rãi bước ra. Ánh mắt gã sắc lẹm như kiếm quang, nhìn chằm chằm vào chiếc chân chống thép Phượng Hoàng siêu cứng đang cắm sâu xuống đất sườn núi với một sự sùng bái và kính sợ tột cùng.
Ngụy Quân Tử run rẩy rụt tay lại, lắp bắp hỏi: "Triệu... Triệu sư đệ? Ngươi nói cái gì? Cái xe sắt rỉ phàm trần này là... thần binh hộ tông?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!