Nhạc nềnTeatime

Đội Quân Bốc Xếp Thổ Phỉ Và Giám Sát Quác Quác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù của buổi sớm mai tại Phàm Vân Trấn vẫn chưa tan hẳn, nhưng phía sau căn nhà gỗ hai tầng cũ kỹ của bưu cục Tốc Hành Ba Miền, không khí lao động đã bắt đầu sục sôi trong một sự hỗn loạn đầy tính châm biếm. Nơi đây chính là Kho phân loại bưu phẩm số 1 – một khoảng sân rộng được bao bọc bởi những bức tường gỗ loang lổ, chất đầy những bao tải dứa màu cam chói mắt, hòm gỗ phàm trần và cơ man nào là bưu kiện bốc mùi từ nước mắm, thảo dược cho đến cá khô.


Đứng giữa trung tâm của bãi chiến trường bưu chính ấy không ai khác ngoài đám cựu thổ phỉ của Hắc Hổ Bang lừng lẫy một thời. Nhưng hôm nay, thay vì khoác lên mình những bộ giáp da thú dữ dằn hay tay lăm lăm đại đao khát máu, ba anh em Đại Hổ, Nhị Hổ và Tam Hổ lại đang khoác trên mình chiếc áo ba lỗ màu cam chói lọi – đồng phục lao động cải tạo của bưu cục. Gương mặt của gã nào gã nấy đều mướt mát mồ hôi, xám xịt vì bụi bặm và tràn ngập một sự uất hận không thể đong đếm.


"Lẹ tay lên! Đống hòm gỗ phàm trần góc kia phải xếp gọn gàng theo bảng chữ cái trước giờ chấm công ca sáng! Gã nào làm chậm, ta sẽ trừ thẳng vào tiền cơm trưa!"


Tiếng lạch cạch của bàn tính gỗ vang lên đều đặn từ phía hiên nhà. Tề Kế Toán – lão già phàm nhân đeo chiếc kính gọng sắt trễ xuống tận mũi, tay gõ bàn tính liên thanh như đang niệm chú, miệng không ngừng đọc to các con số nợ nần. Lão chính là cơn ác mộng thực sự của đám thổ phỉ, một kẻ có thể biến một vết xước sơn nhỏ trên sườn xe đạp thành một món nợ khổng lồ đủ để giam cầm tự do của cả một bang hội.


Ngồi trên một hòm gỗ mục ở góc sân, cựu bang chủ Trần Bạo Lực khẽ rên rỉ, tay bóp nhẹ cái đùi trái vẫn còn hơi tê cứng. Cho đến tận bây giờ, gã vẫn chưa thể quên được cái ngày định mệnh khi gã cố tình chặn đường chiếc xe đạp Phượng Hoàng của Nguyễn Ship Nhanh. Gã cứ ngỡ đó chỉ là một tên shipper phàm nhân thấp kém, nào ngờ bánh xe của đối thủ vừa lăn qua, một luồng lực quán tính vô hình đã cán trúng ngay tử huyệt trận pháp dưới đất, khiến gã tê liệt toàn thân ngay lập tức.


"Thần Hành Kiếm Khách... Đạp xe không cần linh lực mà lại điêu luyện đến mức hóa giải được cả sát khí đao pháp của ta. Đúng là đại lão ẩn thế lịch kiếp hồng trần!" Trần Bạo Lực thầm nghĩ, một con mắt chột khẽ giật giật đầy sợ hãi. Gã nhìn vết xước dài mười phân lộ lớp thép trắng lạnh lẽo trên sườn chiếc xe đạp Phượng Hoàng đang đỗ ở góc sân mà lòng vẫn còn run rẩy. Chỉ vì một vết xước do đao khí của gã vô tình quẹt trúng, lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò đã đưa ra bảng tính nợ chi li đến từng xu: công thợ rèn Ngô Thợ Rèn rèn nguội chân chống, tiền mỡ bò bôi trơn của Trần Thiết, tiền tổn thất tinh thần của shipper... Tổng cộng năm trăm đồng tiền đồng phàm trần!


Năm trăm đồng tiền đồng đối với giới tu tiên có lẽ chỉ là vài viên linh thạch vụn sứt góc, nhưng với đám thổ phỉ phàm trần bị phong tỏa tài sản này, đó là một con số khổng lồ. Với mức lương bốc xếp học việc chỉ vỏn vẹn một đồng một ngày cho cả bốn người, họ sẽ phải làm việc không công ở cái xưởng bốc xếp này suốt năm trăm ngày đêm!


"Đại ca... đệ đói quá. Cái bụng đệ nó kêu như sấm đánh rồi." Đại Hổ – gã đàn ông thô kệch với bộ râu quai nón rậm rạp, khẽ thì thầm với Trần Bạo Lực khi đang vác một bao tải dứa cam nặng trĩu. "Lão sếp bủn xỉn kia chỉ cho chúng ta ăn cháo loãng buổi sáng, làm sao có sức gánh mấy cái hòm gạch đá ký gửi này chứ?"


Trần Bạo Lực thở dài, bất lực nhìn đứa em trai: "Ráng chịu đi đệ. Chúng ta đang ở dưới mái nhà của Thần Hành Kiếm Khách. Ngươi có thấy con vịt béo đeo nơ cam đang ngồi trên đống bao tải kia không? Đừng có dại mà làm loạn, nó mà kêu lên một tiếng là cả lũ chúng ta đi đứt màng nhĩ đấy!"


Đại Hổ nhìn theo hướng tay của đại ca, khẽ nuốt nước bọt. Trên đỉnh đống bao tải dứa màu cam cao ngất ngưởng, con vịt béo ú màu trắng muốt tên Quác Quác đang thong thả rỉa lông cánh. Chiếc nơ màu cam thắt lệch trên cổ nó trông vô tri đến mức nực cười, nhưng đám thổ phỉ đều biết, sinh vật này chính là giám sát viên tối cao của bưu cục, sở hữu tiếng kêu trùng tần số có thể làm tan rã cả ma pháp âm binh của ma tu.


Nhưng cơn đói cồn cào đã khiến Đại Hổ mất đi lý trí. Khi đang phân loại đống bưu kiện phàm trần, khứu giác nhạy bén của gã chợt ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt, béo ngậy đầy quyến rũ phát ra từ chiếc rổ tre đặt trên bàn gỗ cạnh lối đi. Đó là những ổ bánh mì kẹp thịt phàm trần nóng hổi, giòn rụm của Trương Bánh Mì đầu trấn gửi đến cho nhân viên trực quầy bưu cục.


"Bánh mì kẹp thịt... Thơm quá..." Mắt Đại Hổ sáng lên như sói đói. Gã liếc nhìn xung quanh. Tề Kế Toán vẫn đang cắm cúi gõ bàn tính lạch cạch dưới hiên nhà. Trần Bạo Lực thì đang xoa bóp cái chân tê cứng. Con vịt béo Quác Quác có vẻ như đã nhắm nghiền đôi mắt vô tri, ngủ gật dưới nắng sớm.


Nghĩ là làm, Đại Hổ khẽ rón rén bước từng bước cực kỳ nhẹ nhàng, áp dụng bộ pháp di chuyển ẩn thân mà gã thường dùng khi đi ăn trộm gà ở các thôn trang phàm nhân. Bàn tay thô kệch, bám đầy bụi than của gã từ từ thò ra, chỉ còn cách ổ bánh mì kẹp thịt giòn rụm đúng một tấc.


*QUÁC!!!*


Một tiếng kêu chói tai, vang dội như tiếng chuông đồng đại cổ bất ngờ nổ tung ngay trên đỉnh đầu Đại Hổ.


Đó là Quác Quác Thần Âm! Con vịt béo ú không biết từ lúc nào đã mở choàng mắt, nhảy từ trên đống bao tải dứa cao ba trượng xuống thẳng đỉnh đầu Đại Hổ. Tiếng kêu của nó phát ra một luồng sóng âm cơ học cực mạnh, trùng tần số chấn động làm màng nhĩ của Đại Hổ rung lên bần bật. Gã thổ phỉ đô con lập tức cảm thấy đầu óc quay cuồng, hai tai ù đi như có hàng vạn tiếng ong vo ve, đầu gối bủn rủn quỳ sụp xuống đất cát, hai tay ôm chặt lấy đầu rên rỉ thảm thiết.


"Đại ca! Đại Hổ bị con vịt chết tiệt kia tấn công rồi!" Nhị Hổ – gã thổ phỉ thấp đậm với đôi mắt lác hung hãn, thấy anh trai bị hại liền nổi giận lôi đình. Gã vứt ngay chiếc bơm xe đạp bằng sắt xuống đất, vớ lấy một cây gậy tre siêu to khổng lồ dùng để quét lá rụng ở góc sân, trợn tròn mắt hét lớn: "Con vịt thối kia! Hôm nay tao phải hầm sả mày để trả thù cho anh trai!"


Nhị Hổ vung gậy tre, vận hết sức mạnh cơ bắp phàm nhân của một kẻ chuyên rèn sắt, nhắm thẳng vào cái đầu đầy lông trắng của Quác Quác mà quật xuống.


*UỲNH!!!*


Một tiếng động trầm đục, nặng trĩu vang lên chấn động cả mặt đất kho bãi. Cây gậy tre trong tay Nhị Hổ dừng lại đột ngột giữa không trung, không thể hạ xuống thêm một phân nào.


Trước mặt gã, một bóng người khổng lồ cao tới tám thước, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá tảng nung dưới lò rèn đang lù lù đứng chắn ngang. Đó chính là A Sáng – phu bốc vác lực sĩ của bưu cục. Gã khổng lồ phàm nhân cởi trần lộ ra lồng ngực vạm vỡ bám đầy mồ hôi, gương mặt hiền lành nhưng lầm lì không nói một lời.


Chỉ bằng một tay trái, A Sáng đã nhấc bổng một bao tải dứa cam nặng hàng trăm cân chứa đầy gạch đá phế liệu, chặn đứng hoàn toàn quỹ đạo vung gậy của Nhị Hổ. Sức mạnh thể chất bẩm sinh không cần dùng đến linh lực của gã lực sĩ phàm trần tỏa ra một áp lực vật lý nặng nề, khiến Nhị Hổ cảm thấy như mình vừa đập gậy vào một bức tường thành kiên cố bằng đá hộc.


"A... Sáng huynh..." Nhị Hổ nuốt nước bọt cái ực, đôi mắt lác cố gắng tập trung nhìn vào bắp tay to bằng bắp đùi người thường của gã lực sĩ. Cây gậy tre trên tay gã bắt đầu run rẩy bần bật.


Quác Quác từ trên đầu Đại Hổ nhảy xuống, đứng oai phong lẫm liệt trên bao tải dứa mà A Sáng đang cầm, cái mỏ vàng bẹt khẽ nhếch lên đầy vẻ khinh bỉ, chuẩn bị phát ra tiếng kêu thứ hai để dẹp loạn.


"Thần thú bớt giận! A Sáng ca ca bớt giận! Chúng đệ biết sai rồi!"


Tam Hổ – gã khổng lồ thổ phỉ đô con nhưng nhút nhát nhất bang, thấy tình hình nguy kịch liền hoảng loạn tột độ. Gã vội vàng vứt chiếc mũ rơm trên đầu xuống, lao tới quỳ sụp dưới chân bao tải dứa, hai tay dâng lên một rổ rau muống phàm trần tươi ngon, lót rơm ấm áp mà gã vừa hái được sáng nay. "Rau muống phàm trần tươi ngon nhất đây ạ! Xin thần thú hãy dùng ngự thực, đừng dùng Thần Âm diệt thế làm tổn thương hòa khí bưu cục!"


Quác Quác nhìn rổ rau muống tươi rói, đôi mắt vô tri khẽ chớp chớp. Nó khịt khịt cái mỏ bẹt, dường như mùi rau muống phàm trần đã đánh gục hoàn toàn ý chí chiến đấu của nó. Con vịt béo khẽ kêu "quác" một tiếng nhẹ nhàng, nhảy phóc xuống rổ rau muống, bắt đầu mổ cạch cạch ăn một cách ngon lành, hoàn toàn khôi phục lại vẻ vô tri thường nhật.


A Sáng lúc này mới thong thả đặt bao tải dứa nặng trăm cân xuống đất phát ra tiếng *uỳnh* trầm đục, ánh mắt lặng lẽ nhìn Nhị Hổ một cái đầy răn đe rồi quay người tiếp tục vác các kiện hàng khác lên xe ba gác, im lặng như một pho tượng đá di động.


Trần Bạo Lực lúc này mới dám lết cái chân tê cứng tới, thẳng tay cốc mạnh vào đầu Đại Hổ và Nhị Hổ mỗi gã một cái đau điếng: "Hai cái thằng ngu này! Ta đã bảo là không được đụng vào nhân sự của bưu cục cơ mà! Các ngươi muốn bị Thần Hành Kiếm Khách dùng xe đạp cán nát kinh mạch lần nữa hay sao?!"


Đại Hổ ôm đầu mếu máo: "Nhưng đệ đói quá đại ca..."


*Cộc... cộc... cộc...*


Tiếng thước gỗ gõ bàn vang lên từ phía sau. Tề Kế Toán bước tới, khuôn mặt nghiêm nghị không chút cảm xúc, tay lật lật cuốn sổ cái ghi nợ: "Hắc Hổ Bang nổi loạn, âm mưu trộm cắp bưu phẩm bánh mì và hành hung giám sát viên Quác Quác. Theo Điều 12 Nội quy lao động cải tạo bưu cục: phạt dọn dẹp vệ sinh toàn bộ kho bãi bưu cục thêm hai tiếng ban đêm, cắt suất cơm phụ buổi tối!"


"Hả?! Cắt cơm tối?!" Ba anh em thổ phỉ đồng loạt kêu lên đầy tuyệt vọng.


Trần Bạo Lực cắn răng, cố dùng lý lẽ giang hồ để thương lượng: "Kế toán đại nhân! Chúng ta dù sao cũng là hảo hán núi Phàm Vân, có thể phạt gánh nước quét dọn, nhưng cắt cơm tối thì làm sao có sức bốc xếp hàng hóa cho ngày mai? Xin ngài châm chước giảm bớt giờ làm..."


Tề Kế Toán đẩy gọng kính, lạnh lùng gõ bàn tính: "Thương lượng? Đi trễ phạt mười đồng. Cãi lời quản sự phạt thêm năm đồng. Hiện tại tổng nợ của các người đã tăng lên năm mươi mười lăm đồng tiền đồng. Các người muốn làm việc không lương thêm mười lăm ngày nữa đúng không?"


Nhìn những con số nhảy múa trên bàn tính gỗ phàm trần của lão kế toán, Trần Bạo Lực lập tức câm nín, đầu cúi gục xuống đầy cam chịu. Giang hồ đạo lý, sát khí thổ phỉ gì đó trước mặt bảng tính nợ chi li bủn xỉn này đều trở thành mây khói vô nghĩa. Gã đành cắn răng quay sang quát đám đàn em: "Còn đứng thoi thóp đó làm gì? Mau đi khuân vác đống hòm gỗ kia đi! Muốn nợ tăng lên đến kiếp sau hả?!"


Đám thổ phỉ uể oải tản ra, bắt đầu ca làm việc bốc xếp đầy mệt mỏi dưới sự giám sát của con vịt béo Quác Quác đang nhai rau muống lách cách ở góc sân.


Trần Bạo Lực thở dài, tiến về phía đống bưu kiện phế thải bị loại bỏ ở góc sâu nhất của Kho phân loại bưu phẩm số 1 để dọn dẹp. Nơi đây chứa đầy những hòm gỗ hỏng, bao tải dứa rách và các kiện hàng ghi sai địa chỉ từ nhiều năm trước bám đầy bụi bẩn và mạng nhện.


Khi đang dùng đôi tay thô ráp lôi một chiếc hòm gỗ mục nát ra ngoài, một luồng cảm giác lạnh lẽo đột ngột truyền qua lòng bàn tay Trần Bạo Lực, khiến gã rùng mình một cái lạnh toát từ đỉnh đầu xuống gót chân.


"Cái gì thế này?"


Trần Bạo Lực nhíu một con mắt chột, cúi xuống nhìn sâu vào khe hẹp giữa bức tường gỗ và đống hòm mục. Nằm khuất sâu dưới lớp mạng nhện dầy cộp là một chiếc hộp gỗ màu đen tuyền, kích thước chỉ bằng một gang tay. Chiếc hộp được bọc kín bằng một lớp vải lụa đen thêu những đường chỉ đỏ uốn lượn như những con giun đang bò.


Điều khiến Trần Bạo Lực – một kẻ từng có tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ sáu – phải kinh ngạc chính là luồng linh khí hắc ám kỳ lạ đang rò rỉ ra từ chiếc hộp. Nó lạnh lẽo, u ám và mang theo một chút sát ý tà môn rất nhẹ, hoàn toàn tương phản với bầu không khí phàm trần đầy mùi nước mắm và phân bón của bưu cục.


"Đây chắc chắn là một món tà khí của ma tu hoặc tà đạo cấp cao!" Trần Bạo Lực thầm kinh hãi. Gã cẩn thận dùng vạt áo ba lỗ cam bọc tay lại, lôi chiếc hộp đen ra khỏi khe hẹp. Lớp bụi dầy cộp bị thổi bay, lộ ra một tấm nhãn bưu chính dán phía trên bằng chất liệu da thú rách nát, viết bằng thứ mực đỏ tươi như máu đã khô.


Gã ghé sát mắt nhìn kỹ những chữ viết loằng ngoằng trên tấm nhãn bưu phẩm:


"Người nhận: Giám sự ngoại môn Ngụy Quân Tử – Vân Tiên Tông."


Phía dưới dòng chữ địa chỉ là một ký hiệu hình chiếc quạt giấy khảm lôi vân – biểu tượng cá nhân của Ngụy Quân Tử, vị giám sự ngoại môn kiêu ngạo nổi tiếng bóc lột đệ tử nghèo khổ sườn núi.


Trần Bạo Lực khẽ rùng mình, tim đập liên hồi dồn dập. Gã nhận ra chiếc hộp này đã nằm kẹt ở cái góc tối tăm này từ rất lâu, có lẽ do nhân viên phân loại trước đây bất cẩn làm rơi vào khe hẹp. Nhưng tại sao một món bưu phẩm chứa linh khí hắc ám tà môn như thế này lại được gửi cho một giám sự chính phái của Vân Tiên Tông?


"Bí mật quỹ đen... hay là âm mưu cấu kết tà đạo?" Trần Bạo Lực khẽ nuốt nước bọt. Gã biết Ngụy Quân Tử gần đây đang ra sức cấm cản đệ tử ngoại môn mua đồ online từ bưu cục để bảo vệ tiệm tạp hóa giá đắt độc quyền của lão. Nếu chiếc hộp này chứa đựng bằng chứng phạm pháp của lão...


Gã khẩn trương giấu chiếc hộp đen vào bên trong chiếc balo dứa cam cũ nát của mình ở góc sân, tim vẫn chưa ngừng đập loạn nhịp. Gã biết, một khi bí mật này bị tiết lộ, nó sẽ kích hoạt một cơn bão khủng khiếp đe dọa đến sự sống còn của toàn bộ bưu cục phàm trần.


*Kính coong... kính coong...*


Tiếng chuông xe đạp Phượng Hoàng quen thuộc vang lên từ phía cổng trước bưu cục, báo hiệu Nguyễn Ship Nhanh đã hoàn thành ca giao hàng buổi sáng và đang dắt xe trở về kho bãi để chuẩn bị cho ca chiều bão đơn...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!