Nhạc nềnTeatime

Nước Mắm Nhĩ Và Linh Cẩu Đứt Xích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên con đường đèo dốc đứng bốn mươi lăm độ dẫn lên Vân Tiên Tông vẫn chưa tan hết, bảng lảng quấn lấy những tán thông già rậm rạp. Không khí lạnh buốt của núi rừng tiên môn đáng lẽ phải mang lại cảm giác thanh tịnh, nhưng lúc này, ngay tại vạch xuất phát dưới chân đèo, bầu không khí lại căng thẳng và nồng nặc mùi thuốc súng đến mức nghẹt thở.


Hàng trăm đệ tử ngoại môn và tạp dịch nghèo khổ của Vân Tiên Tông đã kéo nhau xuống núi từ sớm, đứng chen chúc hai bên vệ đường đèo Tử Thần. Họ không muốn bỏ lỡ cuộc đối đầu vô tiền khoáng hậu giữa hai thế lực vận tải lớn nhất khu vực biên cảnh: một bên là Thương hội Thiên Lý Mã danh tiếng lẫy lừng, và một bên là chi nhánh bưu cục phàm nhân Tốc Hành Ba Miền mới nổi.


"Nhìn kìa! Đó chính là đệ nhất shipper của Thiên Lý Mã – Mã Vận Chuyển!" Một đệ tử ngoại môn trầm trồ chỉ tay về phía thanh niên mặc đồng phục xanh lá cây bó sát đang ngồi kiêu hãnh trên lưng một con quái thú khổng lồ.


Con Linh cẩu tốc độ dưới thân Mã Vận Chuyển to bằng một con bò mộng, bộ lông xám tro dựng ngược phát ra những tia chớp xanh lam nhạt lách tách của hệ lôi điện. Nó nhe nanh vuốt sắc nhọn gầm gừ, đôi mắt đỏ rực tỏa ra sát khí hung hãn của một yêu thú Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư thực thụ. Mỗi lần móng vuốt của nó cào xuống đất, mặt đường đá cứng lại nứt ra một vệt nhỏ, lấp lánh linh áp mỏng manh.


Ở phía đối diện, Nguyễn Ship Nhanh đang đứng chống một chân xuống đất, hai tay ghì chặt ghi-đông chiếc Xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển. Anh vẫn mặc bộ đồng phục cam sờn vai quen thuộc, đầu đội chiếc Mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu dính đầy bụi đường, chân đi đôi dép tổ ong đã mòn vẹt đế. Trên sườn khung sắt thô sơ của chiếc xe đạp, vết xước dài mười phân lộ lớp thép trắng lạnh lẽo – dấu tích của trận chiến với đám thổ phỉ hôm qua – vẫn nằm đó như một chứng tích đầy đau đớn.


Thế nhưng, điều khiến các tu sĩ xung quanh phải kinh ngạc và lùi bước tự suy diễn chính là sự im lặng tuyệt đối phát ra từ chiếc xe đạp. Nhờ được bôi trơn bằng Linh dầu vạn năm cực phẩm do Đại sư tỷ Tần Dược Nhi tài trợ, bộ xích líp của xe đạp Phượng Hoàng sáng bóng loáng, không hề phát ra bất kỳ một tiếng động cơ học nhỏ nào khi bánh xe lăn nhẹ.


"Vô Thanh Thần Hành!" Một kiếm tu ngoại môn khẽ thốt lên, mắt trợn tròn đầy vẻ kiêng dè. "Không có một chút linh lực dao động, xích xe lại chạy êm ru không tiếng động. Đây chắc chắn là cảnh giới ngự khí cơ học tối thượng của 'Thần Hành Kiếm Khách'! Ngài ấy đang dùng cơ thể phàm trần để áp chế từ trường tự nhiên!"


Ship Nhanh hoàn toàn không nghe thấy những lời bàn tán vô tri đó. Anh đang bận nhíu mày, quẹt vệt mồ hôi lạnh trên trán và lẩm nhẩm kiểm tra đơn hàng nặng trĩu trong chiếc Balo dứa cam gia cố nylon đeo sau vai.


"Mẹ kiếp, đơn hàng bão đơn sáng nay có tổng cộng hai mươi kiện, trong đó có một đơn hàng đặc biệt của một đệ tử ngoại môn nhớ nhà: một chai Nước mắm nhĩ Phú Quốc phàm trần dán nhãn đỏ trị giá mười hai đồng tiền đồng. Chai thủy tinh này mà vỡ thì mình phải đền gấp đôi, chưa kể lão sếp bủn xỉn sẽ có cớ trừ sạch lương cứng mười lăm đồng của mình!"


Nghĩ đến hai chữ "trừ lương", cơ đùi phàm nhân của Ship Nhanh lập tức gồng cứng lại, đôi dép tổ ong bám chặt lấy bàn đạp sắt rỉ sét. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền: Tám giờ kém năm phút sáng! Chỉ còn đúng năm phút nữa là cuộc đua bắt đầu.


Sếp bóc lột Tạ Tiền Cò đứng trên một hòm gỗ phàm nhân gần đó, khuôn mặt hói đầu đỏ gay vì phấn khích, tay cầm chiếc thước gỗ gõ bàn tính lạch cạch liên tục để cổ vũ. Lão ghé sát tai Ship Nhanh, thì thầm bằng giọng điệu bủn xỉn nhưng đầy áp lực cực hạn: "Nhanh! Mười viên linh thạch hạ phẩm sứt góc tiền thưởng nóng đang chờ cậu! Nhưng nếu cậu dám thua gã cưỡi chó kia, ta sẽ tịch thu luôn chiếc xe Phượng Hoàng này để trừ nợ đền bù mười vạn tiền đồng cá cược cho Thiên Lý Mã!"


"Sếp im miệng đi! Lo mà giữ cái hòm tiền của sếp cho chặt!" Ship Nhanh càu nhàu, mắt dán chặt vào con đường đèo dốc đứng phía trước.


Mã Vận Chuyển ngồi trên lưng linh cẩu, khinh bỉ nhìn chiếc xe đạp sắt thô sơ của đối thủ. Gã vung chiếc roi da thúc thú khảm linh lực lên không trung, phát ra tiếng nổ giòn giã: "Tên phàm nhân kia! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là tốc độ thực sự của giới tu tiên! Ngự Thú Hành Trình Thuật của ta chưa từng bại dưới tay bất kỳ phương tiện đường bộ nào!"


Con vịt béo Quác Quác đang nằm ngủ gật trong chiếc giỏ tre lót rơm phía trước xe đạp, nghe tiếng roi nổ liền nhướng đôi mắt tròn xoe vô tri lên, khẽ kêu "quác" một tiếng đầy lười biếng rồi lại rúc đầu vào cánh rỉa lông, hoàn toàn coi thường sát khí của con yêu thú đối diện.


*ĐOÀNG!!!*


Tiếng pháo hiệu bằng linh lực nổ tung trên bầu trời sương mù báo hiệu cuộc đua chính thức bắt đầu!


"Chạy!!!" Mã Vận Chuyển gầm lên, thúc mạnh chiếc roi da vào sườn con thú.


Con Linh cẩu tốc độ lập tức kích hoạt Lôi chớp gia tốc. Bốn chân nó bùng nổ những luồng tia chớp xanh lam rực rỡ, để lại một vệt sáng chói lọi và một luồng gió lốc cát bụi mịt mù xộc thẳng vào mặt đám đông xem hội. Chỉ trong chớp mắt, con quái thú khổng lồ đã lao vọt đi hàng chục trượng, bỏ xa vạch xuất phát và lao nhanh lên dốc đèo Tử Thần với tốc độ kinh hoàng.


"Không ổn rồi! Tốc độ yêu thú quá nhanh!" Đệ tử tạp dịch Lý Học Việc đứng bên vệ đường lo lắng hét lớn, hai tay ôm chặt cuốn sổ ghi chép.


Nguyễn Ship Nhanh không hề hoảng loạn. Anh lập tức áp dụng Bộ pháp đạp xe khí động học gia truyền của ông nội để lại. Anh khom thấp lưng xuống sát ghi-đông xe đạp, mông nhổm cao lên không trung để giảm tối đa sức cản của luồng gió lốc sườn núi. Hai chân anh đạp dồn dập, đều đặn lên bàn đạp sắt rỉ sét.


*Xè xè... xè xè...*


Nhờ có Linh dầu vạn năm bôi trơn hoàn hảo, bộ xích líp xe đạp Phượng Hoàng vận hành mượt mà đến mức phi lý, chuyển hóa toàn bộ lực cơ bắp phàm nhân của anh thành động năng vật lý cực đại mà không hề hao tổn năng lượng do ma sát. Chiếc xe đạp lướt đi nhanh như một bóng cam xé gió, bám sát theo sau vệt chớp xanh lam của đối thủ.


"Trời đất ơi! Nhìn bộ pháp của ngài ấy kìa!" Đám đông tu sĩ ngoại môn kinh hãi la hét. "Khom lưng uốn lượn như rồng bay, mông nhổm cao để dẫn lưu linh khí! Ngài ấy không dùng kiếm nhưng cơ thể lại hòa làm một với chiếc xe sắt, tạo ra một luồng khí động học hoàn hảo phá vỡ mọi sức cản của gió núi! Đây chắc chắn là 'Nhân Xe Hợp Nhất' cảnh giới tối cao!"


Diệp Linh Nhi đứng trên một tảng đá cao từ xa, vội vã dùng ngọc giản ghi chép lại hình ảnh bóng cam khom lưng đạp xe của Ship Nhanh, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì phấn khích: "Thần Hành Kiếm Khách quả nhiên danh bất hư truyền! Bộ pháp đạp xe khí động học này của ngài ấy chứa đựng quy luật đối lưu không khí tối cổ, hoàn toàn vượt xa mọi thân pháp bay lượn của nội môn!"


Tuy nhiên, dù Ship Nhanh có đạp xe nhanh đến đâu bằng sức đùi phàm nhân mười năm leo dốc, khoảng cách giữa anh và con Linh cẩu tốc độ của Mã Vận Chuyển vẫn dần bị kéo giãn ra. Linh thú Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư chạy bằng linh lực thực sự quá dẻo dai và mạnh mẽ trên địa hình dốc đứng.


"Ha ha ha! Tên phàm nhân ngu muội! Ngươi chỉ có nước hít bụi phía sau ta mà thôi!" Mã Vận Chuyển ngoảnh đầu lại nhìn bóng cam đang tụt lại phía sau khoảng ba mươi trượng, cười lớn đầy đắc ý.


Nhưng đường đèo Tử Thần sườn núi Vân Tiên Tông nổi tiếng hiểm trở, mặt đường đá bị sạt lở nghiêm trọng đầy rẫy những ổ voi, ổ gà sâu hoắm dốc đứng. Để bảo vệ chiếc đồng hồ quả lắc dễ vỡ và chai nước mắm nhĩ trong balo dứa cam phía sau, Ship Nhanh bắt buộc phải áp dụng Pháp tắc 'Tránh ổ gà đường đèo'. Anh liên tục đảo bánh xe trái phải, giật mạnh ghi-đông nhấc bánh trước nảy người bay qua các hố sụt sâu hoắm một cách điệu nghệ.


Cú nhảy nảy người liên tục trên mặt đường gồ ghề khiến chiếc balo dứa cam gia cố nylon sau lưng anh bị rung lắc dữ dội.


*Cạch... cạch... xoẹt...*


Trong lúc xe đạp nảy mạnh qua một ổ voi sâu hoắm, nắp nhựa phàm trần của chai Nước mắm nhĩ Phú Quốc phàm trần cất bên trong balo đột ngột bị lỏng ra do lực chấn động vật lý liên tục.


Chai nước mắm cốt phàm trần nguyên chất dán nhãn đỏ bắt đầu rò rỉ, nước mắm nhĩ màu cánh gián đậm đặc thấm qua lớp vải bao tải dứa cam, nhỏ giọt tong tong xuống mặt đường đèo dốc đứng.


Ngay lập tức, một mùi hương cực kỳ nồng nặc, mặn mòi, thơm phức và đậm đà hương vị đạm động vật phàm trần bốc lên nghi ngút, phát tán nhanh chóng vào luồng gió đối lưu sườn núi dốc đứng.


Đối với phàm nhân, mùi nước mắm nhĩ này là tinh hoa ẩm thực quê nhà đầy ấm áp. Nhưng đối với loài dã thú hoang dã, đặc biệt là loài yêu thú ăn thịt như Linh cẩu tốc độ vốn có khứu giác nhạy bén gấp vạn lần người thường, mùi hương này lại là một sự kích thích tột cùng nhắm thẳng vào bản năng thèm ăn nguyên thủy nhất.


Con Linh cẩu tốc độ đang chạy băng băng dẫn đầu đột ngột khựng lại. Hai tai nó dựng đứng lên, chiếc mũi to màu đen sì bắt đầu khịt khịt liên tục vào không khí để tìm kiếm nguồn phát ra mùi thơm quyến rũ chưa từng thấy trong đời.


"Ngươi làm cái gì thế? Chạy tiếp đi!" Mã Vận Chuyển giật mình, vội vàng giật mạnh dây cương khảm linh lực thúc giục.


Nhưng con yêu thú khổng lồ hoàn toàn phớt lờ mệnh lệnh. Mùi nước mắm nhĩ Phú Quốc phàm trần đậm đặc đạm động vật đang bay lơ lửng trong gió sa mạc đã đánh gục hoàn toàn chút linh trí mỏng manh Luyện Khí Kỳ của nó. Trong mắt con dã thú lúc này, không còn đại hội tông môn, không còn ngự thú pháp thuật, chỉ còn lại một khát khao tột độ: phải ăn bằng được thứ nước cốt thơm ngon đang tỏa mùi hương thiên đường kia!


Nước dãi từ cái mõm đầy răng nhọn hoắt của con linh cẩu bắt đầu chảy ra ròng ròng, nhỏ giọt xuống đất cát sườn núi. Nó đột ngột phanh gấp bằng bốn chân, làm mặt đường đá nứt toác, suýt chút nữa hất văng Mã Vận Chuyển khỏi yên thú ngã nhào ra đất.


"Con thú ngu ngốc này! Ngươi bị điên rồi à?!" Mã Vận Chuyển tức giận gầm lên, vung roi da khảm linh lực định quất mạnh vào lưng nó để cưỡng chế ngự thú thuật.


Nhưng con linh cẩu đã hoàn toàn mất kiểm soát. Nó quay ngoắt đầu lại một trăm tám mươi độ, bỏ mặc tiếng còi ra lệnh của chủ nhân. Đôi mắt đỏ rực sát khí giờ đây chuyển sang màu glazed đầy thèm thuồng tột cùng. Nó nhìn chằm chằm vào chiếc Balo dứa cam khổng lồ màu cam chói mắt đang di chuyển uốn lượn tới từ phía sau.


"Á! Chó dại xổng chuồng!"


Ship Nhanh đang đạp xe khom lưng đổ dốc tốc độ cao, đột ngột thấy con quái thú khổng lồ quay đầu lao thẳng về phía mình với cái mõm há hốc và nước dãi bay tung tóe, liền giật mình hét lên kinh hoàng.


Theo bản năng sinh tồn tránh chó dữ phàm trần mười năm chạy xe ôm của ông nội truyền lại, Ship Nhanh lập tức thực hiện pháp tắc đảo bánh xe uốn lượn liên tục trái phải để đánh lạc hướng dã thú. Anh đạp xe uốn éo theo hình chữ S, bánh xe đạp Phượng Hoàng bọc da yêu thú Lôi Báo bám chặt cát bụi lướt đi uyển chuyển.


Thế nhưng, hành động uốn lượn tránh chó dại của anh vô tình lại làm luồng gió xoáy khí động học phát tán mùi nước mắm nhĩ Phú Quốc rò rỉ bay xa rộng hơn, nồng nặc hơn khắp cả con đường đèo sườn núi.


Con Linh cẩu tốc độ hoàn toàn bị thôi miên bởi mùi hương mặn mòi. Nó rú lên một tiếng phấn khích tột độ, phóng vọt tới với tốc độ cực hạn của Lôi chớp gia tốc, nhưng không phải để tấn công, mà là để liếm láp chiếc balo dứa cam chứa đầy nước mắm của Ship Nhanh.


"Tránh ra! Đồ chó dại chết tiệt! Đừng hòng bom hàng của tao!" Ship Nhanh hoảng sợ gào thét, gồng cơ đùi phàm nhân đạp xe nhanh gấp đôi để bảo vệ bưu phẩm. "Chai nước mắm này mà hỏng là tao bị trừ sạch lương tháng này đấy! Biến đi!"


Con linh cẩu đuổi sát nút phía sau xe đạp Phượng Hoàng, cái lưỡi to tướng của nó thò ra liếm láp liên tục vào không khí sát sạt chiếc balo dứa cam bám đầy nước dãi dính nhầy nhụa.


Mã Vận Chuyển ngồi trên lưng thú bị rung lắc điên cuồng, cố gắng vung roi da quất liên tục vào đầu con linh cẩu để kéo nó quay lại cuộc đua: "Quay lại! Đồ phản chủ! Đích đến Quảng trường Ngoại môn ngay phía trước rồi! Ngươi thèm ăn cái bao tải dứa rách của phàm nhân kia làm gì?!"


Bị quất roi đau đớn và bị cản trở cơn thèm ăn tột đỉnh, con linh cẩu tốc độ nổi giận đùng đùng. Bản năng hoang dã của loài yêu thú ăn thịt hoàn toàn bùng nổ, đè bẹp mọi khế ước ngự thú mỏng manh. Nó đột ngột nhảy dựng lên, xoay người cắn rách nát vạt áo đồng phục xanh lá cây của Mã Vận Chuyển, rồi dùng đầu húc mạnh hất văng gã shipper kiêu ngạo bay lơ lửng trên không trung.


"A... A... A!!!"


Mã Vận Chuyển la hét thảm thiết, bay một đường cong parabol hoàn hảo trên không trung rồi rơi tự do, cắm thẳng mặt xuống một vũng bùn lầy sâu hoắm bên vệ đường đèo Tử Thần.


*BÕM!!!*


Bùn đen bắn tung tóe lên mặt đạo bào rách nát của gã đệ nhất shipper thương hội. Mã Vận Chuyển lồm cồm bò dậy, khuôn mặt tuấn tú giờ đây bám đầy bùn đất đen sì hôi thối, đạo bào xanh lá cây rách tả tơi lộ cả mông phàm trần. Gã ngơ ngác, uất ức nhìn con yêu thú cưng của mình đang phủ phục dưới đất cát, thèm thuồng liếm láp những giọt nước mắm nhĩ Phú Quốc rơi vãi trên mặt đường đèo một cách ngoan ngoãn.


Trong khi đó, Nguyễn Ship Nhanh vẫn khom lưng đạp xe tư thế khí động học chuẩn xác, bánh xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển kêu cót két lướt qua vũng bùn lầy nơi Mã Vận Chuyển đang ngã sụp mặt mà không thèm liếc nhìn đối thủ lấy một cái. Trong đầu anh lúc này chỉ có một mục tiêu tối thượng: cán đích trước khi khối lượng nước mắm bị rò rỉ hết sạch làm hỏng hóa đơn bưu chính.


*Kính coong... kính coong...*


Tiếng chuông xe đạp bằng đồng vang dội rộn rã khắp sườn núi Vân Tiên Tông, báo hiệu sự chiến thắng vô tri của shipper phàm nhân.


Chiếc xe đạp Phượng Hoàng lướt qua vạch đích tại Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông một cách thong thả, an toàn tuyệt đối trước sự chứng kiến của hàng vạn đệ tử ngoại môn đang đứng chết lặng vì kinh ngạc.


"Thắng... Thắng rồi! Thần Hành Kiếm Khách dùng xe sắt phàm trần đánh bại ngự thú yêu thú Lôi chớp gia tốc của Thiên Lý Mã!"


Toàn bộ quảng trường bùng nổ những tiếng reo hò, cổ vũ kinh thiên động địa. Đệ tử tạp dịch Lý Học Việc nhảy cẫng lên sung sướng, vội vàng chạy tới cầm giẻ lau cotton lau chùi xe đạp cho sư phụ.


"Trời đất ơi, ngài ấy không cần dùng đến một sợi linh lực!" Một trưởng lão ngoại môn đứng xem từ xa, râu tóc bạc phơ run rẩy rên rỉ vì sụp đổ tinh thần tự suy diễn: "Ngài ấy dùng 'Mắm Đạo' bí truyền phát tán mùi hương để làm nhiễu loạn sóng não điều khiển dã thú, trực tiếp bẻ gãy khế ước ngự thú của đối thủ! Đây chắc chắn là 'Vị Giác Thần Thông' tối cổ đã thất truyền từ vạn năm trước! Thần Hành Kiếm Khách quả nhiên thâm sâu ảo diệu, dùng đồ phàm trần đè bẹp tiên pháp ngự thú!"


Diệp Linh Nhi vội vã ghi chép vào ngọc giản, mắt sáng quắc sùng bái: "Tuyệt kỹ phá trận pháp ngự thú bằng mùi hương phàm trần. Ghi nhớ: cao nhân không dùng bạo lực, chỉ dùng một chai nước mắm làm điên đảo tâm trí hộ tông linh thú. Thật là một bài học sâu sắc về nhân quả bưu chính!"


Ship Nhanh xuống xe đạp, mệt mỏi thở hổn hển dốc đứng. Anh vội vàng mở balo dứa cam ra kiểm tra chai nước mắm nhĩ Phú Quốc. Nhìn thấy chai thủy tinh vẫn nguyên vẹn nhưng nước mắm bên trong đã bị vơi mất một nửa do rò rỉ, còn vỏ balo bao tải dứa cam thì dính đầy nước dãi dính nhầy nhụa của con linh cẩu, khuôn mặt anh lập tức méo xệch đi vì đau khổ:


"Mẹ kiếp! Chai nước mắm mười hai đồng của khách hàng bị vơi mất một nửa rồi! Lớp balo dứa cam báu vật dì út may cũng bị dính bẩn thỉu đầy nước dãi chó dại! Sếp Tạ bủn xỉn mà thấy cái hóa đơn bưu phẩm lỗi này chắc chắn sẽ tìm cớ trừ mất mười phần trăm lương cứng của mình cho mà xem! Mười viên linh thạch vụn tiền thưởng nóng có đền nổi tiền sơn xe đạp Phượng Hoàng bị xước không đây?!"


Mã Vận Chuyển lết thân thể bám đầy bùn đất rách nát từ dưới vệ đường đèo bò lên quảng trường, khóc lóc uất ức chỉ tay vào Ship Nhanh, giọng nói khản đặc sát ý:


"Ngươi... tên phàm nhân shipper tà môn kia! Ngươi dùng tà thuật nước mắm hãm hại linh thú của ta! Ta thề sẽ báo cáo sự việc lên hội trưởng Tống Giảo Quyệt để đòi lại công lý thương mại cho Thiên Lý Mã!"


Ship Nhanh bực bội lườm gã shipper đối thủ một cái, dắt xe đạp Phượng Hoàng quay đi để chuẩn bị giao nốt các đơn hàng bão đơn ca chiều, miệng lẩm bẩm càu nhàu:


"Đòi nợ cái gì mà đòi? Con chó dại của ngươi liếm bẩn hết balo bưu chính của ta rồi đây này! Chưa bắt đền tiền giặt giũ năm đồng tiền đồng phàm trần là may cho ngươi rồi đấy! Đồ shipper điên khùng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!