Bão Đơn Đổ Bộ Và Thách Thức Từ Thiên Lý Mã
Sương sớm của vùng biên cảnh Phàm Vân Trấn hôm nay trong lành và mát mẻ một cách kỳ lạ. Nguyễn Ship Nhanh dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển đi bộ chậm rãi trên con đường đất dẫn về phía rìa trấn. Sau một ca trực đêm chạy deadline điên cuồng lên tận Đỉnh Vấn Thiên để giao gói mì tôm tự sôi cho Thái thượng lão tổ Lý Trường Sinh, cơ đùi phàm nhân của anh mỏi nhừ như vừa bị hàng vạn tháp đá đè nặng. Thế nhưng, mỗi khi cúi đầu nhìn xuống chiếc xích xe đạp đang chạy hoàn toàn êm ru, không phát ra bất kỳ tiếng động cơ học rỉ sét nào nhờ lớp Linh dầu vạn năm quý giá mà Đại sư tỷ Tần Dược Nhi tài trợ, lòng anh lại dâng lên một cảm giác sảng khoái khó tả. Mười phần trăm lương cứng của tháng này đã được bảo toàn trọn vẹn! Chiếc xe đạp báu vật gia truyền của bố Chậm để lại cũng không bị lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò tịch thu để trừ nợ bồi thường. Anh khẽ chạm tay vào vết xước dài mười phân lộ lớp thép trắng lạnh lẽo trên sườn khung xe – dấu tích đau đớn do đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang gây ra hồi chiều qua – thầm nghĩ nhất định phải bắt đám người đó nôn ra đủ năm trăm đồng tiền đồng phàm trần để sơn lại xe mới chịu yên.
Trước khi trở về bưu cục để chấm công ca đêm, Ship Nhanh quyết định ghé qua ngôi nhà tranh nhỏ ấm áp của mẹ đẻ ở cuối trấn. Vừa bước tới cổng tre dậu thưa, anh đã thấy mẹ mình – bà Nguyễn Thị Lành, mặc bộ áo nâu sồng giản dị, tóc búi tỏi cài chiếc trâm gỗ dâu rừng quen thuộc, đang cầm chiếc chổi lông gà đứng ngơ ngác nhìn ra vườn rau muống sau nhà.
"Nhanh đấy hả con? Đi làm đêm về có mệt không? Mau vào nhà ăn bát canh mướp đắng mẹ nấu còn nóng." Bà Lành nghe tiếng bước chân liền quay đầu lại, khuôn mặt phúc hậu đầy vẻ lo lắng dặn dò. Nhưng chưa đợi anh kịp trả lời, bà đã vội vã chỉ tay về phía giếng nước cũ: "Mày nhìn xem vườn rau muống nhà mình hôm nay bị làm sao ấy. Đêm qua tự dưng giếng nước cứ sủi bọt êm ái, rồi sáng ra cả vườn rau muống bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, nở ra những đóa hoa năm cánh phát ra hào quang xanh lam dịu nhẹ lấp lánh thế này. Tao sống từng này tuổi đầu chưa từng thấy loại rau muống nào kỳ lạ như vậy."
Ship Nhanh bước tới rìa vườn rau, hai mắt hơi trợn lên kinh ngạc. Những đóa hoa rau muống đang tỏa ra một luồng linh khí ấm áp, dạt dào và tinh khiết tột cùng. Anh lập tức hiểu ra chân tướng sự việc: đêm qua, khi anh vô tình đả thông long mạch bị tắc nghẽn sâu dưới núi Vân Tiên Tông nhờ gói mì tôm tự sôi phàm trần, luồng linh khí hồi sinh khổng lồ đã chảy dọc theo mạch nước ngầm tràn xuống hạ giới, và vườn rau muống của mẹ anh chính là nơi đón nhận dòng linh khí rò rỉ đầu tiên! Thế nhưng, bà Lành vẫn giữ góc nhìn cực kỳ thực tế và ngô nghê của một phàm nhân:
"Chắc hôm trước tao đổ xô nước gạo có pha tro bếp tốt quá nên đất nó phát hỏa đấy con ạ. Mà hoa này nhìn lấp lánh đẹp mắt thế này, chiều tao hái mang ra chợ phiên bán cho mấy đứa trẻ con làm đồ chơi chắc cũng đổi được vài đồng tiền đồng mua thịt nạc vai."
Ship Nhanh khẽ cười trừ, đúng là mẹ mình, dù có là linh khí tu tiên tối cổ làm biến dị thực vật thì trong mắt bà cũng chỉ quy ra được vài đồng tiền lẻ phàm trần. Anh vội vã đỡ lấy chiếc chổi lông gà trên tay mẹ, khuyên nhủ: "Mẹ cứ để đấy con dọn dẹp cho. Mẹ đừng mang ra chợ bán kẻo mấy tên tu sĩ tò mò lại đến quấy rầy vườn rau của mẹ." Bà Lành lườm anh một cái rồi gõ nhẹ chổi lông gà vào mũ bảo hiểm của anh: "Mày cứ lo hờ. Đi làm nhớ mặc ấm, đội chặt cái mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu này vào kẻo gió núi sườn núi nó nhiễm lạnh vào người. Đi làm bưu điện phàm trần mà suốt ngày cứ lo chuyện tiên nhân bay trên trời làm gì cho mệt xác!"
Chào mẹ xong, Ship Nhanh dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng quay trở lại bưu cục Tốc Hành Ba Miền chi nhánh Phàm Vân Trấn. Vừa mới rẽ vào con lộ chính dẫn đến bưu cục, anh đã suýt chút nữa đâm sầm vào một đống bao tải dứa màu cam khổng lồ xếp cao như núi, tràn ra cả bãi đỗ xe thô sơ phía trước. Bầu không khí bên trong căn nhà gỗ hai tầng cũ kỹ đang náo loạn một cách khủng khiếp. Tiếng cãi vã, tiếng lạch cạch của bàn tính gỗ vang lên nhức óc quyện với mùi amoniac hăng hắc của phân bón hóa học urê đầu trâu bốc lên nồng nặc.
Sếp bóc lột Tạ Tiền Cò, lão già trung niên hói đầu lấp lánh dưới nắng sớm, đang đứng trên một chiếc hòm gỗ phàm trần, hai tay gõ bàn tính lia lịa, miệng cười ngoác đến tận mang tai.
"Bão đơn rồi! Bão đơn thật rồi!" Tạ Tiền Cò gào lên, chiếc thước gỗ gõ bàn cộc cộc liên tục xuống mặt hòm. "Vân Tiên Tông sau khi hồi sinh linh khí dạt dào đêm qua, hàng vạn đệ tử ngoại môn và tạp dịch đột nhiên có nhu cầu mua sắm online đồ phàm trần tăng vọt! Họ thèm ăn bánh mì kẹp thịt của Trương Bánh Mì, thèm phấn son phàm trần của Bạch Tiểu Thư để tặng sư tỷ, thèm cả phân bón hóa học urê đầu trâu để bón linh thảo vườn dược liệu! Nguyễn Ship Nhanh đâu rồi? Mau ra đây nhận nhiệm vụ khẩn cấp!"
Ship Nhanh dắt xe đạp bước vào kho bãi, mệt mỏi càu nhàu: "Sếp hét to thế làm gì? Tôi vừa chạy deadline xuyên đêm về chưa kịp thở đây này. Đống bưu phẩm này xếp cao thế kia định đè chết người phàm à?"
Tạ Tiền Cò nhìn thấy Ship Nhanh liền lao tới như một con hổ đói vồ mồi, vỗ bôm bốp vào vai anh với vẻ mặt hớn hở tột độ: "Nhanh! Cậu chính là công thần bưu chính! Tổng cục bưu chính vừa gửi công văn phê duyệt khẩn cấp. Từ hôm nay, nhờ thành tích xuất sắc đả thông long mạch đêm qua, cậu chính thức được nâng cấp lên cấp bậc **Shipper Chính Thức**!"
Lão sếp bủn xỉn chìa ra một tấm thẻ bài bằng gỗ ép sơn màu cam chói, trên khắc dòng chữ "Shipper Chính Thức - Tốc Hành Ba Miền". Ship Nhanh nhìn tấm thẻ bài bằng gỗ ép rẻ tiền, khuôn mặt không hề có một chút hào hứng nào, hỏi thẳng vào tử huyệt: "Sếp, lên chức Shipper Chính Thức thì lương cứng của tôi có tăng từ mười lăm đồng tiền đồng lên không?"
Tạ Tiền Cò lập tức ho khan dữ dội, lảng tránh ánh mắt sắc lạnh của anh: "Hắng giọng... Lên chức là vinh dự tối cao của người lao động! KPI tối thiểu của cậu từ hôm nay sẽ tăng từ mười đơn lên hai mươi đơn mỗi ngày! Chạy nhiều thì tiền tip linh thạch vụn từ các đệ tử ngoại môn càng nhiều chứ sao! Cậu phải biết cống hiến hết mình cho sự nghiệp thông thương liên giới Phàm - Tiên!"
"Sếp bớt vẽ chuyện cống hiến đi." Ship Nhanh chỉ tay vào vệt xước dài mười phân lộ thép trắng trên sườn xe đạp Phượng Hoàng: "Hôm qua chiếc xe báu vật của tôi bị đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang làm xước sơn, tiền sơn xe năm trăm đồng sếp còn chưa giải quyết cho tôi. Giờ lại tăng KPI lên gấp đôi mà lương cứng vẫn giữ nguyên mười mười lăm đồng, sếp định bóc lột sức lao động của phàm nhân đến xương tủy à? Tôi không nhận!"
Đúng lúc hai bên đang giằng co căng thẳng về mặt thủ tục hành chính và tiền lương, một tiếng huýt sáo chói tai, sắc lạnh đột ngột xé toạc không gian yên bình của Phàm Vân Trấn. Một luồng gió xoáy mạnh mẽ cuốn theo cát bụi mịt mù thổi thẳng vào bưu cục, làm hàng loạt giấy tờ phiếu gửi hàng bay tứ tung trên không trung.
Một bóng đen khổng lồ chặn đứng ngay trước cổng chính bưu cục, che khuất hoàn toàn ánh nắng ban mai. Đó là một con Linh cẩu tốc độ (Speed Coyote) to bằng con bò mộng, bộ lông màu xám tro lấp lánh những tia chớp xanh lam nhạt chạy dọc sống lưng, đôi mắt đỏ rực tỏa ra sát khí hung hãn của một yêu thú Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư thực thụ. Trên lưng con yêu thú là một thanh niên mặc đồng phục màu xanh lá cây bó sát của Thương hội Thiên Lý Mã – đối thủ cạnh tranh vận tải lớn nhất khu vực biên cảnh. Gã chính là Mã Vận Chuyển, shipper kiêu ngạo nổi tiếng với kỹ năng ngự thú chạy bộ siêu tốc.
Mã Vận Chuyển ngẩng cao đầu, tay cầm chiếc roi da thúc thú khảm linh lực gõ nhịp xuống sườn linh cẩu, khinh bỉ nhìn tấm biển hiệu màu cam chói mắt của bưu cục Tốc Hành Ba Miền.
"Ai là trưởng bưu cục Tốc Hành Ba Miền chi nhánh Phàm Vân Trấn? Mau ra đây ký nhận thư thách đấu!" Mã Vận Chuyển quát lớn, giọng nói chứa linh lực nhẹ làm rung chuyển cả những cánh cửa kính bưu cục. Gã vung tay ném mạnh một phong thư bọc da thú màu đỏ rực xuống đất cát ngay trước chân Tạ Tiền Cò.
Tạ Tiền Cò bước ra cửa, nhíu mày nhìn phong thư da thú, chiếc thước gỗ gõ bàn vẫn cầm chặt trên tay: "Thương hội Thiên Lý Mã? Chúng tôi là bưu chính phàm nhân hòa bình hoạt động hợp pháp dưới sự bảo hộ của nha môn, không nhận các loại thư từ khiêu khích vô lý của giới tu tiên các người!"
Mã Vận Chuyển cười khẩy, thúc linh cẩu tiến lên một bước, luồng linh áp từ chân con yêu thú làm đất cát dưới đất lún sâu xuống một phân: "Hội trưởng Tống Giảo Quyệt của chúng ta nói rồi, cái bưu cục phàm nhân rách nát các người dạo này dám cướp mối làm ăn vận chuyển linh thảo và đồ gia dụng trên sườn núi Vân Tiên Tông của Thiên Lý Mã. Hôm nay ta mang thư thách đấu đến. Nếu bưu cục các người thắng cuộc đua tốc độ giao hàng lên Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông vào sáng mai, chúng ta sẽ nhường lại toàn bộ thị phần vận tải sườn núi. Nhưng nếu thua... bưu cục các người phải lập tức đóng cửa tiệm, bồi thường cho Thương hội Thiên Lý Mã mười vạn tiền đồng phàm trần tiền thiệt hại danh dự thương mại!"
"Mười vạn tiền đồng phàm trần!"
Tạ Tiền Cò nghe đến con số khổng lồ này, hai mắt lập tức sáng lên như hai ngọn đèn dầu dính mỡ bò. Lão sếp bủn xỉn nhẩm tính: nếu thắng cuộc đua tốc độ này, bưu cục sẽ độc quyền toàn bộ tuyến đường Vân Tiên Tông béo bở, thu về hàng vạn linh thạch vụn cước phí mỗi tháng; còn nếu thua... à không, lão tin chắc vào bộ pháp đạp xe bất chấp nguy hiểm của Nguyễn Ship Nhanh mỗi khi bị dọa trừ lương. Lão lập tức cúi người nhặt phong thư thách đấu lên, dùng thước gỗ đập mạnh xuống bàn quầy bưu chính:
"Chấp nhận! Bưu cục chúng ta chính thức chấp nhận lời thách đấu của Thương hội Thiên Lý Mã!"
Nguyễn Ship Nhanh đứng bên cạnh trợn tròn mắt nhìn lão sếp điên cuồng vì tiền tài, gào lên phản đối: "Sếp điên rồi à? Con linh cẩu kia là yêu thú chạy bằng linh lực tốc độ cực hạn, tôi chỉ có chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển chạy bằng sức đùi phàm nhân rã rời, làm sao đuổi kịp nó trên đường đèo dốc đứng bốn mươi lăm độ? Tôi tuyệt đối không tham gia trò cá cược điên rồ này!"
Tạ Tiền Cò vội vàng ghé sát tai Ship Nhanh, thì thầm bằng giọng điệu bủn xỉn nhưng đầy sức uy hiếp cực hạn: "Nhanh, cậu nghe ta nói đây. Nếu cậu thắng cuộc đua này, ta sẽ thưởng nóng cho cậu mười viên linh thạch hạ phẩm sứt góc tiền tip tích lũy từ kho hàng! Còn nếu cậu dám từ chối... ta sẽ lập tức kích hoạt điều khoản phạt tự ý trốn việc cản trở giao thương, trừ sạch lương cứng mười lăm đồng tiền đồng tháng này, và tịch thu chiếc xe đạp Phượng Hoàng gia truyền của cậu để gán nợ bồi thường tổn thất cho bưu cục!"
Lại là chiêu trò trừ sạch lương cứng và tịch thu xe đạp gia truyền!
Ship Nhanh nghiến răng kèn kẹt, cơ đùi gồng cứng dưới lớp quần kaki sờn rách bám đầy bụi đất sườn núi. Anh nhìn mười viên linh thạch hạ phẩm sứt góc tiền thưởng hứa hẹn – số tiền đủ để anh mang ra tiệm sửa xe của Trần Thiết nâng cấp săm lốp bọc da yêu thú Lôi Báo phế thải chống chịu cát bụi sa mạc Đông Vực sắp tới – liền cắn răng đồng ý:
"Được! Tôi tham gia! Nhưng sếp phải ký cam kết bằng mực đỏ vào sổ đỏ bưu cục là không được tìm bất kỳ cớ gì để trừ lương cứng của tôi sau khi cuộc đua kết thúc!"
Mã Vận Chuyển đứng trên lưng linh cẩu, chứng kiến hai phàm nhân đang thì thầm tính toán chi li từng đồng tiền đồng phàm trần rách nát trước mặt mình, liền cảm thấy bị sỉ nhục tột độ. Gã là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư kiêu ngạo, shipper đệ nhất của thương hội lớn, vậy mà lại bị một tên phàm nhân shipper mặc áo cam rách vai coi thường tốc độ ngự thú.
"Hừ! Đúng là lũ phàm nhân ngu muội chỉ biết đến tiền đồng rác rưởi!" Mã Vận Chuyển vung roi da thúc thú sắc lạnh, huýt sáo một tiếng chói tai ra lệnh cho con yêu thú.
Con linh cẩu tốc độ lập tức nhe nanh vuốt sắc nhọn, gầm rú một tiếng kinh thiên động địa vang vọng khắp Phàm Vân Trấn. Luồng sát khí linh lực Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư bùng nổ mạnh mẽ, tạo ra một làn sóng xung kích vô hình thổi bay toàn bộ đống giấy tờ phiếu gửi hàng trên bàn quầy bưu chính, bụi cát bay mù mịt. Con yêu thú khổng lồ lao đầu về phía chiếc xe đạp Phượng Hoàng đang dựng bên cạnh bãi đỗ xe thô sơ, định dùng uy áp dã thú để dọa dẫm con vịt béo Quác Quác đang ngồi ngủ gật trong chiếc giỏ tre lót rơm phía trước ghi-đông.
Ship Nhanh xót chiếc xe đạp báu vật bị đe dọa, lập tức vớ lấy chiếc chổi tre quét dọn vệ sinh phàm trần dựng góc tường bưu cục, lao ra chặn trước đầu con linh cẩu, hét lớn: "Xê ra! Tránh xa cái xe đạp của tôi ra! Cái mũi hôi thối của mày mà làm xước thêm một vệt sơn nào nữa là tao bắt đền cả nhà mày đấy!"
Thế nhưng, con linh cẩu tốc độ chỉ khịt mũi khinh bỉ. Luồng linh lực hộ thể mỏng manh xung quanh cơ thể nó phát ra một lực đẩy nhẹ, trực tiếp bẻ gãy đôi chiếc chổi tre phàm nhân trên tay Ship Nhanh thành hai đoạn gỗ nát vụn rơi xuống đất cát sườn núi. Con yêu thú càng nhe nanh rộng hơn, tiến sát sạt cái mõm đầy răng nhọn hoắt vào chiếc giỏ tre của vịt béo.
Con vịt béo Quác Quác đang ngủ ngon lành trong chiếc giỏ lót rơm ấm áp, đột ngột bị đánh thức bởi mùi hôi thối nồng nặc phát ra từ hơi thở của con linh cẩu dã thú. Nó nhướng đôi mắt vô tri, tròn xoe và hoàn toàn không có một chút linh trí nào lên, nhìn chằm chằm vào cái mũi to tướng màu đen sì đang hít hà ngay sát sạt lãnh địa bất khả xâm phạm của mình.
Hoàn toàn không có một chút sợ hãi trước sát khí dã thú, cũng chẳng màng đến cái gọi là uy áp yêu thú Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư làm đảo lộn kinh mạch tu sĩ, con vịt béo Quác Quác chỉ cảm thấy giấc ngủ trưa yên bình của mình bị một sinh vật vô lý làm phiền. Nó vươn cái cổ béo ú màu trắng muốt đeo chiếc nơ cam bưu cục ra ngoài giỏ tre, cái mỏ màu vàng cam bẹt dí của nó mổ một phát cực mạnh, cực kỳ chuẩn xác thẳng vào khớp chân trước bên trái của con linh cẩu tốc độ.
Cú mổ hoàn toàn là lực vật lý cơ học phàm trần một trăm phần trăm, không chứa một chút linh lực hay tiên pháp dao động nào. Thế nhưng, điểm mổ của Quác Quác lại vô tình trùng khớp hoàn hảo với tử huyệt thần kinh sinh học lưu chuyển linh khí mỏng manh nhất trên chân con linh cẩu tốc độ – một kẽ hở kết cấu sinh lý học của loài yêu thú tốc độ mà ngay cả các ngự thú sư chấp sự kỳ cựu của Ngự Thú Đường cũng khó lòng phát hiện ra bằng thần thức.
*ÉC... ÉC... ÉC!!!*
Con linh cẩu tốc độ khổng lồ đột ngột rú lên những tiếng đau đớn thảm thiết vang dội khắp thung lũng. Luồng linh lực tuần hoàn dưới chân nó bị cú mổ vật lý của vịt béo ngắt quãng đột ngột, gây ra một cơn chuột rút linh lực cục bộ cực kỳ khủng khiếp. Con yêu thú nhảy dựng lên như bị điện giật, bốn chân xoắn vào nhau loạn xạ, mất thăng bằng hoàn toàn và suýt chút nữa hất văng Mã Vận Chuyển khỏi lưng thú rơi dập mặt xuống đống bao tải dứa cam bẩn thỉu.
Mã Vận Chuyển hoảng loạn tột độ, hai tay ghì chặt dây cương khảm linh lực, mặt cắt không còn một giọt máu để giữ thăng bằng cho con linh thú đang run rẩy co rúm một chân lại phía sau. Gã shipper kiêu ngạo kinh hoàng nhìn con vịt béo ú đang thong thả rỉa lông cánh trong giỏ tre như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi nhìn sang Nguyễn Ship Nhanh đang đứng yên bất động trước mặt mình.
"Cái... cái gì thế này?!" Đạo tâm Luyện Khí Kỳ tầng thứ tư của Mã Vận Chuyển suýt chút nữa sụp đổ hoàn toàn vì sợ hãi. Lòng gã dâng lên một sự hoang mang tột độ: "Một con vịt phàm trần lại có thể dùng một phát mổ cơ học đơn giản phá hủy hoàn toàn linh mạch vận hành của Lôi chớp gia tốc?! Chẳng lẽ... con vịt béo ú này chính là một con thần thú ẩn thế giả dạng phàm cầm sở hữu 'Thần Âm Phá Trận' tối cổ?! Và tên shipper phàm nhân kia... hắn đứng yên trước uy áp của linh cẩu mà không hề biến sắc, tay cầm nửa cán chổi tre gãy với phong thái lạnh lùng tột đỉnh! Hắn chắc chắn là một chí cao đại lão ngự thú giả dạng phàm nhân để rèn luyện đạo tâm bưu chính!"
Mã Vận Chuyển run rẩy chỉ chiếc roi da thúc thú vào mặt Nguyễn Ship Nhanh, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn để giữ thể diện thương hội:
"Ngươi... các ngươi hãy đợi đấy! Sáng mai, tại Quảng trường Ngoại môn Vân Tiên Tông, ta sẽ cho ngươi thấy tốc độ thực sự của Thương hội Thiên Lý Mã! Ta thách đấu ngươi giao đơn hàng bão đơn này lên núi tiên trước giờ giới nghiêm! Ai đến trễ một giây coi như tự động thua cuộc!"
Dứt lời, gã shipper đối thủ vội vã thúc con linh cẩu tốc độ đang đi khập khiễng khốn khổ rút lui nhanh chóng khỏi cổng bưu cục để tránh bị "thần thú vịt béo" mổ thêm phát nữa, để lại một làn khói bụi mịt mù xám xịt phía sau.
Nguyễn Ship Nhanh đứng nhìn theo bóng dáng chạy trốn của đối thủ, tay vẫn cầm nửa cán chổi tre phàm trần bị gãy đôi, bực bội quay sang gõ mạnh xuống bàn quầy bưu chính đòi tiền đền bù:
"Sếp Tạ! Đám tu tiên các người rảnh rỗi quá hóa rồ à? Đua thì đua, mắc mớ gì làm gãy chiếc chổi quét dọn vệ sinh trị giá năm đồng tiền đồng phàm trần của bưu cục? Sếp nhớ ghi nợ năm đồng này vào tài khoản đền bù thiệt hại vật tư của Thương hội Thiên Lý Mã cho tôi đấy nhé! Thiếu một xu tôi cũng không dắt xe đạp ra khỏi bãi đỗ xe vào sáng mai đâu!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!