Mì Tôm Đột Phá Và Long Mạch Hồi Sinh
Gió đêm trên đỉnh Đỉnh Vấn Thiên rít lên từng hồi lạnh buốt, thổi qua những vách đá dựng đứng của Vân Tiên Tông. Thế nhưng, ngay trước cửa động bế quan của Thái thượng lão tổ Lý Trường Sinh, không gian lại im ắng một cách quỷ dị. Một vòm ánh sáng màu lam nhạt, mỏng manh như cánh ve nhưng lại tỏa ra dao động năng lượng cực kỳ khủng khiếp, đang lơ lửng bao phủ toàn bộ lối vào mật thất. Đó chính là kết giới âm thanh câm lặng tối cao – phòng tuyến cách ly tuyệt đối mọi tạp âm và thần thức từ thế giới bên ngoài.
Nguyễn Ship Nhanh đứng trước vòm ánh sáng lam nhạt đó, hai mắt đã bắt đầu đỏ ngầu lên vì hoảng loạn. Anh giơ cổ tay trái lên, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ kim phàm nhân rẻ tiền mua ở Chợ phiên Phàm Vân Trấn. Kim phút đang nhích dần từng nấc tàn nhẫn.
Mười một giờ năm mươi lăm phút đêm!
Chỉ còn đúng năm phút nữa là đến nửa đêm – thời hạn cuối cùng để hoàn thành đơn hàng bưu chính khẩn cấp này. Trong balo dứa cam khổng lồ dệt từ bao tải dứa gia cố nylon đeo trên vai anh, gói "Mì tôm tự sôi vị bò cay" phàm trần vẫn đang nằm im lìm.
"Trời đất ơi, chỉ còn đúng năm phút!" Ship Nhanh lẩm bẩm qua lớp khẩu trang vải kháng khuẩn ba lớp dầy cộp của bà ngoại khâu. Giọng anh nghẹn lại vì lo sợ. "Lão sếp bủn xỉn Tạ Tiền Cò đã dặn rồi, đơn hàng này là do chính đệ tử nội môn gửi lên cho Thái thượng lão tổ bế quan. Nếu trước mười hai giờ đêm nay mà tôi không mang được chữ ký xác nhận của lão tổ về bưu cục, lão sẽ lập tức kích hoạt điều khoản phạt: trừ mười phần trăm lương cứng của tháng này, cộng thêm việc tịch thu luôn chiếc xe đạp Phượng Hoàng gia truyền để trừ nợ bồi thường!"
Trừ mười phần trăm lương cứng! Mười lăm đồng tiền đồng phàm trần! Đó là mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm của Trương Bánh Mì đầu trấn, là nửa liều thuốc bắc cho mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành ở quê nhà! Đối với một shipper phàm nhân một trăm phần trăm, không có linh căn, không có tu vi như anh, hình phạt đó còn khủng khiếp hơn cả thiên kiếp diệt thế của giới tu tiên.
Ship Nhanh quay sang nhìn chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển đang dựng bên cạnh. Trên sườn khung xe bằng sắt rỉ, vệt xước dài mười phân lộ lớp thép trắng lạnh lẽo – dấu tích đau đớn do đám thổ phỉ Hắc Hổ Bang gây ra hồi chiều – vẫn như một nhát dao đâm vào lòng anh. Nhờ có bình Linh dầu vạn năm quý giá mà Đại sư tỷ Tần Dược Nhi của Linh Dược Các tài trợ, bộ xích líp của xe giờ đây chạy hoàn toàn êm ru, không phát ra bất kỳ tiếng động cơ học nào. Nhưng nếu anh bị sa thải, chiếc xe báu vật này sẽ thuộc về lão sếp Tạ Tiền Cò.
"Không được! Không ai được phép đụng vào lương cứng và xe đạp của tôi!"
Cơn hoảng loạn tột độ kích hoạt trạng thái "Bình cảnh 'Bom Hàng'". Trong đầu Ship Nhanh lúc này, mọi nỗi sợ hãi về cấm địa, về sấm sét hay uy áp của tiên nhân đều bị quét sạch. Chỉ còn lại một chấp niệm duy nhất: Giao hàng thành công đúng hẹn!
Anh bước lên một bước, dắt theo chiếc xe đạp Phượng Hoàng, tiến sát đến vòm ánh sáng kết giới màu lam. Anh giơ bàn tay phàm nhân không có một chút linh lực nào lên, gõ mạnh vào bề mặt kết giới. Anh không sử dụng vũ khí, cũng không có pháp bảo phòng thân, chỉ áp dụng tuyệt kỹ gõ cửa bưu chính đòi nợ đã được rèn luyện suốt mười năm qua: Nhịp gõ cửa shipper 'Ba ngắn một dài'.
*Cộc, cộc, cộc... CỘC!*
Âm thanh va chạm cơ học thuần túy vang lên. Kỳ lạ thay, tiếng gõ cửa phàm trần này không hề bị kết giới câm lặng nuốt chửng. Theo nguyên lý vật lý cổ điển, tần số va chạm dồn dập từ các đốt ngón tay của Ship Nhanh vô tình tạo ra các bước sóng chấn động cơ học lan truyền trên bề mặt năng lượng. Tần số này trùng khớp hoàn hảo với nút thắt dao động linh thạch của trận pháp kết giới tối cao – vốn được thiết kế dựa trên sơ đồ tuần hoàn âm thanh cổ đại.
*Rắc... Rắc...*
Những vệt nứt màu đen xuất hiện ngay tại điểm tiếp xúc của nắm tay Ship Nhanh. Chỉ trong chớp mắt, vòm ánh sáng màu lam nhạt phát ra tiếng nổ giòn giã như thủy tinh vỡ vụn, tan rã thành hàng vạn đốm sáng lấp lánh rồi biến mất vào không khí sườn núi.
Cùng lúc đó, cánh cửa đá khổng lồ của động phủ bế quan rầm rầm chuyển động, từ từ hé mở ra một khe hẹp tối tăm. Từ sâu trong mật thất, một luồng Hóa Thần uy áp rực rỡ, lạnh lẽo và nặng nề như hàng vạn tháp đá khổng lồ đột ngột quét ra ngoài, đè bẹp mọi sinh cơ xung quanh. Sức mạnh khủng khiếp của một Thái thượng lão tổ bế quan ngàn năm đủ để khiến bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ hay Kim Đan nào cũng phải quỳ sụp xuống đất, kinh mạch đảo lộn vì sợ hãi.
Thế nhưng, Nguyễn Ship Nhanh chỉ hơi khom lưng, tay vẫn ghì chặt ghi-đông xe đạp Phượng Hoàng. Chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu trên đầu anh hơi lệch đi một chút do luồng gió mạnh thổi qua. Nhờ có trạng thái Bình cảnh 'Bom Hàng' đang chiếm giữ toàn bộ hệ thần kinh, đầu óc anh chỉ toàn là hình ảnh mười lăm đồng tiền đồng và chiếc thước gỗ gõ bàn của sếp Tạ. Sức ép tinh thần từ uy áp Hóa Thần hoàn toàn bị bộ não phàm nhân của anh tự động lọc bỏ như một loại 'thông tin rác cản trở giao thông'.
"Kính chào quý khách!" Ship Nhanh dắt xe đạp bước thẳng qua khe cửa đá, đi vào trong mật thất tối tăm, giọng nói đều đều và chuyên nghiệp vang lên giữa không gian u ám. "Tôi là shipper của trạm bưu chính Tốc Hành Ba Miền. Đơn hàng của quý khách: một hộp Mì tôm tự sôi vị bò cay phàm trần đã đến nơi! Vui lòng ký nhận lẹ lẹ giùm tôi để tôi còn kịp chấm công ca đêm!"
Sâu trong mật thất, trên một bục đá phủ đầy bụi bặm ngàn năm, Thái thượng lão tổ Lý Trường Sinh đang ngồi xếp bằng. Râu tóc lão dài ba thước, trắng như tuyết, toàn thân bám đầy bụi bế quan như một bức tượng đá cổ xưa. Hai mắt lão trợn tròn, lấp lánh tia sáng kinh hoàng nhìn chằm chằm vào thanh niên mặc đồng phục cam chói lọi vừa thản nhiên bước vào.
Lý Trường Sinh thực chất đang rơi vào tình cảnh cực kỳ nguy hiểm. Lão đã bế quan ở cảnh giới Thái thượng lão tổ bế quan suốt một ngàn năm qua, cố gắng đột phá đại bình cảnh Hóa Thần Kỳ. Thế nhưng, do tích tụ quá nhiều chướng khí lạnh lẽo của mật thất sâu trong lòng đất, phổi của lão đã bị nghẽn cổ bởi một luồng hắc khí độc tố cực mạnh (hắc khí nghẹn cổ). Luồng hắc khí này phong tỏa hoàn toàn kinh mạch, khiến lão không thể vận hành linh lực để hoàn thành bước nhảy vọt cuối cùng. Lão đang đứng trước bờ vực tự hủy hoại đạo tâm và tử vong vì kiệt sức.
Lão không thể ngờ rằng, kết giới câm lặng tối cao do chính tay lão lập ra lại bị một phàm nhân dùng tay không đập vỡ. Càng kinh hoàng hơn khi thấy phàm nhân này hoàn toàn phớt lờ Hóa Thần uy áp của mình, thong thả dắt theo một chiếc xe sắt hai bánh tiến vào mật thất.
"Ngươi... ngươi là ai?" Giọng nói của Lý Trường Sinh khàn đặc, phát ra những tiếng rít kẽ kẹt từ cổ họng nghẹn đặc hắc khí. "Làm sao ngươi có thể đi xuyên qua Vạn Tiên Trận và phá vỡ kết giới của ta mà không hề dao động linh lực? Chẳng lẽ... ngài là chí cao thần thánh phương nào hóa thân phàm nhân để thử thách lòng thành của ta?"
"Thần thánh cái gì cụ ơi!" Ship Nhanh bực dọc thò tay vào balo dứa cam, lôi ra chiếc hộp nhựa màu đỏ có dán nhãn bưu chính cam chói mắt. "Tôi là shipper chạy deadline sắp trễ giờ rồi! Mười một giờ năm mươi tám phút rồi cụ! Làm ơn ký tên vào đây giùm tôi!"
Anh bước tới sát bục đá, đưa ra Bảng kẹp giấy bằng gỗ đào dày của cậu tư tặng và dí sát chiếc Bút bi Thiên Long mực xanh vào tay Lý Trường Sinh.
Lý Trường Sinh nhìn chiếc bút nhựa nhỏ bé màu xanh phàm trần trong tay mình, rồi nhìn tấm bảng kẹp giấy gỗ đào dày cộp bám đầy bụi phấn sườn núi. Trong mắt vị đại lão tu tiên, chiếc bút bi phàm trần có lò xo cơ học kia chứa đựng một loại quy tắc chuyển động cơ học vô cùng chuẩn xác, bắt buộc lão phải cầm bằng tay chân phàm nhân. Khi ngón tay lão chạm vào thân bút nhựa, cơ chế cơ học phàm trần vô tình ép lão phải tạm dừng việc vận chuyển linh lực ngón tay để giữ thăng bằng nét bút.
*Tạch, tạch...*
Tiếng bấm nút lò xo bút bi vang lên giòn giã trong mật thất tối tăm. Khoảnh khắc ngắt kết nối linh lực tạm thời đó vô tình giúp kinh mạch đang căng như dây đàn của Lý Trường Sinh được thả lỏng hoàn toàn. Lão run rẩy ký tên "Lý Trường Sinh" lên tờ biên nhận đỏ bưu cục.
"Xong rồi!" Ship Nhanh giật lại bảng kẹp giấy, kiểm tra kỹ chữ ký đóng dấu đỏ rồi thở phào nhẹ nhõm. Anh lập tức lôi thiết bị ghi nhận đánh giá khách hàng bằng ngọc bích phàm trần ra đưa cho lão tổ. "Cụ làm ơn ấn tay vào đây để chấm cho tôi 5 sao ngọc bích luôn nha cụ. Thiếu cái này là sếp Tạ vẫn tìm cớ trừ tiền tip của tôi đó."
Lý Trường Sinh ngơ ngác ấn ngón tay cái vào tấm ngọc bích phàm trần. Ngay lập tức, Ship Nhanh nhanh nhẹn cất mọi thứ vào balo dứa cam, rồi đặt chiếc hộp nhựa màu đỏ Mì tôm tự sôi vị bò cay xuống bên cạnh bục đá.
"Hàng của cụ đây. Cách dùng đơn giản lắm: bóc gói vôi sống ở đáy hộp ra đặt dưới khay nhựa, đổ gói nước phàm trần đi kèm vào để kích hoạt tự sôi, cho mì và gia vị bò cay vào khay trên, đậy nắp chờ ba phút là ăn được. Tôi đi về chấm công đây!"
Nói xong, Ship Nhanh quay đầu gạt chân chống xe đạp Phượng Hoàng, dắt xe chuẩn bị đi ra ngoài mật thất để kịp giờ chấm công ca đêm.
Lý Trường Sinh nhìn theo bóng lưng cam của chàng shipper phàm nhân với sự sùng bái và kính phục tột cùng. Lão nhìn xuống chiếc hộp nhựa màu đỏ tỏa ra hơi lạnh nhẹ. Lão tò mò làm theo đúng hướng dẫn phàm trần mà Ship Nhanh vừa chỉ: bóc gói vôi sống ở đáy hộp, đổ gói nước phàm trần vào rồi đậy nắp khay mì vị bò cay lại.
*XÈÈÈ... XÈÈÈ...*
Chỉ sau vài giây, phản ứng hóa học tự sôi của vôi sống gặp nước phàm trần bùng nổ dữ dội. Chiếc hộp nhựa đỏ bắt đầu rung lắc nhẹ, phát ra những tiếng xì xì cơ học mạnh mẽ. Hơi nước nóng hổi, mang theo mùi thơm ngào ngạt, nồng nàn của gia vị bò cay và bột mì phàm trần bắt đầu phun ra nghi ngút từ lỗ thoát khí trên nắp hộp, nhanh chóng lấp đầy toàn bộ không gian mật thất u ám.
Lý Trường Sinh hít một hơi thật sâu. Luồng hơi nước nóng chứa các nguyên tố phàm trần (calcium hydroxide steam) từ phản ứng tự sôi lập tức tràn vào phổi lão. Kỳ diệu thay, các phần tử hóa học phàm trần này khi tiếp xúc với luồng hắc khí độc tố lạnh lẽo tích tụ ngàn năm trong phổi lão, đã vô tình tạo ra một phản ứng trung hòa độc tố bế quan hoàn hảo.
*Ợ... HỰ... KHỤ...*
Lý Trường Sinh ho lên vài tiếng dữ dội, rồi đột ngột há miệng ợ ra một luồng hắc khí màu đen kịt, hôi thối nồng nặc. Luồng khí độc bị trục xuất hoàn toàn khỏi cơ thể lão, tan rã ngay khi gặp hơi nước mì tôm nóng hổi.
"Kinh mạch... kinh mạch của ta đã thông suốt rồi!"
Lý Trường Sinh hét lên một tiếng kinh thiên động địa. Không còn hắc khí nghẹn cổ cản trở, toàn bộ linh lực trong cơ thể lão như nước lũ vỡ đê, cuồn cuộn vận hành xuyên qua chín chín tám mốt chu thiên kinh mạch không còn một chút trở ngại nào. Bottleneck của một ngàn năm bế quan sụp đổ hoàn toàn!
*OÀNG!*
Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, thiêng liêng bùng nổ từ thân thể tiên phong đạo cốt của Lý Trường Sinh, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ mật thất tối tăm. Uy áp Hóa Thần Kỳ thực thụ, mạnh mẽ và ấm áp như mặt trời ban trưa, lan tỏa khắp đỉnh Đỉnh Vấn Thiên, xua tan hoàn toàn mây đen lôi kiếp đang tụ tập trên bầu trời.
Sự đột phá cảnh giới tối cao của Thái thượng lão tổ vô tình đả thông long mạch bị tắc nghẽn ngàn năm sâu dưới lòng núi Vân Tiên Tông. Luồng linh khí tinh khiết dồi dào như suối nguồn hồi sinh cuồn cuộn đổ về, chảy dọc theo mạch nước ngầm sườn núi, tràn xuống hạ giới và hướng thẳng về phía Phàm Vân Trấn.
Tại ngôi nhà tranh nhỏ ở rìa Phàm Vân Trấn, mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành đang ngồi dệt vải đêm dưới ánh đèn dầu phàm trần. Đột nhiên, giếng nước cũ sau nhà phát ra tiếng sủi bọt êm ái, nguồn nước ngầm mang theo linh khí ấm áp tràn đầy vườn rau nhỏ. Chuồng gà và những khóm rau muống phàm trần của bà bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, nở ra những chiếc lá to xanh mướt, phát ra hào quang lấp lánh nhẹ nhàng trong đêm tối.
Bà lão Lành cầm chổi lông gà bước ra vườn, nhìn vườn rau tốt tươi lạ thường đầy ngơ ngác, lẩm bẩm dọn dẹp:
"Ơ kìa, rau muống nhà mình sao hôm nay lớn nhanh như thổi thế này? Chắc tại thời tiết dạo này mưa nhiều tốt đất đây. Thằng Nhanh đi làm đêm nhớ mặc ấm mặc áo mưa nylon phàm trần màu xanh lá kẻo sương mù độc sườn núi nhiễm lạnh vào người..."
Trong khi đó, tại mật thất đỉnh núi, Nguyễn Ship Nhanh đang dắt xe đạp Phượng Hoàng ra đến cửa động, bị luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ phía sau rọi sáng làm lóa cả mắt. Anh bực dọc giơ tay che bớt ánh sáng, khom lưng dắt xe đi tiếp, miệng lẩm bẩm càu nhàu:
"Cụ già này đột phá cái gì mà bật đèn pha chói mắt thế không biết! May mà mình đã lấy được chữ ký xác nhận biên nhận đỏ và chấm 5 sao ngọc bích. Bây giờ phải đạp xe nhanh xuống núi chấm công, trễ một giây là lão sếp Tạ Tiền Cò tìm cớ trừ lương cứng ngay!"
Bóng cam chói lọi của anh lướt nhanh trên chiếc xe đạp Phượng Hoàng không tiếng động, biến mất vào màn sương đêm sườn núi Vân Tiên Tông.
Lý Trường Sinh ngồi trên bục đá, bưng bát mì tôm tự sôi vị bò cay nóng hổi ăn một miếng lớn với phong thái tôn kính tột cùng, nước mắt lão tổ rơi lã chã vì xúc động:
"Thần dược tối cổ... Đây chính là đại cơ duyên thiên đạo bảo hộ ta! Tiên nhân shipper mặc áo cam kia... ngài quả nhiên là chí cao đại lão ẩn thế vi hành phàm trần! Từ nay về sau, bưu cục Tốc Hành Ba Miền chính là đối tác bưu chính tối cao của Vân Tiên Tông ta! Kẻ nào dám cản đường giao hàng của ngài ấy, chính là kẻ thù không đội trời chung của Lý Trường Sinh này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!