KPI Đầu Tiên Và Chiếc Xe Đạp Gia Truyền
Tại Phàm Vân Trấn, nơi ranh giới mờ nhạt giữa phàm trần u tối và tiên giới sương khói mờ ảo, có một quy luật bất biến còn đáng sợ hơn cả thiên kiếp giáng thế. Đó chính là: KPI.
"Nguyễn Ship Nhanh! Cậu có nhìn thấy cái đồng hồ cát này không? Nó sắp chảy hết rồi! Chỉ còn đúng ba mươi phút nữa là đến mười hai giờ trưa!"
Tiếng hét chói tai của Tạ Tiền Cò, Trưởng bưu cục Tốc Hành Ba Miền chi nhánh Phàm Vân Trấn, vang lên như sấm sét giữa trời quang. Lão già hói đầu, trung niên bủn xỉn này đang đứng chống nạnh sau chiếc bàn gỗ bóng loáng mỡ hành. Tay phải lão cầm chiếc thước gỗ gõ xuống bàn cộc cộc liên tục, mỗi tiếng gõ như một nhát búa nện thẳng vào màng nhĩ phàm nhân.
"Nếu đơn hàng phấn son của Bạch Tiểu Thư không được giao tận tay trước mười hai giờ trưa, bưu cục sẽ bị đánh giá một sao! Một sao, cậu có hiểu không? Điều đó đồng nghĩa với việc cậu sẽ bị trừ mười phần trăm lương cứng của tháng này! Không có tiền thưởng, không có tiền tip, và tôi sẽ tịch thu luôn chiếc xe đạp của cậu để trừ nợ!"
Nguyễn Ship Nhanh, thanh niên hai mươi hai tuổi, mặc chiếc đồng phục cam sờn vai đã bạc màu vì nắng gió, đang cúi đầu chỉnh lại quai chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu. Khuôn mặt anh mệt mỏi nhưng đôi mắt lập tức lóe lên một tia sáng sắc lạnh khi nghe thấy hai chữ nhạy cảm nhất đời mình: "Trừ lương".
Đối với một shipper phàm nhân trăm phần trăm, không có linh căn, không có tu vi như anh, mười phần trăm lương cứng là cả một gia tài. Nó là mười lăm đồng tiền đồng Phàm Vân Trấn, tương ứng với mười lăm ổ bánh mì kẹp thịt nướng giòn rụm đầu trấn, hoặc là nửa liều thuốc bắc mà mẹ đẻ Nguyễn Thị Lành ở quê nhà đang mong mỏi từng ngày.
"Sếp yên tâm," Ship Nhanh nói, giọng đều đều nhưng kiên định như một cỗ máy đã được lập trình. "Chưa có đơn hàng nào rơi vào tay tôi mà bị trễ hẹn. Chữ tín của bưu chính phàm trần là tuyệt đối."
Anh nhanh nhẹn giật lấy hộp phấn son được gói bọc kỹ càng bằng ba lớp nylon chống nước, nhét cẩn thận vào chiếc balo dứa cam gia cố nylon khổng lồ đeo trên vai. Chiếc balo này nặng trĩu, chứa đầy các loại giấy tờ biên nhận và dụng cụ phàm trần, nhưng cơ đùi săn chắc của Ship Nhanh – kết quả của mười năm đạp xe leo dốc dẻo dai – không hề run rẩy.
Anh bước nhanh ra khỏi căn nhà gỗ hai tầng cũ kỹ sơn màu cam chói mắt của bưu cục. Phía trước bãi đỗ xe thô sơ, chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển đang lặng lẽ đứng đợi dưới nắng gắt. Đây là di sản duy nhất mà người bố quá cố Nguyễn Văn Chậm để lại cho anh. Khung xe bằng sắt rỉ sét kêu cót két mỗi khi chuyển động, không chứa một chút linh lực nào, nhưng độ bền vật lý của nó thì vô hạn.
Ship Nhanh dắt xe ra lộ lớn, chân xỏ chặt vào đôi dép tổ ong phàm trần bám đầy bùn đất, đạp mạnh hai chân lên bàn đạp sắt rỉ sét. Chiếc xe lập tức lao vọt đi, phát ra tiếng kêu "cót két, cót két" quen thuộc vang dội khắp ngõ hẻm.
Phàm Vân Trấn buổi trưa nắng gắt như đổ lửa. Đường phố tấp nập phàm nhân gánh gồng, thỉnh thoảng có vài tu sĩ ngoại môn mặc áo xám bay là là mặt đất đầy kiêu ngạo. Ship Nhanh không thèm nhìn họ. Trong đầu anh lúc này chỉ có một bảng tính ngược thời gian: còn hai mươi lăm phút, quãng đường đến Bạch gia phủ còn hai dặm.
Tuy nhiên, khi chiếc xe đạp vừa lao đến ngã tư dẫn ra lộ lớn hướng đông, một bóng người khổng lồ đột ngột bước ra từ bóng râm của quán trà đá, chặn đứng lối đi duy nhất.
Đó là Khâu Ác Bá, gã ác bá địa phương béo ú, mặt đầy sẹo rỗ, mặc chiếc áo khoác lụa rách vai lộ ra vòm ngực đầy lông lá. Tay gã cầm một chiếc gậy gỗ bịt sắt phàm trần nặng trịch, gõ mạnh xuống mặt đường đá xanh phát ra tiếng "bịch" trầm đục.
"Đứng lại, thằng ranh mặc áo cam!" Khâu Ác Bá cười sằng sặc, đám đàn em lôi thôi phía sau cũng lập tức ùa ra, vây kín lối rẽ. "Trấn này có quy luật mới. Mọi phương tiện di chuyển bằng bánh tròn đi qua đây đều phải nộp phí mãi lộ năm đồng tiền đồng! Không có tiền thì để lại cái xe sắt nát này cho bọn tao bán phế liệu!"
Ship Nhanh bóp phanh rà chân xuống đất. Đôi dép tổ ong mài mòn một góc trên mặt đường tạo ra một vệt đen dài. Anh nhìn đồng hồ đeo tay: còn đúng mười lăm phút.
Nếu dừng lại tranh cãi, anh sẽ trễ giờ và bị trừ mười lăm đồng tiền đồng lương cứng. Nếu nộp năm đồng tiền đồng mãi lộ, anh cũng mất trắng một phần ba công sức ngày hôm nay. Đối với một shipper coi tiền như mạng sống, cả hai phương án này đều dẫn đến một kết cục không thể chấp nhận được: hao hụt tài chính.
Sát khí bần cùng bùng nổ. Trạng thái "Shipper Tập Sự" của anh lập tức được kích hoạt.
"Tránh đường," Ship Nhanh lạnh lùng nói, tay nắm chặt ghi-đông xe đạp, cơ đùi gồng cứng như đá tảng. "Tôi đang thi hành công vụ giao hàng khẩn cấp."
"Công vụ cái con khỉ!" Khâu Ác Bá nổi giận, vung chiếc gậy gỗ bịt sắt chém thẳng vào bánh trước của xe đạp Phượng Hoàng hòng đập nát vành xe. "Ranh con phàm nhân không biết sống chết!"
Nhịp đối đầu thứ nhất bắt đầu. Chiếc gậy sắt xé gió lao xuống với lực lượng có thể đập gãy xương chân người thường.
Ship Nhanh không hề nao núng. Bản năng tránh chó dữ đuổi theo mà ông nội Nguyễn Văn Chạy truyền lại trong cuốn sổ tay lập tức vận hành. Anh giật mạnh ghi-đông sang trái mười lăm độ, bánh trước xe đạp uốn lượn uyển chuyển như một con rắn nước lách qua khe hở của đầu gậy sắt trong đường tơ kẽ tóc.
"Hụt rồi?" Khâu Ác Bá kinh ngạc gầm lên. Gã không tin một tên phàm nhân giao hàng lại có thể né tránh đòn đánh nhanh như chớp của mình. Gã lập tức xoay người, ném mạnh chiếc gậy gỗ bịt sắt chặn ngang giữa hai nan hoa của bánh sau xe đạp hòng khóa bánh cưỡng chế.
Nhịp đối đầu thứ hai kịch tính hơn. Chiếc gậy gỗ bay sạt qua sườn xe, hướng thẳng vào bánh sau đang quay tít.
Ship Nhanh nhìn thấy hiểm họa qua gương chiếu hậu phàm trần gắn trên ghi-đông. Anh không bóp phanh, ngược lại gồng hết sức đùi đạp mạnh thêm một vòng để tăng tốc độ quán tính. Đồng thời, anh nảy người nhấc bổng bánh trước, khiến toàn bộ chiếc xe đạp Phượng Hoàng nam cổ điển nảy lên một nhịp cơ học hoàn hảo vượt qua ổ gà.
Chiếc gậy gỗ bịt sắt bay sạt qua bên dưới gầm xe, đập trúng chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam nửa đầu đang treo lủng lẳng ở sườn xe của anh. Tiếng "bốp" khô khốc vang lên. Chiếc mũ bảo hiểm nhựa cam dẻo dai hấp thụ hoàn toàn lực va chạm vật lý, không hề nứt vỡ, ngược lại phản lực nhẹ của nó tạo thành một cú đẩy động năng vô tình hất chiếc xe đạp lao vọt về phía trước nhanh hơn gấp đôi.
"Đại ca! Nó chạy mất rồi!" Đám đàn em hoảng hốt kêu lên.
"Đuổi theo! Bắt lấy nó!" Khâu Ác Bá gào thét, mặt đỏ gay vì tức giận.
Nhưng tốc độ của phàm nhân chạy bộ làm sao đuổi kịp một shipper đang chạy deadline trốn phạt lương cứng? Ship Nhanh khom lưng sát ghi-đông theo bộ pháp khí động học tối ưu, hai chân đạp liên tục như hai pít-tông máy khâu. Tiếng xích xe kêu "cót két, cót két" dồn dập vang dội khắp phố phường, để lại một làn khói bụi phàm trần mù mịt phía sau đầu đám côn đồ.
Trước khi rẽ vào ngõ dẫn đến phủ Bạch gia, Ship Nhanh còn không quên rút tờ hóa đơn biên nhận từ túi áo, ném thẳng vào mặt tên đàn em đang chạy đầu tiên của Khâu Ác Bá như một lời khiêu khích vô ngôn.
Mười một giờ mươi lăm phút năm mươi chín giây.
Ship Nhanh lao thẳng xe vào cổng phủ Bạch gia, phanh gấp tạo ra một tiếng rít "két" chói tai vang vọng khắp sân gạch bóng loáng. Anh nhảy xuống xe, dắt xe đi bộ nhanh vào chính điện, khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi nhưng hơi thở vẫn giữ nhịp độ ổn định của một người lao động chuyên nghiệp.
Bạch Tiểu Thư, con gái phú hộ giàu có nhất trấn, đang ngồi bên bàn trà lụa hồng, tay cầm quạt tròn khẽ phe phẩy. Cô ngửi thấy mùi phấn son thơm ngát quen thuộc, vội vàng đứng dậy nhìn ra cửa.
"Nguyễn shipper! Anh đến thật đúng giờ!" Bạch Tiểu Thư reo lên, đôi mắt lấp lánh niềm vui. "Ta cứ ngỡ hôm nay bão cát sa mạc sẽ làm trễ đơn hàng của ta chứ!"
"Bưu chính Tốc Hành Ba Miền luôn giao hàng đúng hẹn," Ship Nhanh nói thở dốc nhẹ, lấy hộp phấn son nguyên vẹn từ balo dứa cam ra dâng bằng hai tay. "Vui lòng tiểu thư ký nhận vào biên lai đỏ này giúp tôi."
Anh đưa chiếc bút bi Thiên Long mực xanh cho Bạch Tiểu Thư. Cô nhẹ nhàng cầm bút ký tên xác nhận. Ngay khi chữ ký hoàn thành, Ship Nhanh thở phào nhẹ nhõm. KPI đã được bảo vệ thành công! Mười phần trăm lương cứng đã an toàn!
Bạch Tiểu Thư hào phóng rút ra mười đồng tiền đồng Phàm Vân Trấn đặt vào tay anh: "Đây là tiền tip cho sự mẫn cán của anh. Hãy bảo trì chiếc xe của mình thật tốt nhé."
"Cảm ơn tiểu thư," Ship Nhanh cúi đầu chào, cẩn thận cất mười đồng tiền đồng vào túi áo trong.
Tuy nhiên, khi anh dắt xe đạp Phượng Hoàng ra khỏi cổng phủ Bạch gia để trở về bưu cục, anh bỗng nghe thấy một tiếng động lạ phát ra từ xích xe đạp. Tiếng kêu "cót két" không còn nhịp nhàng nữa, ngược lại là tiếng kim loại ma sát khô khốc, rít lên từng hồi ghê rợn.
Ship Nhanh cúi xuống kiểm tra. Tim anh thắt lại khi nhìn thấy toàn bộ xích líp xe đạp gia truyền đã bị rỉ sét nặng nề do nước bùn ẩm ướt và lực đạp quá tải khi chạy trốn Khâu Ác Bá lúc nãy. Các mắt xích khô khốc, đỏ ngầu rỉ sắt, đe dọa sẽ đứt xích bất cứ lúc nào nếu anh tiếp tục đạp xe chở nặng.
Mà ngày mai, sếp Tạ Tiền Cò đã lên lịch cho anh một đơn hàng khổng lồ giao lên tận sườn núi Vân Tiên Tông của các tiên nhân. Nếu xe hỏng lúc này, anh chắc chắn sẽ bị sa thải!
Nỗi lo sợ bảo trì phương tiện đè nặng lên vai chàng shipper tập sự giữa hoàng hôn đang dần buông xuống Phàm Vân Trấn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!