Nhạc nềnHesitation

Mưu Hèn Kế Bẩn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi vôi trắng từ vết rạn nứt trên bức tường thạch cao của phòng tập thể lực biệt thự Thẩm Gia vẫn còn lơ lửng trong không trung, phản chiếu những hạt li ti dưới ánh nắng ban mai rực rỡ. Cơ thể nặng hơn một trăm kilôgam của cựu cận vệ trưởng Trần Thiết vừa rồi đã va đập vào đây, để lại một dấu lõm rõ rệt như một chứng tích cho sự thất bại nhục nhã của gã.


Diệp Vô Sát đứng sừng sững ở rìa sàn đấu võ thuật, chậm rãi chỉnh lại cổ tay áo của bộ suit đen phẳng phiu. Khớp vai phải của gã khẽ nhói lên một cơn đau buốt nhẹ – tàn dư của độc tố Huyết Liên đêm qua vẫn chưa hoàn toàn tan hết, nhưng gương mặt gã vẫn lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch.


"Cận vệ trưởng Diệp!"


Trương Quân, chàng vệ sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, cùng năm mươi vệ sĩ chính thức của Thẩm Gia vẫn đang giữ nguyên tư thế cúi đầu phục tùng. Tiếng hô của họ đồng thanh, vang dội khắp không gian rộng lớn của phòng tập, dập tắt hoàn toàn sự kiêu ngạo cuối cùng của phe cánh Trần Thiết cũ.


"Thu dọn phòng tập đi. Trương Quân, cậu phụ trách phân bổ lại các ca trực đêm nay theo sơ đồ tôi đã giao." Vô Sát nhàn nhạt ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một uy thế áp đảo không thể chối từ.


"Rõ, thưa Cận vệ trưởng!" Trương Quân dứt khoát đáp lời, ánh mắt nhìn Vô Sát tràn đầy sự sùng bái tột độ.


Vô Sát không nói thêm lời nào, gã cầm lấy chiếc Vali da gia truyền nặng mười lăm kilôgam đặt ở góc đài, xoay người bước ra khỏi phòng tập. Khi gã đi ngang qua hành lang lầu hai hướng về phía Phòng gác của Cận vệ trưởng, gã liếc nhìn qua khung cửa kính lớn hướng ra đồi thông. Từ khoảng cách xa, gã nhìn thấy bóng dáng Thẩm Minh – gã anh họ ăn tàn phá hại của Nhã Ca – đang đứng trên ban công lầu hai biệt thự chính. Thẩm Minh đang nhìn xuống gã với một nụ cười nham hiểm, đôi mắt híp lại đầy đố kỵ và mưu mô.


Vô Sát khẽ nheo mắt sau gọng kính mảnh. Bản năng sát thủ được rèn luyện từ địa ngục của dòng họ Diệp lập tức cảnh báo gã: Trần Thiết đã bị sa thải, nhưng những kẻ đứng sau gã cận vệ thô bạo đó vẫn chưa chịu dừng lại. Và Thẩm Minh chính là con cờ tiếp theo được đẩy ra đường đua.


***


Phòng gác của Cận vệ trưởng nằm ngay sát vách phòng ngủ tẩm cung của Thẩm Nhã Ca. Đây là một căn phòng nhỏ nhưng được trang bị đầy đủ hệ thống màn hình giám sát an ninh tối tân nhất của dinh thự.


Vô Sát khóa chặt cửa phòng, đặt chiếc vali da gia truyền xuống gầm chiếc giường đơn. Gã cởi bỏ áo khoác vest, ngồi xuống giường và khẽ thở dốc. Cơn sốt nhẹ do độc tố Huyết Liên bắt đầu âm ỉ quay trở lại. Gã đưa tay trái lên, châm nhẹ hai cây kim bạc vào huyệt Phong Trì sau gáy để ổn định dòng máu.


"Thẩm Minh... Thẩm Cao... Lâm Mỹ Lệ..." Vô Sát lẩm bẩm những cái tên của phe phản diện gia tộc Thẩm Gia.


Gã biết rõ, bản hợp đồng ám sát Thẩm Nhã Ca trị giá năm mươi tỷ đồng đang bị treo lơ lửng trên mạng ngầm thế giới tối. Lục Vô Song – Chi hội trưởng Hội Sát Thủ Trầm Cảm – liên tục gửi tối hậu thư ép gã phải ra tay. Nhưng hiện tại, gã đã nhận của Nhã Ca tấm thẻ đen quyền lực vô hạn mức để cứu mạng em gái Diệp Linh. Lòng biết ơn và sự dằn vặt đạo đức đang bẻ cong mọi ý chí sát thủ của gã. Gã bắt buộc phải bảo vệ cô, ít nhất là cho đến khi gã tìm ra kẻ thực sự đứng sau ký kết bản hợp đồng vô hạn kia.


Đêm đó, khoảng mười một giờ khuya.


Trong căn phòng trà xa hoa mang phong cách cổ điển ở khu biệt thự chính, Lâm Mỹ Lệ – mẹ kế của Nhã Ca – đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ. Bà ta mặc một bộ sườn xám lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích, tay đeo chiếc vòng cẩm thạch đắt tiền, thong thả nhấp một ngụm trà hoa cúc. Gương mặt trung niên được bảo dưỡng cực tốt của bà ta lúc này lộ rõ vẻ nham hiểm.


"Mẹ, chúng ta không thể để gã Diệp Vô Sát đó tiếp tục làm mưa làm gió trong biệt thự này được nữa!" Thẩm Minh tức tối đi tới đi lui trong phòng trà, gương mặt hốc hác vì ăn chơi trác táng của gã đỏ bừng lên vì giận dữ. "Gã vừa mới hạ đo ván Trần Thiết trước mặt toàn bộ vệ sĩ. Giờ đây cả đội bảo an đều nghe theo lệnh gã. Nhã Ca thì sủng ái gã đến mức trao cả quyền điều động an ninh tối cao. Cứ đà này, vị trí chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị của cô ta sẽ càng thêm vững chắc, chúng ta sẽ không có cửa chạm vào một đồng cổ phần nào!"


Lâm Mỹ Lệ khẽ đặt tách trà xuống đĩa sứ, tiếng 'cạch' thanh mảnh vang lên trong không gian yên tĩnh. Bà ta nhếch mép cười lạnh, giọng nói dịu ngọt nhưng độc địa như rắn rết:


"Minh nhi, con nóng nảy quá rồi. Một gã cận vệ có võ nghệ cao cường đến đâu thì cũng chỉ là một gã nghèo khổ bước chân vào hào môn. Muốn đuổi gã đi, không cần dùng đến nắm đấm, chỉ cần dùng đến cái đầu."


"Ý mẹ là sao?" Thẩm Minh dừng bước, mắt sáng lên.


Lâm Mỹ Lệ nghiêng người, thì thầm vào tai gã: "Con quên chiếc bình ngọc bích phong thủy trị giá chục tỷ đồng của ông nội đặt ở sảnh chính rồi sao? Đó là cổ vật phong thủy mà ông nội Thẩm Hoài quý nhất đời, được Đại sư Mộc Trần phán là 'long mạch' của Thẩm Gia. Nếu chiếc bình đó đột ngột biến mất, và người ta tìm thấy nó trong phòng của gã cận vệ trưởng mới nhậm chức... con nghĩ Nhã Ca có muốn bảo vệ gã thì hội đồng gia tộc và ông nội có tha cho gã không?"


Thẩm Minh há hốc mồm, rồi lập tức nở một nụ cười đắc ý tột cùng: "Mẹ thật là thiên tài! Đúng thế! Ăn cắp cổ vật gia tộc trị giá chục tỷ, gã sẽ bị tống giam lập tức. Nhã Ca sẽ bị mang tiếng là dung túng cho kẻ trộm, uy tín trước hội đồng quản trị sẽ sụp đổ hoàn toàn!"


"Ta đã trộm được chiếc chìa khóa vạn năng từ phòng Quản gia Lâm lúc ông ta đang bận nấu canh sâm cho gã cận vệ kia." Lâm Mỹ Lệ rút từ trong túi áo sườn xám ra một chiếc chìa khóa đồng cổ nhỏ, đặt lên bàn trà. "Đêm nay, khi gã đi tuần tra rừng thông, con hãy lén mang chiếc bình ngọc bích phong thủy giấu vào phòng gác của gã. Nhớ đeo găng tay và hành động thật kín kẽ."


"Mẹ cứ yên tâm giao cho con!" Thẩm Minh cầm lấy chiếc chìa khóa đồng, ánh mắt gã hằn lên sự tàn độc và đắc ý.


***


Khoảng một giờ sáng, đêm tối bao trùm biệt thự Thẩm Gia.


Diệp Vô Sát lúc này đang khoác chiếc áo khoác gió mỏng, đi tuần tra dọc theo rìa Khu rừng thông bao quanh biệt thự để khảo sát địa hình cho Quy trình tuần tra Bát Quái. Gã cần tính toán chính xác các góc khuất của camera an ninh để giăng bẫy Thiên Địa Võng phòng hờ các đợt đột kích tiếp theo của bang Huyết Ảnh.


Lợi dụng khoảng thời gian này, Thẩm Minh lén lút tiếp cận khu vực tẩm cung. Gã đeo găng tay cao su y tế, ôm chặt chiếc bình ngọc bích phong thủy bằng cả hai tay. Chiếc bình cổ cao khoảng năm mươi centimet, chế tác từ ngọc phỉ thúy nguyên khối sáng bóng, tỏa ra một sắc xanh lục lạnh lẽo dưới ánh trăng khuyết. Gã thở dốc vì sức nặng của chiếc bình cổ trị giá chục tỷ đồng.


*Cạch.*


Thẩm Minh tra chiếc chìa khóa vạn năng trộm được vào ổ khóa Phòng gác của Cận vệ trưởng. Tiếng lẫy khóa cơ học vang lên cực nhỏ trong đêm tĩnh mịch. Gã khẽ đẩy cửa bước vào, lách người qua khe cửa hẹp và chốt chặt cửa lại từ bên trong.


Căn phòng gác của Vô Sát cực kỳ gọn gàng, ngăn nắp đến mức cứng nhắc. Trên chiếc giường đơn, chăn gối được gấp vuông vức như trong quân đội. Chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi sẫm màu đứng im lìm sát góc tường.


Thẩm Minh hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Trên người gã lúc này đang xức loại nước hoa xa xỉ Creed Aventus với mùi hương hổ phách và long diên hương cực kỳ nồng đậm – thói quen ăn chơi sành điệu của gã thiếu gia hào môn không thể bỏ được ngay cả khi đi làm việc mờ ám. Gã rón rén bước đến trước tủ quần áo của Vô Sát, dùng tay trái kéo mạnh cánh cửa tủ ra.


Bên trong tủ chỉ treo vài bộ suit đen dự phòng phẳng phiu và vài chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ. Thẩm Minh đắc ý lách người, giấu chiếc bình ngọc bích phong thủy vào sâu dưới đáy tủ quần áo, phía sau những ống quần tây treo rủ xuống. Gã cẩn thận kéo lại quần áo để che khuất hoàn toàn chiếc bình ngọc bích, sau đó đóng chặt cửa tủ lại.


"Diệp Vô Sát, ngày mai sẽ là ngày tàn của mày!"


Thẩm Minh khẽ cười khẩy đầy đắc ý. Gã rón rén lùi lại phía cửa, tra chìa khóa khóa chặt cửa phòng gác như cũ rồi nhanh chóng lướt đi trong bóng tối hành lang biệt thự.


***


Hai giờ mười lăm phút sáng.


Diệp Vô Sát bước chân nhẹ nhàng trở về phòng gác sau ca tuần tra đồi thông. Gã dùng chìa khóa riêng mở cửa phòng. Ngay khi cánh cửa vừa hé mở một khe nhỏ, khứu giác nhạy bén của một sát thủ chuyên nghiệp lập tức hoạt động.


Một mùi hương lạ.


Đó không phải là hương hoa nhài thanh mát quý phái của Thẩm Nhã Ca, cũng không phải là mùi thuốc bắc nồng nặc đặc trưng của Đường Kính hay mùi gỗ sồi tự nhiên của phòng gác. Đó là mùi nước hoa Creed Aventus – một mùi hổ phách nồng đậm, ngọt gắt và đầy kiêu ngạo.


"Thẩm Minh."


Vô Sát lập tức khóa mục tiêu trong đầu. Gã nhớ rất rõ mùi hương đặc trưng này trên người gã thiếu gia hợm hĩnh lúc gã đứng trên ban công lầu hai sáng nay.


Gã khép cửa phòng, chốt chặt chốt trong. Đôi mắt gã sau gọng kính mảnh trở nên sắc lạnh như dao cạo. Gã không bật đèn chính của phòng ngủ, tránh làm kinh động đến camera hành lang hoặc người bên ngoài. Gã bước đến bên giường, rút từ trong túi quần vest ra chiếc Máy quét sóng từ cầm tay – thiết bị an ninh quân sự nhỏ gọn được gã kỹ sư Lục Phong nâng cấp đặc chế.


Vô Sát bật công tắc nguồn bên sườn máy. Chiếc máy quét khẽ rung nhẹ, phát ra một tia sáng màu xanh lam mờ nhạt của đèn cực tím (UV) chuyên dụng rà soát dấu vết bẩn và lipid. Gã bắt đầu quét chậm rãi từ ngưỡng cửa, dọc theo nền sàn gỗ hướng về phía tủ quần áo.


Dưới ánh sáng xanh lam của đèn cực tím, những dấu chân mờ nhạt dính bụi đất từ đôi giày hiệu của Thẩm Minh hiện rõ mồn một trên sàn gỗ sồi sẫm màu. Đường đi của dấu chân dẫn thẳng đến trước cửa tủ quần áo của Vô Sát.


Gã đưa máy quét lên gờ tay nắm cửa tủ quần áo. Trên bề mặt kim loại sáng bóng của tay nắm cửa, ngoài dấu vân tay quen thuộc của Vô Sát, xuất hiện một vệt mờ lớn của lớp găng tay cao su y tế dính chất béo lipid xáo trộn rõ rệt.


*Cạch.*


Vô Sát dùng tay trái đeo găng da mỏng kéo cánh cửa tủ ra. Gã đưa máy quét dọi sâu vào đáy tủ quần áo. Ánh sáng xanh lam phản chiếu trên bề mặt ngọc phỉ thúy nguyên khối, tỏa ra một luồng sáng xanh lục lộng lẫy và lạnh lẽo dưới đáy tủ.


Chiếc bình ngọc bích phong thủy trị giá chục tỷ đồng của Thẩm Hoài.


"Mưu hèn kế bẩn." Vô Sát khẽ nhếch khóe môi tạo thành một vệt lạnh lùng vô cảm. Gã không hề ngạc nhiên, cũng không hề hoảng hốt. Đối với một sát thủ từng vượt qua hàng trăm cạm bẫy sinh tử ở thế giới ngầm, trò gài bẫy vu khống trẻ con này của Thẩm Minh quá mức nông cạn và đầy rẫy sơ hở.


Gã khẽ đưa tay định nhấc chiếc bình ngọc bích ra để mang trả lại phòng khách chính. Nhưng ngay khi ngón tay vừa chạm vào vành bình lạnh ngắt, gã khựng lại.


Tư duy chiến thuật của gã sát thủ lập tức hoạt động ở cường độ cao nhất.


*Nếu mình mang chiếc bình ngọc bích này ra khỏi phòng lúc nửa đêm, hệ thống camera giám sát hành lang chính – vốn đang bị kiểm soát một phần bởi phe cánh Thẩm Cao – chắc chắn sẽ ghi lại hình ảnh mình cầm cổ vật đi lại. Lúc đó, mình sẽ tự biến mình thành kẻ trộm tang chứng vật chứng rành rành, không tài nào chối cãi được.*


*Nếu mình giấu chiếc bình này sang phòng khác, hoặc ném ra ngoài rừng thông, hệ thống cảm biến từ tính ẩn bên trong cổ vật (được thiết kế bảo mật cho các bảo vật hào môn) sẽ kích hoạt còi báo động toàn khu biệt thự ngay lập tức.*


*Thẩm Minh và Lâm Mỹ Lệ dám ra tay giăng bẫy đêm nay, nghĩa là sáng mai chúng chắc chắn sẽ dẫn đầu đoàn người đến đây lục soát đột xuất. Chúng muốn dồn mình vào đường chết trước mặt Nhã Ca và hội đồng gia tộc.*


Vô Sát thu tay về, ánh mắt gã lóe lên một tia sáng sắc sảo sau gọng kính mảnh. Gã quyết định: Không di dời chiếc bình ngọc bích phong thủy.


Gã sẽ giữ nguyên hiện trường bẫy vu khống này, nhưng gã sẽ chuẩn bị một đòn phản công chí mạng khiến Thẩm Minh phải tự đào hố chôn mình.


Vô Sát rút chiếc điện thoại di động sử dụng hệ điều hành mã hóa quân sự bảo mật cao của mình ra. Gã bật chế độ chụp ảnh hồng ngoại độ phân giải cao không phát ra tiếng động.


*Tách. Tách. Tách.*


Gã chụp ảnh chi tiết từng góc độ của chiếc bình ngọc bích phong thủy nằm dưới đáy tủ quần áo, chụp rõ nét vệt bụi bị xáo trộn xung quanh chiếc bình. Tiếp theo, gã dùng máy quét phát tia cực tím dọi vào tay nắm cửa tủ quần áo, chụp lại rõ nét dấu vết găng tay cao su y tế dính lipid của Thẩm Minh chồng chéo lên lớp bụi mỏng của tủ. Gã chụp cả những dấu chân giày hiệu in bụi trên sàn gỗ dẫn từ cửa phòng vào đến tủ quần áo.


Mọi bức ảnh đều được tự động lưu trữ vào thư mục mã hóa đám mây bảo mật liên kết với máy chủ của hacker Nguyễn Hoàng Nam (Zero), đi kèm với mốc thời gian (timestamp) chính xác đến từng mili giây: *01:12:45 AM.*


Chưa dừng lại ở đó, Vô Sát dùng Máy quét sóng từ cầm tay quét một lượt quanh phòng gác để đảm bảo Thẩm Minh không gài thêm bất kỳ thiết bị ghi âm hay camera ẩn nào khác. Sau khi xác nhận căn phòng hoàn toàn an toàn ngoại trừ chiếc bình ngọc bích nằm im lìm trong tủ, gã tắt máy quét, cất điện thoại vào túi quần.


Gã ngồi xuống chiếc giường đơn, tay trái dắt sau lưng, tựa lưng vào thành giường và nhắm mắt lại. Gã không ngủ. Gã dành cả đêm mưa lạnh để thức canh chừng chiếc bình cổ trị giá chục tỷ đồng kia, đảm bảo không có bất kỳ biến số ngẫu nhiên nào từ Định luật Murphy nghịch chuyển chết tiệt làm hỏng chiếc bình trước khi màn kịch sáng mai bắt đầu.


***


Sáng hôm sau, lúc bảy giờ đúng.


Ánh nắng sớm dịu nhẹ của ngày mới chiếu qua hành lang biệt thự Thẩm Gia, nhưng bầu không khí tại khu vực tẩm cung lại ngột ngạt và căng thẳng đến mức nghẹt thở.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng gõ cửa bạo lực, dồn dập vang lên xé toạc sự yên tĩnh của buổi sáng. Tiếng đập cửa rầm rập phát ra từ cánh cửa gỗ dày của Phòng gác của Cận vệ trưởng.


"Diệp Vô Sát! Mở cửa ra ngay lập tức! Đồ ăn cắp hèn hạ!"


Giọng nói hống hách, kiêu ngạo của Thẩm Minh vang lên đầy đắc ý ngoài hành lang. Đi kèm với gã là tiếng bước chân hỗn loạn của một đoàn người đông đúc.


Diệp Vô Sát chậm rãi mở mắt ra. Gã đứng dậy, chỉnh lại chiếc cà vạt đen phẳng phiu, vuốt lại mái tóc đen gọn gàng và đeo chiếc kính gọng mảnh lên sống mũi. Gương mặt gã lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng, nghiêm túc cực hạn của một cận vệ trưởng chuyên nghiệp.


Gã bước tới, dùng tay trái kéo chốt cửa phòng gác ra.


Cánh cửa vừa mở ra, một luồng không khí căng thẳng lập tức ập vào. Đứng đầu hàng ngoài hành lang là Thẩm Minh, gương mặt gã đỏ bừng lên vì phấn khích, đôi mắt híp lại đầy đắc ý. Đứng bên cạnh gã là Lâm Mỹ Lệ – mẹ kế của Nhã Ca – đang giả vờ lấy khăn lụa chấm khóe mắt với vẻ mặt đầy lo lắng, xót xa.


Phía sau họ là mười vệ sĩ cũ thuộc phe cánh của cựu cận vệ trưởng Trần Thiết, tất cả đều lăm lăm gậy điện tuần tra tuần tra với ánh mắt thù hằn h hằn học. Và đứng ở trung tâm đoàn người, Thẩm Nhã Ca mặc bộ váy công sở màu xanh thẫm thanh lịch, đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của cô nheo lại, tỏa ra một thần thái nữ vương quyền lực đầy lạnh lùng.


"Có chuyện gì thế này?" Vô Sát nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không chút gợn sóng.


"Mày còn giả vờ ngu ngốc sao, Diệp Vô Sát?" Thẩm Minh bước lên một bước, chỉ thẳng ngón tay đeo nhẫn kim cương lớn vào mặt Vô Sát, gào thét dõng dạc để toàn bộ gia nhân và vệ sĩ hành lang đều nghe thấy. "Đêm qua, chiếc bình ngọc bích phong thủy gia bảo trị giá chục tỷ đồng của ông nội đặt ở sảnh chính đã đột ngột biến mất! Có người đã nhìn thấy bóng dáng gã cận vệ trưởng mới nhậm chức là mày lén lút lảng vảng quanh sảnh chính lúc nửa đêm! Mày đã dùng quyền lực cận vệ trưởng để ăn cắp bảo vật gia tộc mang đi bán lấy tiền chữa bệnh cho con em gái nghèo khổ của mày đúng không?"


Đám vệ sĩ cũ phía sau lập tức xầm xì bàn tán, những ánh mắt khinh miệt và đắc ý đổ dồn về phía Vô Sát.


"Thẩm Minh, ngậm cái miệng bẩn thỉu của anh lại!" Thẩm Nhã Ca lạnh lùng cắt ngang, giọng nói mang theo uy thế lạnh buốt của một nữ chủ tịch trẻ tuổi. Cô bước tới đứng chắn trước mặt Vô Sát, đôi mắt sắc sảo khóa chặt lấy Thẩm Minh. "Anh Diệp là người tôi đích thân tuyển chọn và tin tưởng tuyệt đối. Anh ấy không bao giờ làm ra loại chuyện hèn hạ đó. Nếu anh không đưa ra được bằng chứng xác thực, tôi sẽ dùng quyền chủ tịch để trục xuất anh ra khỏi biệt thự này ngay lập tức!"


"Nhã Ca, con đừng vì bị gã cận vệ này quyến rũ mà mù quáng bảo vệ kẻ trộm!" Lâm Mỹ Lệ bước lên, giả vờ dịu giọng khuyên can nhưng từng lời nói đều như dao găm tẩm độc. "Chiếc bình ngọc bích phong thủy là long mạch của Thẩm Gia, liên quan đến sức khỏe của ông nội con đang dưỡng bệnh. Nếu không tìm lại được, ông nội có mệnh hệ gì thì ai gánh vác trách nhiệm? Thẩm Minh nói có người nhìn thấy, nghĩa là có nghi ngờ. Cách tốt nhất để chứng minh sự trong sạch cho Cận vệ trưởng Diệp là cho chúng ta tiến hành cuộc lục soát đột xuất phòng gác của gã ngay tại đây!"


Thẩm Minh cười gằn đầy đắc ý, gã giơ chiếc chìa khóa vạn năng đồng cổ lên trước mặt mọi người: "Đúng thế! Diệp Vô Sát, nếu mày trong sạch, hãy để tao dẫn người vào khám phòng ngủ của mày lập tức!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!