Nhạc nềnHesitation

Uy Thế Cận Vệ Trưởng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi kim tiêm lạnh ngắt chạm vào da thịt, Vô Sát khẽ nheo mắt, tay trái âm thầm đưa về phía chiếc Vali da đặt cạnh giường.


Trong căn phòng gác nhỏ hẹp của cận vệ trưởng, bầu không khí căng thẳng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng máy đo điện tâm đồ kêu tít tít đều đặn. Hạ Vy, nữ bác sĩ độc học sắc sảo, đang tập trung cao độ. Ánh mắt cô khóa chặt vào tĩnh mạch trên cánh tay trái của Vô Sát, ngón tay đeo găng cao su miết nhẹ để tìm mạch máu. Chỉ cần một cú đâm kim, mẫu máu dính độc tố Huyết Liên – thứ độc chất quân sự không màu không mùi của thế giới ngầm – sẽ lọt vào tay cô ta. Khi đó, mọi lời nói dối về "cơn đau dạ dày cấp tính" hay "tai nạn lao động" của gã sát thủ một sao sẽ hoàn toàn sụp đổ.


Cánh tay phải của Vô Sát lúc này vẫn buông thõng vô lực bên sườn, hoàn toàn tê liệt do tác dụng phụ của độc tố đang bị ép tụ lại ở bả vai nhờ kỹ thuật châm cứu nghịch kinh mạch. Gã không thể dùng vũ lực để khống chế Hạ Vy trước mặt Thẩm Nhã Ca. Đầu óc gã sát thủ quay cuồng, các vùng xám chiến thuật liên tục được vạch ra rồi bị bác bỏ trong tích lách.


Không thể dùng độc. Không thể dùng lực. Chỉ còn cách dùng cơ học.


Ngón chân trái của Vô Sát, vốn đang giấu dưới gầm giường đơn, âm thầm bấm mạnh vào một chốt sắt nhỏ nhô ra ở chân giường. Đó không phải là một chiếc giường thông thường; ngay khi dọn vào phòng gác này, Vô Sát đã âm thầm liên kết hệ thống khung giường với chiếc Vali da gia truyền đặt sát bên dưới bằng một sợi dây cước tơ tằm siêu mảnh chịu lực.


*Cạch.*


Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên dưới gầm giường. Lực căng của sợi dây cước lập tức kích hoạt chốt lò xo ẩn dưới đáy chiếc vali da. Một thanh thép nhỏ như chiếc đũa, vốn là bộ phận bẫy kẹp tự động giấu trong vali, bật mạnh ra ngoài với vận tốc cực nhanh. Thanh thép đập thẳng vào chiếc bánh xe kim loại của khay dụng cụ y tế đặt ngay cạnh giường.


*Rầm! Keeng!*


Chiếc khay inox đựng đầy bông băng, cồn sát trùng và ống nghiệm thủy tinh bị cú va đập cơ học bất ngờ làm nghiêng đổ, đổ ập xuống sàn gạch men tạo ra một chuỗi âm thanh chói tai. Toàn bộ ống nghiệm rỗng vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang.


Hạ Vy giật nảy mình, mũi kim tiêm trên tay cô ta bị lệch hướng, đâm sượt qua khoảng không cách cánh tay Vô Sát vài milimet. Theo bản năng nghề nghiệp của một bác sĩ, cô ta lập tức lùi lại để tránh các mảnh thủy tinh bắn vào người.


"Vy! Cô có sao không?" Thẩm Nhã Ca hoảng hốt kêu lên, bước tới giữ lấy vai bạn thân.


"Tôi không sao... chỉ là cái bàn dụng cụ này bị làm sao thế này?" Hạ Vy nhướng mày, cúi xuống nhìn chiếc bánh xe kim loại của khay dụng cụ vẫn còn hơi rung nhẹ. Cô ta nhìn sang Vô Sát, đôi mắt sắc sảo sau gọng kính tròn tràn đầy sự hoài nghi. Cô ta thừa biết chiếc bàn này cực kỳ chắc chắn, không thể tự dưng ngã đổ một cách vô lý như vậy.


Nhưng Nhã Ca đã không cho cô ta cơ hội để phân tích thêm. Nàng tiểu thư tài phiệt lập tức đứng chắn giữa Hạ Vy và Vô Sát, gương mặt kiêu sa lộ rõ vẻ không hài lòng.


"Vy, đủ rồi đấy! Tôi đã bảo anh Diệp đang cực kỳ kiệt sức. Ngay cả phòng gác này cũng đang phản đối sự nghi kỵ quá mức của cô. Anh ấy đã xả thân bảo vệ tôi suốt đêm qua, giờ lại bị cô hành hạ bằng kim tiêm và máy móc. Hãy để anh ấy yên!"


"Nhưng Nhã Ca, mẫu máu của anh ta..." Hạ Vy cố gắng giải thích.


"Không lấy máu gì nữa cả!" Nhã Ca dứt khoát dùng uy thế của một nữ chủ tịch trẻ tuổi để khép lại cuộc tranh luận. "Tôi sẽ bảo Quản gia Lâm chuẩn bị canh gà hầm sâm tốt nhất cho anh ấy. Đêm nay, anh Diệp bắt buộc phải nghỉ ngơi hoàn toàn. Cô mau thu dọn đống đổ nát này đi."


Hạ Vy nhìn đống thủy tinh vỡ dưới sàn, lại nhìn vào gương mặt vô cảm lạnh lùng của Vô Sát đang ngồi cởi trần trên giường đơn. Cô ta khẽ thở dài, biết rằng mình đã thất bại trong việc vạch trần gã cận vệ bí ẩn này ngay lập tức. Cô ta thu dọn dụng cụ, lạnh lùng bước ra khỏi phòng, nhưng trước khi đi không quên liếc nhìn chiếc Vali da đặt dưới gầm giường một cách đầy cảnh giác.


Khi cánh cửa phòng gác khép lại, Nhã Ca quay lại nhìn Vô Sát. Ánh mắt cô dịu lại, ngập tràn sự xót xa thầm kín. Cô bước tới, kéo chiếc chăn mỏng đắp lên bả vai trần của gã.


"Anh Diệp, anh nghỉ ngơi đi. Đừng lo lắng về những lời của Vy. Tôi tin anh."


Vô Sát khẽ cúi đầu, giọng nói khàn đặc: "Cảm ơn Thẩm tổng."


Nằm một mình trong bóng tối sau khi Nhã Ca rời đi, Vô Sát thở phào nhẹ nhõm. Gã nhanh chóng dùng tay trái lấy ra ba cây kim bạc giấu dưới gối, châm nhẹ vào các huyệt đạo quanh bả vai phải để đẩy nhanh quá trình trung hòa độc tố Huyết Liên. Gã biết, gã vừa vượt qua một cái bẫy chết người, nhưng ngày mai sẽ là một thử thách hoàn toàn khác.


***


Sáng hôm sau, tại Phòng tập thể lực biệt thự Thẩm Gia.


Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa kính cường lực lớn, rọi sáng không gian rộng hàng trăm mét vuông của phòng tập hiện đại. Nơi đây được trang bị đầy đủ các thiết bị thể hình cao cấp, bao cát đấm bốc bằng da bò và một sàn đấu võ đài chuyên dụng ở trung tâm. Mùi mồ hôi, mùi da mới và mùi dầu bôi trơn máy móc tạo nên một bầu không khí đậm chất thể lực và bạo lực.


Diệp Vô Sát đứng ở rìa sàn đấu, khoác trên người bộ đồng phục bảo an Thẩm Gia phẳng phiu với khuy bấm bạc sáng loáng. Cổ tay phải của gã được quấn một lớp băng gạc trắng mỏng để che giấu vết thương rách sâu chưa lành hoàn toàn từ đêm mưa bão ở bến cảng. Nhờ y thuật châm cứu thần kỳ và bát canh sâm bồi bổ của Quản gia Lâm đêm qua, cánh tay phải của gã đã khôi phục được khoảng chín mươi phần trăm khả năng vận động, dù khớp vai vẫn còn cảm giác đau buốt và hơi cứng khi cử động mạnh.


Đứng xung quanh gã là năm mươi vệ sĩ chuyên nghiệp của biệt thự Thẩm Gia. Tất cả đều là những võ sĩ quyền anh, cựu lính đặc nhiệm hoặc những gã giang hồ hoàn lương có thể hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn. Trong số đó, Trương Quân – chàng vệ sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết – đang đứng nghiêm chỉnh ở hàng đầu, ánh mắt hướng về Vô Sát với sự kính trọng thầm kín.


Tuy nhiên, không phải ai cũng phục tùng vị Cận vệ trưởng mới này.


*Rầm!*


Cánh cửa đôi bằng gỗ gõ đỏ của phòng tập bị đẩy mạnh ra, va đập vào vách tường tạo ra tiếng động lớn. Một bóng người khổng lồ bước vào, cắt ngang bầu không khí yên lặng của buổi huấn luyện.


Đó là Trần Thiết, cựu cận vệ trưởng của Thẩm Gia. Gã cao một mét chín mươi, nặng hơn một trăm kilôgam, sở hữu thân hình hộ pháp như một bức tường thịt di động. Gương mặt gã hằn học, đầu đinh cắt sát da đầu, đôi mắt một mí hung hãn hằn đỏ những tia máu. Trần Thiết mặc một chiếc áo vest bảo an chật ních, bắp tay to như đùi người thường cuồn cuộn những thớ cơ rắn chắc. Gã vừa bị Nhã Ca sa thải khỏi vị trí cận vệ trưởng vì tội lơ là cảnh giác để bang Huyết Ảnh đột nhập vào bến cảng, và gã đổ toàn bộ sự căm hận đó lên đầu Diệp Vô Sát.


"Thằng nhóc ranh bám váy phụ nữ!"


Giọng nói ồm ồm như sấm rền của Trần Thiết vang dội khắp phòng tập. Gã bước từng bước nặng nề về phía Vô Sát, đám vệ sĩ xung quanh lập tức tự động dạt ra hai bên tạo thành một lối đi rộng.


"Mày nghĩ mày là ai mà dám ngồi vào cái ghế cận vệ trưởng của tao?" Trần Thiết đứng khựng lại trước mặt Vô Sát, khoảng cách thể hình giữa hai người cực kỳ chênh lệch. Vô Sát cao một mét tám mươi hai, dáng người gầy mảnh khảnh dưới lớp suit đen, đứng trước Trần Thiết trông giống như một cây sậy trước một tảng đá lớn.


Trần Thiết khinh bỉ nhìn xuống bả vai quấn băng gạc của Vô Sát, cười gằn: "Một gã công nhân bốc xếp quèn gặp may cứu được tiểu thư một lần, giờ lại ảo tưởng mình là cao thủ? Nhìn cánh tay phế thải của mày đi, ngay cả việc cầm súng chắc cũng không nổi. Đội bảo an Thẩm Gia không cần một gã bù nhìn vô dụng đứng đầu để làm trò hề trước mặt giới thượng lưu!"


Đám vệ sĩ cũ thuộc phe của Trần Thiết bắt đầu xầm xì bàn tán, những ánh mắt khinh miệt và nghi ngờ đổ dồn về phía Vô Sát. Vương Bách – gã cận vệ phó đa nghi – khẽ nhếch mép cười lạnh, chờ đợi màn kịch hay.


Vô Sát vẫn đứng im lặng, gương mặt góc cạnh sau gọng kính mảnh không lộ ra bất kỳ một tia cảm xúc nào. Gã hiểu rõ tình thế hiện tại. Nếu gã không thể dùng thực lực để đè bẹp sự chống đối của Trần Thiết ngay tại đây, gã sẽ không bao giờ kiểm soát được đội bảo an năm mươi người này. Và không có quyền kiểm soát an ninh biệt thự, gã sẽ không thể đặt bẫy bảo vệ Nhã Ca trước các đợt tấn công tiếp theo của Hội Sát Thủ.


"Anh muốn thế nào?" Vô Sát nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát.


"Rất đơn giản!" Trần Thiết đấm mạnh hai nắm tay vào nhau tạo ra tiếng 'bốp' khô khốc. "Lên đài đấu một trận cận chiến hạng nặng. Không dùng súng, không dùng công cụ bảo an. Đứa nào nằm xuống trước thì cút khỏi biệt thự Thẩm Gia vĩnh viễn! Mày có dám nhận lời thách đấu của tao không, gã cận vệ may mắn?"


Trương Quân bước lên một bước, lo lắng nói nhỏ: "Cận vệ trưởng, vai phải của anh đang bị thương nặng..."


"Lùi lại." Vô Sát nhẹ nhàng giơ tay trái ngăn Trương Quân lại. Gã tháo chiếc kính gọng mảnh đặt lên bàn gỗ bên cạnh, chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác vest đen phẳng phiu, để lộ chiếc áo sơ mi trắng ôm sát cơ thể săn chắc. Gã không hề tháo lớp băng gạc trên bả vai phải.


"Tôi nhận lời." Vô Sát bước thẳng lên sàn đấu đài ở trung tâm phòng tập, phong thái nhàn nhã như đang đi dạo.


Đám vệ sĩ lập tức bao quanh sàn đấu, bầu không khí căng thẳng nghẹt thở bao trùm. Trần Thiết cười lớn đầy đắc ý, gã lột phăng chiếc áo vest, nhảy vọt lên sàn đấu khiến sàn gỗ khẽ rung chuyển dưới sức nặng khổng lồ của gã. Gã thủ thế theo lối quyền anh hạng nặng, hai nắm tay bọc da bảo hộ che trước mặt, đôi chân di chuyển nhịp nhàng đầy kinh nghiệm.


*Keng!*


Tiếng chuông báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên từ chiếc đồng hồ treo tường.


Trần Thiết lập tức phát động tấn công. Gã lao tới như một con bò tót điên cuồng, tung cú đấm móc phải cực mạnh nhắm thẳng vào thái dương bên trái của Vô Sát. Cú đấm xé gió rít lên một tiếng 'vút' đầy uy lực, nếu trúng đích chắc chắn sẽ làm vỡ xương sọ người thường.


Vô Sát đứng im bất động giữa sàn đấu, giống như một pho tượng đen vô cảm trước cái chết cận kề. Đám vệ sĩ bên dưới nín thở, có kẻ đã nhắm mắt lại vì không muốn chứng kiến cảnh tượng gã cận vệ mảnh khảnh bị đấm vỡ đầu.


Nhưng ngay trong tích tắc nắm đấm của Trần Thiết chỉ còn cách thái dương Vô Sát đúng ba centimet, gã sát thủ khẽ chuyển động. Vô Sát không lùi lại, gã chỉ nghiêng đầu nhẹ nhàng ra phía sau một góc cực nhỏ, vừa vặn để luồng gió sấm sét từ cú đấm của Trần Thiết sượt qua sợi tóc mai của mình.


*Vút!*


Cú đấm cực mạnh của Trần Thiết đấm vào khoảng không, trọng tâm cơ thể khổng lồ của gã hơi bị kéo về phía trước do mất đà. Gã gầm lên một tiếng tức tối, lập tức thu tay về và tung tiếp một loạt cú đấm thẳng liên hoàn bằng cả hai tay nhắm vào ngực và bụng Vô Sát.


Vô Sát di chuyển bộ pháp cực kỳ nhàn nhã. Gã lướt đi trên sàn đấu như một bóng ma không trọng lượng, mỗi bước di chuyển chỉ lệch đi vài milimet, vừa đủ để né tránh toàn bộ mười hai cú đấm liên tiếp của Trần Thiết mà không cần dùng tay đỡ. Phong thái của gã lịch lãm, lạnh lùng, hai tay vẫn dắt sau lưng, đối lập hoàn toàn với sự thô bạo, thở dốc dồn dập của gã khổng lồ đối diện.


"Mày chỉ biết chạy trốn như một con chuột thôi sao?" Trần Thiết điên cuồng gào thét. Gã nhận ra mình đang bị đối thủ đùa giỡn trước mặt đàn em cũ.


Quyết tâm kết liễu trận đấu bằng mọi giá, Trần Thiết hạ thấp trọng tâm, lao vào ôm vật khóa chân theo lối đấu vật tự do. Với thể hình một trăm kilôgam của mình, một khi gã ôm chặt và vật ngã Vô Sát xuống sàn, gã có thể dễ dàng dùng sức nặng cơ bắp để nghiền nát xương sườn đối thủ.


Vô Sát quan sát thấy tấn bộ của Trần Thiết lúc này quá nặng nề, dồn toàn bộ lực vào hai chân để lao tới, nghĩa là thăng bằng của gã đang ở mức yếu nhất. Bản năng sát thủ của Vô Sát lập tức đưa ra phương án tối ưu: áp dụng kỹ thuật Mượn lực phản chấn của dòng họ Diệp.


Gã định thò tay trái vào túi quần để rút ra một cây kim châm độc lông vũ nhằm làm tê liệt đối thủ nhanh gọn, nhưng gã lập tức dừng lại. Xung quanh có năm mươi cặp mắt đang theo dõi sát sao, bất kỳ một dấu vết độc dược hay công cụ sát thủ nào lộ ra cũng sẽ kích hoạt sự nghi ngờ của Hạ Vy và Minh Thư. Gã bắt buộc phải dùng võ thuật thuần túy.


Khi cơ thể khổng lồ của Trần Thiết lao sát đến cự ly dưới năm mươi centimet, Vô Sát không né tránh nữa. Gã chủ động bước chân trái lên một bước nửa vòng, tạo thành một góc nghiêng bốn mươi lăm độ so với đà lao tới của đối thủ.


Cánh tay trái của Vô Sát đưa ra như một dải lụa mềm mại nhưng ẩn chứa lực kìm kẹp của gọng kìm thép, nắm chặt lấy cổ tay phải đang lao tới của Trần Thiết. Gã xoay người một vòng tròn khép kín, mượn hoàn toàn lực lao tới điên cuồng của gã khổng lồ để bẻ cong quỹ đạo chuyển động của gã.


*Rắc!*


Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ khớp cổ tay của Trần Thiết. Vô Sát sử dụng kỹ thuật Bẻ Khớp Đoạt Mệnh, vặn ngược cổ tay gã khổng lồ ra sau lưng với một lực xoắn cực mạnh.


"Á!!!" Trần Thiết rú lên một tiếng đau đớn gầm rú, cơ thể khổng lồ của gã bị lực xoay phản chấn hất văng đi, mất hoàn toàn thăng bằng.


Không để đối thủ có cơ hội phản kháng, Vô Sát bồi thêm một cú chọc nhẹ bằng hai ngón tay trái vào huyệt vai gáy (huyệt Kiên Tỉnh) của Trần Thiết. Cú ra đòn chuẩn xác đến từng milimet, truyền một luồng lực chấn động vi thể thẳng vào hệ thần kinh vận động của gã khổng lồ.


*Uỳnh!*


Cơ thể nặng một trăm kilôgam của Trần Thiết đổ sập xuống sàn đấu như một bức tường gạch bị giật sập. Cú ngã mạnh đến mức quán tính hất văng gã trượt dài trên sàn gỗ, đập mạnh bả vai vào vách tường thạch cao của phòng tập, tạo ra một vết rạn nứt nhẹ kèm theo bụi vôi bay mù mịt.


Trần Thiết quỳ sụp dưới sàn đấu, cánh tay phải bị bẻ ngoặt tê liệt hoàn toàn, một bên vai gáy co rút không thể cử động. Gã thở dốc, gương mặt hung hãn giờ đây tràn đầy sự kinh hoàng và nhục nhã tột cùng. Gã cố gắng gượng dậy nhưng nửa người bên phải hoàn toàn mất đi tri giác dưới tác động của cú chọc huyệt.


Phòng tập thể lực chìm vào một khoảng lặng im phăng phắc đến đáng sợ.


Năm mươi vệ sĩ chuyên nghiệp đứng sững sờ như những pho tượng đá. Họ không thể tin vào mắt mình. Đệ nhất võ sĩ hạng nặng, cựu cận vệ trưởng Trần Thiết – kẻ từng một mình đánh bại mười tay giang hồ đòi nợ thuê – lại bị hạ đo ván chỉ trong vòng chưa đầy hai phút bởi một gã cận vệ mảnh khảnh bị thương ở vai, và điều đáng sợ nhất là gã cận vệ đó chỉ dùng duy nhất một cánh tay trái.


Vô Sát nhàn nhã bước lại gần chiếc bàn gỗ, cầm chiếc kính gọng mảnh đeo lại lên sống mũi cao thẳng. Gã nhặt chiếc áo khoác vest đen, khoác lên người và cài lại khuy áo một cách gọn gàng, phẳng phiu, phong thái vẫn lịch lãm, điềm tĩnh như một quý ông vừa bước ra từ một buổi tiệc trà thượng lưu.


Gã đứng ở rìa sàn đấu, nhìn xuống Trần Thiết đang quỳ dưới đất bằng ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng sau gọng kính.


"Anh đã thua." Giọng nói của Vô Sát trầm thấp nhưng mang theo một uy thế áp đảo tuyệt đối. "Từ nay về sau, biệt thự Thẩm Gia không còn chỗ cho anh. Cút đi."


Trần Thiết nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Gã dùng cánh tay trái còn lại bám vào thành đài để đứng dậy, nhìn Vô Sát bằng ánh mắt hận thù ngập tràn sát khí.


"Diệp Vô Sát... mày đợi đấy..." Trần Thiết thì thầm đầy nợ máu qua kẽ răng. "Mày nghĩ mày thắng được tao là có thể yên ổn làm cận vệ trưởng sao? Tao sẽ khiến mày và con điếm Thẩm Nhã Ca kia phải trả giá bằng máu!"


Trần Thiết ôm lấy cánh tay phải bị gãy khớp, lảo đảo bước ra khỏi phòng tập thể lực trong sự nhục nhã vĩnh viễn. Gã thề trong lòng, ngay đêm nay gã sẽ liên lạc với thủ lĩnh bang Huyết Ảnh – Trần Kế – để cung cấp toàn bộ sơ đồ an ninh cũ của biệt thự và cùng chúng lên kế hoạch phục kích tiêu diệt Vô Sát.


Khi bóng dáng của Trần Thiết biến mất sau cánh cửa gỗ, Vô Sát quay lại nhìn đám vệ sĩ đang đứng im phăng phắc bên dưới. Ánh mắt sắc sảo của gã lướt qua từng người một, không một ai dám nhìn thẳng vào mắt gã lúc này. Sự nghi ngờ và khinh miệt trước đó hoàn toàn bị dọn sạch, thay vào đó là nỗi khiếp sợ và sự nể phục tột độ trước thực lực võ nghệ kinh hoàng của vị cận vệ trưởng mới.


Trương Quân là người đầu tiên bước lên. Chàng vệ sĩ trẻ tuổi dõng dạc hô lớn, giọng nói tràn đầy sự tôn sùng tuyệt đối:


"Chào Cận vệ trưởng Diệp!"


Theo sau Trương Quân, bốn mươi chín vệ sĩ còn lại đồng loạt đứng nghiêm chỉnh, dập mạnh gót chân và cúi đầu chào cận vệ trưởng mới với sự phục tùng hoàn toàn:


"Chào Cận vệ trưởng!"


Vô Sát khẽ gật đầu, tay trái dắt sau lưng, khẽ siết chặt chiếc nhẫn tơ độc ngón út. Uy thế cận vệ trưởng đã được thiết lập thành công, nhưng gã biết, lời đe dọa của Trần Thiết về bang Huyết Ảnh sẽ sớm biến thành một cơn bão đẫm máu gõ cửa dinh thự Thẩm Gia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!