Ánh Mắt Nghi Ngờ
Tiếng kim loại lạch cạch va chạm trong ổ khóa vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của hành lang. Đối với một sát thủ chuyên nghiệp như Diệp Vô Sát, âm thanh đó không khác gì tiếng búa gõ tử thần. Bản năng sinh tồn gầm rú trong đầu gã: Nhã Ca đang cầm chìa khóa dự phòng mở cửa. Gã chỉ có đúng năm giây.
Năm giây để xóa sạch dấu vết của một vụ tự đầu độc và châm cứu nghịch kinh mạch.
Cánh tay phải của Vô Sát lúc này hoàn toàn là một khối thịt chết, lạnh ngắt và tê liệt dưới tác động của độc tố Huyết Liên bị ép tích tụ ở bả vai. Gã nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng xương hàm sụn cụp, dùng cánh tay trái run rẩy nhưng vẫn giữ được sự chuẩn xác tột cùng của một kẻ luyện bẫy, giật phăng ba cây kim bạc đang cắm sâu trên các huyệt Đản Trung, Phong Trì và Á Môn.
*Phập. Phập. Phập.*
Ba vệt máu đen đặc bắn ra, găm thẳng vào lòng bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch trắng. Vô Sát không kịp xuýt xoa trước cơn đau buốt như kim châm vào tủy sống. Gã dùng tay trái vơ vội xấp giấy vệ sinh, lau sạch vệt máu đen dưới sàn gạch men, vứt thẳng vào bồn cầu rồi nhấn nút xả nước. Tiếng nước réo vang át đi tiếng thở dốc dồn dập của gã.
Nhưng vết máu đen dính trên thành bồn đá cẩm thạch và khóe môi gã thì không dễ dàng xóa sạch trong tích tắc. Vô Sát vội vã vặn vòi nước, dùng tay trái vục nước rửa mặt, cố gắng chà xát khóe môi dính đầy máu tanh. Đúng lúc gã vừa ngẩng đầu lên, cánh cửa gỗ dày của nhà vệ sinh chung tầng một đổ ập vào.
"Anh Diệp!"
Thẩm Nhã Ca lao vào như một cơn gió mang theo hương thơm dịu ngọt của hoa nhài. Gương mặt kiêu sa, lộng lẫy của nàng tiểu thư tài phiệt lúc này ngập tràn sự hoảng loạn. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ co thắt lại khi nhìn thấy Vô Sát đang bám chặt tay trái vào thành bồn đá, cơ thể cao lớn một mét tám mươi hai lảo đảo, gương mặt góc cạnh thường ngày vốn lạnh lùng giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh thấm đẫm vầng trán.
"Thẩm... Thẩm tổng..." Vô Sát cố nặn ra một giọng nói khàn đặc, cứng nhắc như thường lệ. "Tôi không sao. Chỉ là... cơn đau dạ dày cấp tính tái phát."
"Anh còn chối nữa hả? Anh nhìn khóe môi mình đi!" Nhã Ca không màng đến lễ nghi hào môn, cô bước thẳng tới, áp hai bàn tay mềm mại lên đôi gò má lạnh ngắt của Vô Sát. Cô rút chiếc khăn lụa trắng thêu hoa từ túi xách, dịu dàng nhưng kiên quyết lau đi vệt máu đen nhạt còn sót lại nơi khóe môi gã.
Khi chiếc khăn lụa lướt qua môi Vô Sát, một mùi hương kỳ lạ bốc lên. Đó là một mùi hương ngọt lịm, mát lạnh như tuyết mùa đông, nhưng lại lẫn khuất vị tanh nồng của kim loại. Nhã Ca khẽ nhíu mày, đưa chiếc khăn lên gần mũi ngửi nhẹ.
"Mùi hương này... ngọt dịu như hoa tuyết, nhưng lại có vị sắt? Anh Diệp, anh vừa uống thứ gì sao?"
Nội tâm Vô Sát chấn động dữ dội. Đó chính là mùi hương tuyết ngọt đặc trưng của độc tố Huyết Liên dính trên khóe môi gã. Nếu Nhã Ca nhận ra đây là độc dược, Pierre sẽ bị bắt và Thẩm Cao sẽ lập tức ra tay diệt khẩu. Gã bắt buộc phải dùng tư duy logic cứng nhắc của mình để lấp liếm.
"Là... trà thảo dược giải độc của Đường lão đại sư ở phố cổ." Vô Sát cúi đầu, tránh đi ánh mắt sắc sảo của cô. "Thuốc có vị đắng và mùi hương hơi nồng, tôi uống vội trước khi vào tiệc để giảm đau dạ dày, không ngờ lại gây phản ứng nôn mửa."
Nhã Ca nhìn chằm chằm vào chiếc khăn lụa dính vệt máu đen nhạt, rồi lại nhìn vào gương mặt tái nhợt của Vô Sát. Bộ não phân tích nhạy bén của nàng nữ chủ tịch lập tức tự động vận hành và... bẻ cong sự thật theo một hướng hoàn toàn lãng mạn.
"Tôi hiểu rồi." Nhã Ca thở dài, ánh mắt cô chuyển từ lo lắng sang sự sủng ái và xót xa vô hạn. "Anh Diệp, anh không cần phải giấu tôi. Anh thức trắng đêm bảo vệ tôi khỏi nữ sát thủ Tuyết Lạc, bắp tay phải bị thương rách sâu chưa kịp lành, lại phải túc trực bên tôi suốt bữa tiệc gia tộc căng thẳng. Cơ thể anh dù có làm bằng sắt đá cũng sẽ kiệt sức. Cơn đau dạ dày này... chính là vì anh đã xả thân bảo vệ tôi mà ra."
Vô Sát ngơ ngác nhìn cô. Gã thề có danh dự của dòng họ sát thủ Diệp gia, gã ho ra máu là vì tự uống phải ly rượu độc Huyết Liên do chính gã tráo đổi lỗi, hoàn toàn không liên quan gì đến việc kiệt sức bảo vệ cô. Nhưng nhìn vẻ mặt tự tin và đầy cảm động của Nhã Ca, gã chỉ biết im lặng ngậm đắng nuốt cay.
"Được rồi, không tiệc tùng gì nữa cả." Nhã Ca kiên quyết nắm lấy bàn tay trái lạnh ngắt của Vô Sát, kéo anh đi ra ngoài. "Tôi đã gọi bác sĩ riêng của tôi đến biệt thự. Đêm nay, anh phải được kiểm tra y tế toàn diện."
***
Nửa tiếng sau, tại Phòng gác của Cận vệ trưởng nằm ngay sát vách tẩm cung của Nhã Ca.
Căn phòng nhỏ vốn được bài trí tối giản với một chiếc giường đơn, một chiếc bàn gỗ và hệ thống màn hình giám sát an ninh biệt thự. Lúc này, không khí trong phòng sực nức mùi cồn sát trùng và mùi thảo dược.
Vô Sát ngồi trên mép giường, chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng đã tháo ba cúc ngực, để lộ vòm ngực rắn chắc và bả vai phải quấn băng gạc trắng dính máu. Cánh tay phải của gã vẫn buông thõng vô lực bên sườn, hoàn toàn tê liệt.
Đứng trước mặt gã là Hạ Vy - bác sĩ tư nhân xinh đẹp của Nhã Ca. Cô khoác chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, mái tóc búi cao gọn gàng sau gáy, đeo chiếc kính cận gọng tròn mảnh. Hạ Vy đang tỉ mỉ lắp đặt các điện cực của máy đo nhịp tim cầm tay lên cổ tay và ngực của Vô Sát.
Gương mặt thanh lịch của nữ bác sĩ trẻ tuổi lộ rõ vẻ lạnh lùng và nghi ngờ cực độ. Cô là một chuyên gia độc học ưu tú, tốt nghiệp thủ khoa trường y danh tiếng, và cô không hề mù quáng tin vào "vận may phong thủy" của gã cận vệ này như Nhã Ca.
"Nhịp tim của anh Diệp đây rất thú vị." Hạ Vy vừa nhìn vào màn hình điện tử của máy đo nhịp tim, vừa hờ hững nói. "Bình thường một người bị đau dạ dày cấp tính dẫn đến thổ huyết sẽ có nhịp tim nhanh, huyết áp tăng do đau đớn. Nhưng nhịp tim của anh... lại chậm một cách dị thường, chỉ có bốn mươi lăm nhịp một phút, đều đặn đến mức đáng sợ. Giống như... anh đang cố tình kiềm chế nó vậy."
Nội tâm Vô Sát căng thẳng. Gã đang âm thầm sử dụng kỹ năng Nhịp Tim Giả Chết để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, hòng che giấu sự co thắt cơ tim do độc tố Huyết Liên gây ra. Gã khẽ dùng ngón tay trái bấm mạnh vào huyệt Nội Quan trên cổ tay để điều hòa dòng chảy kinh mạch.
*Tít! Tít! Tít!*
Chiếc máy đo nhịp tim đột ngột phát ra những tiếng kêu dồn dập. Đường biểu diễn điện tâm đồ trên màn hình nhảy loạn xạ, xuất hiện những bước sóng răng cưa dị thường do lực bấm huyệt của gã tạo ra xung đột với dòng điện sinh học của máy.
Hạ Vy lập tức nheo mắt sau gọng kính tròn. Cô bước tới, gạt tay trái của Vô Sát ra khỏi cổ tay gã. "Anh Diệp, anh đang làm gì vậy? Việc bấm huyệt này chỉ làm nhiễu máy đo của tôi thôi. Hay là... anh đang sợ tôi phát hiện ra điều gì trong nhịp tim của anh?"
"Tôi chỉ... tự bấm huyệt giảm đau theo thói quen dân gian." Vô Sát cứng nhắc giải thích, giọng nói không chút gợn sóng.
"Vy, cô đừng làm anh Diệp căng thẳng nữa." Nhã Ca đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, lên tiếng bảo vệ cận vệ của mình. "Anh ấy là người tập võ, nhịp tim chậm hơn người thường là điều dễ hiểu. Cô mau kiểm tra vết thương trên vai và phổi cho anh ấy đi."
Hạ Vy khẽ thở dài trước sự thiên vị lộ liễu của cô bạn thân. Cô cầm lấy chiếc ống nghe y tế bằng titan, áp sát phần đầu kim loại lạnh ngắt lên ngực và lưng của Vô Sát.
"Anh Diệp, phiền anh cởi hoàn toàn áo sơ mi ra để tôi kiểm tra bả vai và mạn sườn."
Vô Sát khựng lại. Gã biết trên cơ thể mình có những thứ không nên để một bác sĩ nhìn thấy. Nhưng dưới ánh mắt kiên quyết của Nhã Ca, gã không thể từ chối. Gã dùng tay trái chậm rãi cởi bỏ chiếc áo sơ mi trắng, để lộ tấm lưng rộng và cơ bụng tám múi rắn chắc như đá tạc.
Nhưng đi kèm với vóc dáng hoàn hảo đó là một hệ thống các vết sẹo chằng chịt, lồi lõm đầy ghê rợn.
Hạ Vy nín thở. Đôi mắt cô khóa chặt vào bả vai trái của Vô Sát, nơi có một vết sẹo tròn, lõm sâu vào da thịt, xung quanh da bị kéo rúm lại.
"Vết sẹo này..." Hạ Vy đưa ngón tay đeo găng cao su vuốt nhẹ lên vết sẹo tròn trên bả vai trái của gã. Giọng cô đột ngột trở nên sắc lạnh. "Đây là vết thương do đạn bắn tầm gần. Đầu đạn đã xuyên từ trước ra sau bả vai. Anh Diệp, một gã công nhân bến cảng nghèo khổ như anh... làm sao lại có vết thương do súng quân dụng bắn thế này?"
Không khí trong phòng gác lập tức rơi vào trạng thái đóng băng. Nhã Ca cũng khẽ bước tới một bước, đôi mắt hạt dẻ nhìn chằm chằm vào vết sẹo tròn trên vai Vô Sát.
Vô Sát giữ vững vẻ mặt vô cảm, nội tâm gã nhanh chóng lật tìm hồ sơ ngụy trang. "Đó là tai nạn lao động mười năm trước tại cảng bến cũ. Khi đó tôi làm công nhân bốc xếp, một chiếc cần cẩu bị đứt xích, một thanh sắt gỉ sét nhọn hoắt từ trên cao rơi xuống xuyên qua bả vai tôi. Do nhà nghèo không có tiền vào bệnh viện lớn, tôi phải tự rút thanh sắt ra và băng bó bằng thuốc lá mục, nên vết sẹo mới co rúm lại trông giống vết đạn."
Lời giải thích của gã cực kỳ hợp lý về mặt cơ học vật lý, nhưng Hạ Vy không dễ bị lừa. Ánh mắt cô trượt xuống mạn sườn phải của Vô Sát, nơi có một vệt sẹo dài khoảng mười centimet, mỏng dẹt và phẳng lỳ như một đường chỉ kẻ.
"Vậy còn vết sẹo này?" Hạ Vy gõ nhẹ vào mạn sườn gã. "Nó phẳng, sạch và cắt đứt hoàn toàn thớ cơ sườn một cách dứt khoát. Đây là vết cắt của dao găm quân sự dã chiến – loại vũ khí chuyên dụng của đặc nhiệm hoặc sát thủ. Scaffolding hay thanh sắt gỉ ở bến cảng không bao giờ để lại một vệt cắt ngọt và chuẩn xác đến từng milimet như thế này."
Hạ Vy quay sang nhìn Nhã Ca, giọng cô đầy cảnh giác. "Nhã Ca, gã cận vệ này của cậu không hề đơn giản. Những vết sẹo này là hồ sơ của một kẻ thường xuyên lăn lộn trong các trận chiến sinh tử bằng vũ khí nóng và lạnh. Cậu đang giữ một quả bom nổ chậm bên cạnh mình đấy!"
Vô Sát siết chặt nắm tay trái dưới gầm giường. Sát ý sát thủ trong người gã khẽ nhen nhóm. Gã có thể dùng Nhẫn tơ độc ngón út để vô hiệu hóa Hạ Vy trong vòng ba giây, nhưng gã không thể làm vậy trước mặt Nhã Ca. Gã đã rơi vào góc chết chiến thuật.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ đó, Nhã Ca đột ngột bước lên, đứng chắn giữa Hạ Vy và Vô Sát. Gương mặt cô lộng lẫy lộ rõ vẻ không hài lòng.
"Vy, cô quá nhạy cảm rồi đấy!" Nhã Ca lớn tiếng, giọng nói mang theo uy thế của một nữ vương tài phiệt. "Anh Diệp xuất thân từ khu ổ chuột Giang Nam nghèo khó, từ nhỏ đã phải làm đủ mọi công việc nặng nhọc ở bến cảng để kiếm tiền nuôi em gái Diệp Linh bị bệnh tim. Ở cái nơi phức tạp đó, việc anh ấy phải đối mặt với các băng đảng giang hồ địa phương, bị chúng dùng dao chém hay dùng súng tự chế bắn là chuyện hoàn toàn bình thường!"
Nhã Ca quay lại nhìn Vô Sát, ánh mắt cô ngập tràn sự thấu cảm và một niềm tin tưởng mù quáng đến mức đáng kinh ngạc.
"Tôi biết anh Diệp là người ngoài lạnh trong nóng. Những vết sẹo này... chính là minh chứng cho việc anh ấy đã phải xả thân chiến đấu để bảo vệ em gái mình trước lũ côn đồ ở khu nghèo. Một người đàn ông có thể hy sinh cả mạng sống, mang trên mình đầy thương tích để bảo vệ người thân... làm sao có thể là người xấu được? Cô đừng dùng tư duy nghi kỵ của bác sĩ để bôi nhọ ân nhân cứu mạng của tôi!"
Hạ Vy đứng sững sờ trước màn tự suy diễn lãng mạn hóa hoàn hảo của cô bạn thân. Cô há miệng định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo đầy bá đạo của Nhã Ca, cô biết mình có nói gì lúc này cũng vô ích. Nhã Ca đã hoàn toàn bị gã cận vệ này "bỏ bùa mê" bằng cái vẻ ngoài lạnh lùng, nghiêm túc khổ hạnh kia.
"Được rồi, cậu là chủ tịch, cậu có quyền tin tưởng bất kỳ ai cậu muốn." Hạ Vy thở dài, cô quay lại phía khay dụng cụ y tế, rút ra một chiếc xi lanh rỗng và một ống nghiệm thủy tinh nhỏ. "Nhưng để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho sức khỏe của cận vệ trưởng dưới quyền cậu, và để chắc chắn cơn thổ huyết lúc nãy chỉ là do đau dạ dày chứ không phải do nội xuất huyết hay trúng độc tố từ bữa tiệc... tôi bắt buộc phải lấy một mẫu máu của anh ta để tiến hành xét nghiệm độc chất toàn diện."
Hạ Vy cầm chiếc kim tiêm gleam sắc lạnh dưới ánh đèn huỳnh quang phòng gác, bước lại gần Vô Sát.
"Anh Diệp, phiền anh đưa cánh tay trái ra. Tôi sẽ lấy máu ngay bây giờ."
Nội tâm Diệp Vô Sát lập tức rơi vào trạng thái đóng băng hoàn toàn.
Mẫu máu của gã hiện tại đang chứa đầy dư lượng độc tố Huyết Liên chưa được trung hòa hết. Nếu Hạ Vy mang mẫu máu này vào máy phân tích hóa sinh, cô ta sẽ lập tức phát hiện ra chất độc quân sự của thế giới ngầm. Thân phận sát thủ, âm mưu của Thẩm Cao, và sự dối trá của gã... tất cả sẽ bị phơi bày hoàn toàn chỉ sau một cú đâm kim.
Chiếc kim tiêm sắc nhọn từ từ hạ xuống, chỉ còn cách làn da trên cánh tay trái của Vô Sát vài milimet...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!