Chén Rượu Độc Đổi Chủ
Ánh nắng ban mai rực rỡ của ngày mới không thể làm dịu đi bầu không khí căng thẳng đang đặc quánh lại trong phòng ngủ tầng ba của dinh thự Thẩm Gia. Thẩm Nhã Ca vẫn đang đứng đó, tay cầm cặp dao găm bằng hợp kim titan siêu nhẹ của Tuyết Lạc, gương mặt kiêu sa lộ rõ vẻ phấn khích tột cùng. Phía trên đầu cô, nữ sát thủ bốn sao Tuyết Lạc đang bị quấn chặt như một chiếc kén tơ tằm bằng đống dây đồng của hệ thống lưới điện tự chế, lơ lửng giữa trần nhà thạch cao bị cháy sém một góc.
Diệp Vô Sát đứng im lặng sau lưng Nhã Ca, bắp tay phải gã khẽ co thắt dưới lớp suit đen phẳng phiu. Vết rách sâu từ bến cảng đêm qua đang rỉ máu nhẹ, thấm qua lớp băng gạc trắng. Cánh tay trái của gã vẫn còn cảm giác tê rần do dư chấn của dòng điện hai trăm hai mươi vôn chập mạch. Tầm nhìn không có kính cận gọng mảnh khiến mọi thứ ở xa hơi nhòe đi, nhưng gã vẫn khóa chặt từng cử động nhỏ nhất của Tuyết Lạc.
"Anh Diệp, anh thực sự là thiên tài bảo an!" Nhã Ca quay lại, đôi mắt hạt dẻ lấp lánh sự sủng ái tuyệt đối. "Gài cả lưới điện cường độ cao vào đường ống thông gió để bắt sống sát thủ đột nhập... Cách bảo vệ này của anh vừa bá đạo lại vừa mang tính nghệ thuật sắp đặt. Tôi phải tăng lương gấp ba cho anh mới được!"
"Thẩm tổng quá khen. Đây chỉ là bổn phận của cận vệ trưởng." Vô Sát cứng nhắc cúi đầu, giọng nói không chút cảm xúc nhưng trong lòng thì đang gào thét trong sự nhục nhã. Cái bẫy lưới điện đó vốn gã đặt ra là để làm tê liệt Nhã Ca khi cô bước vào phòng ngủ, cuối cùng do Định luật Murphy nghịch chuyển chết tiệt, nó lại chập mạch và tóm gọn Tuyết Lạc. Sự sỉ nhục nghề nghiệp này đối với dòng họ sát thủ Diệp gia còn đau đớn hơn cả vết thương trên bắp tay gã.
"Gã khốn... Diệp Vô Sát..." Tuyết Lạc lúc này đã hồi phục một chút sau cơn tê liệt, cô ta nghiến răng rít qua kẽ môi đang run rẩy. "Ngươi dám phản bội... Ngươi thực chất chính là..."
Biết Tuyết Lạc chuẩn bị vạch trần thân phận sát thủ một sao của mình, Vô Sát lập tức bước lên một bước. Gã vờ như vụng về vấp vào cạnh thảm Ba Tư, cơ thể cao lớn một mét tám mươi hai đổ về phía trước. Tay trái gã vung lên, giả vờ như muốn đỡ lấy chiếc kén treo để bảo vệ Nhã Ca, nhưng thực chất ngón tay gã đã nhanh như chớp bấm mạnh vào huyệt Á Môn (huyệt câm lặng) ngay sau gáy Tuyết Lạc.
*Phập.*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Giọng nói của Tuyết Lạc lập tức nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn phát ra những tiếng "ư... ư..." vô lực. Đôi mắt bạch kim của cô ta trợn trừng đầy phẫn nộ nhìn Vô Sát.
"Ôi, anh Diệp cẩn thận chứ! Vết thương trên vai anh lại rỉ máu rồi kìa!" Nhã Ca hoảng hốt đỡ lấy bả vai Vô Sát, hoàn toàn tin rằng cú vấp ngã vừa rồi là do anh quá mệt mỏi sau một đêm thức trắng bảo vệ cô. "Được rồi, không cần vội. Anh hãy hạ cô ta xuống và giam vào phòng gác cận vệ sát vách đi. Tôi muốn anh trực tiếp tra khảo cô ta. Nhớ kỹ, không được để bất kỳ gia nhân nào chạm vào cô ta, tôi chỉ tin tưởng một mình anh thôi."
"Rõ, Thẩm tổng."
Vô Sát thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Gã dùng một tay nhấc bổng cơ thể Tuyết Lạc xuống, đưa thẳng vào căn phòng gác nhỏ sát vách tẩm cung. Ngay khi cánh cửa gỗ dày khép lại, gã đặt Tuyết Lạc lên chiếc ghế gỗ, dùng tay trái rút cây kim bạc nhỏ xíu ra khỏi gáy cô ta, giải phóng huyệt câm lặng.
"Diệp Vô Sát! Anh là đồ phản bội dòng họ!" Tuyết Lạc vừa lấy lại được giọng nói liền rít lên nho nhỏ đầy căm hận. "Anh quên lời dạy của cha nuôi Diệp Thiết rồi sao? Anh đi làm chó săn cho mục tiêu ám sát, lại còn dùng bẫy điện giật tôi thành thế này! Tôi sẽ báo cáo lên Chấp Pháp Điện, họ sẽ băm vằm anh và con bé Diệp Linh ra làm trăm mảnh!"
"Im miệng!" Vô Sát trầm giọng, sát khí lạnh lẽo từ cơ thể gã bùng nổ, ép chặt lấy Tuyết Lạc khiến cô ta khẽ rùng mình. Gã chậm rãi mở chiếc điện thoại cá nhân, đưa màn hình hiển thị thông báo từ bệnh viện tim mạch trước mắt cô ta. "Nhìn cho kỹ đi. Ca phẫu thuật tim của Linh đã thành công đêm qua. Toàn bộ chi phí năm trăm triệu đồng đều do Thẩm Nhã Ca thanh toán bằng thẻ đen. Cô ấy đã cứu mạng em gái tôi."
Tuyết Lạc khựng lại. Đôi mắt bạch kim của cô ta nhìn chằm chằm vào dòng chữ xác nhận thanh toán của bệnh viện. Thời còn ở Diệp gia cũ, Tuyết Lạc cũng từng bế con bé Diệp Linh khi nó còn là một đứa trẻ đỏ hỏn. Sự căm hận trong mắt cô ta giảm đi một chút, thay vào đó là sự phức tạp.
"Nhưng anh là sát thủ... Anh không thể bảo vệ cô ta mãi mãi." Tuyết Lạc dịu giọng đi một chút, nhưng vẫn lạnh lùng. "Lục Vô Song sẽ cử những kẻ mạnh hơn đến. Hợp đồng này là vô hạn thời hạn. Thẩm Nhã Ca bắt buộc phải chết."
"Tôi sẽ tự có cách giải quyết với Hội." Vô Sát siết chặt quai chiếc Vali da ám sát gia truyền đặt trên bàn. "Trước mắt, cô phải đóng giả làm tù binh bị tôi tra khảo. Nếu cô dám hé răng nửa lời về thân phận của tôi trước mặt Nhã Ca, tôi thề sẽ dùng chiếc nhẫn tơ độc này siết cổ cô trước khi Chấp Pháp Điện kịp tới đây."
Tuyết Lạc nhìn sợi dây cước tơ tằm siêu cường vô hình đang khẽ lấp lánh trên ngón tay út của Vô Sát dưới ánh nắng, cô ta im lặng cúi đầu, ngầm chấp nhận thỏa ước.
***
Bóng tối nhanh chóng bao phủ lấy đồi thông ngoại ô khi màn đêm buông xuống. Đêm nay, tại phòng đại tiệc của dinh thự Thẩm Gia, một bữa tiệc gia tộc trang trọng đang được diễn ra. Ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy soi sáng chiếc bàn dài bằng gỗ sồi chứa đầy những món ăn hoàng gia Pháp cao cấp do chính bếp trưởng Pierre chuẩn bị.
Thẩm Cao, người chú ruột thâm độc của Nhã Ca, đang ngồi ở phía đối diện. Gương mặt mập mạp của lão đeo một chiếc kính gọng vàng, nụ cười giả tạo luôn nở trên môi khi lão liên tục chúc mừng Nhã Ca vì đã thoát chết thần kỳ sau vụ tai nạn bến cảng. Bên cạnh lão là Thẩm Minh, gã công tử bột vẫn đang hậm hực nhìn Vô Sát.
Diệp Vô Sát đứng sừng sững như một pho tượng đen ngay sau lưng Nhã Ca. Bộ suit đen phẳng phiu ôm sát cơ thể rắn chắc, gọng kính mảnh che giấu ánh mắt sắc bén đang liên tục rà quét căn phòng. Bắp tay phải của gã đã được băng bó kỹ càng hơn nhưng vẫn còn cảm giác đau nhức âm ỉ. Gã không hề chú ý đến những món ăn xa hoa trên bàn, toàn bộ tinh thần gã đang tập trung cao độ.
"Nhã Ca, cháu thực sự có một gã cận vệ trưởng rất may mắn." Thẩm Cao nâng ly rượu vang đỏ lên, ánh mắt lão khẽ lướt qua Vô Sát đầy thâm độc. "Nhưng thương trường như chiến trường, cháu không thể lúc nào cũng dựa vào vận may được. Hãy uống ly rượu này đi, coi như để tẩy trần và chúc cho dự án bến cảng của Thẩm thị thành công."
Bếp trưởng Pierre, người Pháp mập mạp với bộ ria mép vểnh ngược, đang bưng khay bạc chứa những ly rượu vang Pinot Noir đỏ thẫm tiến lại gần bàn tiệc. Gương mặt Pierre hôm nay nhợt nhạt một cách kỳ lạ, trán lão lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh dù phòng tiệc đang bật điều hòa mát lạnh.
Khi Pierre đặt ly rượu vang xuống trước mặt Nhã Ca, thính giác vi thể nhạy bén của Vô Sát đột ngột bắt được một tiếng động cực nhỏ: tiếng nhịp tim đập nhanh dồn dập đến mức bất thường của Pierre, và tiếng thở dốc đầy run rẩy của lão.
Không chỉ có vậy. Khứu giác cực kỳ nhạy bén của một sát thủ được Đường Kính huấn luyện từ nhỏ lập tức ngửi thấy một mùi hương lạ cực kỳ mỏng manh bốc lên từ ly rượu của Nhã Ca. Đó là một mùi hương ngọt lịm, mát lạnh như tuyết, nhưng lại mang theo một chút vị tanh của kim loại.
"Độc tố Huyết Liên!"
Nội tâm Vô Sát chấn động dữ dội. Đây là loại độc dược mãn tính cực kỳ đắt đỏ của thế giới ngầm, chiết xuất từ hoa sen tuyết Tây Tạng, chuyên dùng để phá hủy hệ tim mạch từ từ mà không để lại bất kỳ dấu vết pháp y nào. Thẩm Cao đã mua chuộc Pierre để gài độc tố này vào rượu của Nhã Ca!
Nhã Ca mỉm cười, những ngón tay thon thả của cô đã chạm vào thân ly rượu vang, chuẩn bị nâng lên để đáp lễ người chú ruột.
Thời gian chỉ còn tính bằng giây.
Não bộ của Vô Sát hoạt động với tốc độ tối đa. Gã không thể hét lên: "Rượu có độc!". Nếu gã làm vậy, làm sao một gã cận vệ quèn lại có thể nhận biết được loại độc dược quân sự siêu hiếm này chỉ qua một cái liếc mắt? Nhã Ca sẽ nghi ngờ, Thẩm Cao sẽ lập tức đổ tội cho Pierre, và thân phận sát thủ của gã sẽ bị phơi bày trước ánh sáng. Gã bắt buộc phải dùng biện pháp vụng về nhất để ngăn cản cô.
"Thẩm tổng, để tôi..."
Vô Sát bước lên một bước, định dùng tay trái gạt đổ ly rượu. Nhưng ngay trong tích tắc đó, Nhã Ca đã nhanh hơn một nhịp, cô nâng ly rượu lên ngang ngực.
Không còn thời gian để do dự. Vô Sát quyết định sử dụng kỹ năng "Giả Vờ Vụng Về". Gã chủ động vấp chân vào mép tấm thảm Ba Tư dưới sàn gạch trơn. Cơ thể cao lớn của gã mất đà, lao thẳng về phía khay rượu của Pierre.
*Ầm! rắc!*
Cú va chạm mạnh khiến chiếc khay bạc trên tay Pierre văng ra, những ly rượu vang đổ nhào, thủy tinh vỡ tan tành trên mặt bàn gỗ sồi. Rượu đỏ bắn tung tóe lên tấm khăn trải bàn trắng muốt như những vệt máu loang lổ.
Nhưng một biến số tồi tệ đã xảy ra. Bắp tay phải bị thương của Vô Sát bị co rút mạnh do cử động đột ngột, lực bật của cánh tay bị giảm đi hai mươi phần trăm khiến quỹ đạo ngã của gã bị chệch hướng. Thay vì gạt đổ ly rượu trên tay Nhã Ca, gã lại vô tình đập mạnh vào bả vai cô, khiến ly rượu vang tẩm độc tố Huyết Liên trên tay Nhã Ca bị hất văng lên không trung.
Trong sự hỗn loạn tột độ, ly rượu xoay tròn trên không. Vô Sát nheo mắt nhìn đường rơi của ly rượu. Nếu nó rơi xuống đất và vỡ tan, Thẩm Cao sẽ lập tức phát hiện ra âm mưu bị bại lộ và tiêu hủy mọi bằng chứng liên quan đến Pierre. Gã bắt buộc phải thu hồi ly rượu độc đó.
Vô Sát vung tay trái ra hứng lấy ly rượu đang rơi tự do dưới sự chứng kiến của toàn bộ gia tộc Thẩm gia đang ngơ ngác. Nhưng do tầm nhìn bị nhòe và cánh tay trái vẫn còn tê rần do điện giật đêm qua, ngón tay gã bị trượt nhẹ.
Gã chụp trúng thân ly rượu, nhưng lực chụp quá mạnh cộng thêm sự mất thăng bằng khiến gã không thể giữ cho rượu không bị tràn ra ngoài. Để tiêu hủy hoàn toàn chứng cứ độc dược ngay tại chỗ và không cho bất kỳ ai có cơ hội mang ly rượu đi xét nghiệm, Vô Sát đưa thẳng ly rượu lên miệng và uống cạn sạch vệt rượu đỏ còn sót lại trong ly trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
*Ực.*
Chất lỏng màu đỏ thẫm, lạnh buốt và ngọt lịm trôi tuột xuống cổ họng Vô Sát.
"Anh Diệp! Anh làm cái gì thế hả?" Thẩm Minh đập bàn đứng phắt dậy, gào lên đầy giận dữ. "Gã cận vệ quèn này không những vụng về làm đổ tiệc rượu của gia đình, mà còn dám ngang nhiên cướp rượu của chủ tịch uống ngay tại bàn tiệc! Thật là vô giáo dục!"
Thẩm Cao thì nhe nheo đôi mắt sau gọng kính vàng, ánh mắt lão lóe lên sự nghi ngờ và kinh ngạc tột độ khi nhìn thấy ly rượu của Nhã Ca đã hoàn toàn trống rỗng trên tay Vô Sát. Lão nhìn sang Pierre đang run rẩy đứng bên cạnh, rồi lại nhìn Vô Sát.
Nhã Ca không hề tức giận. Cô vội vàng đứng lên, dùng chiếc khăn lụa cá nhân lau vệt rượu đỏ dính trên khóe môi Vô Sát, đôi mắt cô tràn ngập sự lo lắng và xót xa. "Anh Diệp, anh có sao không? Anh vấp ngã mạnh thế cơ mà! Vết thương trên vai anh lại chảy máu rồi kìa!"
"Tôi... tôi xin lỗi Thẩm tổng. Tôi quá vụng về..."
Giọng nói của Vô Sát đột ngột nghẹn lại.
Một luồng hỏa thiêu kinh hoàng từ dạ dày lập tức bùng nổ, lan nhanh dọc theo đường thực quản và xộc thẳng vào hệ tim mạch của gã. Độc tố Huyết Liên bắt đầu phát tác. Cảm giác như có hàng ngàn cây kim rỉ sét đang đâm nát cơ tim gã, lồng ngực co thắt lại dữ dội đến mức gã không thể hít thở. Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sơ mi đen bên trong áo vest. Gương mặt góc cạnh của gã lập tức trở nên trắng bệch không còn một giọt máu.
"Thẩm tổng... tôi xin phép vào nhà vệ sinh... dọn dẹp vết bẩn..."
Vô Sát cố gắng dùng toàn bộ ý chí sắt đá của một sát thủ để giữ cho giọng nói không bị run rẩy. Gã cúi đầu chào Nhã Ca rồi quay lưng, bước đi nhanh nhưng vững chãi ra khỏi phòng tiệc dưới ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Cao và sự lo lắng của Nhã Ca.
Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ phòng tiệc và rẽ vào hành lang tối dẫn đến nhà vệ sinh chung ở cuối tầng một, bước chân của Vô Sát lập tức loạng choạng. Gã phải bám chặt tay vào bức tường đá cẩm thạch lạnh ngắt để không bị ngã khuỵu xuống.
*Khục...*
Một ngụm máu đen đặc, tanh nồng trào ra khỏi miệng Vô Sát, găm thẳng xuống nền gạch men trắng tinh. Độc tố Huyết Liên đang tàn phá dữ dội cơ tim gã, nhịp tim giảm sâu xuống mức nguy kịch dưới bốn mươi nhịp một phút. Cơ thể gã lạnh ngắt, các đầu ngón tay bắt đầu co rút tê dại.
"Chết tiệt... độc tính mạnh hơn mình tưởng..."
Vô Sát dùng hết sức lực cuối cùng lao vào phòng vệ sinh, chốt chặt cửa gỗ từ bên trong. Gã ngã quỵ xuống bên cạnh bồn rửa mặt bằng đá, lồng ngực phập phồng chậm rãi vô lực.
Gã biết mình không có nhiều thời gian. Nếu độc tố Huyết Liên ngấm sâu vào trung khu thần kinh tim mạch quá ba mươi phút, gã sẽ bị suy tim cấp tính và tử vong ngay lập tức. Gã bắt buộc phải sử dụng "Y thuật Nghịch Châm" để tự cứu mạng.
Bằng cánh tay trái tê dại, Vô Sát run rẩy mở chiếc nút bấm ẩn dưới cổ tay áo vest đen phẳng phiu. Một chiếc ống phóng lò xo mini lộ ra, chứa mười hai cây kim châm cứu bằng bạc ròng siêu nhỏ, siêu nhẹ. Gã rút ra ba cây kim bạc dài khoảng mười centimet.
Không có gương che chắn, Vô Sát nhắm chặt mắt, dùng thính giác và cảm giác xúc giác cực kỳ nhạy bén để định vị chính xác các huyệt đạo trên cơ thể mình.
*Phập!*
Cây kim bạc thứ nhất cắm sâu vào huyệt Đản Trung ngay chính giữa lồng ngực gã. Một cơn đau buốt như dao cắt xương tủy dội thẳng lên não bộ khiến Vô Sát khẽ rên rỉ qua kẽ răng.
*Phập! Phập!*
Hai cây kim tiếp theo được gã châm sâu vào huyệt Phong Trì và Á Môn ngay sau gáy.
Y thuật Nghịch Châm bắt đầu vận hành. Các cây kim bạc đóng vai trò như những chiếc đập thủy điện cơ học, cưỡng bức dòng tuần hoàn máu độc đi chệch hướng hoàn toàn khỏi hệ tim mạch trung ương, ép độc tố Huyết Liên phải tích tụ lại ở các kinh mạch vòng ngoài bả vai và cánh tay phải đang bị thương của gã.
Cơn đau đớn tột cùng bùng nổ. Làn da Vô Sát ửng đỏ lên một cách dị thường, mồ hôi lạnh toát ra ướt sũng toàn bộ cơ thể. Gã quỳ sụp dưới sàn nhà vệ sinh, hai tay bám chặt vào chân bồn rửa mặt bằng đá, hàm răng cắn chặt đến mức rỉ máu để không phát ra tiếng thét đau đớn.
Từ đầu ba cây kim bạc cắm trên da gã, những giọt máu đen đặc mang theo độc tố Huyết Liên bắt đầu rỉ ra ngoài, nhỏ từng giọt xuống nền gạch men trắng tinh tạo thành những vệt đen ghê rợn.
*Khục... khục...*
Vô Sát ho dữ dội, lồng ngực co thắt mạnh khiến gã tiếp tục thổ ra một ngụm máu đen dính đầy trên bệ đá.
Đúng lúc đó, từ phía bên ngoài cửa gỗ nhà vệ sinh, tiếng bước chân đi giày cao gót dồn dập vang lên, cắt đứt không gian tĩnh lặng của hành lang tối.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa rầm rập vang lên đầy hoảng hốt và lo lắng. Giọng nói thanh tao của Thẩm Nhã Ca dội qua khe cửa gỗ dày, mang theo sự sợ hãi tột cùng.
"Anh Diệp! Anh có ở trong đó không? Anh đi vệ sinh quá lâu rồi!"
Vô Sát cứng đờ người. Gã cố gắng rút các cây kim bạc ra để dọn dẹp hiện trường, nhưng độc tố Huyết Liên bị ép tích tụ ở bả vai phải khiến toàn bộ cánh tay phải của gã bị tê liệt hoàn toàn, không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Cánh tay trái thì run rẩy vô lực không thể nhấc nổi chiếc vali da dưới đất.
*Khục... khục...*
Cơn ho khan dữ dội dính máu tiếp theo bùng nổ từ lồng ngực Vô Sát, tiếng ho khan tanh nồng dội qua cánh cửa gỗ mỏng manh lọt thẳng vào tai Nhã Ca đang đứng bên ngoài.
"Anh Diệp! Tôi nghe thấy tiếng anh ho rồi! Có phải... có phải anh bị thổ huyết không?" Giọng Nhã Ca run rẩy, cô đập cửa dồn dập hơn. "Sắc mặt anh lúc nãy trắng bệch như người chết vậy! Tránh ra khỏi cửa ngay lập tức, tôi sẽ dùng chìa khóa dự phòng mở cửa cứu anh!"
Vô Sát nằm liệt dưới sàn gạch lạnh ngắt, mắt trợn trừng nhìn cánh cửa gỗ đang rung lên bần bật. Kim bạc vẫn đang cắm sâu trên cổ gáy gã, máu đen vẫn đang nhỏ giọt dưới sàn. Nếu Nhã Ca mở cửa bước vào lúc này, cô sẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng gã tự châm cứu giải độc, và mọi dối trá về thân phận cận vệ quèn của gã sẽ hoàn toàn sụp đổ...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!