Nhạc nềnHesitation

Mạng Lưới Trên Trần Nhà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong đường ống thông gió của dinh thự Thẩm Gia mang một mùi vị vô cùng đặc trưng: mùi lạnh lẽo của tôn kẽm rỉ sét, mùi bụi mịn tích tụ qua nhiều năm tháng, và thoang thoảng cả hương hoa nhài thanh mát quý phái từ tẩm cung của Thẩm Nhã Ca dưới tầng ba bay ngược lên.


Diệp Vô Sát nằm áp sát ngực xuống tấm tôn lạnh ngắt. Trong không gian hẹp chỉ vỏn vẹn năm mươi centimet, bả vai rộng và thân hình cao lớn một mét tám mươi hai của gã bị bó chặt đến mức tối đa. Mỗi nhịp thở đều khiến lồng ngực gã cọ xát vào thành ống tạo nên những tiếng kim loại co giãn cực nhỏ. Bắp tay phải của gã, nơi vết thương rách sâu từ bến cảng đêm qua vẫn chưa hoàn toàn khép miệng, đang co thắt lại từng cơn đau buốt dưới lớp băng gạc trắng. Thiếu đi chiếc kính cận gọng mảnh quen thuộc, đôi mắt gã nheo lại trong bóng tối đen đặc, cố gắng điều tiết tầm nhìn mờ nhòe.


Nhưng thính giác vi thể của gã thì không cần đến ánh sáng.


*Sột... soạt...*


Tiếng ma sát cực kỳ nhẹ của sợi vải tổng hợp cao cấp lướt trên bề mặt kim loại dội vào màng nhĩ Vô Sát. Tiếng động đó phát ra từ khoảng cách chưa đầy năm mét phía trước, hướng từ đường ống chính nối liền với mái nhà đi xuống. Đi kèm với nó là một nhịp thở cực kỳ nông, đều đặn và lạnh lẽo – nhịp thở của một kẻ đã trải qua hàng ngàn giờ huấn luyện kiểm soát nhịp tim trong bóng tối.


Sát khí lạnh buốt tràn ngập đường ống tối tăm. Vô Sát khẽ nín thở, ngón tay út đặt lên chiếc nhẫn tơ độc sẵn sàng phát động. Gã không hề đơn độc trong đường ống này.


Gã khẽ dịch chuyển chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng mười lăm kilôgam về phía trước. Chiếc vali da sẫm màu này vốn được gã đặt trên bàn phòng gác sát vách, nhưng ngay khi thính giác nhạy bén phát hiện ra tiếng động lạ từ mái nhà lúc nửa đêm, Vô Sát đã lập tức dùng một tay lôi nó theo vào ống thông gió. Đối với một sát thủ, chiếc vali không chỉ là kho vũ khí mà còn là tấm khiên phòng thủ vững chắc nhất. Gã dùng tay trái đẩy nhẹ chiếc vali lên trước, chắn ngang đường ống như một bức tường thép di động.


"Ai?" – Vô Sát khẽ rít qua kẽ răng, giọng nói trầm thấp được nén xuống mức tối đa để không lọt xuống khe hở phòng ngủ phía dưới.


Tiếng trườn bò phía trước đột ngột khựng lại. Trong không gian tối tăm, một luồng ánh sáng bạc cực mảnh lóe lên. Đó là sự phản chiếu ánh trăng yếu ớt từ lưỡi của cặp dao găm kép bằng hợp kim titan siêu nhẹ.


"Vô Sát? Là anh sao?" – Một giọng nữ thanh mảnh, lạnh lùng như băng tuyết vang lên từ phía đối diện. Giọng nói ấy mang theo sự ngạc nhiên tột độ, nhưng cũng đầy cảnh giác.


Đôi mắt nheo lại của Vô Sát lập tức khóa chặt vào bóng dáng mảnh mai đang nằm bò phía trước. Mái tóc bạch kim nổi bật phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, bộ đồ bó sát màu xám tro ngụy trang hoàn hảo trong bóng tối, và đặc biệt là cặp dao găm kép sắc lẹm không thể nhầm lẫn.


"Tuyết Lạc..." – Vô Sát thầm kinh ngạc trong lòng.


Tuyết Lạc, nữ sát thủ dùng dao găm cực nhanh, đồng môn cũ từng cùng gã trải qua những năm tháng huấn luyện sinh tử tàn khốc tại Diệp gia cũ dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của cha nuôi Diệp Thiết. Cô ta là một sát thủ bốn sao thực thụ, kẻ luôn mang nặng nỗi ám ảnh về việc phải vượt qua Vô Sát để khẳng định bản thân trong thế giới ngầm.


"Thật không ngờ gã sát thủ một sao vụng về nhất thế giới ngầm lại thực sự ở đây." – Tuyết Lạc khẽ cười mỉa mai, lưỡi dao găm trong tay cô ta khẽ xoay tròn một vòng điêu luyện trong không gian hẹp. "Tôi cứ nghĩ tin đồn anh chuyển vào dinh thự này làm cận vệ cho Thẩm Nhã Ca chỉ là trò đùa của Hội. Hóa ra anh đã thực sự biến thành chó săn cho lũ tài phiệt để đổi lấy vinh hoa phú quý rồi sao?"


"Cô đến đây làm gì?" – Vô Sát phớt lờ lời mỉa mai, giọng gã cứng nhắc và lạnh lùng.


"Hội trưởng đã hoàn toàn mất kiên nhẫn với tỷ lệ hoàn thành hợp đồng không phần trăm của anh." – Ánh mắt Tuyết Lạc sắc lẹm như dao cạo găm thẳng vào Vô Sát qua bóng tối. "Chi hội trưởng Lục Vô Song đã phái tôi đến để giám sát anh, và nếu cần thiết... tôi sẽ tự tay lấy đầu Thẩm Nhã Ca để kết thúc bản hợp đồng vô hạn này. Tránh đường ra, Vô Sát. Đừng để tình đồng môn cũ biến thành trận chiến sinh tử."


Nội tâm Vô Sát dậy sóng dữ dội. Gã nhìn chằm chằm vào Tuyết Lạc. Lúc này, em gái gã, Diệp Linh, đang nằm trong phòng phẫu thuật khẩn cấp của viện tim mạch, và toàn bộ chi phí khổng lồ đó đã được thanh toán thành công bằng Thẻ đen quyền lực Thẩm Gia mà Nhã Ca vừa trao cho gã. Nhã Ca là người đã cứu mạng em gái gã. Gã đã mang một món nợ ân tình nặng trĩu với cô chủ tịch tài phiệt trẻ tuổi kia. Hơn thế nữa, gã bắt buộc phải bảo vệ Nhã Ca để duy trì danh phận cận vệ trưởng, nhằm tiếp tục dùng tài nguyên của cô bảo hộ cho Diệp Linh khỏi sự truy quét của thế giới ngầm.


Nếu Tuyết Lạc giết Nhã Ca đêm nay, mọi thứ gã nỗ lực xây dựng sẽ sụp đổ hoàn toàn.


"Tôi không thể tránh đường." – Vô Sát trầm giọng, tay trái siết chặt quai chiếc vali da gia truyền. "Thẩm Nhã Ca là mục tiêu của tôi. Hợp đồng này thuộc về Diệp gia. Cô không có quyền can thiệp."


"Anh đang nói dối!" – Tuyết Lạc rít lên, sát khí bùng nổ. "Nếu anh muốn giết cô ta, cô ta đã chết từ lâu rồi! Anh đang bảo vệ cô ta! Tránh ra!"


Không một lời cảnh báo, Tuyết Lạc lao tới. Tốc độ của một sát thủ bốn sao trong không gian hẹp nhanh đến mức đáng sợ. Cặp dao găm kép bằng hợp kim titan của cô ta vạch ra hai đường sáng bạc xé rách màn đêm, nhắm thẳng vào cổ họng và bả vai phải đang bị thương của Vô Sát.


Trận chiến cận chiến không gian hẹp chính thức nổ ra.


Vô Sát không thể né tránh sang hai bên vì thành ống thông gió quá hẹp. Trong tích tắc nguy kịch, gã vung mạnh chiếc Vali da gia truyền lên trước ngực làm lá chắn phòng thủ.


*Keng! Keng!*


Hai tiếng kim loại va chạm đanh gọn vang lên trong đường ống tối tăm. Lửa xẹt ra rực rỡ trong một phần mười giây, soi rõ gương mặt lạnh lùng của Vô Sát và ánh mắt kinh ngạc của Tuyết Lạc. Lớp hợp kim titan siêu nhẹ giấu dưới lớp lót da của chiếc vali đã chặn đứng hoàn toàn lực đâm chí mạng từ cặp dao găm của Tuyết Lạc. Lực phản chấn cực mạnh từ cú đâm khiến hai tay Tuyết Lạc tê rần, cô ta bị đẩy lùi lại nửa mét.


"Cái vali chết tiệt của lão già Diệp Thiết!" – Tuyết Lạc cắn răng tức tối.


Cô ta không bỏ cuộc, tận dụng sự dẻo dai phi thường của cơ thể, Tuyết Lạc uốn cong người bò sát xuống sàn ống, luồn qua phía dưới chiếc vali và phóng một cú đá hiểm hóc nhắm thẳng vào bắp tay phải đang bị thương của Vô Sát.


Vô Sát phát hiện ra đòn tấn công nhờ thính giác nhạy bén nghe thấy tiếng gió rít dưới gầm vali. Nhưng bắp tay phải bị thương rách sâu làm giảm hai mươi phần trăm lực cận chiến của gã, gã không thể vung tay phải để gạt đỡ đòn đá. Vô Sát buộc phải rụt người lại, kéo lê chiếc vali nặng nề lùi nhanh về phía sau hướng về phía cửa sổ thông gió phòng ngủ của Nhã Ca.


Cú lùi đột ngột của Vô Sát khiến cú đá của Tuyết Lạc hụt vào khoảng không. Nhưng cô ta lập tức áp sát, cặp dao găm liên tục chém ra những đường hiểm hóc, ép Vô Sát phải liên tục dùng vali chống đỡ và lùi dần về phía cửa gió.


"Vô Sát, anh yếu đi nhiều rồi! Cánh tay phải của anh đang chảy máu kìa!" – Tuyết Lạc cười lạnh, cô ta nhận ra vết máu đang thấm đỏ qua lớp áo sơ mi đen của gã.


Vô Sát không trả lời. Gã vừa lùi vừa tính toán cẩn thận. Gã biết rõ kết cấu cơ khí của cửa gió thông gió ngay phía sau lưng mình. Tại vị trí đó, chỉ cách gã chưa đầy một mét, gã đã lắp đặt hệ thống Lưới điện mini giấu trần vào chiều tối nay.


Cái bẫy lưới điện đó vốn được gã chế tạo từ những sợi dây đồng mảnh và bộ kích điện vợt muỗi độ lại, dự định dùng để làm tê liệt Nhã Ca khi cô bước vào phòng ngủ. Nhưng do Định luật Murphy nghịch chuyển luôn bám theo gã, cộng thêm sự ẩm ướt của cơn bão số bốn rò rỉ từ các ống thông gió trên mái nhà, hệ thống điện của biệt thự đang ở trạng thái cực kỳ nhạy cảm và quá tải.


"Chính là lúc này!" – Vô Sát thầm nghĩ.


Gã chủ động buông lỏng phòng thủ tay trái, để lộ một khoảng trống lớn trước ngực. Tuyết Lạc nghĩ rằng gã đã kiệt sức vì mất máu, đôi mắt bạch kim của cô ta lóe lên sự đắc ý tột cùng. Cô ta lao thẳng tới, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú đâm quyết định bằng cả hai tay.


Nhưng ngay khi Tuyết Lạc bước chân vào vùng cửa gió, cô ta đã giẫm thẳng lên tấm lưới đồng mảnh giấu dưới lớp bụi mỏng.


*Xẹt... Xẹt... ZZZZZZZT!*


Một chuỗi tiếng nổ điện từ kinh hoàng vang lên. Dòng điện xoay chiều hai trăm hai mươi vôn từ hệ thống điện chính của biệt thự – vốn bị rò rỉ và chập mạch do nước mưa ẩm ướt kết hợp với bộ kích điện tự chế của Vô Sát – lập tức phóng ra một luồng sáng xanh lam chói lòa.


Toàn bộ cơ thể dẻo dai của Tuyết Lạc lập tức cứng đờ. Cặp dao găm kép bằng hợp kim titan rơi keng xuống thành ống. Luồng điện cực mạnh chạy dọc khắp kinh mạch khiến cô ta co giật dữ dội, đôi mắt bạch kim trợn trừng đầy kinh hoàng. Dòng điện quá tải bẻ cong hoàn toàn tính toán ban đầu của Vô Sát (vốn chỉ định dùng nguồn điện mười hai vôn của pin vợt muỗi để gây mê nhẹ). Sự xui xẻo của gã đã biến cái bẫy thành một chiếc ghế điện dã chiến thực sự.


Sợi dây đồng mảnh của lưới điện do nhiệt độ cao từ dòng điện chập mạch lập tức co rút và xoắn chặt lấy cơ thể Tuyết Lạc như một chiếc kén tơ tằm. Cô ta bị dòng điện giật đến mức tê liệt hoàn toàn hệ thần kinh vận động, không thể cử động hay phát ra bất kỳ tiếng kêu cứu nào.


Vô Sát cố gắng lao tới để gỡ Tuyết Lạc ra khỏi lưới điện trước khi cô ta bị giật chết. Nhưng ngay khi ngón tay gã vừa chạm vào bả vai cô ta, một luồng điện dư chấn cực mạnh truyền qua khiến cánh tay trái của Vô Sát cũng bị tê rần, gã bị giật nảy người lùi lại phía sau, suýt chút nữa rơi xuống cửa gió.


*Đoàng! Tạch!*


Cầu chì tổng của hệ thống điện tầng ba biệt thự Thẩm Gia chính thức bị cháy do quá tải dòng điện. Toàn bộ ánh đèn hành lang và hệ thống sưởi ấm của khu vực tẩm cung lập tức tắt phụt, chìm vào bóng tối hoàn toàn.


Tuyết Lạc lúc này đã hoàn toàn ngất lịm đi vì kiệt sức và tê liệt. Cơ thể cô ta bị quấn chặt bởi đống dây đồng chằng chịt, treo lơ lửng ngay dưới cửa gió thông gió trên trần thạch cao phòng ngủ của Nhã Ca, đầu hướng xuống dưới như một con dơi khổng lồ bị mắc lưới.


Vô Sát quỳ sụp xuống trong ống thông gió, thở dốc đầy mệt mỏi. Cánh tay phải của gã đau nhức dữ dội do vết thương bị rách rộng hơn, cánh tay trái thì vẫn còn tê rần do luồng điện giật vừa rồi. Gã nheo mắt nhìn bóng dáng Tuyết Lạc đang treo lơ lửng ngoài cửa gió, lòng tràn ngập sự bất lực.


"Lại thất bại..." – Vô Sát tự giễu trong lòng. Gã định đặt bẫy độc khí Mộng Điệp để giết Nhã Ca, cuối cùng bẫy chưa kịp vận hành thì lại dùng lưới điện tự chế bắt sống chính đồng môn cũ của mình. Sự mỉa mai này khiến gã chỉ muốn đập đầu vào thành ống thông gió cho xong.


Nhưng gã không có thời gian để dằn vặt. Trời đã bắt đầu rạng sáng.


Ánh bình minh yếu ớt của ngày mới bắt đầu xuyên qua những rặng thông đồi Sóc Sơn, hắt những vệt sáng màu hồng nhạt qua khung cửa kính cường lực lớn của phòng ngủ Thẩm Nhã Ca. Sương mù ngoài vườn thông vẫn chưa tan hết, tạo nên một bầu không khí mờ ảo, tĩnh lặng.


*Cạch. Rầm.*


Tiếng cánh cửa chính của biệt thự tầng một mở ra vang vọng lên tận tầng ba. Tiếng bước chân đi giày cao gót nhịp nhàng, kiêu sa quen thuộc vang lên dọc theo hành lang gỗ sồi.


Thẩm Nhã Ca đã trở về từ bệnh viện.


Vô Sát lập tức giật mình. Gã nhanh chóng dùng Kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh lách người ra khỏi ống thông gió thông qua lối cửa phòng gác sát vách. Gã vội vàng thay một bộ suit đen phẳng phiu mới từ trong tủ quần áo, đeo chiếc kính gọng mảnh lên mắt để che giấu ánh mắt sắc lạnh và mệt mỏi, rồi nhanh chóng bước ra đứng sừng sững gác trước cửa tẩm cung phòng ngủ của cô chủ tịch.


Nhã Ca bước lên cầu thang tầng ba. Gương mặt kiêu sa lộng lẫy của cô có chút mệt mỏi sau một đêm thức trắng tại bệnh viện theo dõi ca mổ tim của Diệp Linh, nhưng đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của cô lập tức sáng bừng lên khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn, phẳng phiu của Vô Sát đang đứng gác ngoài hành lang.


"Anh Diệp!" – Nhã Ca bước nhanh tới, mùi hương nước hoa nhài thanh mát quen thuộc lập tức bao bọc lấy khứu giác của Vô Sát. Cô chủ động nắm lấy tay gã, giọng nói tràn đầy niềm vui sướng không chút giấu diếm. "Ca phẫu thuật của em gái anh đã thành công tốt đẹp rồi! Bác sĩ Tạ Minh nói cô bé chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian là có thể hồi phục hoàn toàn. Anh không cần phải lo lắng nữa nhé!"


Nhìn nụ cười rạng rỡ, ấm áp như nắng mai của Nhã Ca, trái tim gã sát thủ cô độc Diệp Vô Sát khẽ thắt lại. Một cảm giác tội lỗi và xúc động dâng lên trong lồng ngực gã. Người con gái này vừa dùng tiền của mình để cứu mạng em gái gã, vậy mà gã lại vừa suýt chút nữa biến phòng ngủ của cô thành một phòng hành quyết bằng điện.


"Cảm ơn Thẩm tổng. Sự đại ân đại đức của cô... tôi sẽ dùng cả mạng sống để đền đáp." – Vô Sát cúi đầu, giọng nói cứng nhắc của gã lần đầu tiên mang theo một chút run rẩy chân thành.


"Đã bảo là đừng gọi tôi là Thẩm tổng khi chỉ có hai người rồi mà." – Nhã Ca khẽ nhéo nhẹ vào lòng bàn tay Vô Sát, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch. "Mau vào phòng ngủ của tôi đi. Tôi mệt mỏi cả đêm rồi, muốn anh pha cho tôi một tách trà hoa cúc để thư giãn trước khi ngủ."


Nói rồi, Nhã Ca đẩy cánh cửa gỗ gụ lớn bước vào phòng ngủ tẩm cung. Vô Sát đứng phía sau, toàn thân cứng đờ như hóa đá. Gã đột nhiên nhớ ra một sự thật kinh hoàng:


Tuyết Lạc vẫn đang bị treo lơ lửng trên trần nhà phòng ngủ của Nhã Ca!


"Thẩm tổng, khoan đã!" – Vô Sát vội vàng bước lên định ngăn cản.


Nhưng đã quá muộn. Nhã Ca đã bước hẳn vào giữa phòng ngủ.


Ánh nắng ban mai rực rỡ lúc này đã xua tan màn đêm, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ căn tẩm cung xa hoa. Và ngay giữa trần nhà thạch cao trắng muốt, ngay phía trên chiếc giường ngủ lộng lẫy, là một cảnh tượng vô cùng kỳ dị và hoành tráng.


Nữ sát thủ Tuyết Lạc đang bị quấn chặt bởi hàng chục vòng dây đồng mảnh như một chiếc kén tơ tằm khổng lồ, treo lơ lửng lơ lửng trên không trung. Mái tóc bạch kim của cô ta rũ xuống rũ rượi che nửa khuôn mặt pale trắng bệch vì bị giật điện. Hai chiếc dao găm kép bằng hợp kim titan rơi nằm im lìm trên sàn nhà ngay dưới chân cô ta.


Tuyết Lạc lúc này đã tỉnh lại một phần nhờ hơi lạnh ban mai, nhưng cơ thể vẫn còn tê liệt hoàn toàn do dư chấn điện. Cô ta chỉ có thể trợn tròn đôi mắt đầy căm hận và nhục nhã nhìn chằm chằm xuống phía dưới.


Nhã Ca đứng chết lặng giữa phòng. Đôi mắt hạt dẻ của cô mở to hết cỡ nhìn chiếc kén người bạch kim đang treo lủng lẳng trên trần nhà mình.


Vô Sát đứng phía sau cô, tay gã đã đặt sẵn vào túi quần vest, ngón tay út chạm vào chiếc Nhẫn tơ độc ngón út. Gã đang tính toán phương án xấu nhất: nếu Nhã Ca phát hiện ra Tuyết Lạc là sát thủ đồng môn và nghi ngờ thân phận của gã, gã bắt buộc phải dùng tơ độc khống chế cô ngay lập tức để bảo vệ mạng sống của hai anh em. Mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng Vô Sát dưới lớp suit đen phẳng phiu.


Một giây... hai giây... ba giây trôi qua trong sự im lặng tịch mịch đến nghẹt thở.


Đột nhiên, bờ vai thanh mảnh của Thẩm Nhã Ca khẽ run lên.


Cô không hề hét lên hoảng sợ, cũng không hề gọi cảnh sát hay chất vấn Vô Sát. Thay vào đó, Nhã Ca đưa tay lên che miệng, và một tiếng cười lớn, giòn giã và tràn đầy sự phấn khích bùng nổ khắp căn phòng ngủ.


"Ha ha ha! Anh Diệp! Cái này... cái này là cái gì thế này?" – Nhã Ca quay ngoắt lại nhìn Vô Sát, đôi mắt cô lấp lánh sự ngưỡng mộ và vui sướng tột độ. Cô chỉ tay lên trần nhà cười không ngớt. "Trời đất ơi! Đây là hệ thống an ninh mới mà anh tự tay thiết kế cho tôi sao? Đêm qua anh thức trắng đêm chỉ để giăng cái lưới điện này bắt thằn lằn bay à?"


Vô Sát ngẩn người, hoàn toàn câm nín trước phản ứng nằm ngoài mọi kịch bản của cô chủ tịch tài phiệt trẻ tuổi.


"Thẩm tổng... cô không sợ sao?" – Vô Sát ngập ngừng hỏi, giọng gã có chút hoang mang thực sự.


"Sợ cái gì chứ?" – Nhã Ca bước tới gần chiếc kén treo, cúi xuống nhặt cặp dao găm bằng hợp kim titan lên xem xét với vẻ tò mò. "Cô gái bạch kim này chắc chắn là sát thủ do gã chú Thẩm Cao của tôi thuê đến đột nhập đêm qua đúng không? Nhưng cô ta chưa kịp chạm vào một sợi tóc của tôi thì đã bị anh Diệp của tôi bẫy gọn như bắt cá thế này rồi!"


Cô quay lại nhìn Vô Sát, ánh mắt tràn ngập sự kiêu hãnh và sủng ái tuyệt đối. "Tôi biết ngay mà! Anh Diệp luôn bảo vệ tôi theo cách đặc biệt nhất. Cái lưới điện này... ôi trời ơi, nhìn cô ta treo lơ lửng thế kia trông nghệ thuật thực sự! Trông cứ như một tác phẩm điêu khắc đương đại vậy!"


Tuyết Lạc đang treo trên trần nhà nghe thấy những lời lãng mạn hóa điên rồ của Nhã Ca thì tức đến mức suýt chút nữa thổ huyết. Cô ta là một sát thủ bốn sao lừng lẫy của thế giới ngầm, vậy mà giờ đây lại bị coi là "tác phẩm nghệ thuật đương đại" để hai kẻ này bàn tán.


"Gã khốn... Diệp Vô Sát..." – Tuyết Lạc cố gắng cử động bờ môi đang tê cứng, phát ra những âm thanh khàn đặc đầy căm hận từ kẽ răng. "Ngươi... ngươi dám dùng lưới điện bẫy tôi... Ngươi thực chất chính là..."


Nhận thấy Tuyết Lạc chuẩn bị vạch trần thân phận sát thủ của mình trước mặt Nhã Ca, Vô Sát lập tức bước lên một bước, chắn ngang tầm nhìn của Tuyết Lạc. Gã dùng ánh mắt lạnh lùng, đầy sát khí của một tử thần khóa chặt lấy cô ta, ngầm cảnh cáo rằng nếu cô ta dám nói thêm một lời, gã sẽ không ngần ngại kết liễu cô ta ngay tại chỗ.


Nhã Ca không hề chú ý đến ánh mắt cảnh cáo của Vô Sát, cô chỉ nghe thấy tiếng thì thầm rên rỉ của Tuyết Lạc. Cô khoanh tay trước ngực, ngước nhìn chiếc kén treo với nụ cười đầy sắc sảo của một nữ vương thương trường.


"Anh Diệp, món quà bất ngờ này của anh tuyệt vời quá." – Nhã Ca chỉ tay lên trần nhà, ra lệnh bằng giọng điệu bá đạo đầy phấn khích. "Mau hạ cô ta xuống phòng gác của anh đi. Tôi muốn trực tiếp tra khảo cô gái bạch kim này xem gã chú Thẩm Cao đã trả cho cô ta bao nhiêu tiền để mua mạng của tôi!"


Tuyết Lạc từ trên trần nhà trừng mắt nhìn Vô Sát, đôi mắt bạch kim của cô ta lộ rõ vẻ đe dọa tột cùng: *Hạ tôi xuống đi, gã một sao ăn hại kia. Để xem tôi có vạch trần bộ mặt sát thủ của ngươi trước mặt cô chủ tài phiệt yêu quý của ngươi hay không!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!