Nhạc nềnHesitation

Tẩm Cung Nguy Hiểm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số bốn càn quét qua Giang Nam Thành suốt đêm qua cuối cùng cũng bắt đầu suy yếu, để lại bầu trời rạng đông xám xịt và những dải sương mù ẩm ướt, lạnh buốt bao phủ khắp đồi thông Sóc Sơn.


Diệp Vô Sát bước ra khỏi chiếc taxi giá rẻ ở rìa ngoài của khu bảo tồn thiên nhiên. Gã không để tài xế lái xe vào sát cổng chính của Dinh thự Thẩm Gia. Bản năng của một sát thủ chuyên nghiệp bắt buộc gã phải luôn giữ một khoảng cách quan sát an toàn, ngay cả khi lúc này gã đang mang danh phận hợp pháp là Cận vệ Trưởng mới được bổ nhiệm.


Bắp tay phải của Vô Sát thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt. Vết thương rách sâu do sợi cáp thép quật trúng ở bến cảng đã được băng bó tạm thời bằng một lớp gạc trắng dưới lớp áo sơ mi. Thiếu đi chiếc kính cận gọng mảnh đã vỡ nát tại hiện trường, tầm nhìn cự ly xa của gã có chút nhòe mờ dưới làn sương dày, nhưng thính giác vi thể nhạy bén vẫn giúp gã nghe rõ tiếng gió rít qua những tán thông và tiếng xào xạc của lá khô cách đó hàng chục mét.


Trong lòng bàn tay trái của Vô Sát, chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng đúng 15kg đè nặng xuống. Đây là vật bất ly thân duy nhất gã mang theo từ căn hộ chung cư cũ nát số 404 ở khu ổ chuột. Trước khi rời khỏi căn phòng ẩm thấp đó, gã đã dùng điện thoại kiểm tra ứng dụng ngân hàng liên kết với Thẻ đen quyền lực Thẩm Gia mà Nhã Ca vừa trao. Khoản tiền đặt cọc phẫu thuật năm trăm triệu đồng đã được chuyển thẳng đến bệnh viện tim mạch của Diệp Linh. Ca mổ khẩn cấp của em gái gã đã bắt đầu. Mỏ neo duy nhất giữ gã lại với phần người lương thiện đã được an toàn, nhưng cái giá phải trả là bản hợp đồng cận vệ nghìn tỷ đang nằm im lìm trong túi ngực áo vest của gã.


"Kẻ đi săn giờ lại phải đi bảo vệ con mồi. Thật là sự sỉ nhục tối cao đối với dòng họ Diệp." – Vô Sát tự giễu trong lòng, khẽ siết chặt quai xách chiếc vali da.


Khi gã bước đến trước cánh cổng sắt đúc hoa văn cổ điển cao hơn bốn mét của dinh thự, hệ thống an ninh quét sinh trắc học đặt bên hông cột đá lập tức hoạt động. Một luồng ánh sáng đỏ lướt qua gương mặt góc cạnh lạnh lùng của gã.


*Tít. Xác nhận danh tính: Cận vệ Trưởng Diệp Vô Sát. Quyền truy cập tối cao.*


Cánh cổng sắt nặng nề từ động rầm rập mở ra hai bên. Vô Sát sải bước đi vào con đường lát đá cuội dẫn lên đỉnh đồi. Dinh thự Thẩm Gia hiện ra giữa những rặng thông cổ thụ như một pháo đài neoclassical lộng lẫy nhưng cô độc. Toàn bộ khuôn viên rộng hàng ngàn mét vuông được bao bọc bởi một hệ thống an ninh nghiêm ngặt với hàng chục camera giám sát ngầm xoay tròn liên tục.


Đứng chờ sẵn ở bậc thềm đá cẩm thạch trước đại sảnh là Quản gia Lâm. Ông lão ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc bạc phơ được chải chuốt gọn gàng bóng loáng, khoác trên mình bộ vest đuôi tôm cổ điển phẳng phiu không một nếp nhăn. Phong thái lịch sự, nho nhã của một quản gia hào môn thế gia tỏa ra từ từng cử chỉ cúi đầu của ông.


"Chào mừng Cận vệ Trưởng Diệp đã đến dinh thự." – Quản gia Lâm bước xuống một bậc thềm, ánh mắt hiền từ nhưng tinh tường lướt qua bắp tay băng bó của Vô Sát, rồi dừng lại ở chiếc vali da sờn cũ trên tay gã. "Tôi đã nhận được chỉ thị trực tiếp từ tiểu thư Nhã Ca lúc bốn giờ sáng. Thật không ngờ, cậu Diệp lại trẻ tuổi và có thân thủ phi thường đến thế. Việc cậu xả thân cứu tiểu thư khỏi vụ tai nạn bến cảng đêm qua đã truyền đi khắp gia tộc rồi."


"Quản gia Lâm quá khen. Đó chỉ là bổn phận của tôi." – Vô Sát trả lời bằng giọng điệu trầm thấp, cứng nhắc như một cỗ máy được lập trình sẵn. Gã cố tình giữ khoảng cách hai mét, không muốn để lộ bất kỳ sơ hở nào trước vị quản gia già lão luyện này.


"Tiểu thư Nhã Ca hiện đang ở lại bệnh viện để theo dõi ca phẫu thuật của em gái cậu, đồng thời xử lý một số thủ tục bảo hiểm." – Quản gia Lâm vừa dẫn đường đưa Vô Sát vào đại sảnh vừa ôn tồn giải thích. "Tiểu thư dặn tôi phải sắp xếp cho cậu căn phòng tốt nhất sát vách tẩm cung của cô ấy ở tầng ba. Lát nữa, tôi sẽ đưa cậu đi tham quan một vòng để làm quen với giờ giấc sinh hoạt và đội ngũ gia nhân."


Đại sảnh của dinh thự rộng lớn và xa hoa đến mức ngột ngạt. Những bức chân dung sơn dầu lớn của các thế hệ trước nhà họ Thẩm treo dọc theo bức tường đá. Vô Sát lặng lẽ bước theo sau, đôi mắt gã không ngừng rà quét các góc khuất trần nhà để định vị các camera an ninh. Gã nhận ra hệ thống giám sát ở đây dày đặc hơn nhiều so với báo cáo ban đầu của Hội Sát Thủ. Điều này có nghĩa là mọi hành động đặt bẫy của gã từ bên trong sẽ khó khăn gấp mười lần.


Khi bước lên cầu thang gỗ sồi dẫn lên tầng ba, Quản gia Lâm khẽ liếc nhìn chiếc vali da nặng nề trên tay Vô Sát. "Cậu Diệp, hành lý của cậu có vẻ khá nặng. Có cần tôi sai gia nhân mang giúp lên phòng không?"


"Không cần." – Vô Sát lập tức siết chặt quai vali, giọng nói lạnh đi vài độ. "Đây là những công cụ bảo an đặc chủng của riêng tôi. Tôi bắt buộc phải tự mình quản lý để đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào trong quy trình bảo vệ Thẩm tổng."


Quản gia Lâm khẽ ngẩn ra một giây, rồi gật đầu cười đầy tán thưởng. "Rất tốt, rất chuyên nghiệp! Sự cẩn trọng của cậu quả thực khiến tôi yên tâm phần nào. Đội bảo an cũ của biệt thự trước đây quá ỷ lại vào thiết bị điện tử, hoàn toàn thiếu đi sự nhạy bén thực chiến như cậu."


Vô Sát không đáp, trong lòng thầm đổ mồ hôi hột. Nếu để Quản gia Lâm mở chiếc vali này ra và nhìn thấy 108 công cụ ám sát từ kim độc, thuốc mê đến dây cước tơ tằm bên trong, gã sẽ lập tức biến từ "ân nhân cứu mạng" thành "tử thần phòng bên".


Quản gia Lâm dừng lại trước một cánh cửa gỗ gụ lớn ở cuối hành lang tầng ba. "Đây là Phòng ngủ của Nhã Ca, hay còn gọi là tẩm cung biệt thự. Còn căn phòng nhỏ sát vách này..." – Ông mở cánh cửa phòng bên cạnh ra. "Là Phòng gác của Cận vệ trưởng. Từ cửa sổ phòng này, cậu có thể bao quát toàn bộ ban công và lối vào phòng ngủ của tiểu thư. Hệ thống màn hình giám sát toàn bộ dinh thự cũng được tích hợp sẵn ở đây."


Căn phòng gác tuy nhỏ hơn phòng chính nhưng vẫn cực kỳ xa hoa với một chiếc giường nệm êm ái, bàn làm việc bằng gỗ mun và một hệ thống màn hình LED hiển thị trực tiếp 24 góc camera quanh biệt thự.


"Cậu Diệp hãy nghỉ ngơi và thay đồ." – Quản gia Lâm chu đáo chỉ tay vào phòng tắm. "Tôi đã chuẩn bị sẵn một bát canh gà hầm sâm bổ dưỡng đặt ở bàn ăn dưới nhà. Nhìn sắc mặt cậu khá nhợt nhạt, chắc hẳn đêm qua đã kiệt sức vì bảo vệ tiểu thư. Hãy bồi bổ cơ thể để chuẩn bị cho ca trực đêm nay."


"Cảm ơn Quản gia Lâm." – Vô Sát gật đầu.


Sau khi cánh cửa phòng gác khép lại, Vô Sát lập tức khóa chặt cửa trong. Gã đặt chiếc Vali da gia truyền lên bàn, thở hắt ra một hơi dài đầy mệt mỏi. Gã cởi bỏ chiếc áo khoác suit đen ướt sũng ra, để lộ bắp tay phải quấn băng gạc trắng đang rỉ máu nhẹ do vận động mạnh. Vô Sát cắn răng chịu đau, lấy từ trong túi quần ra tấm Thẻ đen quyền lực Thẩm Gia đặt lên bàn.


"Mười tỷ đồng..." – Gã nhìn tấm thẻ mạ vàng lấp lánh dưới ánh sáng đèn phòng. Khoản tiền này đủ để bảo đảm cho Diệp Linh có một cuộc sống sung túc trọn đời mà không cần gã phải tiếp tục nhúng tay vào máu. Nhưng gã biết, bản hợp đồng ám sát vô hạn thời hạn của Hội Sát Thủ Trầm Cảm vẫn đang treo lơ lửng trên đầu gã với biểu tượng vô cực màu đỏ máu. Nếu gã không giết Nhã Ca, Hội sẽ không buông tha cho cả hai anh em.


"Mình bắt buộc phải ra tay." – Ánh mắt Vô Sát lạnh lùng trở lại. "Nhưng không thể dùng bạo lực trực diện. Dinh thự này đầy rẫy tai mắt, và Nhã Ca đang tin tưởng mình tuyệt đối. Mình phải tạo ra một vụ tai nạn ngẫu nhiên hoàn hảo từ bên trong."


Gã đứng dậy, bước sang phòng ngủ của Nhã Ca thông qua cánh cửa kết nối nội bộ giữa hai phòng. Căn tẩm cung rộng lớn hiện ra với tông màu trắng chủ đạo, bài trí nội thất hoàng gia thanh lịch và hệ thống cửa kính cường lực lớn hướng ra khu vườn thông phía sau biệt thự.


Vô Sát rút từ trong vali ra chiếc Máy quét sóng từ cầm tay. Gã bật công tắc nguồn, chậm rãi quét dọc theo các mép tường, ổ cắm điện và bệ cửa sổ để rà quét các thiết bị nghe lén ngầm của kẻ phản bội Thẩm Cao gài vào.


*Bíp... Bíp... Tít!*


Chiếc máy quét phát ra tiếng kêu khẽ khi Vô Sát đưa đến gần kệ sách bằng gỗ sồi sát đầu giường ngủ. Đồng tử gã co rút lại khi nhìn thấy một thấu kính siêu nhỏ giấu kín trong hốc mắt của một con búp bê sứ trang trí.


"Hệ thống camera ẩn siêu nhỏ." – Vô Sát nhíu mày. Gã quan sát góc quét của camera và nhận ra nó bao quát toàn bộ giường ngủ và lối ra vào phòng.


Gã đưa ngón tay định bẻ gãy thấu kính camera ẩn này để bảo mật hành tung. Nhưng trong tích tắc ngón tay chạm vào sứ búp bê, gã khựng lại. Trí tuệ sát thủ của gã lập tức phân tích: "Không được. Nếu mình phá hủy chiếc camera này ngay bây giờ, kẻ lắp đặt nó – cho dù là Thẩm Cao hay chính ban an ninh của Nhã Ca – sẽ lập tức phát hiện ra sự bất thường. Mình phải giả vờ như không hề hay biết để ngụy trang hành tung lén lút của mình."


Vô Sát rút tay lại, thản nhiên bước ra ban công phòng ngủ để khảo sát địa hình bên ngoài. Ban công tầng ba nằm ở độ cao mười mét, phía dưới là thảm cỏ mềm và rặng thông rậm rạp. Gã định gài một chiếc bẫy kẹp cơ học dưới gầm giường của Nhã Ca, nhưng lập tức gạt bỏ ý tưởng đó: "Mấy hầu phòng như Mai Chi dọn dẹp phòng ngủ mỗi sáng cực kỳ tỉ mỉ. Bẫy kẹp dưới gầm giường chắc chắn sẽ bị phát hiện trong vòng hai mươi tư giờ."


Gã ngước nhìn lên trần nhà tẩm cung, ánh mắt dừng lại ở cửa gió của hệ thống thông gió trung tâm biệt thự. Cửa gió được che đậy bằng một tấm lưới sắt đúc hoa văn tinh xảo, nằm ngay phía trên luồng khí thổi thẳng xuống giường ngủ của Nhã Ca.


Khóe môi Vô Sát khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng. "Con đường khí độc. Đây là phương pháp ám sát hoàn hảo nhất, không tiếp xúc vật lý, không để lại dấu vết công nghệ và hoàn toàn có thể ngụy trang thành một vụ đột tử do suy hô hấp."


Gã quay trở lại phòng gác, mở ngăn bí mật của chiếc vali da và lấy ra một lọ thủy tinh nhỏ màu hổ phách chứa Thuốc mê cực mạnh Mộng Điệp. Đây là dược chất gây mê không màu, không mùi do độc dược sư Đường Kính điều chế riêng cho gã. Ở liều lượng nhỏ, nó là thuốc ngủ cực tốt; nhưng nếu bốc hơi liều lượng lớn trong không gian kín như phòng ngủ, nó sẽ làm tê liệt trung khu hô hấp của mục tiêu trong vòng ba giây, dẫn đến cái chết êm ái như một giấc ngủ sâu vĩnh viễn.


Để thực hiện kế hoạch, Vô Sát bắt buộc phải đợi đến nửa đêm, khi toàn bộ gia nhân đã đi ngủ và hệ thống tuần tra ngoài đồi thông lỏng lẻo nhất.


Suốt cả ngày hôm đó, Vô Sát phải chịu đựng sự hành hạ ngọt ngào từ sự chu đáo của Quản gia Lâm. Cứ cách vài tiếng, ông lão lại gõ cửa phòng gác để dâng lên khi thì bát canh gà hầm sâm nóng hổi, khi thì đĩa trái cây tươi gọt sẵn.


"Cậu Diệp, cậu phải ăn nhiều vào." – Quản gia Lâm mỉm cười đầy ấm áp khi thấy Vô Sát uống cạn bát canh sâm. "Sức khỏe của cận vệ trưởng quyết định sự an nguy của cả gia tộc. Tôi nhìn ra cậu là người ngoài lạnh trong nóng, tuy ít nói nhưng ánh mắt luôn dõi theo bảo vệ tiểu thư. Thẩm Gia chúng tôi thực sự mang ơn cậu."


Vô Sát nhìn bát canh gà trống rỗng, nội tâm gã dằn vặt dữ dội. Gã đang dùng chính nguồn thể lực phục hồi từ bát canh sâm của Quản gia Lâm để chuẩn bị đặt bẫy giết chết cô chủ của ông vào đêm nay. Sự mỉa mai của định mệnh khiến gã cảm thấy cổ họng đắng ngắt.


Đêm muộn buông xuống đồi thông Sóc Sơn. Đúng 12 giờ đêm, toàn bộ dinh thự chìm vào sự im lặng tịch mịch. Tiếng gió bão bên ngoài đã ngớt, chỉ còn tiếng xào xạc đều đặn của những rặng thông dưới màn sương lạnh.


Vô Sát mở mắt trong bóng tối phòng gác. Gã nhẹ nhàng ngồi dậy, di chuyển không phát ra một tiếng động nhỏ nào nhờ Kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh. Gã mặc chiếc áo sơ mi đen phẳng phiu, tay cầm chiếc vali da gia truyền lẻn sang phòng ngủ của Nhã Ca thông qua cánh cửa kết nối nội bộ.


Nhã Ca vẫn chưa trở về biệt thự, căn tẩm cung trống trải chỉ có ánh trăng khuyết mờ nhạt chiếu qua ô cửa kính cường lực lớn.


Vô Sát bước đến dưới cửa gió ống thông gió trên trần nhà. Gã dùng Máy quét sóng từ cầm tay rà quét một lần cuối để đảm bảo hướng quét của camera ẩn trong mắt búp bê không chiếu tới góc khuất trần nhà này. Sau khi xác định vị trí an toàn, gã khẽ nhún người nhảy lên, bám chặt tay vào gờ tường thạch cao bằng lực cơ bắp phi thường của cánh tay trái, hoàn toàn không cần dùng đến bắp tay phải đang bị thương.


Gã rút từ túi quần ra chiếc tuốc nơ vít mini đặc chế, nhẹ nhàng vặn lỏng bốn chiếc ốc vít cố định lưới sắt cửa gió. Động tác của gã tỉ mỉ và êm ái đến mức tiếng kim loại ma sát cũng bị tiếng gió rít ngoài cửa sổ nuốt trọn.


Tấm lưới sắt được tháo ra, lộ ra đường ống thông gió tối tăm bằng tôn kẽm rộng khoảng 50cm. Luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm thổi ra mang theo mùi ẩm mốc nhẹ.


Vô Sát lấy lọ Thuốc mê cực mạnh Mộng Điệp ra khỏi túi áo. Gã dùng một chiếc ống nhỏ giọt cơ học mini giấu trong vali, tỉ mỉ gắn chặt vào trục cánh quạt thông gió bên trong đường ống. Theo tính toán lực học chính xác của gã, khi hệ thống thông gió khởi động vào sáng mai, lực ly tâm của cánh quạt quay tròn sẽ tự động giật chốt van thả lỏng, khiến toàn bộ lượng chất độc Mộng Điệp hóa lỏng nhỏ giọt thẳng vào cánh quạt đang quay, bốc hơi thành luồng khí độc không màu không mùi thổi thẳng xuống giường ngủ của Nhã Ca.


"Mọi thứ đã hoàn hảo." – Vô Sát thầm nghĩ, trán gã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng do phải duy trì tư thế treo mình bằng một tay suốt mười phút. Gã chuẩn bị lắp lại tấm lưới sắt bảo vệ.


*Sột... soạt...*


Một tiếng động lạ, cực kỳ nhỏ, truyền qua lớp tôn kẽm của đường ống thông gió dội thẳng vào thính giác vi thể nhạy bén của Vô Sát.


Đó không phải là tiếng gió rít cơ học, cũng không phải tiếng chuột chạy.


Đó là tiếng ma sát rất nhẹ của vải sợi tổng hợp chất lượng cao cọ xát vào thành ống thông gió từ phía mái nhà đi xuống. Đi kèm với đó là nhịp thở cực kỳ đều đặn, khống chế sát khí của một kẻ có thân thủ dẻo dai đang trườn bò trong không gian hẹp.


Đồng tử Vô Sát co rút lại trong bóng tối đường ống.


Có kẻ đột nhập từ đường thông gió chính trên mái nhà biệt thự, và kẻ đó đang tiến sát đến vị trí của gã!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!