Nụ Hôn Hờ Hững
Cơn bão bùng đêm trăng khuyết dường như càng lúc càng dữ dội, quật những luồng gió rít buốt lạnh qua những tán thông già trên đồi ngoại ô biệt thự Thẩm Gia. Dưới chân đồi, thành phố cảng Giang Nam phồn hoa chỉ còn là những dải ánh sáng mờ nhạt, nhòe nhoẹt sau màn mưa xám xịt và sương mù dày đặc. Ngay tại rìa đồi thông sát hồ bơi vô cực, bầu không khí đặc quánh mùi tử khí và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những cái bẫy đêm chưa kịp dọn sạch.
Diệp Vô Sát quỳ sụp một gối xuống nền đất bùn nhão nhoét, tay trái bấu chặt lấy bả vai phải đang nóng bỏng như bị nung bằng lửa đỏ. Cơn đau buốt từ vết cào của Huyết Lang giật lên liên hồi theo từng nhịp đập của tim, khiến toàn bộ hệ thống thần kinh của gã tê dại. Độc tố nhện đỏ (red spider poison) – loại kịch độc thần kinh của bang Huyết Ảnh – đang nhanh chóng ngấm sâu vào huyết quản của gã. Dòng máu rỉ ra từ bả vai phải đã chuyển sang màu đen kịt, bốc lên làn khói nhạt mờ mờ dưới làn nước mưa lạnh buốt. Khớp vai phải của gã hoàn toàn tê liệt, mất đi cảm giác vận động, trong khi ba chiếc xương sườn ngực phải bị rạn nứt từ vụ nổ bến cảng cũ lại co thắt kịch liệt sau mỗi nhịp thở dốc, hạn chế đến hai mươi lăm phần trăm khả năng hô hấp.
"Chết tiệt... độc tính phát tác nhanh hơn mình tính toán..." – Vô Sát rít qua kẽ răng, đầu óc gã bắt đầu quay cuồng, tầm nhìn nhòe đi hoàn toàn, chỉ còn lại những mảng sáng tối chập chờn kỳ dị.
Bên cạnh gã, đệ nhất cao thủ Huyết Lang đang nằm bất động dưới tảng đá granite nặng gần hai trăm kilôgam của bẫy đá rơi dã chiến. Chân trái của gã sát thủ bốn sao bị đè nát bấy, máu tươi loang lổ hòa cùng nước mưa chảy xuống thảm cỏ đồi thông. Trận chiến đã kết thúc, nhưng Vô Sát biết gã vẫn chưa an toàn. Gã phải dọn dẹp hiện trường và giấu chiếc Vali da ám sát gia truyền – lúc này vẫn đang nằm im lìm bên trong chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen dính đầy bùn đất – trước khi Thẩm Nhã Ca tiếp cận. Nếu cô nhìn thấy những công cụ giết người mini bọc hợp kim titan bên trong chiếc vali rách nát kia, toàn bộ dối trá ngọt ngào bấy lâu nay sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Vô Sát gồng mình, dùng bàn tay trái dẻo dai bấu chặt vào thân cây thông cổ thụ bên cạnh để lấy điểm tựa, cố gắng đứng dậy. Gã lết từng bước chân nặng nề, kéo theo chiếc hộp vĩ cầm nhung đen nặng mười lăm kilôgam, lảo đảo tiến về phía thành Hồ bơi vô cực biệt thự Thẩm Gia. Gã cần dùng nước hồ bơi để gột rửa vệt máu đen dính độc trên vai và khóe môi trước khi Nhã Ca tìm thấy gã.
Đúng lúc đó, từ phía sau những rặng thông già rậm rạp, một bóng người thanh mảnh khoác áo choàng lụa satin màu sapphire đang chạy vụt ra.
Thẩm Nhã Ca không đi đường sảnh chính biệt thự – nơi đang hỗn loạn do mất điện hoàn toàn và tiếng còi báo động dồn dập. Bằng trí tuệ sắc sảo và sự nhạy bén của một nhà tài phiệt, cô đã lập tức nhận ra nguy hiểm ngay khi nghe tiếng đá rơi kinh hoàng ngoài đồi thông. Cô đã xoay chiếc bình gốm cổ bên cạnh gương phòng ngủ lầu ba, nhập mật mã kích hoạt Mật đạo tẩm cung Nhã Ca để trượt thẳng xuống lối thoát hiểm ngầm dẫn ra rừng thông phía Tây nhằm tìm kiếm gã cận vệ trưởng của mình.
"Anh Diệp! Anh ở đâu? Anh Diệp!" – Giọng nói thanh tao, ngọt ngào của Nhã Ca lạc đi vì lo lắng tột độ vang lên giữa tiếng gió bão gầm rú. Ánh đèn pin cầm tay của cô quét loạng choạng qua những thân cây thông đổ nát, rọi những vệt sáng trắng muốt vào màn sương mù dày đặc.
Vô Sát giật mình. Gã cố gắng thu liễm sát khí, đứng tựa lưng vào thành hồ bơi vô cực bằng gạch men xám, cố giữ cho cơ thể cao lớn một mét tám mươi hai của mình đứng thẳng tắp như một pho tượng đá thường ngày. Gã không muốn cô nhìn thấy gã quỳ rạp yếu đuối.
"Thẩm tổng... tôi ở đây..." – Vô Sát khàn giọng gọi lớn. Giọng nói của gã vẫn cố giữ vẻ cứng nhắc, lạnh lùng đặc trưng, nhưng hơi thở dốc dồn dập đã phản bội gã.
Ánh đèn pin của Nhã Ca lập tức khóa chặt vào bóng dáng của gã cận vệ trưởng đang đứng bên thành hồ bơi. Cô lao đến như một cơn gió mang theo hương thơm nhài thanh khiết trộn lẫn mùi sương đêm lạnh buốt. Nhưng ngay khi ánh đèn rọi sát vào khuôn mặt góc cạnh của Vô Sát, trái tim cô như thắt lại vì kinh hoàng. Gọng kính mảnh tinh xảo của gã đã bị lệch sang một bên, khóe môi rỉ ra vệt máu tươi dính độc đen nhạt, chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu hàng ngày đã rách nát hoàn toàn ở bả vai phải, để lại vết cào sâu hoắm đang rỉ máu đen bốc khói nhẹ dưới màn mưa bão.
"Anh Diệp! Anh bị thương nặng thế này... bả vai anh... máu đen..." – Nhã Ca khóc nấc lên, đôi mắt hạt dẻ thông tuệ đỏ hoe đầy xót xa. Cô vứt chiếc đèn pin xuống thảm cỏ, vội vàng vươn cả hai tay ra để giữ lấy bả vai trái của gã.
"Đừng chạm vào tôi... độc tố... nguy hiểm..." – Vô Sát thầm gầm lên trong lòng, gã muốn lùi lại để tránh xa cô. Đầu óc gã lúc này đã lơ mơ hoàn toàn, chất độc nhện đỏ đang phá hủy dần hệ vận động, khiến gã mất đi thăng bằng vật lý.
Nhưng gạch lát quanh Hồ bơi vô cực biệt thự Thẩm Gia lúc này cực kỳ trơn trượt do nước mưa bão dạt dào và lớp sương đêm ẩm ướt bám dày. Gót giày da của Vô Sát trượt mạnh trên mép gạch men xám. Cơ thể suy kiệt nặng nề của gã mất thăng bằng hoàn toàn, đổ nhào hướng về phía lòng hồ bơi vô cực sâu hai mét.
Theo bản năng bảo vệ, Nhã Ca không hề do dự mà lao người tới, dùng cả hai tay ôm chặt lấy thắt lưng Vô Sát để kéo gã lại. Nhưng sức nặng mười lăm kilôgam của chiếc hộp vĩ cầm nhung đen gã đang giữ bên tay trái cộng với trọng lượng cơ thể cao lớn của gã cận vệ đã kéo tuột cả hai người rơi xuống.
*Tùm!*
Một tiếng động lớn vang lên dội vào vách núi đồi thông. Làn nước lạnh buốt của hồ bơi vô cực lập tức nuốt chửng lấy cả hai cơ thể dưới đêm bão trăng khuyết.
Dưới làn nước sâu hai mét tối tăm, sương mù và nước mưa dội xuống làm mặt nước xao động dữ dội. Làn nước lạnh buốt như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào vết thương bả vai phải của Vô Sát, khiến độc tố nhện đỏ phát tác nhanh hơn gấp bội, làm tê liệt hoàn toàn hệ thần kinh vận động của gã. Chiếc hộp vĩ cầm nhung đen nặng nề tuột khỏi tay trái gã, chìm dần xuống đáy hồ bơi cùng chiếc Vali da gia truyền.
Nhã Ca bị rơi đột ngột xuống nước sâu, làn nước lạnh ngắt tác động mạnh mẽ vào cơ thể mệt mỏi của cô sau một đêm căng thẳng. Chân trái của cô đột ngột bị chuột rút kịch liệt, các thớ cơ co quắp lại đau đớn khiến cô không thể đạp nước để nổi lên. Cô bắt đầu ngạt nước (drowning), lồng ngực thắt lại do thiếu oxy, những bong bóng khí thoát ra từ đôi môi hồng mềm mại khi cô dần chìm sâu xuống đáy hồ tối tăm.
Nhìn thấy Nhã Ca đang giãy giụa yếu ớt và chìm dần dưới nước, bản năng bảo vệ mục tiêu tối thượng trong tiềm thức của gã sát thủ vô tình đột ngột thức tỉnh mạnh mẽ, bẻ gãy mọi sự tê liệt của chất độc.
"Mình không được để cô ấy chết... Cô ấy là người duy nhất tin tưởng mình..." – Nội tâm Vô Sát gào thét điên cuồng.
Vô Sát dồn chút tàn lực cuối cùng vào bàn tay trái dẻo dai. Gã luồn tay vào túi quần vest đen ướt sũng, rút ra một cây kim châm độc lông vũ bằng bạc ròng giấu trong bao da mini. Áp dụng y thuật Nghịch Châm gia truyền, gã dùng lực ngón tay trái châm mạnh cây kim bạc sâu hai centimet vào huyệt Đản Trung ngay chính giữa lồng ngực mình.
*Hự!*
Một luồng đau đớn kịch liệt như dòng điện cao thế chạy thẳng vào tim Vô Sát. Kỹ thuật tự châm kích tim này tạm thời ép tim gã đập nhanh gấp đôi, giải phóng một lượng lớn adrenaline vào máu để tạm thời đẩy lùi sự tê liệt của độc tố nhện đỏ và kích hoạt giới hạn thể chất phi thường của gã trong vòng ba phút ngắn ngủi. Mắt gã sáng bừng lên trong làn nước tối, tầm nhìn nhòe đi lập tức khôi phục lại sự sắc bén.
Vô Sát đạp mạnh hai chân xuống đáy hồ, cơ thể gã lướt đi như một bóng ma vô hình dưới nước. Gã áp sát cự ly gần, vòng tay trái rắn chắc ôm chặt lấy vòng eo thon thả của Nhã Ca, kéo cơ thể mềm mại đang dần lịm đi của cô sát vào lồng ngực mình. Gã gồng mình chịu đựng cơn đau nhói từ ba chiếc xương sườn rạn nứt đang bị áp lực nước ép mạnh, đạp nước đưa cả hai hướng thẳng lên mặt hồ.
*Rào!*
Vô Sát nhô đầu lên khỏi mặt nước hồ bơi vô cực, gã thở dốc dồn dập, tay trái ôm chặt lấy Nhã Ca đưa cô lên bờ cỏ xanh mướt sát thành hồ bơi. Gã dùng hết sức lực còn lại để trườn bò lên bờ cỏ, đặt cơ thể bất tỉnh, ướt sũng của cô nằm ngửa trên nền đất phẳng dưới màn mưa bão rả rích.
"Nhã Ca! Nhã Ca! Tỉnh lại!" – Vô Sát khàn giọng gọi lớn. Lần đầu tiên gã không gọi cô là Thẩm tổng, mà gọi tên riêng của cô bằng một giọng nói run rẩy, ngập tràn sự hoảng sợ tột cùng của một người đàn ông sắp mất đi thứ quý giá nhất đời mình.
Nhã Ca hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, làn da kiêu sa lộng lẫy của cô lúc này trắng bệch dưới ánh trăng khuyết ma mị, đôi môi hồng mềm mại đã chuyển sang màu tím tái do ngạt nước sâu quá lâu. Cô đã ngưng thở hoàn toàn, mạch đập ở cổ yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận.
"Thời gian vàng chỉ có ba phút... Không thể đợi Quản gia Lâm hay y tế biệt thự đến kịp... Mình phải tự cứu cô ấy!" – Trí tuệ đặt bẫy và y học thực tế của Vô Sát lập tức đưa ra quyết định chiến thuật tối ưu.
Gã quỳ sụp bên cạnh cô, vứt bỏ mọi sự cứng nhắc thường ngày. Vô Sát đặt hai bàn tay chồng lên nhau ngay chính giữa xương ức của Nhã Ca, dồn lực ép tim ngoài lồng ngực nhịp nhàng theo tần số một trăm lần một phút. Mỗi cú ép tim của gã đều cực kỳ chuẩn xác, mượn lực dẻo dai của tay trái để tránh làm tổn thương lồng ngực mềm mại của cô.
"Một... hai... ba... bốn... mười... mười lăm..."
Sau ba mươi lần ép tim dồn dập, Vô Sát cúi rạp người xuống, dùng tay trái bóp nhẹ mũi Nhã Ca, tay phải nâng cằm cô lên để khai thông đường thở. Gã hít một hơi thật sâu dưới làn mưa lạnh buốt, rồi ghé sát đôi môi lạnh ngắt của mình, áp chặt vào đôi môi mềm mại, tím tái của Nhã Ca để thực hiện kỹ năng Hô hấp nhân tạo bất dắc dĩ.
Gã thổi mạnh hai luồng hơi ấm áp vào lồng ngực cô, nhìn lồng ngực cô phập phồng nâng lên theo từng nhịp thổi.
Mùi hương nhài thanh khiết từ cơ thể ướt sũng của cô trộn lẫn mùi máu tươi dạt dào bốc lên khứu giác gã. Sự tiếp xúc da thịt cự ly gần này, nụ hôn cứu mạng bất đắc dĩ đầu tiên này, đột ngột thổi bùng lên một ngọn lửa cảm xúc điên cuồng, thiêu rụi hoàn toàn sự phòng thủ lạnh lùng bấy lâu nay của gã sát thủ cô độc. Trái tim gã đập liên hồi như muốn nổ tung khỏi lồng ngực, lấp đầy bởi một cảm giác tội lỗi dằn vặt nhưng ngọt ngào tột đỉnh.
"Nhã Ca... xin em... đừng chết..." – Vô Sát thì thầm sát môi cô, nước mắt gã hòa cùng nước mưa lăn dài trên gò má góc cạnh, rơi xuống bờ má trắng bệch của cô.
Gã tiếp tục ép tim dồn dập và thổi ngạt lần thứ hai.
*Khục... Khục...*
Lồng ngực Nhã Ca đột ngột co thắt mạnh. Cô ho khan dữ dội, phun ra một ngụm nước hồ bơi lớn sang bên cạnh. Hơi thở dốc dồn dập quay trở lại lồng ngực cô, kéo theo dòng sinh khí ấm áp tràn ngập cơ thể.
Nhã Ca từ từ mở đôi mắt hạt dẻ thông tuệ ra dưới màn sương đêm lạnh buốt. Tầm nhìn của cô mờ nhạt sau làn nước, nhưng ngay lập tức, khuôn mặt góc cạnh, lo lắng tột cùng của Vô Sát hiện ra rõ nét ngay trước mắt cô ở khoảng cách chưa đầy năm centimet. Đôi môi của gã vẫn còn sát bên khóe môi cô, hơi thở ấm áp của gã phả nhẹ lên làn da cổ nhạy cảm.
Nhã Ca tỉnh lại, nhìn thẳng vào mắt Vô Sát đang kề sát môi mình, cô không hề né tránh mà đưa tay ôm chặt lấy cổ anh dưới sương đêm lạnh buốt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!