Bản Hợp Đồng Nghìn Tỷ
Cơn bão nhiệt đới càn quét qua Giang Nam Thành vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Dưới gầm trời đen kịt, những hạt mưa nặng hạt như những mũi kim buốt lạnh quất xối xả vào lớp kính chống đạn của chiếc Maybach S650 đang lao đi vun vút trên đại lộ ven biển.
Bên trong khoang xe sang trọng, bầu không khí im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng thở khẽ của Thẩm Nhã Ca. Cô ngồi ở ghế sau, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ hơi ẩm ướt ôm lấy bờ vai thanh mảnh. Đôi mắt thông tuệ của nữ chủ tịch trẻ tuổi không rời khỏi người đàn ông đang ngồi bất động ở góc đối diện.
Diệp Vô Sát ngồi thẳng lưng, tư thế nghiêm túc đến mức cứng nhắc của một pho tượng đá. Bộ suit đen phẳng phiu của gã giờ đây đã bị nước mưa làm sũng nước, bả vai phải rách một đường dài, lộ ra vết thương sâu hoắm đang rỉ máu đỏ tươi. Chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng 15kg được gã ôm chặt trong lòng, che giấu hoàn toàn 108 công cụ giết người mini bên trong. Không còn chiếc kính gọng mảnh, tầm nhìn của Vô Sát có chút nhòe đi dưới ánh đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ, nhưng gã vẫn cố giữ khuôn mặt góc cạnh của mình ở trạng thái vô cảm lạnh lùng nhất.
"Cái bẫy container... bị gió bão thổi lệch ba mét..." – Nội tâm Vô Sát lúc này đang gào thét trong sự nhục nhã tột cùng.
Gã là truyền nhân duy nhất của dòng họ Diệp lừng lẫy, kẻ gánh vác sứ mệnh ám sát Thẩm Nhã Ca để lấy tiền cứu em gái. Vậy mà định mệnh trớ trêu lại biến gã thành kẻ cứu mạng cô, tiêu diệt luôn cả toán sát thủ bang Huyết Ảnh bám đuôi. Sự sỉ nhục nghề nghiệp này còn đau đớn hơn cả vết rách sâu hoắm trên bắp tay gã.
"Anh đang chảy máu rất nhiều." – Giọng nói thanh tao nhưng mang theo uy thế lạnh lùng của Thẩm Nhã Ca vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ dằn vặt của Vô Sát. Cô nghiêng người, lấy ra một chiếc khăn lụa trắng từ túi xách hàng hiệu, dịu dàng đưa về phía gã. "Lau đi. Tôi không thích nhìn thấy ân nhân của mình kiệt sức trước khi chúng ta kịp đàm phán."
Vô Sát không đón lấy chiếc khăn. Gã khẽ nhích người lùi lại một milimet, giữ khoảng cách an toàn cự ly hai mét theo đúng bản năng phòng thủ. "Tôi không sao. Vết thương nhỏ. Không cần phiền đến Thẩm tổng."
Giọng nói của gã trầm thấp, khàn đặc và thiếu thốn cảm xúc như một cỗ máy. Nhã Ca không giận, ngược lại khóe môi cô khẽ cong lên một độ cong đầy hứng thú. Sự phòng thủ lạnh lùng của người đàn ông này càng củng cố thêm suy luận trong đầu cô: Anh ta là một cao thủ ẩn dật được huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt, loại người coi thường vết thương vật lý và luôn cảnh giác với mọi sự tiếp cận ngọt ngào.
Chiếc Maybach giảm tốc rồi lướt êm ru vào hầm đỗ xe VIP của Tòa nhà tập đoàn Thẩm Thị – tòa tháp chọc trời 68 tầng sừng sững giữa trung tâm tài chính Giang Nam.
Khi cánh cửa xe mở ra, trợ lý hành chính Minh Thư đã đứng chờ sẵn với chiếc ô đen lớn trên tay. Gương mặt nghiêm túc đeo kính cận gọng đen của Minh Thư lộ rõ vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy Nhã Ca bước xuống cùng một gã đàn ông rách rưới, máu chảy đầm đìa nhưng tay vẫn khư khư ôm chiếc vali da cũ kỹ.
"Thẩm tổng! Cô có sao không? Đội bảo an báo cáo bến cảng vừa xảy ra tai nạn container rơi..." – Minh Thư vội vã bước tới, ánh mắt đa nghi lập tức quét quét qua người Vô Sát như muốn nhìn thấu lai lịch của gã.
"Tôi an toàn." – Nhã Ca giơ tay cắt ngang lời trợ lý, thần thái nữ vương quyền lực lập tức bao trùm lấy cô khi bước vào địa bàn của mình. "Chuẩn bị hộp y tế đặc chế lên văn phòng chủ tịch ở tầng 68 ngay lập tức. Đêm nay, không ai được phép làm phiền tôi và vị khách này."
Minh Thư khẽ liếc nhìn chiếc vali da nặng nề trên tay Vô Sát, trực giác của một trợ lý an ninh cao cấp mách bảo cô gã đàn ông này cực kỳ nguy hiểm. "Nhưng Thẩm tổng, lai lịch của anh ta chưa được kiểm tra..."
"Tôi nói, chuẩn bị hộp y tế." – Nhã Ca lặp lại, giọng nói không cao nhưng lạnh buốt khiến Minh Thư phải cúi đầu vâng lệnh.
Vô Sát lặng lẽ bước theo sau Nhã Ca vào thang máy VIP. Gã quan sát góc quét của ba camera giám sát trong cabin thang máy, nhẩm tính đường thoát hiểm. Tầm nhìn nhòe đi do thiếu kính khiến gã cảm thấy bất an. Gã cần phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt để đến bệnh viện đóng tiền phẫu thuật tim cho Diệp Linh.
Khi thang máy dừng ở tầng 68, cánh cửa mở ra lộ ra văn phòng chủ tịch rộng lớn với tường kính sát đất bao quát toàn bộ cảnh đêm Giang Nam Thành dưới mưa bão.
Nhã Ca chỉ tay về phía chiếc ghế sofa da bò sang trọng giữa phòng. "Ngồi đi. Minh Thư sẽ mang thuốc đến ngay."
Vô Sát không ngồi. Gã đặt chiếc Vali da gia truyền xuống cạnh chân, đứng sừng sững như một cận vệ thực thụ. "Thẩm tổng, tôi đã đưa cô về an toàn. Nhiệm vụ của tôi ở cảng đã kết thúc. Tôi cần phải đi."
"Đi?" – Nhã Ca khẽ cười, cô tự tay rót một ly nước ấm đặt lên bàn kính. "Anh định đi đâu với cánh tay đang rỉ máu đó? Hơn nữa... anh nghĩ tôi sẽ để một nhân tài đã xả thân cứu mạng mình dễ dàng bước ra khỏi cánh cửa này sao?"
Đúng lúc đó, Minh Thư bước vào phòng, đặt hộp y tế đặc chế lên bàn rồi lùi lại đứng sau lưng Nhã Ca, ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc vali của Vô Sát.
Nhã Ca cầm lấy lọ thuốc sát trùng và cuộn băng gạc, cô bước đến gần Vô Sát. Sát khí vô hình của gã sát thủ khẽ dao động khi ngửi thấy hương hoa nhài thanh mát tỏa ra từ người cô. Nhã Ca không hề sợ hãi, cô đưa tay giữ lấy cánh tay phải của gã, dùng bông tẩm thuốc sát trùng khẽ lau đi vệt máu đỏ tươi trên bắp tay rắn chắc.
"Ưm..." – Vô Sát khẽ hít một hơi lạnh. Cơn đau rát của cồn sát trùng không làm gã nhíu mày, nhưng sự đụng chạm thể xác cự ly gần này khiến gã vô cùng bối rối. Gã muốn rút tay lại, nhưng Nhã Ca giữ rất chặt.
"Đừng cử động." – Nhã Ca ra lệnh, đôi mắt cô lấp lánh sự xót xa khi nhìn thấy vết rách sâu hoắm. "Vết thương này là do sợi cáp thép quật trúng khi anh giật chốt cần cẩu cứu tôi đúng không? Đừng chối. Tôi đã xem góc rơi của container. Nếu không có sự tính toán sức gió bão đỉnh cao của anh, chiếc container đó đã đè bẹp tôi chứ không phải xe của bang Huyết Ảnh."
Nội tâm Vô Sát lại một lần nữa hộc máu. Cô ta thực sự tin gã là thiên tài bảo vệ! Sự hiểu lầm ngọt ngào này đang đẩy gã vào một cái bẫy còn nguy hiểm hơn cả Chấp Pháp Điện của Hội Sát Thủ.
"Thẩm tổng tự suy diễn quá nhiều rồi." – Vô Sát lạnh lùng nói, cố gắng giữ giọng điệu cứng nhắc. "Tôi chỉ là một nhân viên tuần đêm bốc xếp cảng bình thường."
"Nhân viên bốc xếp cảng bình thường mà lại sở hữu phản xạ vật lý siêu tốc né được cáp thép đứt?" – Nhã Ca khéo léo băng bó vết thương cho gã, động tác vô cùng tỉ mỉ. "Một nhân viên bình thường lại mang theo chiếc vali da bọc titan nặng nề chứa đầy dụng cụ kim loại lạ này? Anh Diệp, tôi là một nhà kinh doanh, tôi chỉ tin vào số liệu và kết quả thực tế. Và kết quả thực tế là anh đã cứu mạng tôi."
Cô đứng thẳng dậy, ném bông băng bẩn vào sọt rác rồi bước về phía bàn làm việc lớn bằng gỗ mun. Cô mở ngăn kéo, rút ra một tập tài liệu mỏng đã được chuẩn bị sẵn cùng một cây bút máy mạ vàng.
"Đây là Bản hợp đồng cận vệ độc quyền của Thẩm Gia." – Nhã Ca đẩy tập tài liệu về phía Vô Sát. "Điều khoản rất đơn giản: Anh sẽ trở thành Cận vệ Trưởng độc quyền của tôi, chịu trách nhiệm an ninh 24/7 cho cá nhân tôi và Dinh thự Thẩm Gia. Quy tắc Cận vệ Thẩm Gia yêu cầu anh luôn ở cạnh tôi trong bán kính hai mét khi ra ngoài."
Vô Sát nhìn tập tài liệu, lòng kiêu hãnh của một sát thủ chuyên nghiệp trỗi dậy mạnh mẽ. Gã là kẻ đi săn, không phải chó săn bảo vệ mục tiêu. Việc nhận hợp đồng cận vệ cho chính con mồi của mình là sự sỉ nhục tối cao đối với danh dự dòng họ Diệp.
"Tôi từ chối." – Vô Sát dứt khoát nói, giọng điệu không một chút kéo dài. "Tôi không làm cận vệ cho bất kỳ ai."
Minh Thư đứng bên cạnh khẽ nhíu mày, cô không ngờ gã đàn ông nghèo khổ này lại dám từ chối lời đề nghị nghìn tỷ của nữ chủ tịch Thẩm Thị.
Nhã Ca không hề bất ngờ trước sự từ chối của gã. Cô dựa lưng vào chiếc ghế giám đốc, đan hai tay vào nhau, thần thái đầy vẻ tự tin của kẻ luôn làm chủ cuộc chơi đàm phán. "Anh Diệp, đừng vội từ chối. Tôi biết anh đang cần tiền. Rất nhiều tiền."
Vô Sát khẽ nheo mắt sau gọng kính vô hình. Sát khí trong phòng đột ngột hạ xuống vài độ. "Thẩm tổng có ý gì?"
"Minh Thư đã tra cứu nhanh hệ thống camera cảng bến." – Nhã Ca gõ nhẹ ngón tay lên bàn. "Anh xuất hiện ở cảng vào giờ đó không phải để làm việc. Anh đang tìm kiếm một cơ hội kiếm tiền nhanh. Và tôi biết, những cao thủ ẩn dật như anh chỉ xuất đầu lộ diện khi gia đình gặp biến cố lớn. Hãy đưa ra mức giá của anh. Bao nhiêu để anh đồng ý ký vào bản hợp đồng này?"
Vô Sát im lặng. Gã nhận ra Nhã Ca đang cố tình dùng tiền để đè bẹp sự bướng bỉnh của gã. Để khiến cô từ bỏ ý định điên rồ này và để gã có thể nhanh chóng rời đi, Vô Sát quyết định đưa ra một mức giá trên trời, một con số mà gã tin chắc không một nhà tài phiệt lý trí nào sẽ chấp nhận trả cho một gã cận vệ quèn.
"Năm tỷ đồng." – Vô Sát lạnh lùng đưa ra con số. "Năm tỷ đồng tiền mặt, thanh toán ngay lập tức. Và tôi có quyền tự do hành động."
Minh Thư đứng bên cạnh khẽ hít một hơi lạnh, cô định lên tiếng ngăn cản vì con số này quá vô lý cho một cận vệ chưa rõ lai lịch.
Nhưng Nhã Ca lại mỉm cười. Nụ cười của cô lộng lẫy và kiêu sa như một đóa hồng nhung nở rộ dưới mưa bão. Cô không hề do dự, cầm bút ký xoẹt một cái vào bản hợp đồng rồi đẩy chiếc Thẻ đen quyền lực Thẩm Gia mạ vàng ròng về phía gã.
"Tôi trả anh mười tỷ đồng một năm." – Giọng Nhã Ca dõng dạc, đầy vẻ bá đạo của một tài phiệt tối cao. "Thanh toán trước năm mươi phần trăm vào tài khoản của anh ngay bây giờ. Tấm thẻ đen này có hạn mức vô hạn, anh có thể dùng nó để chi tiêu mọi khoản phí an ninh và cá nhân mà không cần báo cáo. Đồng ý chứ?"
Vô Sát đứng sững sờ. Mười tỷ đồng? Gã lẩm nhẩm con số đó trong đầu. Số tiền đó gấp hai mươi lần số tiền viện phí gã cần để cứu Diệp Linh. Sự bá đạo dùng tiền đè người của Nhã Ca khiến gã hoàn toàn rơi vào trạng thái bế tắc về mặt chiến thuật. Lòng kiêu hãnh sát thủ của gã đang bị lung lay dữ dội trước sức mạnh khủng khiếp của đồng tiền hợp pháp.
"Tôi..." – Vô Sát định mở miệng từ chối một lần nữa để giữ vững danh dự dòng họ.
*Rung... Rung...*
Chiếc điện thoại cùi bắp trong túi quần Vô Sát đột ngột rung lên dữ dội. Gã khẽ nhíu mày, xin phép rồi rút máy ra nghe. Giọng nói hốt hoảng của bác sĩ trưởng khoa tim mạch Tạ Minh vang lên bên kia đầu dây, lọt vào thính giác nhạy bén của gã rõ mồn một:
"Diệp Vô Sát đúng không? Bệnh nhân Diệp Linh vừa lên cơn co thắt tim cấp tính do suy kiệt cơ tim. Chúng tôi bắt buộc phải đưa cô bé vào phòng phẫu thuật khẩn cấp trong vòng hai tiếng tới. Tiền đặt cọc phẫu thuật năm trăm triệu đồng phải được nộp ngay lập tức. Nếu quá thời hạn, chúng tôi buộc phải nhường slot phẫu thuật và thiết bị hỗ trợ tim cho bệnh nhân khác. Nghe rõ chưa?"
Đầu óc Vô Sát như có tiếng sấm nổ oanh tạc. Gương mặt gã cắt không còn giọt máu.
"Tôi biết rồi. Tôi sẽ nộp tiền ngay." – Gã cúp máy, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại đến mức vỏ nhựa kêu răng rắc.
Năm trăm triệu đồng. Hai tiếng đồng hồ.
Ví lạnh ShadowCoin chứa tiền thưởng ám sát của gã đang bị Lục Vô Song khóa chặt do tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ bằng 0%. Gã không thể rút ra một xu nào. Chợ đen Giang Nam cũng không thể gom đủ lượng tiền mặt lớn như vậy trong vòng vài chục phút. Lối thoát duy nhất, mỏ neo cứu mạng duy nhất của Diệp Linh lúc này, đang nằm ngay trên chiếc bàn kính trước mặt gã.
Tấm Thẻ đen quyền lực Thẩm Gia lấp lánh ánh kim dưới ánh đèn văn phòng.
Vô Sát ngước lên, đôi mắt gã dính đầy sự dằn vặt dữ dội giữa bổn phận sát thủ lạnh lùng và tình thương yêu tột cùng dành cho em gái nuôi. Gã nhìn Nhã Ca. Cô vẫn ngồi đó, ánh mắt thông tuệ như đã đọc thấu toàn bộ sự bế tắc của gã, khóe môi khẽ cong lên đầy thấu hiểu.
"Ký đi, anh Diệp." – Nhã Ca khẽ nói, giọng cô dịu dàng hơn nhưng vẫn mang theo sức nặng ngàn cân. "Tiền sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản bệnh viện của em gái anh trong vòng ba mươi giây sau khi anh đặt bút."
Cô đã biết việc Diệp Linh nằm viện. Minh Thư đã tra cứu toàn bộ hồ sơ y tế của người thân gã ngay khi gã đang ở trong thang máy. Sự chu đáo và sắc sảo của Nhã Ca khiến Vô Sát nhận ra mình hoàn toàn thất bại trong cuộc đàm phán thương mại này. Cô đã nắm giữ điểm yếu chí mạng của gã.
Gã hít một hơi thật sâu, cầm lấy cây bút máy mạ vàng. Ngón tay gã run nhẹ – một điều cấm kỵ đối với một sát thủ chuyên nghiệp khi cầm vũ khí, nhưng lúc này, cây bút máy nặng nề hơn cả chiếc vali da gia truyền.
*Xoẹt. Xoẹt.*
Chữ ký "Diệp Vô Sát" được đặt ngay ngắn dưới điều khoản Quy tắc Cận vệ Thẩm Gia.
Chính thức từ giây phút này, đệ nhất sát thủ dòng họ Diệp đã bán đi sự tự do cá nhân, trở thành cận vệ độc quyền dưới quyền chỉ huy của chính mục tiêu gã phải giết.
"Rất tốt." – Nhã Ca mỉm cười đầy đắc ý. Cô đứng dậy, bước đến sát bên cạnh Vô Sát, khoảng cách gần đến mức gã có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô. Cô cầm lấy tấm thẻ đen mạ vàng, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay dính đầy vết chai sần của gã, khẽ khép những ngón tay gã lại.
"Từ nay, mạng sống của tôi nằm trong tay anh." – Nhã Ca ngước nhìn gã, đôi mắt lấp lánh sự sủng ái và chiều chuộng tuyệt đối. "Và quy tắc đầu tiên của hợp đồng: Đêm nay, anh phải dọn vào sống chung trong biệt thự của tôi để tiện bề bảo vệ tôi 24/7."
Vô Sát đứng im lặng, tấm thẻ đen lạnh buốt trong tay như một sợi xích vô hình khóa chặt cuộc đời gã vào tẩm cung nguy hiểm của nàng tiểu thư tài phiệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!