Nhạc nềnHesitation

Trận Chiến Rừng Thông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sảnh chính lầu một biệt thự Thẩm Gia chìm trong một bầu không khí lạnh lẽo, u tối và nồng nặc mùi tử khí. Tiếng mưa bão ngoài trời quật xối xả vào những khung cửa kính vỡ nát, mang theo hơi nước mặn chát của biển Giang Nam và tiếng gió gầm rú qua những tán thông ngoại khu. Ánh trăng khuyết đỏ như máu thỉnh thoảng lại hiện ra sau những đám mây đen kịt, rọi những vệt sáng lờ mờ, ma mị xuống sàn nhà đầy những mảnh kính vỡ lấp lánh như những mảnh xương tàn.


Diệp Vô Sát đứng tựa lưng vào cột đá cẩm thạch lớn ở sảnh chính, hơi thở của gã dồn dập và nặng nề. Vệt máu đỏ tươi từ bả vai phải rách rộng loang lổ, ướt sũng nửa thân trước chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, dính chặt vào da thịt gã lạnh ngắt. Cơn đau nhức nhối từ ba chiếc xương sườn rạn nứt bên ngực phải co thắt kịch liệt sau mỗi nhịp thở dốc, hạn chế mất mười lăm phần trăm khả năng vận động linh hoạt của gã. Tay áo phải của gã trống rỗng, ống phóng kim châm độc cơ học đã bị hỏng hóc hoàn toàn sau trận chiến với băng Hắc Long ở khu ổ chuột, khiến gã mất đi vũ khí tầm xa lợi hại nhất.


Nhưng gã không có thời gian để bận tâm đến cơn đau. Đôi mắt gã sau gọng kính mảnh lạnh lùng khóa chặt vào bóng đen đang đứng sừng sững giữa khung cửa kính vỡ nát kia.


Đó là Huyết Lang, đệ nhất cao thủ của bang Huyết Ảnh. Gã đứng đó, dáng người cao gầy bao bọc trong bộ đồ da đen dính nước mưa dạt dào. Bộ móng vuốt bằng thép đặc chế đeo trên hai bàn tay gã rỉ ra những giọt độc tố màu đen bốc khói nhẹ dưới làn nước mưa, tỏa ra một mùi hôi thối cực kỳ khó chịu. Đôi mắt đỏ ngầu hung hãn của gã như một con sói đói đang nhìn chằm chằm vào con mồi.


"Diệp Vô Sát..." Huyết Lang khẽ liếm vệt nước mưa trên bộ móng vuốt thép, giọng nói khàn đặc đầy vẻ tàn bạo. "Một gã sát thủ một sao ăn hại như ngươi mà lại dám phản bội Hội, đi làm chó săn bảo vệ cho một con mồi sao? Danh dự của dòng họ Diệp đã bị ngươi chà đạp không còn một mảnh rồi."


Vô Sát không trả lời. Gã âm thầm dùng tay trái xách chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen nặng mười lăm kilôgam – vỏ bọc ngụy trang hoàn hảo cho chiếc Vali da ám sát gia truyền bọc titan. Gã biết rõ thực lực của Huyết Lang. Gã là một Sát thủ 4 Sao dạn dày chiến đấu, sở hữu tốc độ cận chiến và lối di chuyển zigzag hình chữ Z cực kỳ kinh hoàng. Trong trạng thái cơ thể bị thương tích đầy mình như hiện tại, Vô Sát biết mình không thể thắng nếu đối đầu trực diện bằng võ lực thuần túy.


*Cộp... cộp...*


Tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía cầu thang lầu hai vang lên. Vô Sát giật mình quay đầu lại. Thẩm Nhã Ca đang từ từ bước xuống. Cô mặc chiếc váy ngủ bằng lụa satin sapphire mềm mại, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ hơi xơ xác dưới sương đêm, nhưng thần thái nữ vương quyền lực vẫn không hề giảm bớt. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của cô co thắt lại khi nhìn thấy vệt máu loang lổ trên ngực áo sơ mi trắng của Vô Sát.


"Anh Diệp! Anh đang chảy máu!" Nhã Ca hét lên, giọng nói thanh tao lạc đi vì lo lắng tột độ. Cô định lao xuống cầu thang để chạy về phía gã.


"Thẩm tổng! Đứng im đó! Không được bước xuống!" Vô Sát gầm lên, giọng nói cứng nhắc thường ngày đột ngột trở nên vô cùng uy nghiêm và dứt khoát. "Lùi lại phòng ngủ lầu ba ngay lập tức! Khóa chặt cửa lại!"


"Nhưng còn anh..."


"Đây là mệnh lệnh bảo an!" Vô Sát ngắt lời cô, tay trái gã siết chặt lấy quai xách chiếc hộp vĩ cầm. "Lui lại!"


Nhã Ca đứng sững lại trên bậc cầu thang. Lần đầu tiên cô thấy gã cận vệ trầm lặng của mình nổi giận dữ dội như vậy. Nhưng đằng sau sự giận dữ đó, cô nhìn thấy một bản năng bảo vệ điên cuồng, sẵn sàng hy sinh cả mạng sống của gã dành cho cô. Trái tim cô thắt lại vì xót xa, nhưng trí tuệ của một nhà tài phiệt giúp cô hiểu rằng mình đứng đây chỉ làm gã thêm vướng chân. Cô khẽ cắn môi, lùi lại một bước, tay phải nắm chặt chiếc bình xịt hơi cay tẩm độc tê giấu trong túi áo choàng lụa.


"Hừ, tình cảm sâu nặng gớm nhỉ?" Huyết Lang cười gằn điên cuồng. "Để ta tiễn cả hai đứa bây xuống địa ngục làm đôi uyên ương khốn khổ!"


*Vút!*


Bóng đen của Huyết Lang đột ngột biến mất khỏi khung cửa kính.


Vô Sát không cần nhìn bằng mắt. Thính giác vi thể cực kỳ nhạy bén của gã lập tức bắt được tiếng rít gió nhỏ của bộ móng vuốt thép đang xé toạc không khí từ phía bên phải gã.


*Keng! Keng! Keng!*


Huyết Lang vung vuốt thép chém liên tiếp tạo các vệt sáng xé gió đầy chết chóc nhắm thẳng vào cổ Vô Sát. Vô Sát phản xạ cực nhanh, gã vung mạnh chiếc hộp vĩ cầm nhung đen nặng mười lăm kilôgam bằng tay trái, dùng vách ngăn hợp kim titan siêu nhẹ bên trong chiếc Vali da gia truyền làm khiên chắn đỡ toàn bộ các đòn vuốt hiểm hóc của đối thủ.


Những tia lửa rực rỡ bắn ra tung tóe trong bóng tối sảnh chính. Lực chém của một sát thủ bốn sao mạnh đến mức kinh hoàng. Lực phản chấn từ những cú va đập truyền dọc theo cánh tay trái của Vô Sát, chấn động thẳng vào lồng ngực phải đang bị rạn nứt ba xương sườn của gã.


"Hộc!"


Vô Sát lùi lại hai bước, một ngụm máu tươi trào ra nơi khóe môi gã, nhuốm đỏ thêm chiếc sơ mi trắng dính máu. Cơn đau nhức nhối dữ dội khiến gã suýt chút nữa đánh rơi chiếc hộp vĩ cầm.


"Ha ha ha! Gãy xương sườn rồi đúng không?" Huyết Lang đắc ý tột độ. Gã lướt đi như một bóng ma, di chuyển zigzag cực nhanh quanh các cột đá sảnh chính, tìm kiếm sơ hở để tung ra đòn kết liễu. "Tốc độ của ngươi đã giảm đi hai mươi phần trăm rồi, Diệp Vô Sát! Hôm nay ngươi phải chết!"


Nhã Ca đứng trên cầu thang lầu hai, chứng kiến cảnh tượng Vô Sát liên tục hộc máu và bị dồn vào góc chết, nước mắt cô rơi rã rích dưới sương đêm lạnh buốt. Cô muốn lao xuống cứu anh, nhưng cô biết mình không có võ nghệ, lao xuống chỉ làm anh phân tâm. Cô chỉ có thể đứng đó, tay siết chặt chiếc vòng ngọc bảo mệnh của bà nội, thầm cầu nguyện cho người đàn ông của mình.


"Trận chiến này... không thể kéo dài ở sảnh chính." Vô Sát thầm tính toán nhanh chóng trong đầu. "Nhã Ca đang ở quá gần. Nếu gã dùng độc trùng hoặc phóng vuốt độc tầm rộng, cô ấy sẽ gặp nguy hiểm. Mình phải dụ gã ra ngoài khu rừng thông phía Tây, nơi có trận địa bẫy đá rơi dã chiến."


Nghĩ là làm, Vô Sát giả vờ lảo đảo tháo chạy, gã ôm lấy ngực phải, lết từng bước chân nặng nề ra phía cửa hông biệt thự dẫn thẳng ra đồi thông.


"Muốn chạy sao? Vô ích thôi!" Huyết Lang cười lớn, gã búng người đuổi theo sát sau lưng Vô Sát như một con sói đói đang đuổi theo con mồi bị thương.


Cơn mưa bão ngoài trời vẫn quật xối xả vào người cả hai khi họ bước ra khỏi biệt thự. Sương mù dày đặc bao phủ khắp Khu rừng thông bao quanh biệt thự, làm giảm tầm nhìn xuống dưới năm mét. Nhưng đối với Vô Sát, nơi này chính là sân nhà của gã.


Gã chạy nhanh về phía gốc cây thông cổ thụ ba người ôm không xuể ở rìa đồi thông. Huyết Lang lướt nhanh phía sau, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy ba mét.


"Chết đi!"


Huyết Lang bay người lên không trung, vung bộ móng vuốt thép tẩm độc chém thẳng xuống đỉnh đầu Vô Sát.


Trong tích tắc sinh tử đó, Vô Sát không né tránh bằng cách nhảy sang bên. Gã biết tốc độ của mình không đủ nhanh. Gã chủ động xoay người lại đối mặt với hiểm nguy, tay trái gã khẽ rục rịch.


*Cạch.*


Viên đá sẫm màu trên chiếc Nhẫn tơ độc đeo ở ngón tay út của Vô Sát bị nhấn mạnh. Lực lò xo vi mô bên trong nhẫn kích hoạt, phóng ra sợi dây cước tơ tằm siêu mảnh tẩm thuốc tê cực mạnh dài ba mét. Sợi dây cước vô hình lướt đi trong màn mưa, quấn chặt lấy cổ tay phải đang lăm lăm vuốt độc của Huyết Lang.


"Cái gì thế này?" Huyết Lang giật mình khi cảm thấy cổ tay bị một sợi dây vô hình trói chặt.


"Bẻ Khớp Đoạt Mệnh!"


Vô Sát gầm nhẹ, gã dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp dẻo dai còn lại vào tay trái, giật mạnh sợi dây cước để kéo cơ thể Huyết Lang xuống đất, đồng thời áp sát cự ly dưới năm mươi centimet để thực hiện kỹ thuật bẻ khớp vai đối thủ.


Nhưng Huyết Lang là một Sát thủ 4 Sao dạn dày thực chiến. Gã không hề hoảng loạn. Nhận thấy lực kéo từ sợi dây cước, Huyết Lang không giãy giụa ngược lại, mà mượn chính lực kéo đó để lao nhanh hơn về phía Vô Sát. Gã dùng chân trái đạp mạnh một cú sấm sét vào lồng ngực phải đang bị thương của Vô Sát.


*Bộp! Rắc!*


Cú đá cực mạnh đập thẳng vào vùng xương sườn rạn nứt của Vô Sát. Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên khô khốc giữa tiếng sấm sét. Vô Sát phun ra một ngụm máu tươi lớn, cơ thể gã bị hất văng ra xa ba mét, va đập mạnh vào thân cây thông cổ thụ. Cơn đau blinding tột độ khiến mắt gã mờ đi trong tích lách, lồng ngực co thắt không thể hít thở.


"Ha ha ha! Ngu ngốc!" Huyết Lang cười gằn, gã giật mạnh cổ tay phải để làm đứt sợi dây cước tơ tằm của Vô Sát. Sức mạnh thể chất phi thường của gã sát thủ bốn sao đã bẻ gãy hoàn toàn đòn khống chế của chiếc nhẫn tơ độc.


Vô Sát gượng dậy dưới gốc cây thông cổ thụ, tay trái gã rã rời, máu tươi từ bả vai phải đã nhuốm đỏ toàn bộ chiếc sơ mi trắng phẳng phiu, biến gã thành một huyết nhân thực sự dưới cơn mưa bão lạnh buốt. Gã biết mình đã hết bài cận chiến. Lò xo ống phóng kim châm đã hỏng, nhẫn tơ độc đã đứt, xương sườn đã gãy thêm.


Nhưng khóe môi dính máu của gã đột ngột nhếch lên một vệt cong lạnh lùng.


"Ngươi cười cái gì?" Huyết Lang cảm thấy một điềm báo bất an dâng lên trong lòng. Gã lăm lăm bộ móng vuốt thép, chuẩn bị lao lên băm vằm Vô Sát thành trăm mảnh.


"Ngươi thua rồi, Huyết Lang." Vô Sát khàn giọng nói.


Tay trái gã, vốn đang bấu chặt vào một nhánh cây thông nhỏ sát đất để giữ thăng bằng, đột ngột giật mạnh một sợi dây cước vô hình giấu dưới lớp lá thông khô nhão nhoét.


Đó là sợi dây kích hoạt bẫy đá rơi tự chế dã chiến mà Vô Sát đã âm thầm thiết lập trên ngọn cây thông cổ thụ này từ hai ngày trước.


*Cạch... Rầm rầm rầm!*


Một tiếng động cơ học trầm đục vang lên từ trên cao. Hệ thống chốt gỗ giữ đối trọng bị giật đứt hoàn toàn. Hàng chục tảng đá granite nặng hàng trăm kilôgam, vốn được Vô Sát treo lơ lửng trên các cành thông cao hai mươi mét, lập tức mất đi điểm tựa và rơi tự do xuống đất với vận tốc cực nhanh dưới sức hút của trọng lực.


"Cái gì..."


Huyết Lang kinh hoàng ngước đầu nhìn lên. Nhưng sương mù dày đặc và mưa bão xối xả đã che khuất hoàn toàn tầm nhìn của gã. Khi gã nhận ra tiếng động rầm rập của đá rơi thì đã quá muộn.


Gã cố gắng dùng khinh công di chuyển zigzag để né tránh, nhưng phạm vi rơi của đá tảng quá rộng, bao phủ toàn bộ bán kính năm mét quanh gốc cây thông cổ thụ.


*Ầm! Ầm! Rắc!*


Hàng loạt tảng đá lớn nện xuống mặt đất bùn nhão, tạo thành những tiếng động kinh hoàng. Một tảng đá granite nặng gần hai trăm kilôgam rơi thẳng từ trên cao xuống, đập trúng chân trái của Huyết Lang khi gã đang cố nhảy tránh.


"Á!!!"


Tiếng hét thảm thiết của Huyết Lang vang vọng khắp rừng thông bão bùng. Tiếng xương chân gãy nát giòn giã vang lên khô khốc. Cơ thể cao gầy của gã bị tảng đá khổng lồ đè chặt chân trái xuống đất bùn nhão, hoàn toàn không thể di chuyển hay giãy giụa.


Đợt đột kích của bang Huyết Ảnh đã bị dập tắt hoàn toàn bởi trận địa bẫy rập vật lý dã chiến mưu trí của Vô Sát.


Nhưng ngay trong tích tắc tảng đá rơi xuống đè bẹp chân Huyết Lang, gã sát thủ bốn sao tàn bạo trong cơn đau đớn tột cùng đã dùng chút tàn lực cuối cùng, vung mạnh cánh tay phải phóng bộ móng vuốt thép tẩm độc về phía Vô Sát.


*Vút!*


Bộ móng vuốt thép bay xé gió trong màn mưa lạnh buốt.


Vô Sát do cơ thể đã suy kiệt hoàn toàn và bị chấn thương ngực phải nặng nề, không thể né tránh kịp thời. Gã chỉ kịp nghiêng người nhẹ nhàng trong gang tấc.


*Xoẹt!*


Bộ móng vuốt thép tẩm độc của Huyết Lang sượt mạnh qua bả vai phải của Vô Sát, cào rách nát lớp vải áo vest đen đắt tiền và lớp gạc trắng bảo vệ, để lại một vết thương rách sâu hoắm rỉ ra dòng máu đen kịt dưới màn mưa đêm lạnh lẽo.


"Hộc..."


Vô Sát quỳ sụp một gối xuống đất bùn nhão dưới gốc thông cổ thụ, tay trái gã bấu chặt lấy bả vai phải đang nóng rát như bị lửa thiêu. Độc tố nhện đỏ (red spider poison) tẩm trên móng vuốt của Huyết Lang bắt đầu ngấm nhanh vào đường máu của gã, biến dòng máu đỏ tươi thành một màu đen kịt bốc khói nhẹ dưới làn nước mưa lạnh buốt. Đầu óc gã quay cuồng dữ dội, tầm nhìn nhòe đi hoàn toàn, chỉ còn lại một màu xám xịt của sương đêm và tiếng mưa bão gầm rú xa xăm...


Huyết Lang gục xuống bất tỉnh nhân sự dưới tảng đá khổng lồ, nhưng bộ móng vuốt tẩm độc của gã đã kịp cào rách vai áo vest của Vô Sát, để lại vết thương dính độc nhện đỏ rỉ máu đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!