Nhạc nềnHesitation

Đêm Trăng Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đặc quánh nuốt chửng hầm rượu biệt thự Thẩm Gia ngay khi hệ thống điện tổng bị cắt đứt hoàn toàn. Trong không gian lạnh buốt mười hai độ C, tiếng máy làm lạnh im bặt đột ngột khiến tiếng mưa bão gầm rú ngoài đồi thông dội xuống móng nhà càng thêm dữ dội, điên cuồng.


Diệp Vô Sát đứng sừng sững giữa màn đêm tịch mịch, tay trái gã vẫn siết chặt chiếc USB chứa file ghi âm tội ác của Thẩm Cao vừa thu giữ từ người Hà Tiến. Phía dưới sàn gạch men lạnh ngắt, Hà Tiến vẫn nằm im lìm, toàn thân tê liệt không thể cử động hay phát ra tiếng kêu do ba cây kim bạc của Vô Sát vẫn găm chặt vào huyệt Kiên Tỉnh và Phong Trì sau gáy gã.


"Huyết Lang... sát thủ bốn sao của bang Huyết Ảnh..."


Vô Sát thầm lặp lại cái tên mà Hà Tiến vừa run rẩy khai ra trước khi mất đi khả năng ngôn ngữ. Khớp vai phải của gã cận vệ trưởng nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối, máu tươi từ vết thương rách sâu do mảnh kính đêm qua lại bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp gạc trắng và loang rộng thành một vệt sẫm màu trên ngực chiếc sơ mi trắng phẳng phiu. Ba chiếc xương sườn rạn nứt bên ngực phải co thắt kịch liệt sau mỗi nhịp thở dốc. Thể trạng của gã lúc này đã giảm mất mười lăm phần trăm do liên tục cận chiến bạo lực và dính độc tố cũ.


Nhưng gã không có thời gian để dưỡng thương. Hệ thống điện bị cắt nghĩa là toàn bộ năm mươi camera giám sát vòng ngoài biệt thự đã tê liệt. Nhã Ca đang ngủ say trong tẩm cung lầu ba, hoàn toàn không có khả năng tự vệ trước đợt đột kích của những tay súng tinh nhuệ nhất bang Huyết Ảnh.


Vô Sát nhanh chóng cúi xuống, dùng tay trái rút phăng ba cây kim bạc trên gáy Hà Tiến, ném gã nội gián vào góc khuất sau những thùng gỗ sồi chứa rượu vang để tránh bị mảnh đạn lạc găm trúng. Gã cầm lấy chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen nặng mười lăm kilôgam – vỏ bọc ngụy trang hoàn hảo cho chiếc Vali da ám sát gia truyền bọc titan – rồi lướt nhanh lên cầu thang ngầm dẫn lên mặt đất bằng **Kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh**.


Gã di chuyển hoàn toàn không phát ra một tiếng bước chân nào, lách qua cánh cửa hông biệt thự để tiến ra khu vực rừng thông ngoại khu. Cơn mưa bão ngoài trời quật xối xả vào gương mặt góc cạnh của Vô Sát, làm ướt sũng mái tóc đen chải gọn và chiếc áo vest đen đắt tiền của gã. Bầu trời đêm nay bị che phủ bởi những đám mây đen kịt, thỉnh thoảng một tia sét rạch ngang trời để lộ vầng trăng khuyết nhuốm sắc đỏ mờ nhạt như máu – một điềm báo chết chóc đặc trưng của thế giới ngầm.


Vô Sát đưa tay trái lên bấm nút kích hoạt chiếc bộ đàm analog dự phòng đeo sát tai. Đây là thiết bị sử dụng tần số sóng ngắn tầm gần, không phụ thuộc vào hệ thống mạng kỹ thuật số của biệt thự nên không bị thiết bị phá sóng của kẻ thù vô hiệu hóa.


"Lý Cường. Nghe rõ trả lời." Vô Sát khàn giọng ra lệnh.


"Cận... Cận vệ trưởng!" Tiếng Lý Cường vang lên qua tầng nhiễu sóng rè rè, đầy vẻ hoảng hốt. "Hệ thống điện tổng bị nổ cầu chì ở trạm biến áp ngoài đồi thông rồi! Camera mất tín hiệu hoàn toàn. Tôi đang cùng đội tuần tra số hai rà soát vòng ngoài..."


"Rút lui ngay lập tức!" Vô Sát dứt khoát ngắt lời. "Tất cả bảo an rút về bảo vệ vòng trong biệt thự chính. Khóa chặt cửa lầu một và lầu hai. Tuyệt đối không được tiến vào rừng thông phía Tây. Kẻ thù là sát thủ chuyên nghiệp có trang bị vũ khí nóng. Các cậu không phải đối thủ của chúng."


"Nhưng còn anh..."


"Đây là mệnh lệnh!" Vô Sát gầm nhẹ, uy thế của chiếc Huy hiệu Rồng Vàng tối cao giấu trong túi áo như truyền qua làn sóng điện đè bẹp mọi sự do dự của Lý Cường. "Bảo vệ Thẩm tổng là ưu tiên duy nhất. Rừng thông phía Tây cứ giao cho tôi."


Cúp bộ đàm, Vô Sát nheo mắt nhìn vào màn sương mù dày đặc đang tràn ngập **Khu rừng thông bao quanh biệt thự**. Không có kính cận gọng mảnh, tầm nhìn xa của gã bị mờ nhẹ dưới làn mưa xối xả, nhưng thính giác vi thể cực kỳ nhạy bén đã bù đắp hoàn toàn cho khuyết điểm đó.


*Sột... soạt...*


Tiếng lá thông khô bị giẫm nát dưới lớp bùn nhão phát ra từ khoảng cách tám mươi mét về phía Tây Bắc. Nhịp bước chân dồn dập, chia làm ba hướng di chuyển lắt léo theo đội hình gọng kìm tiêu chuẩn quân đội.


"Mười một tên." Vô Sát nhẩm tính trong đầu. "Mười tay súng tinh nhuệ của bang Huyết Ảnh đi kèm một kẻ dẫn đầu có bước chân cực kỳ nhẹ, gần như không trọng lượng. Đó là Huyết Lang."


Vô Sát biết rõ Trần Kế đang đứng sau chỉ huy cuộc đột kích này từ xa để trả thù vụ container đè nát chân tay gã ở cảng bến. Chúng muốn lợi dụng đêm mất điện bão bùng để biến biệt thự Thẩm Gia thành một ngôi mộ không bia.


Nhưng chúng không biết rằng, khu rừng thông này không phải là lối vào an toàn, mà là một trận địa bẫy rập vật lý dã chiến do chính tay đệ nhất sát thủ dùng bẫy Diệp Vô Sát thiết lập suốt ba ngày qua.


Vô Sát lướt nhanh đến bên gốc cây thông cổ thụ ba người ôm không xuể ở trung tâm rừng thông. Gã đặt chiếc hộp vĩ cầm nhung đen xuống tảng đá phẳng, mở khóa cơ học lách cách để lộ chiếc Vali da gia truyền bọc titan lấp lánh dưới ánh chớp. Gã không rút vũ khí nóng, mà vươn tay trái giật mạnh một sợi **Dây cước tơ tằm siêu cường** vô hình được giấu kín dưới lớp vỏ cây thông gồ ghề.


Sợi dây cước tơ tằm siêu mảnh này có khả năng chịu lực kéo lên tới năm trăm kilôgam, được Vô Sát liên kết trực tiếp với hệ thống ròng rọc thép và các đối trọng đá tảng treo lơ lửng trên các ngọn thông cao hai mươi mét.


**Thiên Địa Võng** phát động.


*Cạch... Vút!*


Một tiếng động cơ học trầm đục vang lên giữa tiếng sấm sét gầm rú. Sợi dây cước tơ tằm siêu cường bị giật mạnh, kích hoạt hệ thống chốt lò xo nén giấu dưới đất. Trong vòng một tích tắc, hàng loạt sợi dây tơ vô hình giăng ngang các lối mòn rừng thông co rút cực nhanh với lực kéo kinh hoàng.


"Á!"


"Cái gì thế này..."


Tiếng la hét thất thanh bùng nổ giữa rừng thông tối tăm. Năm tên sát thủ đi đầu của bang Huyết Ảnh hoàn toàn không nhìn thấy sợi dây tơ vô hình dưới màn sương mù dày đặc. Chân của chúng vấp phải bẫy, lập tức bị sợi cước siết chặt lấy cổ chân và giật ngược lên không trung với tốc độ chóng mặt. Cơ thể của năm gã sát thủ vạm vỡ bị treo ngược lơ lửng trên các cành thông cao mười mét, vũ khí nóng trên tay rơi rụng lách cách xuống bùn đất nhão nhoét. Chúng giãy giụa điên cuồng như những con cá mắc lưới, nhưng sợi cước siêu cường càng giãy càng siết chặt, cứa sâu vào da thịt rỉ máu.


"Bẫy rập cơ học! Cẩn thận dưới đất!" Tiếng một tên sát thủ hét lên hoảng hốt.


Tuy nhiên, sự hỗn loạn chưa dừng lại ở đó. Lực kéo của Thiên Địa Võng vô tình làm snap đứt một sợi dây đối trọng phụ đặt sai vị trí do sai số ngẫu nhiên từ hướng gió bão quật mạnh. Sự cố này kích hoạt một cái bẫy hố sập dã chiến nằm ngay bên cạnh.


*Ầm!*


Một mảng đất phủ lá thông khô sụp xuống hoàn toàn, tạo thành một hố sâu ba mét cắm đầy chông gỗ nhọn hoắt. Ba tên sát thủ khác của bang Huyết Ảnh do hoảng sợ tháo chạy đã mất thăng bằng trượt chân rơi thẳng xuống hố sập, tiếng xương gãy và tiếng rên rỉ đau đớn vang lên nghẹn ngào dưới lòng đất ẩm ướt.


Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, chín mươi phần trăm sinh lực của đội đột kích bang Huyết Ảnh đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi trận địa bẫy rập vật lý dã chiến của Vô Sát mà gã không cần tốn một viên đạn nào.


Nhưng nụ cười chưa kịp nở trên môi Vô Sát thì thính giác vi thể của gã đột ngột bắt được một luồng gió rít cực mạnh hướng thẳng về phía mình từ hướng Tây.


*Vút! Vút! Vút!*


Một bóng đen di chuyển với tốc độ kinh hoàng, lướt ngang qua những thân cây thông theo quỹ đạo hình chữ Z (zigzag) cực kỳ lắt léo. Tốc độ của kẻ đó nhanh đến mức mắt thường gần như chỉ nhìn thấy một vệt mờ đen xám lướt đi giữa màn sương mù và nước mưa xối xả.


Đó là Huyết Lang.


Là sát thủ bốn sao thực chiến dạn dày, Huyết Lang ngay lập tức nhận ra quy luật hoạt động của các bẫy dây thẳng Thiên Địa Võng. Gã không chạy thẳng, mà dùng khinh công nhảy tường liên tục búng người qua các thân cây thông cổ thụ để triệt tiêu góc quét của bẫy dây.


*Phựt! Phựt!*


Bộ móng vuốt thép đặc chế tẩm độc tố tê liệt đeo trên hai bàn tay Huyết Lang vung lên tạo thành những vệt sáng bạc xé gió đầy chết chóc. Với lực chém tay kinh hoàng vượt giới hạn thể chất thông thường, Huyết Lang dễ dàng chặt đứt hai sợi dây cước tơ tằm siêu cường cản đường gã. Sợi cước đứt snap ngược lại, quật vào thân cây thông tạo thành những vết cắt sâu hoắm.


"Diệp Vô Sát! Gã một sao ăn hại nhà ngươi chỉ biết dùng ba cái trò bẫy chuột này thôi sao?" Giọng Huyết Lang khàn đặc, tàn bạo vang vọng giữa rừng thông bão bùng. Gã khóa chặt mục tiêu vào bóng dáng Vô Sát đang đứng bên tảng đá.


Đúng lúc đó, từ phía hành lang biệt thự chính, vệ sĩ Lý Cường do lo lắng cho an nguy của cận vệ trưởng đã không tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh rút lui hoàn toàn. Anh cầm đèn pin siêu sáng rọi thẳng vào bóng đen của Huyết Lang và nổ súng cảnh cáo.


*Đoàng!*


Viên đạn găm trúng một thân cây thông cổ thụ, vỏ cây vỡ nát bay tung tóe.


"Tránh ra!" Vô Sát hét lên cảnh báo.


Nhưng tốc độ của sát thủ bốn sao vượt xa phản xạ của một vệ sĩ thông thường. Ngay khi ánh đèn pin vừa rọi trúng, Huyết Lang đã búng người khỏi thân cây thông như một mũi tên đen xé gió. Gã lướt qua khoảng cách hai mươi mét trong vòng chưa đầy một giây, vung bộ móng vuốt thép chém bay chiếc đèn pin trên tay Lý Cường.


*Bộp! Rắc!*


Chiếc đèn pin vỡ nát, tia cực tím tắt lịm hoàn toàn. Huyết Lang xoay người tung một cú đá tàn bạo vào ngực Lý Cường, lực đá mạnh đến mức bẻ gãy xương đòn của gã vệ sĩ trẻ. Lý Cường phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể cao lớn bị hất văng ra xa năm mét, va đập mạnh vào gốc thông cổ thụ rồi gục xuống bất tỉnh nhân sự dưới vũng bùn nhão.


"Lý Cường!" Vô Sát nghiến răng, lồng ngực gã co thắt đau nhói. Cơn đau từ ba chiếc xương sườn rạn nứt bên ngực phải dội lên dữ dội, khiến gã suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất. Vết thương bả vai phải rách rộng hơn, máu tươi loang lổ ướt sũng nửa thân trước chiếc áo sơ mi trắng.


Gã nhận ra một sự thật chiến thuật tàn nhẫn: Huyết Lang có tốc độ di chuyển quá nhanh và lối tấn công cận chiến dã thú cực kỳ linh hoạt. Trong địa hình rừng thông rộng lớn đầy sương mù này, những cái bẫy dây thẳng thông thường của gã hoàn toàn bị tốc độ zigzag của đối thủ hóa giải. Gã không thể đấu tay đôi trực diện với Huyết Lang khi cơ thể đang bị thương tích nặng nề và mất máu nhiều.


"Mình phải dụ gã vào một không gian hẹp, bằng phẳng hơn – nơi lối di chuyển zigzag của gã bị giới hạn hoàn toàn. Sàn gỗ hồ bơi vô cực chính là trận địa quyết đấu hoàn hảo nhất."


Vô Sát nhanh chóng đưa ra quyết định chiến thuật. Gã vác chiếc hộp vĩ cầm nhung đen nặng mười lăm kilôgam bằng tay trái dẻo dai, xoay người lao nhanh về phía lối thoát hiểm dẫn vào biệt thự chính.


"Chạy đi đâu!" Huyết Lang cười gằn điên cuồng, gã bám theo sát sau lưng Vô Sát như một bóng ma khát máu, bộ móng vuốt thép liên tục cào rách những thân cây thông dọc đường đi, để lại những vết cào dính độc tố màu đen bốc khói nhẹ dưới làn mưa bão.


Cơn đau từ ba chiếc xương sườn rạn nứt khiến mỗi bước chạy của Vô Sát như đi trên đinh nhọn. Gã phải gồng mình chịu đựng, mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng sau gọng kính mảnh đã bị lệch hoàn toàn. Lớp Áo giáp tơ nhện siêu nhẹ mặc lót trong bó chặt lấy lồng ngực gã, hạn chế tối đa sự di động của xương sườn nhưng cũng khiến gã cảm thấy ngột ngạt, thiếu oxy trầm trọng.


Trong tẩm cung lầu ba biệt thự Thẩm Gia, Thẩm Nhã Ca đột ngột thức giấc. Tiếng súng nổ cảnh cáo của Lý Cường trước đó dù bị tiếng sấm sét lấn át một phần nhưng vẫn lọt vào tai nàng tiểu thư tài phiệt nhạy bén. Cô ngồi dậy trên chiếc giường ngủ rộng lớn, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ xõa ngang vai.


Nhìn ra ngoài cửa sổ ban công kính cường lực, cô thấy toàn bộ đồi thông chìm trong bóng tối hoàn toàn, chỉ có những tia chớp rạch ngang trời để lộ vầng trăng máu mờ nhạt và những bóng đen đang di chuyển kịch liệt ngoài rừng thông.


"Anh Diệp..." Nhã Ca khẽ thì thầm, đôi mắt hạt dẻ thông tuệ co thắt lại đầy vẻ lo lắng. Trực giác sắc sảo của một nữ vương thương trường báo cho cô biết biệt thự đang bị tấn công, và gã cận vệ trưởng nghiêm túc của cô đang phải một mình đối đầu với tử thần ngoài kia để bảo vệ cô.


Cô nhanh chóng lấy chiếc điện thoại di động bảo mật từ bàn đầu giường, định gọi cho lực lượng cảnh sát quận Giang Nam, nhưng màn hình hiển thị trạng thái mất sóng hoàn toàn do thiết bị phá sóng liều cao của bang Huyết Ảnh gài sẵn ngoài trạm biến áp.


Nhã Ca không hề hoảng sợ gào khóc. Cô bước xuống giường, khoác chiếc áo choàng lụa satin màu sapphire mềm mại, tay trái đeo chiếc vòng ngọc bảo mệnh gia truyền của bà nội để lại, tay phải rút chiếc bình xịt hơi cay tẩm độc tê giấu dưới gối ngủ, rồi thong thả nhưng quyết đoán bước xuống cầu thang chính lầu một để tìm Vô Sát.


Cùng lúc đó, dưới sảnh chính lầu một biệt thự, cánh cửa hông đột ngột bị đẩy mạnh vào.


Diệp Vô Sát lao vào trong sảnh, cơ thể cao lớn lảo đảo va mạnh vào thành tủ gỗ cổ. Gã thở dốc dồn dập, tay trái vẫn giữ chặt chiếc hộp vĩ cầm nhung đen chứa vali da gia truyền bọc titan.


Ngay phía sau gã, một bóng đen to lớn xé toạc màn sương mưa, leaped thẳng qua bậc thềm ban công gỗ ngoài sảnh chính.


*Choảng! Thịch!*


Cánh cửa kính cường lực lớn của phòng khách chính bị bộ móng vuốt thép của Huyết Lang đập vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn kính cường lực bay tung tóe rực rỡ dưới ánh chớp rạch ngang trời.


Huyết Lang đứng sừng sững giữa khung cửa đổ nát, bộ đồ da đen bó sát dính đầy nước mưa bão dạt dào, bộ móng vuốt thép đặc chế tẩm độc tố rỉ nước đen lạnh lẽo dưới ánh trăng máu mờ nhạt rọi qua ban công ngoài vườn thông. Đôi mắt đỏ ngầu hung hãn như sói đói của gã khóa chặt vào bóng dáng Diệp Vô Sát đang đứng tựa lưng vào cột đá sảnh chính, trong khi từ phía cầu thang lầu hai, bóng dáng kiêu sa của Thẩm Nhã Ca trong tà váy lụa sapphire đang từ từ bước xuống dưới ánh chớp sáng lòa...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!