Hầm Rượu Bí Mật
Ánh nắng nhạt của buổi chiều tà rớt xuống vườn hoa hồng phía sau biệt thự Thẩm Gia, kéo dài những bóng râm loang lổ trên thảm cỏ dã yên. Tiếng gào khóc thảm thiết của Thẩm Nhã Doanh vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng tà váy lụa trắng đắt tiền dính đầy nước trà hồng sẫm màu của cô ta đã khuất sau dãy hành lang biệt thự từ lâu.
Thẩm Nhã Ca thong thả đặt tách trà sứ xương xuống đĩa. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của nàng tiểu thư tài phiệt khẽ quét qua đống đổ nát của bàn trà, rồi dừng lại trên bóng dáng cao lớn của Diệp Vô Sát đang quỳ một gối dưới đất. Chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen – vỏ bọc ngụy trang hoàn hảo cho chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng đúng mười lăm kilôgam – vẫn được gã ôm chặt bên sườn trái.
"Nhã Doanh, nếu chị còn tiếp tục la hét làm ồn ở vườn hoa của tôi, tôi sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư của Thẩm thị vào chuỗi spa của chị ngay lập tức."
Lời tuyên bố lạnh lùng, bá đạo trước đó của Nhã Ca vẫn còn vương lại trong không khí như một bản án chung thẩm dập tắt mọi ý định sa thải gã cận vệ trưởng của Nhã Doanh và Thẩm Minh. Nhã Ca đứng dậy, tà váy sapphire lướt nhẹ trên thảm cỏ xanh mướt. Cô bước đến bên Vô Sát, cúi người xuống, đôi bàn tay mềm mại ấm áp khẽ chạm vào bả vai phải của gã.
"Anh Diệp, anh lại dùng lực quá mạnh rồi phải không?" Giọng Nhã Ca dịu dàng nhưng mang theo sự xót xa không thể che giấu. "Vết sẹo cũ trên vai anh vẫn chưa lành hoàn toàn, ba chiếc xương sườn rạn nứt dưới lớp áo giáp này cũng đang nhói đau đúng không? Thẩm Minh đáng chết kia cố tình gạt chân anh, tôi đã nhìn thấy hết rồi. Từ nay về sau, anh không cần phải nhẫn nhịn đám người hợm hĩnh đó nữa."
Vô Sát khẽ run nhẹ dưới gọng kính mảnh tinh xảo. Lồng ngực gã co thắt lại, không chỉ vì cơn đau âm ỉ từ ba chiếc xương sườn rạn nứt dưới lớp Áo giáp tơ nhện siêu nhẹ, mà còn vì cảm giác tội lỗi nặng trĩu đang gặm nhấm tâm can. Gã giăng bẫy đổ trà nóng là để trừng phạt Nhã Doanh và Thẩm Minh, vậy mà Nhã Ca lại tự suy diễn thành gã vì bảo vệ cô mà cam chịu nhẫn nhục chịu chấn thương. Sự hiểu lầm ngọt ngào này giống như một sợi xích vô hình, ngày càng siết chặt lấy trái tim của gã sát thủ một sao.
"Tôi không sao, Thẩm tổng... Nhã Ca." Vô Sát khàn giọng, khó khăn lắm mới đổi được cách xưng hô theo ý cô. "Đây là bổn phận của cận vệ trưởng."
"Về phòng nghỉ ngơi đi." Nhã Ca khẽ mỉm cười, ánh mắt ngập tràn sự sủng ái tuyệt đối. "Tôi có việc phải bàn với Minh Thư ở văn phòng chủ tịch. Tối nay anh không cần túc trực tuần tra ngoài đồi thông đâu."
***
7 giờ tối. Trời đổ mưa lâm thâm, sương mù từ biển Giang Nam tràn vào đồi thông, bao phủ căn biệt thự trong một màn sương mờ ảo, lạnh lẽo.
Vô Sát ngồi cởi trần trên chiếc giường đơn trong phòng gác cận vệ trưởng. Gã khẽ nhíu mày khi nhìn vết thương bả vai phải đang rỉ máu nhẹ loang lổ trên lớp băng gạc trắng. Trận cận chiến bạo lực với mười một tên giang hồ băng Hắc Long tại khu ổ chuột để cứu em gái Diệp Linh chiều nay đã ép cơ vai và xương sườn của gã hoạt động quá công suất.
Gã vươn tay trái lấy lọ Huyết thanh kháng độc cơ bản do Đường Kính gửi đến từ ngăn bí mật của chiếc vali da bọc titan, nhỏ vài giọt lên vết thương để trung hòa tàn dư độc tố Huyết Liên còn sót lại. Cơn đau buốt như kim châm chạy dọc kinh mạch khiến trán gã lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, không phát ra một tiếng động nào. Gã biết, gã không có thời gian để yếu đuối. Thời hạn bốn mươi tám giờ của tối hậu thư từ Lục Vô Song đang đếm ngược từng giây. Mạng sống của Diệp Linh tại Viện tim quốc gia Giang Nam đang bị Hội Sát Thủ dùng làm con bài tẩy để ép gã phải ra tay kết liễu Nhã Ca.
*Cốc, cốc.*
Tiếng gõ cửa dứt khoát cắt đứt dòng suy nghĩ dằn vặt của Vô Sát. Gã nhanh chóng mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, cài lại cúc áo cẩn thận che giấu lớp giáp tơ nhện mặc lót trong, ghim chiếc Thẻ cận vệ độc quyền mạ vàng ròng lên ve áo vest đen rồi mới mở cửa.
Minh Thư đứng ngoài hành lang, gương mặt nghiêm túc đeo kính cận gọng đen hiện rõ vẻ lo lắng. Trên tay cô là chiếc cặp tài liệu da quen thuộc ôm chặt trước ngực.
"Anh Diệp," Minh Thư hạ thấp giọng, ánh mắt đa nghi khẽ quét qua căn phòng gác một lượt trước khi khóa chặt vào Vô Sát. "Tôi vừa nhận được báo cáo từ phòng IT tập đoàn. Tài liệu tài chính mật về bản thiết kế bộ sưu tập mới và hồ sơ thầu bến cảng Giang Nam lại bị rò rỉ ra ngoài. Kẻ đánh cắp đã sử dụng tài khoản hệ thống nhân sự cấp cao để truy cập trái phép lúc một giờ sáng nay."
Đồng tử Vô Sát co thắt lại sau gọng kính mảnh. Gã khẽ chỉnh lại cổ áo vest, giọng nói trầm thấp vô cảm: "Ý cô là có nội gián cấp cao trong biệt thự này?"
"Đúng vậy," Minh Thư gật đầu dứt khoát. "Hồ sơ thầu bến cảng là huyết mạch của Thẩm thị, nếu rơi vào tay Lâm Tuệ hay Thẩm Cao, tập đoàn sẽ sụp đổ hoàn toàn. Tôi đã rà soát danh sách những người có quyền truy cập hệ thống nhân sự đêm qua. Chỉ có ba người ở lại biệt thự lúc một giờ sáng có tài khoản này: Thẩm Minh, Lâm Mỹ Lệ, và... Trưởng phòng nhân sự Hà Tiến."
"Hà Tiến?" Vô Sát nhíu mày. Gã nhớ lại gương mặt trung niên hiền lành, luôn đeo kính cận và mặc sơ mi trắng chỉnh tề của gã trưởng phòng nhân sự. Chiều nay, khi nghe tin bến cảng có biến động lớn, nhịp thở của Hà Tiến đã nhanh hơn bình thường mười lăm phần trăm – một dấu hiệu sinh lý học của sự hoảng sợ mà thính giác vi thể của Vô Sát đã ghi nhận được.
"Nhã Ca biết chuyện này chưa?" Vô Sát hỏi.
"Thẩm tổng đang tiếp khách ở phòng khách chính," Minh Thư thở dài. "Tôi chưa muốn làm cô ấy hoảng loạn trước khi có bằng chứng xác thực. Anh Diệp, anh là cận vệ trưởng, tôi hy vọng anh có thể âm thầm điều tra chuyện này mà không làm kinh động đến Thẩm Cao."
"Tôi hiểu rồi. Cứ giao cho tôi." Vô Sát gật đầu dứt khoát.
***
11 giờ 30 phút đêm. Cả biệt thự Thẩm Gia chìm vào sự tĩnh lặng tịch mịch. Cơn mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt hơn, tiếng nước gõ rầm rập lên những tán lá thông tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp hoàn hảo để che giấu mọi hành tung.
Vô Sát bước ra khỏi phòng gác, tay trái xách theo chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen. Gã áp dụng **Kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh**, kiểm soát nhịp thở nông và đều đặn theo nhịp kim đồng hồ, tiếng bước chân hoàn toàn biến mất khi gã lướt qua những hành lang tối tăm của biệt thự. Gã di chuyển lắt léo qua các góc khuất camera an ninh theo Quy trình tuần tra Bát Quái mà gã đã cải tổ, tiến thẳng xuống tầng hầm biệt thự.
Nơi gã hướng tới là **Hầm rượu vang biệt thự Thẩm Gia** – một không gian rộng lớn lưu trữ hàng ngàn chai rượu cổ quý giá dưới lòng đất, nơi nhiệt độ luôn được giữ ở mức mười hai độ C cực kỳ lạnh buốt. Hầm rượu này nằm sát vách với **Mật thất dưới lòng đất Thẩm Gia** – nơi cất giữ các tài liệu gia tộc và di chúc cổ của cố chủ tịch Thẩm Quốc. Vô Sát suy đoán, nếu Hà Tiến muốn sao chép tài liệu mật mà không bị hệ thống IT chính phát hiện, gã bắt buộc phải sử dụng cổng kết nối phụ nối trực tiếp từ két sắt an ninh của mật thất đặt ngầm trong hầm rượu.
*Cạch.*
Vô Sát nhẹ nhàng lách qua cánh cửa gỗ sồi dày của hầm rượu vang. Luồng không khí lạnh buốt mười hai độ xộc thẳng vào mặt, khiến ba chiếc xương sườn rạn nứt của gã co rút lại đau nhức nhối. Gã nín thở, nép mình vào sau những kệ gỗ lớn chứa đầy những chai vang sẫm màu.
Dưới ánh sáng mờ nhạt, lạnh lẽo phát ra từ màn hình chiếc máy tính bảng quân sự ở góc hầm rượu, một bóng người đang lén lút đứng cúi khom lưng trước một hộc tủ sắt giấu sau bức tường gạch cổ.
Gương mặt trung niên hiền lành của Trưởng phòng nhân sự Hà Tiến lúc này đầy vẻ căng thẳng, mồ hôi hột chảy dài trên trán gã dưới cái lạnh mười hai độ. Ngón tay gã run rẩy cắm chiếc USB chứa phần mềm sao chép dữ liệu nhanh vào cổng kết nối phụ của két sắt mật Thẩm Gia. Trên màn hình máy tính bảng, thanh tiến trình sao chép tài liệu tài chính mật đang chạy đến mức chín mươi phần trăm.
"Thẩm Cao... ông phải chuyển nốt mười tỷ còn lại vào tài khoản của tôi ngay đêm nay..." Hà Tiến thì thầm qua chiếc tai nghe bluetooth, giọng nói run rẩy vì sợ hãi nhưng ngập tràn sự tham lam. "Tôi đã sao chép được toàn bộ hồ sơ thầu bến cảng và bản thiết kế mới rồi. Tôi sẽ giao cho người của ông ở cảng bến..."
Đôi mắt Vô Sát sau gọng kính mảnh lạnh băng như lưỡi dao cạo. Sát ý của một sát thủ chuyên nghiệp đột ngột thức tỉnh trong lòng gã. Tên nội gián này chính là kẻ đã bán đứng Nhã Ca, bán đứng lịch trình di chuyển của cô khiến cô liên tục bị ám sát hụt, và gián tiếp đẩy em gái Diệp Linh của gã vào vòng nguy hiểm.
Vô Sát âm thầm áp sát từ sau lưng Hà Tiến, di chuyển không phát ra một tiếng động nhỏ nhất nào trên nền gạch ẩm ướt. Khoảng cách thu hẹp dần. Năm mét. Ba mét. Một mét.
Ngay khi thanh tiến trình trên màn hình máy tính bảng chạm mốc chín mươi chín phần trăm, Hà Tiến bất ngờ rùng mình một cái do bản năng sinh tồn của con người cảnh báo. Gã đột ngột quay đầu lại.
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Trước khi Hà Tiến kịp nhìn rõ bóng đen cao lớn đang bao trùm lấy mình, bàn tay trái dẻo dai của Vô Sát đã đưa ra như một gọng kìm thép, bịt chặt lấy miệng gã nội gián, chặn đứng mọi tiếng hét báo động trong cổ họng gã. Cùng lúc đó, Vô Sát vung tay phải, kẹp giữa hai ngón tay là một cây kim bạc siêu nhỏ giấu dưới cổ tay áo vest đen.
*Phập!*
Vô Sát châm mạnh cây kim bạc chứa độc tố gây tê nhẹ vào huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai trái của Hà Tiến, rồi tiếp tục đâm sâu vào huyệt Phong Trì sau gáy gã.
**Châm Cứu Tê Liệt** phát động.
Cơ thể vạm vỡ của Hà Tiến lập tức cứng đờ như một pho tượng đá. Toàn bộ hệ thống cơ bắp và thần kinh vận động của gã bị tê liệt hoàn toàn trong vòng một tích tắc, khiến gã không thể cử động dù chỉ là một ngón tay, cũng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vô vọng trong cổ họng.
Hà Tiến trợn tròn hai mắt đầy kinh hoàng nhìn gã cận vệ trưởng lịch lãm của Thẩm Gia đang đứng sừng sững trước mặt mình. Ánh mắt của Vô Sát lúc này không còn vẻ vụng về, may mắn thường ngày, mà là ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng tột cùng của một kẻ đứng đầu thế giới ngầm – ánh mắt của một sát thủ thực sự.
"Hà Tiến," Vô Sát ghé sát tai gã nội gián, giọng nói trầm thấp lạnh ngắt như băng tuyết dưới hầm rượu vang. "Gã ngụy quân tử đeo kính cận như ngươi thật biết cách diễn kịch. Ngươi nghĩ Thẩm Cao sẽ cứu được ngươi sao?"
Vô Sát dùng tay trái rút phăng chiếc USB sao chép dữ liệu ra khỏi két sắt mật, cất vào túi quần vest đen dính máu cũ của mình. Gã khẽ buông tay ra, cơ thể tê liệt của Hà Tiến đổ sụp xuống sàn gạch lạnh buốt như một khúc gỗ mục, hai mắt vẫn trợn trừng đầy sợ hãi.
Hà Tiến cố gắng dùng ngón tay phải đang giấu trong túi áo khoác để bóp cò chiếc bình xịt hơi cay tự vệ, nhưng hệ thống dây thần kinh vận động từ vai gáy xuống bàn tay đã bị ba cây kim bạc của Vô Sát khóa chặt hoàn toàn. Gã không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.
"Tôi... tôi chỉ làm theo lệnh..." Hà Tiến cố gắng mấp máy môi, khó khăn lắm mới phát ra được những âm thanh đứt quãng, run rẩy qua kẽ răng tê cứng. "Thẩm Cao... ông ta nắm giữ mạng sống của gia đình tôi... ông ta ép tôi phải làm..."
"Ta không quan tâm đến lý do của ngươi," Vô Sát lạnh lùng nói, tay gã khẽ lật chiếc Vali da gia truyền bọc titan đặt trên bàn gỗ mahogany bên cạnh. Gã lấy ra một cây kim châm độc lông vũ dài mười centimet, gí sát vào nhãn cầu của Hà Tiến. "Nói. Thẩm Cao đã giao dịch những gì với bang Huyết Ảnh? Bản hợp đồng ám sát Nhã Ca trị giá năm mươi tỷ kia, kẻ nào trong Hội Sát Thủ đang trực tiếp điều hành?"
Gương mặt Hà Tiến xám ngoét không còn một giọt máu. Sự đau đớn buốt nhói từ các huyệt đạo bị găm kim bạc bắt đầu phát tác, lan tỏa khắp hệ thần kinh khiến gã run rẩy kịch liệt dưới nền đất lạnh.
"Tôi không biết... tôi thực sự không biết về Hội Sát Thủ..." Hà Tiến khóc không ra nước mắt, giọng nói run rẩy tột cùng. "Thẩm Cao chỉ liên lạc với một gã tên K... Gã K đó là người trung gian... Nhưng... nhưng đêm nay... ông ta không cần tôi nữa..."
"Ý ngươi là sao?" Vô Sát nheo mắt, sát khí bùng lên.
"Thẩm Cao... ông ta đã biết Nhã Ca nghi ngờ tôi..." Hà Tiến lắp bắp, nước mắt nước mũi chảy dài vì hoảng sợ trước mũi kim độc đang ở sát mắt mình. "Ông ta đã thuê bang Huyết Ảnh... phái Huyết Lang... đệ nhất cao thủ tàn bạo của chúng đến biệt thự đêm nay... Huyết Lang là sát thủ bốn sao... gã sẽ không cần tài liệu mật... gã đến để giết sạch tất cả... giết cả tôi và Nhã Ca..."
Đồng tử Vô Sát co thắt lại dữ dội.
Huyết Lang! Đệ nhất cao thủ dùng vuốt độc của bang Huyết Ảnh, gã sát thủ bốn sao tàn bạo khét tiếng thế giới ngầm Giang Nam đã đến biệt thự đêm nay!
Ngay trong tích tắc Vô Sát định hỏi thêm thông tin, một tiếng *xoạch* cơ học cực lớn vang lên từ phía hệ thống điện tổng của dinh thự.
*Bụp!*
Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của hầm rượu vang vụt tắt hoàn toàn. Màn hình máy tính bảng quân sự của Hà Tiến tối đen như mực. Tiếng động cơ rì rầm của hệ thống làm mát hầm rượu đột ngột dừng lại, trả lại sự im lặng tịch mịch đến rợn người.
Cả căn hầm rượu vang chìm vào bóng tối hoàn toàn, lạnh lẽo và nghẹt thở dưới cơn mưa bão đang gào rú dữ dội ngoài đồi thông biệt thự Thẩm Gia. Hệ thống điện dự phòng và camera an ninh đã bị kẻ phản bội cắt đứt hoàn toàn.
Đêm Trăng Máu đã bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!