Nhạc nềnHesitation

Trà Xanh Hào Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên đồi thông ngoại ô Giang Nam Thành vẫn chưa tan hẳn, giăng một màn lụa trắng ẩm ướt lên những vách kính cường lực của Dinh thự Thẩm Gia.


Trong phòng gác của Cận vệ trưởng, Diệp Vô Sát đứng trước tấm gương lớn, khẽ nhíu mày khi cài lại chiếc cúc áo sơ mi trắng phẳng phiu. Dưới lớp vải lụa cao cấp, chiếc Áo giáp tơ nhện siêu nhẹ ôm khít lấy lồng ngực gã, siết chặt ba chiếc xương sườn bị rạn nứt bên sườn phải. Mỗi cử động nhỏ, dù chỉ là nâng cánh tay để chỉnh lại gọng kính mảnh tinh xảo, cũng gửi đến một luồng đau buốt âm ỉ chạy dọc sống lưng. Khớp vai phải của gã – nơi bị mảnh kính cường lực găm sâu đêm trước – vẫn còn cứng đờ, nhắc nhở gã về cái giá của việc làm người hùng bất đắc dĩ.


"Mở cổng ngầm, trì hoãn kết quả phân tích thêm hai mươi tư giờ."


Tin nhắn phản hồi từ gã kỹ sư cơ khí Lục Phong trên chiếc điện thoại bảo mật khiến Vô Sát khẽ thở phào. Sự cố chập điện phòng thí nghiệm đêm qua do Lục Phong can thiệp từ xa đã tạm thời giữ an toàn cho mẫu máu nhiễm độc Huyết Liên của gã khỏi sự rà quét của bác sĩ Hạ Vy. Nhưng gã biết, thời gian của gã không còn nhiều. Tối hậu thư của Lục Vô Song vẫn đang đếm ngược từng giờ, đe dọa trực tiếp đến tính mạng của em gái Diệp Linh tại Viện tim quốc gia.


Gã khẽ thở dài, tay trái xách theo chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen nặng đúng mười lăm kilôgam – vỏ bọc ngụy trang hoàn hảo cho chiếc Vali da ám sát gia truyền đã được bọc titan. Ghim chiếc Thẻ cận vệ độc quyền mạ vàng ròng lên ve áo vest, Vô Sát đẩy cửa bước ra hành lang. Gã cần phải dọn dẹp nốt rắc rối mang tên Vương Bách trước khi buổi tiệc trà chiều nay bắt đầu.


Thế nhưng, ngay khi gã vừa bước xuống sảnh chính, một bầu không khí căng thẳng đã bao trùm lấy không gian căn biệt thự.


Vương Bách – phó cận vệ trưởng, người vừa được đội tuần tra giải cứu khỏi bãi keo dính công nghiệp ngoài rừng thông sau một đêm buốt giá – đang đứng thẳng lưng trước bàn làm việc của Thẩm Nhã Ca. Gương mặt gã cựu đặc nhiệm xám ngoét vì lạnh và nhục nhã, hai ống quần tây dính bết những lá thông khô và vệt keo xám xịt. Trên tay gã là chiếc máy tính bảng quân sự, hiển thị rõ ràng sơ đồ quét camera an ninh biệt thự.


"Thẩm tổng! Cô phải tin tôi!" Giọng Vương Bách khản đặc nhưng run lên vì phẫn nộ. "Tên Diệp Vô Sát này cố tình thay đổi Quy trình tuần tra Bát Quái để tạo ra một khoảng trống mù camera rộng hơn mười mét hướng thẳng từ rừng thông vào ban công tẩm cung của cô! Đây không phải sơ suất, đây là hành vi mở đường cho sát thủ đột nhập! Hắn chính là nội gián!"


Thẩm Nhã Ca ngồi trên chiếc ghế bành bọc da thuộc, tà váy công sở màu sapphire lướt nhẹ trên sàn. Cô khẽ nâng tách trà nhài nóng lên, đôi mắt hạt dẻ thông tuệ khẽ quét qua chiếc máy tính bảng của Vương Bách, rồi dừng lại ở bóng dáng cao lớn của Vô Sát vừa bước xuống cầu thang.


"Nội gián?" Nhã Ca khẽ mỉm cười, một nụ cười ngọt ngào nhưng ngập tràn sự kiêu hãnh và sủng ái dành riêng cho gã cận vệ trưởng của mình. Cô đứng dậy, bước đến bên Vô Sát, ngón tay mềm mại khẽ chỉnh lại chiếc Huy hiệu Rồng Vàng trên ve áo gã, hoàn toàn lờ đi sự hiện diện của Vương Bách. "Vương phó cận vệ, cậu tự nhận mình là cựu đặc nhiệm tinh nhuệ, nhưng đầu óc của cậu lại quá nông cạn để hiểu được đại trí tuệ của anh Diệp."


"Thẩm tổng... cô nói cái gì?" Vương Bách sững sờ.


"Anh Diệp cố ý để lại khoảng trống mù đó," Nhã Ca nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh sự tự suy diễn lãng mạn hóa tột độ. "Đó là chiến thuật 'Dụ địch vào sâu' của anh ấy. Bằng cách tạo ra một lối đi trống trải giả vờ, anh ấy sẽ dụ những kẻ ám sát thực sự bước vào đồi thông phía Tây – nơi anh ấy đã giăng sẵn trận địa phòng thủ dã chiến. Đêm qua, nếu không có trận địa của anh ấy, làm sao chúng ta bắt sống được sát thủ dùng độc trùng? Còn cậu, cậu lại tự ý rời bỏ vị trí tuần tra để mò vào đó làm hỏng kế hoạch, tự giẫm vào bẫy keo diệt rắn rết của anh ấy rồi đổ lỗi?"


Nhã Ca lạnh lùng quay lại, giọng nói mang theo uy thế nữ vương tài phiệt không thể chối từ: "Vương Bách, vì hành vi tự ý hành động và bôi nhọ cấp trên, tôi phạt cậu đình chỉ công tác một tuần, viết bản kiểm điểm sâu sắc gửi cho anh Diệp. Nếu còn tái phạm, hãy tự nộp đơn xin việc ở nơi khác."


"Thẩm tổng...!" Vương Bách uất ức đến mức run rẩy, nhưng trước tấm Thẻ cận vệ độc quyền lấp lánh trên ngực Vô Sát và ánh mắt lạnh lùng của Nhã Ca, gã chỉ biết cúi đầu lùi lại, lòng ngập tràn hận thù.


Vô Sát đứng im lặng sau lưng Nhã Ca, khóe mắt khẽ giật nhẹ dưới gọng kính mảnh. Gã chỉ muốn tạo ra một khoảng trống mù camera để tiện bề lén lút lẻn ra ngoài đặt bẫy ám sát cô, vậy mà qua bộ não thiên tài tự suy diễn của nàng tiểu thư này, gã lại biến thành một bậc thầy chiến thuật dùng binh như thần. Sự sỉ nhục nghề nghiệp này khiến gã sát thủ một sao chỉ biết câm nín dằn vặt.


***


2 giờ chiều. Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều mùa thu xuyên qua những tán thông, rọi xuống vườn hoa hồng rực rỡ phía sau biệt thự Thẩm Gia, nơi đang diễn ra buổi tiệc trà thượng lưu do Thẩm Nhã Doanh – chị họ của Nhã Ca – tổ chức.


Nhã Doanh mặc một chiếc váy đầm lụa trắng đắt tiền bó sát cơ thể, gương mặt trang điểm sắc sảo đầy vẻ kiêu kỳ. Ngồi quanh chiếc bàn dài phủ khăn ren trắng là nhóm tiểu thư quý tộc sành điệu nhất Giang Nam Thành, cùng với Thẩm Minh – gã công tử bột ăn tàn phá hại vừa bị Nhã Ca tước quyền hạn lâm thời tại tập đoàn.


"Nhã Ca, cô thật là biết cách chọn cận vệ," Nhã Doanh khẽ nâng chiếc tách sứ xương mạ vàng, liếc nhìn Vô Sát đang đứng sừng sững như một pho tượng đen lịch lãm sau lưng Nhã Ca, tay trái vẫn xách chiếc hộp vĩ cầm nhung đen. "Trông thì cao ráo bảnh bao đấy, nhưng một gã cận vệ quèn xuất thân từ khu ổ chuột nghèo nàn thì làm sao hiểu được lễ nghi của giới thượng lưu? Đứng ở đây chỉ làm hỏng bầu không khí thanh lịch của buổi tiệc."


"Đúng vậy, chị Nhã Doanh," Thẩm Minh ngồi bên cạnh hùa theo, đôi mắt híp đầy đố kỵ nhìn chằm chằm vào chiếc Huy hiệu Rồng Vàng trên ngực áo Vô Sát. "Gã này ngoài việc có chút may mắn và biết đánh đấm thô bạo ra thì chẳng khác gì một tên đầy tớ thô kệch. Nhã Ca đeo chiếc huy hiệu rồng vàng của ông nội cho hắn, đúng là một sự sỉ nhục đối với gia tộc."


Nhóm tiểu thư quý tộc xung quanh khẽ che miệng cười khúc khích, những ánh mắt khinh miệt và chế giễu đổ dồn về phía Vô Sát.


Nhã Ca đặt mạnh tách trà xuống đĩa sứ, tạo ra một tiếng *cạch* sắc lẹm. Đôi mắt hạt dẻ của cô lạnh băng, sát khí của một nữ chủ tịch tài phiệt lập tức khiến tiếng cười của đám trà xanh im bặt. Cô định đứng dậy vả mặt hai kẻ hợm hĩnh này bằng quyền lực tài chính của mình, nhưng ngay lúc đó, một bàn tay trái dẻo dai, ấm áp của Vô Sát đã khẽ đặt lên bả vai cô, nhẹ nhàng ấn cô ngồi xuống.


Theo *Quy tắc Cận vệ Thẩm Gia*, Vô Sát bắt buộc phải ở cạnh cô trong bán kính hai mét và không được phép để chủ nhân của mình rơi vào những cuộc tranh chấp gia tộc vô nghĩa làm tổn hại đến hình ảnh công chúng.


"Nhã Ca, hãy để tôi phục vụ họ," Vô Sát cúi đầu, giọng nói trầm thấp vô cảm vang lên bên tai cô. "Đây là bổn phận của cận vệ trưởng."


Nhã Doanh thấy vậy liền đắc ý, cô ta chỉ ngón tay sơn móng đỏ chót về phía chiếc khay bạc lớn đặt trên bàn phụ cách đó không xa, nơi chứa một chiếc ấm trà bằng sứ nặng nề chứa đầy nước sôi và hàng chục chiếc tách thủy tinh dày.


"Được thôi, nếu đã biết điều như vậy thì gã cận vệ quèn kia, mau đi bê khay trà nóng qua đây phục vụ chúng tôi," Nhã Doanh ra lệnh với giọng điệu sai bảo một con gia nô nghèo hèn. "Nhớ là phải bê bằng hai tay cho cẩn thận, nước trà này là hồng trà thượng hạng nhập khẩu từ Anh, cực kỳ nóng đấy."


Vô Sát lầm lì bước tới bàn phụ. Khớp vai phải của gã nhói lên một cơn đau buốt khi gã khẽ cử động, và ba chiếc xương sườn rạn nứt dưới lớp áo giáp tơ nhện như đang gào thét. Gã biết, nếu gã dùng cả hai tay để bê chiếc khay nặng nề kia, vết thương bả vai phải sẽ bị rách rộng ra và rỉ máu tươi loang lổ áo sơ mi trắng.


Vì vậy, gã quyết định chỉ dùng bàn tay trái dẻo dai của mình để nâng chiếc khay bạc nặng gần mười kilôgam lên, bước đi với phong thái điềm tĩnh nhưng có phần hơi khập khiễng nhẹ để ngụy trang cho chấn thương xương sườn.


Thẩm Minh đứng dậy, giả vờ đi ngang qua đường đi của Vô Sát để lấy thêm bánh ngọt. Đôi mắt gã công tử bột lóe lên tia sáng hèn hạ. Gã lén thò chân phải ra, cố tình gạt mạnh vào cổ chân của Vô Sát khi gã cận vệ trưởng chuẩn bị bước qua góc bàn trà.


"Để xem mày làm đổ nước sôi lên người chị tao thì Nhã Ca có bảo vệ nổi mày nữa không!" Thẩm Minh cười thầm trong lòng.


Nhưng gã hoàn toàn không biết rằng, mọi chuyển động nhỏ nhất của gã đều đã nằm trong tầm kiểm soát của Vô Sát. Thính giác vi thể nhạy bén của gã sát thủ đã nghe thấy tiếng vải quần tây của Thẩm Minh ma sát khi gã dịch chuyển chân từ khoảng cách hai mét.


Vô Sát không né tránh một cách nhanh nhẹn và đẹp mắt – điều đó sẽ làm lộ thân thủ phi thường của một sát thủ năm sao. Thay vào đó, gã quyết định kích hoạt kỹ năng **Giả Vờ Vụng Về**.


Ngay khi mũi giày của gã chạm vào chân của Thẩm Minh, Vô Sát chủ động buông lỏng cơ đùi trái, để cơ thể cao lớn một mét mươi hai của mình đổ sụp về phía trước như một gã vụng về bị trượt chân thực sự. Nhưng trong khoảnh khắc cơ thể rơi xuống, gã áp dụng kỹ thuật **Mượn lực phản chấn** cực kỳ tinh vi.


Gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực rơi tự do vào gót chân trái, dẫm mạnh xuống mu bàn chân của Thẩm Minh với một lực ép cơ học lên tới tám mươi kilôgam.


*Rắc!*


"Á!!!"


Một tiếng hét thảm khốc vang lên từ miệng Thẩm Minh. Lực phản chấn cực mạnh từ gót chân Vô Sát truyền thẳng vào cổ chân gã công tử bột, khiến gã hoàn toàn mất thăng bằng, cơ thể béo mập bay ngược ra sau như một bao tải rách, rơi tự do và cắm thẳng mặt vào bụi hoa hồng rực rỡ đầy gai nhọn hoắt bên cạnh sảnh tiệc.


Cùng lúc đó, chiếc khay bạc lớn trên tay trái của Vô Sát nghiêng đi một góc bốn mươi lăm độ hoàn hảo theo quỹ đạo parabol vật lý được gã tính toán chính xác đến từng milimet.


Chiếc ấm sứ chứa đầy hồng trà sôi sùng sục bay ra khỏi khay, nắp ấm văng ra ngoài. Dưới tác động của lực quán tính, toàn bộ dòng nước trà màu đỏ sẫm nóng bỏng bắn ra ngoài, tạo thành một dải nước nóng rực bay thẳng về phía Thẩm Nhã Doanh đang ngồi kiêu kỳ trên ghế.


*Xoạt! Ào!*


"Áaaaa!!! Nóng quá!!!"


Tiếng thét chói tai của Thẩm Nhã Doanh vang dội khắp khu vườn đồi thông. Toàn bộ dòng nước trà nóng bỏng dội thẳng từ ngực xuống đùi cô ta, thấm đẫm chiếc váy lụa trắng đắt tiền, biến nó thành một đống vải màu nâu sẫm nhăn nhúm dính chặt vào da thịt. Những chiếc tách thủy tinh dày trên khay rơi xuống mặt bàn đá, vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh vụn lấp lánh bắn tung tóe lên người nhóm tiểu thư quý tộc xung quanh, khiến họ hoảng sợ gào khóc bỏ chạy hỗn loạn.


*Bịch.*


Vô Sát ngã quỵ một gối xuống thảm cỏ một cách vô cùng "vụng về", tay trái gã chống xuống đất để bảo vệ ba chiếc xương sườn rạn nứt khỏi va chạm mạnh. Chiếc hộp vĩ cầm nhung đen giấu vali da gia truyền vẫn được gã giữ chặt an toàn bên sườn trái. Gã ngẩng khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng lên, cặp kính gọng mảnh hơi lệch đi, biểu cảm trên mặt là sự hối lỗi và hoang mang vô cùng chân thật.


"Tôi vô cùng xin lỗi," Vô Sát khàn giọng nói, giọng điệu đều đặn không chút cảm xúc cực ngầu. "Tôi bị trượt chân do lá thông quá trơn. Tôi không cố ý làm đổ trà lên người tiểu thư Nhã Doanh."


Nhã Doanh đứng bật dậy, cơ thể cô ta run rẩy kịch liệt vì nóng và nhục nhã. Làn da cổ trắng ngần của cô ta bắt đầu ửng đỏ lên vì bỏng nhẹ, chiếc váy hiệu trị giá hàng trăm triệu đồng hoàn toàn bị hủy hoại. Cô ta nhìn Thẩm Minh đang giãy giụa khóc lóc trong bụi hoa hồng đầy gai nhọn, rồi trừng trừng nhìn Vô Sát với đôi mắt hằn học đầy sát khí.


"Đồ cận vệ quèn ăn hại! Đồ vụng về nghèo hèn!" Nhã Doanh gào khóc nức nở, tiếng hét của cô ta xé toạc bầu không khí yên tĩnh của đồi thông biệt thự. "Nhã Ca! Cô nhìn gã cận vệ trưởng yêu quý của cô xem! Hắn cố tình mưu sát chị họ cô và em trai cô! Cô phải sa thải ngay gã ăn hại này lập tức, tống hắn vào tù cho tôi!"


Nhã Ca không hề vội vàng đứng dậy. Cô thong thả nâng tách trà của mình lên nhấp một ngụm, ánh mắt hạt dẻ thông tuệ nhìn thẳng vào Thẩm Nhã Doanh đang điên cuồng gào thét, đôi môi hồng khẽ cong lên một vệt cười lạnh lùng đầy bảo bọc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!