Nhạc nềnHesitation

Cận Vệ Độc Quyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh lờ mờ rọi qua màn sương mù dày đặc đang bao phủ khắp đồi thông ngoại ô Giang Nam Thành. Những hạt mưa bão cuối cùng của đêm qua vẫn còn đọng lại trên những lá thông kim sắc nhọn, thỉnh thoảng lại rơi tí tách xuống nền đất ẩm ướt.


Trong không gian mờ ảo của tẩm cung biệt thự Thẩm Gia, Diệp Vô Sát lặng lẽ khép lại cánh cửa sổ sát đất của phòng gác cận vệ trưởng. Gã vừa trở về từ tiệm cơ khí của Lục Phong ở khu ổ chuột ven sông. Dưới lớp áo sơ mi trắng phẳng phiu, phẳng lặng không một nếp nhăn, Vô Sát đang mặc chiếc Áo giáp tơ nhện siêu nhẹ – trang bị bảo mệnh mới nhất mà Lục Phong vừa dệt xong. Mỗi khi gã hít thở, ba chiếc xương sườn bị rạn nứt bên ngực phải lại nhói lên một cơn đau buốt âm ỉ, như một lời nhắc nhở lạnh lẽo về sức tàn phá của vụ nổ bến cảng ngày hôm qua. Khớp vai phải của gã, nơi bị mảnh kính cường lực găm sâu, vẫn còn cứng đờ và nhức nhối dưới lớp băng gạc y tế trắng muốt.


Nhưng Vô Sát không để lộ một tia dao động nào trên gương mặt góc cạnh lạnh lùng của mình. Gã khẽ chỉnh lại gọng kính mảnh tinh xảo, tay trái xách theo chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen – vỏ bọc hoàn hảo ngụy trang cho chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng đúng 15kg vừa được gia cố vách ngăn bằng hợp kim Titan siêu nhẹ.


"Anh đã về rồi."


Một giọng nói thanh tao, mang theo uy thế lạnh lùng nhưng ngập tràn sự ngọt ngào quen thuộc vang lên từ phía chiếc ghế bành bọc da thuộc cổ điển đặt cạnh lò sưởi. Thẩm Nhã Ca đang ngồi đó. Cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu sapphire mềm mại, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ xõa ngang vai, tỏa ra hương nước hoa nhài thanh khiết trộn lẫn mùi gỗ thông ẩm ướt. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của nàng tiểu thư tài phiệt khẽ quét qua dáng người cao lớn một mét tám mươi hai của Vô Sát, dừng lại ở vệt nước sương mờ nhạt bám trên vai áo măng tô đen của gã.


"Báo cáo Thẩm tổng, tôi đã giải quyết xong việc riêng ở quê," Vô Sát cứng nhắc cúi đầu, giọng nói trầm thấp không chút cảm xúc giả vờ như một cỗ máy bảo an chuyên nghiệp. "Tôi đã trở về đúng hẹn trước bình minh."


Nhã Ca không đứng dậy, cô chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi môi hồng cong lên một vệt cười ngọt ngào đầy sủng ái. Sự thấu cảm sâu sắc từ sâu trong tiềm thức giúp cô nhìn thấu vẻ mệt mỏi và dằn vặt đang giấu sau cặp kính cận của gã cận vệ. Cô biết gã vừa trải qua một đêm giông bão để giải quyết vụ đòi nợ của gia đình tại khu ổ chuột, và cô càng trân trọng sự trung thành tuyệt đối của gã khi gã vẫn kiên quyết quay về bảo vệ cô đúng giờ.


"Tôi đã bảo anh bao nhiêu lần rồi, khi chỉ có hai người, hãy gọi tôi là Nhã Ca," cô dịu dàng trách móc, tay khẽ đẩy một chiếc hộp gỗ mun nhỏ tinh xảo đặt trên bàn trà về phía gã. "Anh đã xả thân cứu tôi khỏi vụ nổ container bến cảng, lại một mình chắn mảnh kính vỡ cho tôi ở ban công tầng thượng. Hội đồng quản trị cũ của Thẩm Thị – đặc biệt là người chú Thẩm Cao của tôi – đang tìm mọi cách vu khống và hạn chế quyền hạn của anh trong biệt thự này. Nhưng tôi tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai chạm vào người đàn ông của mình."


Nhã Ca đứng dậy, tà váy lụa sapphire lướt nhẹ trên thảm len dày. Cô bước đến sát trước mặt Vô Sát, khoảng cách gần đến mức gã có thể ngửi thấy hơi thở ấm áp mang hương nhài của cô. Nhã Ca mở chiếc hộp gỗ mun, lấy ra một tấm thẻ kim loại mạ vàng ròng nguyên chất lấp lánh dưới ánh sáng bình minh. Trên mặt thẻ có chạm khắc tinh xảo hình biểu tượng rồng vàng của Thẩm gia, đi kèm với chữ ký tay sắc sảo bằng mực đen của chính cô.


"Đây là Thẻ cận vệ độc quyền tối cao của Thẩm Gia," Nhã Ca ghim tấm thẻ vàng vào túi ngực áo vest của Vô Sát, ngón tay mềm mại của cô khẽ miết nhẹ qua lớp vải sơ mi phẳng phiu, vô tình chạm vào lồng ngực rắn chắc của gã. "Tấm thẻ này cho phép anh toàn quyền điều động 50 vệ sĩ chuyên nghiệp của Công ty bảo an Thẩm Thị, có quyền tiếp cận mọi khu vực cấm của tập đoàn và biệt thự mà không cần thông qua ban giám đốc an ninh cũ. Từ hôm nay, anh chính là Đệ nhất Cận vệ trưởng độc quyền của tôi. Hãy dùng quyền lực này để tái cơ cấu lại toàn bộ hệ thống an ninh, quét sạch những kẻ phản bội nội bộ."


Nhìn tấm thẻ vàng ròng lấp lánh trên ngực áo, trái tim lạnh lùng của gã sát thủ một sao đột ngột lỡ mất một nhịp. Sự mỉa mai ngọt ngào của định mệnh một lần nữa vây hãm gã: gã đang nắm giữ tấm thẻ an ninh tối cao của chính mục tiêu mà gã được thuê để ám sát với giá 50 tỷ đồng. Lòng biết ơn trĩu nặng trước sự bảo bọc bá đạo của Nhã Ca dâng lên, bóp nghẹt ý chí sát thủ cuối cùng của gã.


"Cảm ơn sự tin tưởng của Thẩm tổng... à, Nhã Ca. Tôi sẽ không làm cô thất vọng," Vô Sát khàn giọng nói, gã khẽ lùi lại nửa bước để giấu đi sự bối rối đang lan nhanh trên gò má góc cạnh của mình.


***


8 giờ sáng. Phòng tập thể lực biệt thự Thẩm Gia lộng lẫy và hiện đại chìm vào một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Năm mươi vệ sĩ chuyên nghiệp của đội bảo an cũ đang đứng dàn hàng ngang thẳng tắp, tất cả đều mặc suit đen chỉnh tề, nhưng ánh mắt của họ lại đổ dồn về phía Diệp Vô Sát với sự nghi ngờ và chống đối ngầm.


Đứng đầu nhóm vệ sĩ cũ là Vương Bách – phó cận vệ trưởng, một cựu lính đặc nhiệm tinh nhuệ xuất thân từ lực lượng chống khủng bố. Vương Bách có dáng người chuẩn quân đội, mái tóc cắt cua sát da đầu và ánh mắt sắc bén như chim ưng. Gã luôn mang theo bộ đàm và khẩu súng ngắn phòng vệ bên hông, phong thái kỷ luật cứng nhắc. Vương Bách cực kỳ không phục việc một gã thanh niên cao gầy, đeo kính cận gọng mảnh và trông có vẻ thư sinh như Vô Sát lại đột ngột được bổ nhiệm làm Cận vệ trưởng tối cao chỉ sau vài vụ "may mắn" cứu mạng tiểu thư.


"Cận vệ trưởng Diệp," Vương Bách bước lên một bước, giọng nói trầm hùng mang theo sự khiêu khích rõ rệt vang vọng khắp phòng tập. "Chúng tôi thừa nhận anh có vận may rất tốt tại bến cảng và ban công tầng thượng. Nhưng an ninh của dinh thự Thẩm Gia là một hệ thống khoa học nghiêm ngặt được vận hành theo giáo trình quân đội, chứ không thể dựa vào sự may mắn ngẫu nhiên. Việc anh đột ngột thay đổi toàn bộ lịch trình tuần tra cũ của chúng tôi là một quyết định thiếu chuyên nghiệp, có thể tạo ra những lỗ hổng an ninh chết người."


Vô Sát đứng sừng sững ở rìa sàn đấu võ thuật, hai tay gã buông thõng tự nhiên, gương mặt góc cạnh không một chút biểu cảm trước lời khiêu khích của Vương Bách. Gã khẽ rút tấm Thẻ cận vệ độc quyền mạ vàng ròng từ túi ngực ra, giơ lên trước mặt toàn bộ đội ngũ vệ sĩ.


"Tấm thẻ này là mệnh lệnh tối cao của Thẩm tổng," Vô Sát nhàn nhạt nói, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một uy thế áp đảo lạnh lẽo khiến toàn bộ phòng tập lập tức im bặt. "Từ hôm nay, bất kỳ ai thắc mắc về quyết định của tôi đều có thể nộp đơn xin nghỉ việc lập tức. Công ty bảo an Thẩm Thị không cần những kẻ chỉ biết làm việc theo giáo trình cũ kỹ khi kẻ thù đang sử dụng những thủ đoạn ám sát công nghệ cao."


Vương Bách nghiến răng, cơ hàm gã bấu chặt lại dưới sự sỉ nhục của Vô Sát. Gã muốn lao lên thách đấu võ thuật như cựu cận vệ trưởng Trần Thiết đã làm ngày hôm qua, nhưng gã biết Trần Thiết đã bị Vô Sát hạ đo ván chỉ bằng một chiêu mượn lực phản chấn tàn nhẫn. Vương Bách là kẻ đa nghi và lý trí, gã quyết định giữ im lặng để tìm kiếm sơ hở thực tế của Vô Sát nhằm vạch trần gã trước mặt Nhã Ca.


"Trương Quân bước ra," Vô Sát dứt khoát ra lệnh.


"Có mặt thưa Cận vệ trưởng!" Trương Quân – gã vệ sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết – dứt khoát bước lên, ánh mắt nhìn Vô Sát ngập tràn sự sùng bái tột độ.


"Từ hôm nay, cậu sẽ phụ trách phòng giám sát camera chính của biệt thự," Vô Sát bàn giao nhiệm vụ, gã rút một chiếc USB mã hóa từ túi áo ra trao cho Trương Quân. "Hãy cài đặt phần mềm bảo mật mới này vào hệ thống máy chủ an ninh. Nhiệm vụ của cậu là giám sát chặt chẽ mọi biến động tần số sóng điện từ trong biệt thự, đặc biệt là khu vực phòng thí nghiệm của bác sĩ Hạ Vy. Bất kỳ sự cố chập điện hay mất tín hiệu nào dù chỉ một giây cũng phải báo cáo trực tiếp cho tôi."


"Rõ, thưa Cận vệ trưởng!" Trương Quân nhận lệnh với sự nghiêm túc tuyệt đối. Việc Vô Sát gạt bỏ phe cánh cũ của Vương Bách khỏi phòng camera chính đã chính thức chuyển giao quyền kiểm soát công nghệ của biệt thự vào tay lực lượng trung thành mới.


Tiếp theo, Vô Sát bước tới chiếc bảng sơ đồ địa hình lớn của dinh thự Thẩm Gia treo trên tường phòng tập. Gã cầm lấy cây bút dạ đen, vẽ nhanh những đường di chuyển lắt léo đan chéo nhau quanh khu đồi thông bao quanh biệt thự. Những nét vẽ của gã tạo thành một mô hình trận pháp cổ xưa chuyển động liên hoàn không có điểm dừng.


"Đây là Quy trình tuần tra Bát Quái," Vô Sát gõ nhẹ bút lên bảng, ánh mắt sắc lẹm quét qua Vương Bách. "Năm mươi vệ sĩ sẽ được chia thành tám nhóm tuần tra cơ động liên tục theo các cung đường xoắn ốc này. Sơ đồ tuần tra sẽ tự động thay đổi tần suất và hướng di chuyển sau mỗi ba mươi phút dựa trên thuật toán cơ học chuyển động. Quy trình này sẽ triệt tiêu hoàn toàn mọi góc mù tĩnh của camera và ngăn chặn các sát thủ bắn tỉa định vị lộ trình di chuyển của tuần tra viên."


Vương Bách nheo mắt nhìn sơ đồ Bát Quái lắt léo trên bảng. Gã thừa nhận đây là một sơ đồ phòng thủ cực kỳ thiên tài và phức tạp, vượt xa những giáo trình quân đội thông thường. Nhưng chính sự phức tạp này lại càng khiến gã nghi ngờ sâu sắc về lai lịch thực sự của Diệp Vô Sát. Một gã cận vệ quèn xuất thân nghèo khó ở khu ổ chuột không thể nào sở hữu tư duy chiến thuật phòng thủ đỉnh cao và am hiểu trận pháp cổ truyền sâu sắc đến thế này.


"Quy trình tuần tra Bát Quái sẽ chính thức áp dụng từ 6 giờ tối nay," Vô Sát dứt khoát tuyên bố kết thúc buổi huấn luyện. "Giải tán."


***


9 giờ tối. Màn đêm đen kịt bao trùm lấy đồi thông ngoại ô biệt thự Thẩm Gia. Cơn mưa bão đêm qua đã tạnh hẳn, nhưng sương mù ven biển dày đặc lại tràn vào, giăng một lớp sương trắng xóa mờ ảo khắp những tán cây thông cổ thụ, làm giảm tầm nhìn của mắt thường xuống dưới mức năm mét.


Vương Bách lặng lẽ nép mình sau một gốc thông lớn ở rìa phía Tây biệt thự. Gã đang đeo kính nhìn đêm hồng ngoại quân sự hiện đại và mang theo bộ đàm cầm tay. Theo Quy trình tuần tra Bát Quái mới áp dụng, khu vực rừng thông phía Tây này hiện đang nằm trong khoảng thời gian chuyển giao ca trực kéo dài đúng ba phút giữa nhóm 3 và nhóm 4.


"Ba phút chuyển giao ca trực... Đây chính là góc chết thời gian duy nhất trong sơ đồ của gã," Vương Bách thì thầm trong lòng, đôi mắt gã sau lớp kính hồng ngoại quét nhanh qua những tán lá thông khô dưới đất. Gã đã âm thầm theo dõi Vô Sát suốt buổi chiều và phát hiện ra gã cận vệ trưởng thường xuyên lén lút mang theo một chiếc bao tải nhỏ đi vào khu rừng thông này vào ban đêm.


Vương Bách nghi ngờ Vô Sát đang âm thầm thiết lập một lối đi mật hoặc gài bẫy ngầm để phối hợp với kẻ thù bên ngoài đột nhập vào biệt thự. Gã quyết định tận dụng ba phút này để lén đi tuần rừng thông phía Tây, bám theo dấu vết của Vô Sát để thu thập bằng chứng phản bội dâng lên cho Nhã Ca.


Gã cẩn thận bước từng bước nhẹ nhàng, áp dụng kỹ thuật di chuyển không tiếng động của lính đặc nhiệm, hướng về phía lối mòn tối tăm nhất nằm khuất sau những gốc thông cổ thụ. Theo tính toán của gã, đây là con đường vắng vẻ và an toàn nhất để ẩn nấp di chuyển.


Nhưng Vương Bách không hề biết rằng, gã đang bước thẳng vào một cái bẫy tâm lý được tính toán hoàn hảo bởi một đệ nhất sát thủ chuyên nghiệp.


Vô Sát, lúc này đang nấp trên một cành thông cao cách đó mười mét, lặng lẽ quan sát chuyển động hồng ngoại của Vương Bách qua gọng kính mảnh. Bằng kỹ năng *Tâm lý học Sát thủ*, Vô Sát đã đọc vị chính xác thói quen chiến thuật của Vương Bách: một cựu lính đặc nhiệm khi đột nhập hoặc rình mò sẽ luôn chọn những con đường thẳng, có vật cản che chắn hai bên và nằm ở góc khuất tầm nhìn của camera an ninh.


Chính vì vậy, Vô Sát đã âm thầm quét một lớp **Keo dính công nghiệp siêu dính** – loại keo chuyên dụng dùng trong sửa chữa tàu biển cực kỳ dính mà gã mua từ cảng Giang Nam – lên toàn bộ bề mặt lớp lá thông khô ngụy trang trải dài ba mét trên con đường mòn tối tăm đó.


*Sột... soạt...*


Vương Bách bước chân trái lên đống lá thông khô. Ngay lập tức, một cảm giác bám dính cực kỳ mạnh mẽ và nặng nề truyền từ đế ủng tác chiến lên đến bắp chân gã.


"Cái gì thế này?" Vương Bách giật mình, gã cố gắng nhấc chân trái lên để lùi lại.


Nhưng lực bám dính của lớp keo công nghiệp siêu dính kết hợp với trọng lượng cơ thể gã đã khóa chặt hoàn toàn đế ủng tác chiến vào nền đất đá bên dưới. Khi gã cố gồng cơ đùi để giật mạnh chân ra, chân phải của gã lại bước lên theo bản năng thăng bằng và giẫm tiếp vào bãi keo dính thứ hai.


*Phập.*


Cả hai chiếc ủng tác chiến của cựu lính đặc nhiệm Vương Bách giờ đây đã bị dính chặt cứng xuống đất như bị đóng đinh đóng gạch. Lớp keo dính công nghiệp dẻo dai và dính chặt đến mức mỗi khi gã cố gắng cử động, các thớ keo lại co giãn ra rồi co rút lại với lực kéo hàng trăm kilôgam, giữ chặt chân gã không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.


"Chết tiệt! Bẫy keo dính chuột công nghiệp!" Vương Bách mặt biến sắc, gã nhục nhã nhận ra mình đã bị gài bẫy một cách vô cùng hài hước và thô sơ nhưng cực kỳ hiệu quả.


Gã vội vàng đưa tay lên định bấm bộ đàm cầm tay để báo động cho ban bảo an và Nhã Ca về sự cố: "Alô, phòng điều hành nghe rõ không? Tôi là Vương Bách, tôi đang bị..."


*Rè rè rè... u u u...*


Từ chiếc bộ đàm chỉ phát ra những tiếng rít tần số cao chói tai của sóng nhiễu điện từ. Vương Bách kinh ngạc nhìn vào vạch tín hiệu trên bộ đàm đang nhấp nháy đỏ lòm báo mất kết nối hoàn toàn. Cách đó không xa, Vô Sát đang đứng im lặng trong bóng tối, tay trái gã khẽ bấm nút kích hoạt chiếc *Thiết bị phá sóng điện từ túi áo* phát ra sóng nhiễu tần số cao trong bán kính năm mét, vô hiệu hóa hoàn toàn mọi tần số liên lạc vô tuyến của Vương Bách.


"Cậu không cần phải lãng phí sức lực đâu, Vương phó cận vệ," một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía sau gốc thông cổ thụ.


Vô Sát bước ra khỏi màn sương mù dày đặc, phong thái lịch lãm trong bộ suit đen phẳng phiu, tay trái gã vẫn xách chiếc hộp vĩ cầm nhung đen ngụy trang vali da gia truyền nặng 15kg. Gã nhìn Vương Bách đang bị dính chặt chân dưới đất với ánh mắt vô cảm lạnh tanh.


"Diệp Vô Sát! Gã khốn này!" Vương Bách nghiến răng, gã cố gắng rút khẩu súng ngắn bên hông ra nhắm vào gã cận vệ trưởng. "Mày lén lút gài bẫy keo dính ở đây để làm gì? Mày đang âm thầm mở đường cho kẻ thù đột nhập đúng không? Tao sẽ vạch trần bộ mặt thật của mày trước mặt Thẩm tổng!"


"Tôi đang thực hiện nhiệm vụ bảo an đặc biệt," Vô Sát điềm tĩnh bước tới sát bên cạnh Vương Bách, khoảng cách an toàn nằm ngoài tầm với của khẩu súng ngắn. "Khu vực rừng thông phía Tây này là nơi có nhiều rắn rết và côn trùng độc bò sát tường biệt thự ban đêm. Lớp keo dính tẩm bột lưu huỳnh này là để diệt trừ chúng bảo vệ giấc ngủ của tiểu thư. Việc cậu lén lút rời bỏ vị trí tuần tra được phân bổ theo Quy trình Bát Quái để mò vào đây... chính là hành vi vi phạm kỷ luật quân đội nghiêm trọng."


"Mày bịa đặt!" Vương Bách tức giận gào lên, nhưng gã không thể tìm ra lý do hợp lý để giải thích cho việc mình xuất hiện tại khu vực này trong giờ trực của nhóm khác.


"Hãy đứng yên ở đây suy nghĩ về kỷ luật bảo an suốt đêm nay đi, Vương phó cận vệ," Vô Sát lạnh lùng nói, gã xoay người bước đi, bỏ mặc Vương Bách đang giãy giụa bất lực trong vũng keo siêu dính dưới sương đêm lạnh buốt.


***


Tuy nhiên, cuộc đối đầu nội bộ bảo an chưa dừng lại ở đó.


Vương Bách, dù bị dính chặt chân không thể di chuyển, vẫn là một cựu lính đặc nhiệm có kinh nghiệm rà quét an ninh lão luyện. Gã hít thở sâu để lấy lại sự bình tĩnh, tay trái gã lén rút chiếc máy tính bảng quân sự chuyên dụng từ trong túi áo khoác ra. Chiếc máy tính bảng này được kết nối trực tiếp với một camera giám sát ngầm siêu nhỏ mà gã đã tự tay lắp đặt bí mật trên ngọn cây thông cao nhất từ tuần trước – một camera độc lập không nằm trong hệ thống quản lý của Trương Quân.


Vương Bách khởi động màn hình máy tính bảng, truy cập vào giao diện quét góc nhìn camera toàn cảnh của khu vực biệt thự để tìm kiếm bằng chứng Vô Sát lén lút đặt bẫy phá hoại hệ thống an ninh.


Gã quét nhanh qua các góc nhìn camera sảnh chính, hầm rượu vang, rồi dừng lại ở khu vực tường rào ngoài cùng bao quanh đồi thông phía Tây.


Đột nhiên, đồng tử của Vương Bách co thắt lại dưới lớp kính nhìn đêm. Gã nhìn trừng trừng vào màn hình máy tính bảng với vẻ mặt bàng hoàng kinh ngạc, sau đó chuyển thành một nụ cười đắc ý tột độ.


Trên sơ đồ quét góc camera an ninh của biệt thự, gã phát hiện ra toàn bộ hệ thống camera quét hồng ngoại vòng ngoài vừa được Vô Sát điều chỉnh lại góc quét vào buổi chiều.


Sự điều chỉnh lắt léo của Vô Sát đã tạo ra một khoảng trống mù cực kỳ lớn, rộng tới hơn mười mét, kéo dài thẳng từ bức tường rào gạch đổ nát phía ngoài đồi thông, xuyên qua khu rừng tối tăm và hướng thẳng về phía cửa sổ ban công tầng một của tẩm cung Nhã Ca.


Đối với một chuyên gia an ninh quân đội như Vương Bách, đây là một sai sót vô cùng sơ đẳng, một lỗ hổng an ninh chết người không thể chối cãi. Nó giống như một lời mời gọi công khai, một hành lang an toàn được dọn sẵn để bất kỳ sát thủ đột nhập nào cũng có thể dễ dàng lẻn vào phòng ngủ của Nhã Ca mà không để lại bất kỳ hình ảnh nào trên hệ thống camera giám sát của phòng điều hành.


"Diệp Vô Sát... Mày cuối cùng cũng lộ đuôi cáo ra rồi!" Vương Bách cười gằn trong cổ họng, gã siết chặt chiếc máy tính bảng trong tay, đôi mắt sáng lên tia sáng hận thù rực rỡ. "Góc quét camera phòng an ninh đã bị mày âm thầm thay đổi, để lộ một khoảng trống mù lớn hướng thẳng về phía rừng thông. Lần này, tao xem mày giải thích thế nào trước mặt Thẩm tổng về cái 'lỗ hổng' mưu sát rõ ràng này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!