Nhạc nềnHesitation

Bức Thư Cảnh Cáo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ ngoài đồi thông biệt thự Thẩm Gia vẫn chưa có dấu hiệu dứt hẳn, kéo theo cơn mưa rào mỗi lúc một nặng hạt, đập liên hồi vào những ô cửa kính cường lực của phòng điều trị đặc biệt. Trong không gian thơm nồng hương nhài thanh khiết trộn lẫn mùi thuốc sát trùng nhạt, Diệp Vô Sát nằm im trên chiếc giường đơn, lồng ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở chậm rãi. Ba chiếc xương sườn bên phải bị rạn nứt nhói lên từng cơn âm ỉ mỗi khi gã cố gắng hít thở sâu, trong khi bả vai phải vừa được gắp mảnh kính bến cảng vẫn còn căng cứng dưới lớp băng gạc trắng muốt.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy không là gì so với cơn khủng hoảng tinh thần đang cuộn trào trong lòng gã sát thủ một sao. Chỉ còn chưa đầy ba mươi phút nữa, chiếc máy phân tích hóa sinh trong phòng thí nghiệm của bác sĩ Hạ Vy sẽ hoàn tất việc quét mẫu máu của gã. Tàn dư độc tố Huyết Liên – thứ chất độc hắc đạo mà gã đã uống thay cho Thẩm Nhã Ca trong đêm tiệc gia tộc – chắc chắn sẽ bị phơi bày. Khi đó, mọi dối dại ngọt ngào, mọi hiểu lầm lãng mạn về một "chàng cận vệ trưởng tận tụy xả thân cứu chủ" sẽ hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn.


Nhã Ca vừa bước ra ngoài để lấy thêm nước ấm cho gã. Vô Sát khẽ nghiêng đầu nhìn cánh cửa gỗ dày đã khép chặt. Gã biết mình không thể ngồi chờ chết. Cánh tay trái dẻo dai khẽ luồn xuống dưới gối, lôi ra chiếc điện thoại di động mã hóa quân sự mà gã luôn giấu kín. Ngón tay gã lướt nhanh trên màn hình, gửi đi một dãy mật mã ngắn cho gã kỹ sư cơ khí Lục Phong:


"Mẫu máu của tôi đang nằm trong máy quét hóa sinh phòng thí nghiệm biệt thự. Hạ Vy đang nghi ngờ. Cần trì hoãn kết quả ngay lập tức. Hãy kích hoạt hệ thống điện dự phòng thông qua cổng ngầm."


Lục Phong là người đã giúp Vô Sát nâng cấp toàn bộ hệ thống lưới điện thông minh của dinh thự Thẩm Gia trong đợt cải tổ an ninh trước đó. Gã thợ rèn lập dị ấy chắc chắn đã để lại một cổng sau (backdoor) kỹ thuật để phòng hờ tai biến. Chưa đầy hai phút sau, màn hình điện thoại của Vô Sát rung nhẹ với dòng tin nhắn phản hồi ngắn ngủi từ Lục Phong:


"Đã nhận. Sẽ có một sự cố chập điện cục bộ do quá tải dòng điện ở khu vực phòng thí nghiệm trong vòng ba mươi giây. Liệu mà lo liệu."


Vô Sát nhanh chóng nhét chiếc điện thoại trở lại dưới gối, nhắm mắt lại giả vờ ngủ sâu. Đúng lúc đó, từ phía khu nhà phụ của biệt thự, một tiếng *bụp* trầm đục vang lên, theo sau là tiếng còi báo động chập điện kêu lên vài tiếng ngắn ngủi rồi tắt lịm. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng trong phòng điều trị đặc biệt khẽ chớp tắt một nhịp trước khi hệ thống điện dự phòng trung tâm kích hoạt trở lại.


Ở phía hành lang lầu hai, tiếng bước chân vội vã của Hạ Vy vang lên, đi kèm với tiếng cằn nhằn bực bội của cô khi chiếc máy phân tích hóa sinh đắt tiền bị sập nguồn đột ngột, làm hỏng toàn bộ tiến trình quét mẫu máu và buộc phải khởi động lại chu trình hiệu chuẩn kéo dài hai mươi bốn giờ. Sự cố chập mạch ngẫu nhiên ấy – một lần nữa dưới sự can thiệp kỹ thuật tinh vi từ bên ngoài – đã tạm thời cứu mạng Vô Sát khỏi bờ vực lộ thân phận.


Nhưng gã chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì Nhã Ca đã đẩy cửa bước vào, tay bưng một chiếc khay bạc đựng ly nước ấm và một phong thư màu xám tro không dán tem, trên bề mặt có in một biểu tượng hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ bằng mực sáp khô. Trông thấy phong thư đó, đồng tử của Vô Sát co thắt lại dưới gọng kính mảnh. Đó là biểu tượng tối cao của Hội Sát Thủ Trầm Cảm, và người gửi bức thư này không ai khác ngoài Chi hội trưởng Lục Vô Song.


"Vô Sát, có người vừa gửi phong thư này đến bốt bảo vệ vòng ngoài," Nhã Ca khẽ nhíu mày, đặt khay bạc xuống bàn trà gỗ mahogany cạnh giường. Cô nhìn phong thư với vẻ nghi ngại. "Người giao hàng mặc đồ đen kín mít, chỉ để lại thư rồi phóng xe đi mất. Trên thư có ghi rõ người nhận là Cận vệ trưởng Diệp Vô Sát. Anh có quen ai gửi thư bằng phong cách kỳ lạ thế này không?"


"Để tôi kiểm tra," Vô Sát khàn giọng nói, gã cố nén cơn đau ở sườn để ngồi dậy. Khứu giác nhạy bén của gã sát thủ lập tức ngửi thấy một mùi hương tuyết ngọt vô cùng nhạt bốc lên từ thớ giấy của phong thư. Mùi hương của độc tố Huyết Liên mãn tính. Bức thư này đã được tẩm độc tiếp xúc, chỉ cần người thường chạm tay không vào giấy quá ba giây, độc tố sẽ ngấm qua biểu bì da và gây suy tim cấp tính trong vòng mười hai giờ.


"Đừng chạm vào nó!" Vô Sát đột ngột lên tiếng, giọng nói nghiêm khắc khiến Nhã Ca giật mình dừng tay lại khi cô định cầm phong thư lên giúp gã.


"Sao vậy?" Nhã Ca ngơ ngác nhìn gã.


"Phong thư này dính đầy bụi vôi và phấn hoa độc từ rừng thông ngoài đồi," Vô Sát bịa ra một lý do nhanh chóng, gã dùng tay trái kéo chiếc ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một đôi găng tay y tế mỏng mà Hạ Vy bỏ lại lúc nãy đeo vào. "Cơ thể cô vừa mới hồi phục sau vụ ngạt nước ở bến cảng, không nên tiếp xúc với những thứ không rõ nguồn gốc này. Để tôi xử lý."


Nhã Ca khẽ mỉm cười, đôi mắt hạt dẻ ngập tràn sự ngọt ngào và sủng ái vô điều kiện. Cô tự suy diễn rằng gã cận vệ của mình lại đang lo lắng cho sức khỏe của cô đến mức thái quá. "Được rồi, nghe lời anh. Anh lúc nào cũng cẩn thận như vậy."


Vô Sát cầm phong thư lên, xé nhẹ mép giấy bằng một đường cắt cơ học dứt khoát. Bên trong là một thớ giấy da mỏng, nét chữ viết bằng mực đỏ tươi như máu hiện ra lạnh lẽo:


"Diệp Vô Sát. Ngươi là kẻ phản bội dòng họ. Vụ nổ bến cảng không giết được Thẩm Nhã Ca, ngược lại còn biến ngươi thành đệ nhất hộ vệ của Thẩm gia. Tỷ lệ hoàn thành hợp đồng của ngươi vẫn là 0%, nhưng danh tiếng thế giới ngầm của ngươi đang bôi tro trát trấu vào mặt ta. Tối hậu thư của ta vẫn còn hiệu lực. Chấp Pháp Điện đã chính thức khởi động. Nếu trước bình minh ngày mai ngươi không dùng nhẫn tơ độc kết liễu Nhã Ca, em gái Diệp Linh của ngươi tại Viện tim quốc gia Giang Nam sẽ là người đầu tiên gánh chịu sự thanh trừng. Hãy nhớ kỹ: Hội Sát Thủ không dung thứ cho kẻ bảo kê mục tiêu."


Sát ý lạnh buốt vô thức tràn ra từ cơ thể cao lớn của Vô Sát, khiến nhiệt độ trong căn phòng dường như đột ngột giảm sâu xuống dưới mức đóng băng. Gã siết chặt thớ giấy da trong lòng bàn tay đeo găng. Lục Vô Song đã điên cuồng đến mức muốn dùng mạng sống của Diệp Linh để ép gã ra tay. Gã tuyệt đối không thể ngồi yên chờ đợi Chấp Pháp Điện ra tay với em gái mình.


"Vô Sát, thư viết gì vậy? Sắc mặt anh trông tệ quá," Nhã Ca lo lắng bước tới sát bên giường, khẽ đặt tay lên trán gã để kiểm tra nhiệt độ cơ thể.


"Chỉ là một bức thư đòi nợ cũ của gia đình tôi ở quê," Vô Sát thu liễm sát khí trong chớp mắt, gã nhét thớ giấy da vào túi quần, khẽ quay mặt đi để tránh ánh mắt thông tuệ của cô. "Thẩm tổng... à, Nhã Ca... đêm nay tôi cần phải ra ngoài một lát để giải quyết dứt điểm chuyện này. Tôi sẽ nhờ Trương Quân và Vũ Nam tăng cường ca trực vòng trong tẩm cung để bảo vệ cô."


Nhã Ca nheo mắt nhìn gã, cô không tin vào lời nói dối về "thư đòi nợ", nhưng cô nhìn thấy sự kiên quyết và nỗi lo âu thực sự trong mắt gã. Cô biết gã cận vệ của mình có những bí mật thầm kín mà anh chưa sẵn sàng chia sẻ. Nhưng sự thấu cảm tuyệt đối giúp cô lựa chọn tin tưởng anh vô điều kiện.


"Được, tôi cho phép anh đi," Nhã Ca dịu dàng nói, cô rút tấm Thẻ đen quyền lực Thẩm Gia từ trong ví đặt vào lòng bàn tay trái của gã. "Nhưng anh phải nhớ kỹ, anh đang bị rạn xương sườn và bả vai phải vẫn còn rỉ máu. Dùng tấm thẻ này để giải quyết mọi rắc rối bằng tiền nếu có thể. Và... phải trở về an toàn với tôi trước bình minh."


Nhìn tấm thẻ đen mạ vàng lấp lánh trong tay, Vô Sát khẽ nuốt khan, lòng gã nặng trĩu một món nợ ân tình khổng lồ. Gã khẽ cúi đầu: "Tôi hứa."


***


Midnight. Cơn mưa bão ngoài trời vẫn gào rú dữ dội, sương mù ven biển tràn vào đồi thông tạo thành một màn sương dày đặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của các camera an ninh biệt thự.


Vô Sát mặc một chiếc áo măng tô tối màu rộng thùng thình để che giấu lớp băng gạc trắng muốt trên vai phải, tay trái xách theo chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen ngụy trang Vali da gia truyền nặng 15kg. Gã áp dụng Kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh, nhẹ nhàng lướt qua những góc mù của Quy trình tuần tra Bát Quái mà chính gã đã thiết lập cho đội bảo an biệt thự. Không một tiếng bước chân, không một bóng đen nào bị phát hiện trên màn hình giám sát của Phan Hải ở phòng điều hành.


Gã lướt nhanh qua khu rừng thông, leo qua hàng rào sắt biệt thự và nhảy lên chiếc xe máy cỏ cũ kỹ giấu sẵn trong bụi rậm, phóng thẳng về phía khu ổ chuột Giang Nam nghèo nàn ven sông.


Nửa tiếng sau, chiếc xe máy dừng lại trước một cửa hàng sửa chữa xe máy cũ nát, han gỉ nằm sâu trong con hẻm tối tăm của khu ổ chuột. Trên tấm biển hiệu xộc xệch có viết ba chữ mờ nhạt: "Tiệm cơ khí Lục Phong". Tiếng búa máy đập lạch cạch đều đặn từ bên trong vọng ra, át đi tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn.


Vô Sát đẩy cánh cửa sắt hoen gỉ bước vào. Mùi dầu mỡ đen xì, mùi đồng nung nóng và khói hàn xộc thẳng vào mũi gã. Giữa xưởng cơ khí bừa bộn đầy xích xe và lốp cũ, Lục Phong – gã kỹ sư cơ khí lập dị với mái tóc tổ quạ xù xì và bộ đồ yếm bò dính đầy dầu mỡ – đang cặm cụi dùng kìm kẹp một thanh thép nóng đỏ đặt dưới búa máy.


"Tôi biết ngay là cậu sẽ mò đến đây mà, gã sát thủ một sao ăn hại," Lục Phong không thèm ngẩng đầu lên, giọng nói độc địa nhưng đầy vẻ quen thuộc vang lên. "Cú nổ ở bến cảng làm nát bét chiếc xe mui trần của cô chủ tài phiệt, vậy mà cậu vẫn sống sót để vác cái mạng tàn này đến đây phiền tôi sao?"


"Lục Vô Song đã gửi thư cảnh cáo tẩm độc Huyết Liên đến biệt thự," Vô Sát đặt chiếc hộp vĩ cầm nhung đen lên chiếc bàn gỗ đầy cờ lê mỏ lết, gã khẽ ôm lấy lồng ngực bên phải đang nhói đau dữ dội do dằn xóc đường đi. "Chấp Pháp Điện đã khởi động. Mục tiêu của chúng lần này là Diệp Linh tại Viện tim quốc gia Giang Nam. Tôi cần nâng cấp trang bị bảo mệnh ngay lập tức để chuẩn bị cho trận chiến sinh tử."


Nghe đến cái tên Diệp Linh, Lục Phong dừng hẳn chiếc búa máy. Gã ngẩng đầu lên, đôi mắt ti hí ẩn sau chiếc kính bảo hộ dính đầy bụi sắt khẽ co lại, vẻ lập dị thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm hoi.


"Lục Vô Song dám đụng đến con bé Linh sao?" Lục Phong nghiến răng, gã vứt chiếc kìm xuống đất. "Được rồi. Cái áo giáp tơ nhện siêu nhẹ mà cậu đặt tôi dệt từ sợi Kevlar kết hợp tơ nhện biến đổi gen đã hoàn thành tối qua. Để tôi lấy cho cậu thử."


Lục Phong bước vào gian buồng tối phía sau, mang ra một chiếc áo lót màu xám bạc, mỏng dính và nhẹ bỗng như một chiếc áo phông thông thường. Vô Sát cởi bỏ chiếc áo măng tô và áo sơ mi trắng, lộ ra bả vai phải quấn băng gạc dính chút máu tươi loang lổ và lồng ngực rắn chắc dẻo dai.


Gã khẽ lồng chiếc áo giáp tơ nhện siêu nhẹ vào người. Sợi vải tổng hợp đặc chế co giãn cực tốt, ôm khít lấy từng thớ cơ dẻo dai của gã mà không hề gây áp lực lên ba chiếc xương sườn bị rạn nứt. Áo giáp mỏng đến mức khi Vô Sát mặc lại chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu bên ngoài, hoàn toàn không để lại bất kỳ dấu vết lồi lõm nào dưới lớp suit đen.


"Áo giáp này có thể chống đâm từ dao găm hợp kim titan của Tuyết Lạc và cản được đạn súng ngắn 9mm tầm gần," Lục Phong vừa nói vừa cầm chiếc Vali da ám sát gia truyền từ trong hộp vĩ cầm ra. "Còn chiếc vali này, vỏ ngoài bị trầy xước nặng và dính đầy vụn kính cường lực bến cảng, hệ thống lò xo bẫy kẹp bên trong cũng bị hỏng hóc cọc cạch do lực nổ thủy kích. Tôi sẽ dùng hợp kim Titan siêu nhẹ dập mỏng để gia cố vách ngăn chống đạn bên trong và sửa lại hệ thống cơ khí cho cậu."


Lục Phong đặt chiếc vali da gia truyền lên bàn thao tác, gã dùng tuốc nơ vít tháo rời các ốc vít cố định lớp lót bằng da sẫm màu bên trong vali. Tiếng búa máy dập mỏng hợp kim titan vang lên chan chát dưới bàn tay khéo léo của gã kỹ sư thiên tài thế giới ngầm.


Vô Sát ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, gã lặng lẽ quan sát Lục Phong làm việc. Sự trung thành và hỗ trợ kỹ thuật không vụ lợi của Lục Phong luôn là điểm tựa đáng tin cậy nhất của gã trong thế giới ngầm lạnh lẽo này.


"Lục Phong, cậu nghĩ Lục Vô Song sẽ ra tay thế nào?" Vô Sát khẽ hỏi, tay trái gã xoa xoa mu bàn tay đã lành lặn nốt sưng bọ cạp chích.


"Lục Vô Song là kẻ tàn nhẫn nhưng cực kỳ thực dụng," Lục Phong vừa dùng máy hàn xì gia cố vách ngăn titan vừa phân tích. "Hắn biết cảnh sát trưởng Lê Minh của quận Giang Nam đang theo dõi sát sao biệt thự Thẩm Gia, hắn sẽ không dại gì huy động lực lượng lớn tấn công trực diện vào biệt thự để gây ra một vụ bê bối chính trị. Hắn sẽ cử những sát thủ cải trang chuyên nghiệp, sử dụng độc dược hoặc bắn tỉa tầm xa để ám sát lén lút khi Nhã Ca ra ngoài. Cậu phải cực kỳ cẩn thận."


"Tôi biết," Vô Sát lạnh lùng nói, mắt gã nhìn vào ngọn lửa hàn xanh lét tỏa ra tia lửa rực rỡ. "Mỗi cái bẫy tôi đặt ra quanh biệt thự từ nay về sau sẽ không còn là bẫy ám sát giả vờ nữa. Chúng sẽ là những cái bẫy phòng thủ thực sự để tiêu diệt bất kỳ sát thủ nào dám bén mảng tới."


Trong lúc Lục Phong đang dùng kìm bấu chặt vào phần trục cơ khí dưới quai xách của chiếc vali da để điều chỉnh lại độ nảy của lò xo bẫy kẹp, ngón tay gã vô tình nhấn mạnh vào một chốt thép nhỏ hình bán nguyệt nằm ẩn sâu dưới lớp lót da cũ kỹ sát cạnh tay cầm – một bộ phận cơ khí cổ xưa mà trước đây chưa từng được tháo gỡ.


*Cạch.*


Một tiếng động cơ học khô khốc, sắc gọn vang lên từ đáy chiếc vali da gia truyền.


Vách ngăn bằng gỗ mun cổ của vali đột ngột trượt ngang sang một bên, để lộ ra một ngăn bí mật siêu mỏng nằm khuất dưới lớp đáy kép mà ngay cả Vô Sát cũng chưa từng biết đến sự tồn tại của nó suốt mười năm qua.


Lục Phong dừng hẳn tay hàn, gã ngơ ngác nhìn ngăn bí mật vừa bật mở. "Cái gì thế này? Vô Sát, cậu giấu đồ chơi mới à?"


"Không, tôi không biết có ngăn bí mật này," Vô Sát đứng phắt dậy, gã phớt lờ cơn đau nhói ở sườn phải, bước nhanh tới sát bàn thao tác.


Bên trong ngăn bí mật siêu mỏng là một tấm bản đồ bằng chất liệu da thú cổ xưa, màu vàng úa đã sờn rách ở các góc cạnh. Trên bề mặt tấm bản đồ da cổ, có khắc một ký hiệu gia tộc Diệp Gia vô cùng rõ nét – hình một thanh kiếm bạc quấn chặt bởi một sợi xích sắt gia truyền.


Lục Phong tò mò thò tay định cầm tấm bản đồ lên xem xét, gã lẩm bẩm: "Trông giống như một loại sơ đồ địa hình cổ. Để tôi dùng máy quét laser quét thử xem có giải mã được tọa độ không."


Gã kỹ sư khởi động chiếc máy quét laser hồng ngoại cầm tay, rê tia sáng đỏ quét qua bề mặt tấm bản đồ da cổ. Nhưng ngay khi tia laser vừa chạm vào thớ da, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Các sợi chỉ từ tính siêu mảnh được dệt ẩn bên trong thớ da cổ đột ngột phát ra một luồng sóng điện từ nhẹ, tạo ra tiếng rít tần số cao làm nhiễu loạn hoàn toàn tia laser của máy quét. Màn hình máy tính hiển thị một loạt các vệt nhiễu sóng tĩnh điện trắng xóa.


"Chết tiệt! Tấm bản đồ này có hệ thống bảo mật từ tính cơ học tự nhiên," Lục Phong kinh ngạc thốt lên, gã tắt vội máy quét để tránh cháy linh kiện. "Nó được thiết kế để chống lại mọi hình thức sao chép hoặc quét kỹ thuật số hiện đại. Đây không phải là bản đồ thông thường..."


Diệp Vô Sát đưa bàn tay trái dẻo dai lên, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt thớ da cổ lành lạnh. Thính giác nhạy bén của gã nghe thấy tiếng ma sát cơ học cực nhỏ phát ra từ các sợi chỉ từ tính ẩn bên trong thớ da. Bằng trực giác của một sát thủ dòng họ Diệp, gã nhìn vào các đường vẽ lắt léo hình xoắn ốc dẫn sâu xuống một vùng đầm lầy hẻo lánh phía Bắc, đi kèm với các ký hiệu mật mã cổ của Hội Sát Thủ Trầm Cảm.


"Đây chính là Sơ đồ mật tổng bộ của Hội Sát Thủ Trầm Cảm," Vô Sát trầm giọng nói, đôi mắt sau gọng kính mảnh sáng lên một tia sáng sắc lạnh tột cùng. "Di vật cuối cùng của cha nuôi tôi, Diệp Thiết. Ông ấy đã giấu nó dưới đáy vali suốt mười năm qua để chờ ngày tôi phát hiện ra."


Lục Phong hít một hơi thật sâu, gã nhìn Vô Sát với vẻ mặt phức tạp. "Sơ đồ mật dẫn thẳng vào hang ổ của kẻ thù... Vô Sát, cậu có biết tấm bản đồ này có ý nghĩa gì không? Nó chính là bản án tử hình đối với cậu nếu Hội biết cậu đang giữ nó, nhưng đồng thời, nó cũng là bài tẩy duy nhất giúp cậu lật đổ toàn bộ Hội Sát Thủ để giành lại tự do vĩnh viễn cho hai anh em cậu."


"Tôi biết," Vô Sát khẽ cuộn tấm bản đồ da cổ lại, nhét cẩn thận vào túi trong của chiếc áo măng tô tối màu, sát cạnh chiếc Huy hiệu Rồng Vàng tối cao của Thẩm gia. Gã siết chặt nắm tay trái, cảm nhận rõ ràng sức nặng của định mệnh đang đè nặng lên vai mình. "Trận chiến này, tôi không còn đường lui nữa rồi."


Ngoài trời, cơn bão vẫn gào rú dữ dội gõ nhịp lên mái tôn tiệm cơ khí, như đang báo hiệu cho một cơn bão lớn hơn sắp sửa quét qua vũ đài thượng lưu Giang Nam Thành vào ngày hôm sau, khi Thẩm Cao bắt đầu khởi động cuộc họp gia tộc kín để cô lập quyền lực của Thẩm Nhã Ca.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!