Nhạc nềnHesitation

Vết Sẹo Dưới Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa bão rả rích ngoài đồi thông gõ nhịp đều đặn lên những khung cửa kính cường lực của tẩm cung Dinh thự Thẩm Gia. Tiếng sấm rền rĩ từ phía bến cảng Giang Nam vọng về chỉ còn là những âm thanh trầm đục, xa xăm.


Diệp Vô Sát từ từ mở mắt. Tầm nhìn của gã nhòe đi trong vài giây trước khi định hình lại trần nhà thạch cao màu trắng tuyết được chạm khắc hoa văn hoàng gia tinh xảo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xen lẫn hương nhài thanh khiết, ấm áp quen thuộc của Thẩm Nhã Ca xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của gã.


Gã định thần, cố gắng cử động nhưng ngay lập tức, một cơn đau buốt thấu xương tủy từ lồng ngực bên phải và bả vai phải dội lên, khiến gã cứng đờ người. Tiếng rạn nứt của xương sườn dường như vẫn còn vang vọng bên tai. Lực va đập từ thành tàu gỉ sét trong vụ nổ kinh hoàng tại Nhà kho số 9 đã tàn phá cơ thể gã một cách tàn nhẫn. Trạng thái Sức bền phi thường (Giới hạn) đã vắt kiệt chút glycogen cuối cùng trong các thớ cơ dẻo dai của gã sát thủ một sao.


"Đừng động đậy! Anh muốn vết thương rách ra lần nữa sao?"


Một giọng nói thanh tao nhưng ngập tràn sự hoảng hốt và nghẹn ngào vang lên ngay sát bên tai gã. Vô Sát khẽ nghiêng đầu. Thẩm Nhã Ca đang ngồi ngay bên cạnh giường đơn của gã. Mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ của cô hơi xơ xác, chiếc váy công sở màu sapphire sang trọng đã được thay bằng một bộ đồ lụa mềm mại màu xanh nhạt. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ thường ngày vốn tràn đầy vẻ kiêu hãnh của một nữ vương tài phiệt, giờ đây lại đỏ hoe, dính đầy những vệt nước mắt chưa kịp khô.


Cô đang cầm một chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau đi những vệt máu khô và mồ hôi lạnh trên bả vai trái của gã. Sợi vải lụa ấm áp lướt trên làn da nhợt nhạt của Vô Sát, mang theo một cảm giác ngứa ngáy nhẹ nhàng nhưng ấm áp lạ thường.


"Thẩm... Nhã Ca..." Giọng Vô Sát khàn đặc, khô khốc như sa mạc. Gã cố gắng dùng khuỷu tay trái để gượng dậy, nhưng Nhã Ca đã đặt một tay lên ngực trái của gã, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết ấn gã nằm xuống.


"Tôi đã bảo anh nằm im mà!" Nước mắt cô lại chực trào ra, giọng nói run rẩy. "Bác sĩ nói ba chiếc xương sườn bên phải của anh bị rạn nứt nghiêm trọng, bả vai phải bị mảnh kính cường lực găm sâu vào sát xương vai. Anh đã bất tỉnh suốt mười tiếng đồng hồ rồi. Anh có biết... tôi đã sợ thế nào không?"


Nhìn những giọt nước mắt nóng hổi của Nhã Ca rơi xuống tấm chăn bông trắng muốt, trái tim nghiêm túc, cứng nhắc của gã sát thủ dòng họ Diệp đột ngột co thắt lại. Gã dằn vặt tột độ. Người con gái này đang khóc vì gã, đang lo lắng cho gã bằng cả tấm lòng chân thành nhất, trong khi gã bước vào dinh thự này với một mục đích duy nhất: tìm cơ hội đặt bẫy lấy mạng cô để hoàn thành bản hợp đồng tử thần trị giá 50 tỷ đồng. Sự mỉa mai ngọt ngào của định mệnh bẻ cong mọi âm mưu của gã thành hành động cứu mạng cô, biến gã thành lá chắn sống gánh chịu mọi tổn thương thể xác thay cô.


"Tôi không sao... Đây là bổn phận của cận vệ..." Vô Sát nhắm mắt lại, cố giữ giọng nói ở tông điệu lạnh lùng, chuyên nghiệp theo Quy tắc Cận vệ Thẩm Gia. Gã sợ nếu mình nói thêm một câu dịu dàng, lớp mặt nạ vô cảm của gã sẽ hoàn toàn sụp đổ.


"Bổn phận?" Nhã Ca khẽ cười khổ, bàn tay cô trượt từ ngực gã lên áp nhẹ vào gò má góc cạnh, lạnh ngắt của gã. "Có gã cận vệ nào khờ khạo đến mức vác cả quả bom nổ chậm chạy lên cao để ném ra biển cứu chủ nhân không? Có gã cận vệ nào dùng cả cơ thể để chắn sóng xung kích cho tôi không? Diệp Vô Sát, anh gạt người khác được, nhưng không gạt được tôi. Anh không phải cận vệ... anh là ngôi sao hộ mệnh của đời tôi."


Sự thấu cảm tuyệt đối trong ánh mắt của Nhã Ca khiến Vô Sát không dám đối diện. Gã khẽ quay mặt đi, nhìn về phía góc phòng, nơi chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen ngụy trang Vali da gia truyền nặng 15kg đang được đặt ngay ngắn trên bàn trà gỗ. Khóa cơ học vẫn khóa chặt. Gã ngầm nhẹ nhõm vì kho vũ khí sát thủ của mình chưa bị ai đụng vào.


Đúng lúc bầu không khí mập mờ, ấm áp giữa hai người đang dâng cao, cánh cửa phòng điều trị đặc biệt đột ngột đẩy mở. Bác sĩ Hạ Vy bước vào, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng tinh thơm mùi sát trùng quen thuộc. Gương mặt thanh lịch nhưng lạnh lùng của cô đeo một chiếc kính cận gọng mảnh, tay cầm một khay y tế chứa đầy kim tiêm và ống nghiệm.


Ánh mắt của Hạ Vy khẽ quét qua bàn tay của Nhã Ca đang đặt trên má Vô Sát, đôi chân mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô bước tới bên giường bệnh, phong thái chuyên nghiệp nhưng ánh mắt nhìn Vô Sát tràn đầy sự rà soát, nghi ngờ.


"Thẩm tổng, cô nên để bệnh nhân nghỉ ngơi. Tôi cần kiểm tra lại các vết thương vật lý và lấy mẫu máu xét nghiệm định kỳ cho anh ta," Hạ Vy nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không chút cảm xúc.


Nhã Ca khẽ thu tay lại, đứng dậy nhưng vẫn không rời mắt khỏi Vô Sát. "Hạ Vy, vết thương của anh ấy thế nào rồi? Có nguy hiểm đến tính mạng không?"


"Mảnh kính cường lực găm vào bả vai phải đã được phẫu thuật gắp ra thành công từ hiệu chuẩn tối qua. Xương sườn bị rạn nứt cũng đã được nẹp cố định. Thể trạng của anh ta rất tốt, sức bền thể chất phải nói là phi thường mới có thể sống sót qua vụ nổ thủy kích tầm gần như vậy," Hạ Vy vừa nói vừa dùng kéo y tế cắt bỏ lớp băng gạc cũ trên bả vai phải của Vô Sát để kiểm tra miệng vết thương.


Tuy nhiên, khi lớp gạc được tháo ra, Hạ Vy không chỉ nhìn vào vết rách mới dính máu tươi. Ánh mắt sắc bén của nữ bác sĩ độc học khóa chặt vào những vết sẹo cũ trên tấm lưng trần rắn chắc của Vô Sát. Một vết sẹo lõm tròn đặc trưng của đạn bắn ở bả vai trái, và một vệt sẹo dài phẳng lỳ của dao găm quân sự chạy dọc mạn sườn phải. Đó là những vết sẹo không thể có ở một gã công nhân bến cảng hay một vệ sĩ thông thường.


"Anh Diệp," Hạ Vy khẽ dùng ngón tay đeo găng cao su ấn nhẹ vào vết sẹo tròn bên vai trái gã, giọng nói trầm xuống đầy ẩn ý. "Vết sẹo này... trông rất giống vết đạn bắn tầm gần đã qua xử lý y tế dã chiến. Và vệt sẹo bên sườn phải này nữa, góc cắt rất sắc, chỉ có thể là dao găm chuyên dụng của lực lượng đặc nhiệm hoặc... sát thủ thế giới ngầm. Anh có thể giải thích cho tôi biết nguồn gốc của chúng không?"


Không khí trong phòng đột ngột đông cứng lại. Nhã Ca khẽ giật mình, ánh mắt cô cũng chuyển hướng nhìn vào tấm lưng đầy vết sẹo chiến tích của Vô Sát.


Vô Sát nín thở. Đầu óc gã sát thủ xoay chuyển cực nhanh dưới áp lực của cuộc thẩm vấn y tế. Gã biết Hạ Vy là một chuyên gia độc học và ngoại khoa ưu tú, cô ta có thừa kinh nghiệm để nhận biết vết thương chiến đấu. Gã bắt buộc phải dùng một lời nói dối hợp lý để lấp liếm.


"Lúc nhỏ tôi sống ở quê nghèo vùng núi," Vô Sát khàn giọng trả lời, nét mặt vẫn giữ vẻ cứng nhắc, nghiêm túc cực hạn. "Vùng đó nhiều thú dữ và cây độc. Vết sẹo tròn này là do tôi bị một loại rễ cây gai độc đâm sâu vào thịt lúc đi rừng, sau đó cha nuôi tôi phải dùng dao nung nóng để khoét bỏ phần thịt thối giải độc. Còn vệt sẹo bên sườn là do tôi vấp ngã vào đống mảnh tôn gỉ sét khi phụ giúp gia đình khuân vác phế liệu. Đó chỉ là tai nạn lao động nông thôn mà thôi."


Lời nói dối được thốt ra một cách trơn tru, không một chút gợn sóng trong tông giọng. Để tăng tính thuyết phục, Vô Sát âm thầm vận dụng một phần nhỏ của Kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh để kiểm soát nhịp thở, ép cơ thể thu liễm toàn bộ sự căng thẳng, giữ cho nhịp tim không tăng lên dù chỉ một nhịp dưới sự giám sát của máy đo điện tâm đồ đeo trên ngực.


"Tai nạn nông thôn?" Hạ Vy khẽ nhếch môi, nụ cười đầy vẻ hoài nghi. "Một vết rễ cây độc có thể tạo ra vết sẹo lõm tròn hoàn hảo với mật độ xơ hóa mô giống hệt đạn 9mm sao? Anh Diệp, anh đang xem thường kiến thức pháp y của tôi đấy à?"


"Hạ Vy!" Nhã Ca bước lên một bước, đứng chắn giữa Hạ Vy và Vô Sát, giọng nói mang theo uy thế lạnh lùng của nữ chủ tịch tài phiệt. "Đủ rồi. Tôi gọi cô đến đây là để chữa bệnh cho hôn phu của tôi, chứ không phải để điều tra lý lịch của anh ấy. Quá khứ của Vô Sát thế nào, anh ấy từng chịu khổ cực ra sao ở quê nghèo, tôi đều biết rõ và tôn trọng. Quan trọng là anh ấy đã dùng cả mạng sống để bảo vệ tôi! Cô không được phép dùng những câu hỏi vô lý để làm phiền người bệnh nữa."


Sự bảo bọc bá đạo, kiên quyết của Nhã Ca lập tức dập tắt cuộc thẩm vấn của Hạ Vy. Nữ bác sĩ khẽ thở dài, thu hồi ánh mắt nghi ngờ nhưng trong lòng vẫn không hề từ bỏ sự cảnh giác. Cô biết Nhã Ca đã quá lún sâu vào tình cảm lãng mạn hóa dành cho gã cận vệ này, đến mức mù quáng lờ đi mọi dấu hiệu nguy hiểm.


"Được rồi, Thẩm tổng. Tôi sẽ tập trung vào chuyên môn," Hạ Vy lạnh nhạt nói, cô cầm lấy chiếc kim tiêm rỗng và một ống nghiệm thủy tinh từ khay y tế. "Tôi cần lấy một mẫu máu của anh ta để chạy máy phân tích hóa sinh khẩn cấp. Nhịp tim của anh ta từ lúc tỉnh lại có dấu hiệu chậm bất thường, tôi nghi ngờ organ nội tạng có thể bị tổn thương ngầm hoặc nhiễm độc tố từ vụ nổ bến cảng."


Mũi kim tiêm lạnh ngắt chạm vào làn da cánh tay trái của Vô Sát.


Trong lòng gã sát thủ dâng lên một nỗi hoảng sợ cực hạn. Gã biết rõ vì sao nhịp tim gã chậm bất thường – đó là do tàn dư của độc tố Huyết Liên (từ chén rượu độc đổi chủ ở đêm tiệc gia tộc trước đó) vẫn chưa được trung hòa hoàn toàn trong hệ kinh mạch bả vai phải. Nếu Hạ Vy mang mẫu máu này đi phân tích hóa sinh bằng máy quét công nghệ cao của cô ta, sự tồn tại của loại độc chất hắc đạo cực kỳ quý hiếm này sẽ lập tức bị phơi bày. Khi đó, thân phận sát thủ của gã sẽ hoàn toàn lộ sáng.


Vô Sát desperately muốn dùng tay trái cướp lấy ống nghiệm hoặc lén tráo đổi mẫu máu trong khay của Hạ Vy. Nhưng ngay khi gã khẽ gồng cơ bụng để chuẩn bị hành động, ba chiếc xương sườn rạn nứt bên phải nhói lên một cơn đau buốt kinh hoàng như muốn vỡ vụn, khiến gã khuỵu xuống giường, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Thể xác tàn tạ lúc này là một rào cản vật lý bất khả xâm phạm, tước đi mọi kỹ năng cận chiến siêu tốc của gã.


Gã bất lực nhìn dòng máu đỏ tươi của mình từ từ chảy vào ống nghiệm thủy tinh trong tay Hạ Vy. Lọ Huyết thanh kháng độc cơ bản của Đường Kính vẫn nằm im lìm trong ngăn bí mật của chiếc vali da dưới gầm bàn trà, gã không thể tiếp cận nó lúc này.


Đúng lúc đó, Quản gia Lâm bước vào phòng, tay bưng một bát canh gà hầm sâm bổ dưỡng bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi thảo dược thơm nồng ấm áp.


"Tiểu thư, cận vệ trưởng," Quản gia Lâm cười hiền hậu, phong thái chu đáo lịch sự. "Tôi đã tự tay hầm bát canh sâm này suốt năm tiếng đồng hồ để giúp cận vệ trưởng bồi bổ khí huyết. Cậu ấy đã thức trắng đêm tuần tra rừng thông rồi lại xả thân cứu tiểu thư ở bến cảng, thể lực chắc chắn đã suy kiệt hoàn toàn."


Nhã Ca đỡ lấy bát canh sâm từ tay quản gia, cô múc một thìa canh ấm, khẽ thổi nhẹ rồi đưa đến sát môi Vô Sát. "Uống đi. Anh phải mau chóng khỏe lại để còn thực hiện Quy tắc Cận vệ Thẩm Gia, luôn ở bên cạnh tôi trong bán kính hai mét chứ."


Nhìn thìa canh sâm ấm áp trước mặt, rồi nhìn ánh mắt ngập tràn sự sủng ái và chiều chuộng vô điều kiện của Nhã Ca, Vô Sát khẽ nuốt khan. Gã hé môi uống ngụm canh sâm đắng ngọt. Sự ấm áp của tình cảm chân thành len lỏi vào lồng ngực gã, xoa dịu phần nào cơn đau buốt của xương sườn rạn nứt, nhưng đồng thời cũng làm tăng thêm nỗi dằn vặt tội lỗi dâng trào trong lòng gã sát thủ cô độc.


Hạ Vy lặng lẽ thu dọn khay y tế, cô cẩn thận đặt ống nghiệm chứa mẫu máu của Vô Sát vào hộp bảo ôn chuyên dụng.


"Tôi sẽ mang mẫu máu này về phòng thí nghiệm riêng của biệt thự để chạy máy phân tích hóa sinh ngay lập tức. Kết quả sẽ có sau ba mươi phút," Hạ Vy nói, ánh mắt cô khẽ lướt qua Vô Sát một lần cuối đầy vẻ cảnh cáo trước khi xoay người bước ra khỏi phòng.


Cánh cửa phòng đóng sập lại.


Vô Sát nằm trên giường bệnh, bát canh sâm trên tay Nhã Ca vẫn còn ấm, nhưng lòng gã đã lạnh ngắt. Chiếc đồng hồ đếm ngược tử thần của gã giờ đây không phải là quả bom từ tính của Cuồng Lôi, mà là chiếc máy phân tích hóa sinh trong phòng thí nghiệm của Hạ Vy. Chỉ trong vòng ba mươi phút ngắn ngủi, chất độc Huyết Liên trong máu gã sẽ bị phát hiện, và toàn bộ dối trá ngọt ngào này sẽ bước vào bờ vực sụp đổ hoàn toàn dưới cơn mưa rả rích ngoài đồi thông...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!