Tích Tắc Sinh Tử
Cơn mưa ngoài kia vẫn quật liên hồi vào mái tôn rỉ sét của Nhà kho số 9 bến cảng Giang Nam, tạo nên những âm thanh ầm ĩ như muốn nghiền nát cả không gian biệt lập này. Tiếng máy hàn xì từ phía cửa chính rít lên từng hồi chói tai, mang theo mùi khét lẹt của sắt thép bị nung chảy. Trần Kế và đám tay súng bang Huyết Ảnh đã hàn chết lối thoát duy nhất của họ. Đường sống đã bị chặn đứng, và ngay dưới gầm bục gỗ phát biểu, quả bom từ tính của Cuồng Lôi đang đập liên hồi những nhịp đếm ngược tàn nhẫn.
"Hai mươi tám giây."
Con số màu đỏ máu trên bảng LED nhấp nháy điên cuồng, rọi lên gương mặt góc cạnh đầm đìa nước mưa và mồ hôi lạnh của Diệp Vô Sát. Khớp vai phải của gã nhói lên từng cơn đau buốt như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ châm thẳng vào xương tủy. Vết thương rách sâu từ đêm dạ tiệc, do lực vận động mạnh khi gã cố giật chốt cửa trước đó, nay đã rách toác ra hoàn toàn. Máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp gạc trắng, loang rộng thành một vệt lớn trên chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu hàng ngày, dính chặt vào da thịt gã lạnh ngắt.
"Kích nổ nó đi, hoặc tất cả tụi mày cùng chết tan xác trong đó!" Tiếng Trần Kế cười gằn điên cuồng qua bộ đàm dội lại, đầy đắc ý và hận thù.
Nhã Ca đang nằm sát bên dưới bục gỗ, cơ thể cô thu nhỏ lại sau những kiện hàng dệt may cũ xếp dày một mét. Mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ của cô dính đầy bụi bặm và hơi nước mặn chát của biển, nhưng đôi mắt hạt dẻ thông tuệ vẫn khóa chặt vào bóng lưng cao lớn của Vô Sát. Cô không hề gào khóc, không hề hoảng loạn. Sự kiêu hãnh và trí tuệ của một nữ chủ tịch tài phiệt giúp cô giữ được sự bình tĩnh kỳ lạ, nhưng hơn hết, đó là lòng tin tưởng tuyệt đối, vô điều kiện dành cho gã cận vệ trưởng của mình. Cô tin gã, tin vào người đàn ông đã dùng cả mạng sống để chắn mảnh kính vỡ cho cô đêm qua.
"Hai mươi lăm giây."
Vô Sát gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Gã dồn toàn bộ sức mạnh thể chất phi thường còn lại vào năm ngón tay trái dẻo dai. Cánh tay trái của gã gồng lên cứng đờ, những đường tĩnh mạch nổi rõ như những con giun đất dưới lớp da nhợt nhạt. Gã bấu chặt lấy vỏ thép lạnh ngắt của quả bom từ tính, dùng lực bắp tay giật mạnh ngược chiều hút từ trường cực mạnh của khung sắt bục gỗ.
*Rắc... rắc... cạch!*
Khung sắt nâng đỡ bục gỗ phát biểu bị uốn cong, biến dạng dưới lực kéo kinh hoàng của Vô Sát. Quả bom từ tính bị giật phăng ra ngoài, nhưng ngòi nổ thủy ngân chống tháo gỡ bên trong cực kỳ nhạy bén. Chỉ cần quả bom bị nghiêng lệch quá một góc mười lăm độ, hệ thống cảm biến sẽ kích hoạt nổ tức thì. Vô Sát phải giữ thăng bằng tuyệt đối cho thiết bị bằng tay trái, trong khi bả vai phải bị thương nặng khiến gã không thể dùng tay phải để hỗ trợ. Cánh tay trái của gã run rẩy dữ dội dưới sức nặng của quả bom và áp lực giữ thăng bằng, mồ hôi pha lẫn máu chảy dài xuống cằm.
"Hai mươi giây."
Lối cửa chính đã bị hàn chết bằng các mối hàn nhiệt liều cao dày đặc, không thể phá vỡ bằng sức người trong vòng vài mươi giây ngắn ngủi. Vô Sát nheo đôi mắt nhòe đi vì thiếu kính cận, quét nhanh qua không gian tối tăm của nhà kho. Ánh sáng xám xịt của ngày bão chiếu qua những ô cửa kính cường lực trên cao hướng biển, nằm ở độ cao năm mét sát trần nhà kho. Đó là lối thoát duy nhất để ném quả bom ra ngoài nước sâu bến cảng, triệt tiêu lực nổ phản chấn của kết cấu thép kín.
*"Tôi phải đưa quả bom này ra ngoài biển. Nếu nó nổ ở đây, cô ấy sẽ chết."*
Ý nghĩ về Nhã Ca, về lời thề dùng cả mạng sống để bảo vệ cô trọn đời, thổi bùng lên ý chí sinh tồn cực hạn trong lòng gã sát thủ phản bội. Gã không còn dằn vặt về danh dự của dòng họ Diệp, không còn màng đến bản hợp đồng ám sát vô hạn thời hạn của Hội. Lúc này, gã chỉ là một người đàn ông muốn giữ lại mạng sống cho người con gái mình yêu.
"Mười lăm giây."
Vô Sát nín thở, kích hoạt trạng thái Sức bền phi thường (Giới hạn). Nhịp tim gã đột ngột giảm xuống mức tối thiểu để tiết kiệm năng lượng, dồn toàn bộ lượng glycogen dự trữ vào đôi chân dẻo dai. Gã vác chiếc Vali da gia truyền nặng mười lăm kilôgam bằng tay trái, tay phải kẹp chặt quả bom từ tính, bắt đầu sải những bước chạy thần tốc trên sàn đất dạt dào nước mưa.
Nhã Ca ngẩng đầu nhìn theo bóng dáng cao lớn của gã lướt đi giữa các kiện hàng dệt may cũ xếp cao như núi. Lớp áo sơ mi trắng của gã đã bị máu tươi loang lổ nhuộm đỏ hoàn toàn ở bả vai phải, thê lương và bi tráng dưới ánh sáng ngày bão. Trái tim cô thắt lại vì xót xa, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô khẽ gọi: "Vô Sát... anh đừng bỏ tôi..."
"Mười giây."
Vô Sát đã chạy đến điểm lấy đà sát mép tường gạch dày. Gã dẫm mạnh chân trái lên một kiện hàng dệt may cũ xếp ở góc, mượn lực bật cao người lên không trung hướng về phía ô cửa kính cường lực trên cao năm mét. Nhưng di chứng của vết thương bả vai phải rách sâu làm lệch thăng bằng cơ thể gã đi vài độ. Quỹ đạo nhảy của gã có xu hướng lệch khỏi ô cửa kính, gã sắp sửa rơi xuống đất và quả bom chỉ còn vài giây!
Đúng vào tích tắc sinh tử ấy, Phản xạ Murphy (Nghịch chuyển) – năng lực kỳ lạ bám theo gã từ khi nhận hợp đồng – đột ngột kích hoạt ngẫu nhiên. Cơn gió lốc lớn từ biển quật mạnh vào ô cửa kính vỡ nứt sẵn trên trần nhà kho, tạo ra một áp lực gió cực mạnh thổi vào trong. Sức gió quật đổ một tấm dầm thép gỉ sét từ trên mái rơi xuống. Tấm dầm thép gỉ sét rơi chéo góc, kẹt vào giữa hai kiện hàng dệt may lớn đúng tích tắc chân gã lướt qua, tạo thành một bệ đỡ xéo ngẫu nhiên hoàn hảo!
Bàn chân trái của Vô Sát đạp mạnh lên tấm dầm thép gỉ sét vừa kẹt vào đó, mượn lực phản chấn để bật cao hơn và điều chỉnh lại quỹ đạo nhảy một cách thần kỳ. Gã tiếp cận sát ô cửa kính cường lực hướng biển.
"Năm giây."
Vô Sát vung mạnh cánh tay trái đang vác chiếc Vali da gia truyền, sử dụng chiêu thức Thuẫn Vali – vách ngăn hợp kim titan siêu nhẹ bên trong vali đập mạnh vào ô kính cường lực dày.
*Xoảng... rắc... rắc...*
Kính cường lực vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn lấp lánh như mưa bạc dưới ánh trăng ngày bão. Gió biển lạnh buốt và hơi nước mặn chát tràn vào nhà kho qua ô cửa vỡ.
"Ba giây."
Vô Sát dùng toàn bộ lực cổ tay trái dẻo dai, ném mạnh quả bom từ tính của Cuồng Lôi ra ngoài khoảng không, hướng thẳng xuống mặt nước biển sâu thẳm của bến cảng Giang Nam.
Quả bom từ tính vạch ra một đường cong màu đen trên nền trời xám xịt, rơi thẳng xuống nước.
"Một giây."
*BÙM!!!*
Quả bom phát nổ khốc liệt dưới nước sâu bến cảng. Sức ép từ vụ nổ dưới nước tạo ra một cột nước khổng lồ cao hàng chục mét phun thẳng lên trời, kèm theo một luồng sóng xung kích và sóng thủy kích cực mạnh dội ngược vào bên trong Nhà kho số 9 qua ô cửa kính vỡ. Sóng xung kích mang theo hàng vạn mảnh kính vỡ sắc nhọn và luồng khí nóng bỏng quật thẳng vào cơ thể Vô Sát khi gã đang rơi tự do từ trên cao xuống.
Trong tích tắc sinh tử đó, Vô Sát dùng thân mình chắn trước hướng Nhã Ca đang nằm nấp bên dưới. Gã vung chiếc Vali da gia truyền bọc titan làm lá chắn (Thuẫn Vali) chắn toàn bộ mảnh vỡ kính và luồng sóng xung kích dội vào.
*Rầm!!!*
Sóng xung kích cực đại hất văng cơ thể cao lớn của Vô Sát va đập cực mạnh vào một thành tàu gỉ sét sát mép tường nhà kho. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên khô khốc. Gã nôn ra một ngụm máu tươi rực đỏ, nhuộm đẫm cả cổ áo sơ mi trắng và chiếc Huy hiệu Rồng Vàng đang giấu trong túi ngực.
Cơ thể gã lảo đảo rồi đổ gục xuống sàn đất đầy bụi bặm và mảnh kính vỡ, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự. Chiếc vali da gia truyền rơi khỏi tay gã, trượt dài trên mặt đất, phát ra những tiếng cộc cạch cơ học của hệ thống lò xo bị hỏng hoàn toàn.
Khói bụi, thuốc súng và hơi nước mặn chát của biển cả bao trùm toàn bộ không gian nhà kho đổ nát.
Nhã Ca gạt phăng chiếc áo khoác dạ màu sapphire dính đầy vụn kính vỡ, cô bật dậy. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của cô nhòe đi vì nước mắt khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Vô Sát đang nằm bất động trong vũng máu dưới đất.
"Vô Sát!!! Không... Vô Sát!!!"
Cô hét lên trong nước mắt, tiếng hét xé lòng át cả tiếng mưa bão gào rú bên ngoài. Cô lao qua làn khói bụi mù mịt và đống đổ nát, không màng đến những mảnh kính vỡ cứa rách đôi bàn tay mềm mại, quỳ sụp xuống bên cạnh và ôm chặt lấy thân thể lạnh ngắt, bất tỉnh dính đầy máu của gã cận vệ trưởng...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!