Nhạc nềnHesitation

Cơn Mưa Bến Cảng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão Giang Nam chưa bao giờ tàn nhẫn đến thế. Từng hạt mưa lớn như những viên đá cuội quật thẳng vào lớp kính chắn gió của chiếc SUV dẫn đường, tạo nên những âm thanh lộp độp dồn dập đến nhức óc. Kim gạt nước hoạt động hết công suất, gạt đi những vệt nước nhòe nhoẹt, nhưng tầm nhìn phía trước vẫn chỉ là một khoảng xám xịt, mờ mịt của màn sương muối ven biển.


Diệp Vô Sát ngồi ở ghế phụ lái, hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp đựng vĩ cầm bằng nhung đen đặt trên đùi. Bên trong chiếc hộp sang trọng ấy không phải là một nhạc cụ thanh tao, mà là chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng đúng mười lăm kilôgam – kho vũ khí lạnh lẽo chứa đựng một trăm linh tám công cụ lấy mạng người tinh xảo của dòng họ Diệp.


Bả vai phải của gã khẽ nhói lên một cơn đau buốt. Vết thương rách sâu do mảnh kính cường lực găm vào đêm dạ tiệc thượng lưu, dù đã được Thẩm Nhã Ca tự tay băng bó tỉ mỉ bằng lớp gạc trắng sạch sẽ, nay lại bắt đầu rỉ máu nhẹ dưới áp lực của cơn mưa lạnh và những chuyển động dằn xóc của xe. Cơn đau nhức nhối lan dọc theo cánh tay phải, khiến gã mất đi mười phần trăm khả năng vận động linh hoạt. Thêm vào đó, lò xo ống phóng kim châm độc dưới cổ tay áo phải đã bị hỏng hoàn toàn sau trận cận chiến với băng Hắc Long, buộc gã phải dựa hoàn toàn vào lực cổ tay trái dẻo dai nếu muốn phóng kim châm độc lông vũ thủ công.


"Cận vệ trưởng, chúng ta sắp tiến vào địa phận bến cảng Giang Nam rồi." Trương Quân, gã vệ sĩ trẻ tuổi đang cầm vô lăng, khẽ lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng lạnh lẽo trong xe. Ánh mắt Trương Quân nhìn Vô Sát đầy vẻ tôn sùng và kính trọng tuyệt đối kể từ sau khi chứng kiến gã cận vệ trưởng mới hạ đo ván Trần Thiết chỉ bằng một chiêu mượn lực phản chấn nhàn nhã. "Thời tiết hôm nay tệ quá. Sương mù ven biển dày đặc thế này rất dễ tạo điều kiện cho kẻ xấu hành động. Tôi đã bố trí đội tuần tra vòng ngoài rà soát kỹ lưỡng, nhưng Thẩm tổng vẫn kiên quyết muốn trực tiếp xuống kiểm tra Nhà kho số 9."


"Nhà kho số 9..." Vô Sát khàn giọng lặp lại, đôi mắt gã sau gọng kính mảnh khẽ nheo lại đầy phức tạp.


Gã thò tay vào túi quần tây, ngón tay chạm vào bề mặt nhám của chiếc điện thoại di động cũ kỹ – chiếc máy cỏ chuyên dụng của thế giới ngầm. Chiếc điện thoại ấy đang im lìm, nhưng gã biết, nó chứa đựng Tối hậu thư từ Lục Vô Song đầy tàn nhẫn. Chi hội trưởng của Hội Sát Thủ Trầm Cảm chỉ cho gã đúng bốn mươi tám giờ để kết liễu mạng sống của Thẩm Nhã Ca bằng quả bom từ tính đã được gài sẵn dưới bục phát biểu của Nhà kho số 9. Nếu gã không bóp cò ngòi nổ từ xa bằng chiếc điện thoại này, phích cắm máy thở của em gái nuôi Diệp Linh tại Viện tim quốc gia sẽ bị rút ra ngay lập tức.


Lồng ngực Vô Sát co thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Một bên là mạng sống của Diệp Linh – mỏ neo duy nhất giữ gã lại với phần người lương thiện. Một bên là Thẩm Nhã Ca – người con gái đã dùng cả trái tim, tiền bạc và sự kiêu hãnh của mình để bảo bọc anh em gã, người đã áp bàn tay ấm áp lên má gã dưới ánh trăng khuyết đêm qua và trao cho gã chiếc Huy hiệu Rồng Vàng tối cao đang nằm im lìm trong túi ngực.


*"Tôi đã thề sẽ bảo vệ cô ấy bằng cả mạng sống này. Tôi không thể phản bội cô ấy. Nhưng Linh... anh phải làm sao để cứu em đây?"*


Nỗi dằn vặt đạo đức cực hạn dâng trào trong tâm trí Vô Sát, mạnh mẽ và dữ dội hơn cả cơn bão đang gầm rú ngoài kia. Gã nhìn qua gương chiếu hậu bên sườn xe. Chiếc siêu xe màu sapphire của Nhã Ca đang bám sát phía sau dưới sự hộ tống nghiêm ngặt của chiếc SUV thứ hai. Nhã Ca đang ngồi trong đó, an toàn và rạng rỡ, hoàn toàn tin tưởng vào gã cận vệ trưởng mà cô thầm thương trộm nhớ. Cô nghĩ gã đang dẫn đường rà soát an ninh cho cô, chứ không hề biết gã đang mang theo chiếc điện thoại cỏ có khả năng biến cô thành tro bụi chỉ bằng một nút bấm.


Đoàn xe lướt nhanh qua cổng sắt han gỉ của bến cảng Giang Nam, tiến sâu vào khu vực bãi chứa container hoang vắng. Những chiếc container khổng lồ nhiều màu sắc xếp chồng lên nhau như những bức tường thành xám xịt dưới mưa bão. Phía cuối bãi cảng, Nhà kho số 9 hiện ra như một con quái vật bằng thép khổng lồ, hoang phế và lạnh lẽo. Đây là nơi chứa đựng các kiện hàng dệt may cũ của tập đoàn Thẩm Thị, một địa điểm biệt lập và hẻo lánh, hoàn hảo cho một vụ mưu sát không để lại dấu vết.


Chiếc SUV dẫn đường dừng lại trước cửa sắt lớn của Nhà kho số 9. Vô Sát nhanh chóng khoác chiếc hộp vĩ cầm lên bả vai trái để tránh đụng vào vết thương vai phải đang nhói đau, đẩy cửa xe bước xuống dưới làn mưa lạnh buốt. Gã nhanh chóng mở ô, bước đến bên chiếc siêu xe màu sapphire vừa dừng bánh.


Cửa xe mở ra. Thẩm Nhã Ca bước xuống dưới tán ô của Vô Sát. Cô lộng lẫy trong bộ suit công sở màu sapphire thanh lịch, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ hơi ẩm ướt vì gió biển, đôi mắt hạt dẻ thông tuệ khẽ quét qua bến cảng hoang vắng rồi dừng lại trên gương mặt góc cạnh của gã cận vệ trưởng.


"Mưa lớn quá, anh Vô Sát," Nhã Ca khẽ mỉm cười, đôi môi hồng cong lên một vệt cong ngọt ngào đầy sủng ái. Cô tự nhiên xích lại gần gã, để bả vai mình chạm nhẹ vào ngực gã, hoàn toàn không hề có sự phòng bị của một nữ chủ tịch tài phiệt. "Anh che ô lệch sang bên vai phải của anh đi, vết thương của anh mới băng bó đêm qua, nếu dính nước mưa sẽ bị nhiễm trùng đấy. Tôi không muốn người đàn ông của mình phải chịu đau đâu."


Lời nói dịu dàng, bá đạo của cô giống như một luồng điện ấm áp quật thẳng vào lồng ngực Vô Sát, khiến gã cứng đờ người. Gã khẽ dịch chuyển cán ô che hoàn toàn cho cô, chấp nhận để bờ vai phải của mình ướt sũng dưới làn nước mưa lạnh ngắt.


"Thẩm tổng... Nhã Ca, trong nhà kho rất lạnh và ẩm ướt. Xin cô hãy đi sát sau lưng tôi," Vô Sát sửa lại cách xưng hô đầy ngượng ngùng, giọng nói trầm thấp cố giữ sự lạnh lùng chuyên nghiệp.


"Được rồi, tôi nghe anh," Nhã Ca khẽ cười, ánh mắt ngập tràn sự ngọt ngào lãng mạn. Cô nghĩ sự nghiêm túc thái quá của gã chỉ là biểu hiện của lòng tận tụy bảo vệ cô.


Họ bước vào bên trong Nhà kho số 9. Không gian bên trong rộng lớn, tối tăm và nồng nặc mùi vải ẩm mốc, mùi sắt gỉ và bụi bặm. Những kiện hàng dệt may cũ xếp cao như núi, tạo thành những lối đi lắt léo, tối tăm như mê cung. Ánh sáng duy nhất chiếu vào là từ những ô cửa kính vỡ nát trên mái tôn cao mười mét, để lộ những tia sáng xám xịt của ngày bão.


Ở trung tâm nhà kho, một chiếc bục phát biểu bằng gỗ nhỏ đã được ban quản lý cảng dựng sẵn để Nhã Ca đứng phát biểu trước ban giám đốc cảng và các công nhân xuất khẩu. Tuy nhiên, do thời tiết mưa bão dữ dội, khu vực này lúc này hoàn toàn vắng vẻ, không một bóng người.


"Trương Quân, cậu dẫn người canh gác chặt chẽ tất cả các lối ra vào vòng ngoài," Vô Sát dứt khoát ra lệnh, đôi mắt sau gọng kính mảnh quét nhanh qua không gian tối tăm của nhà kho.


"Rõ, thưa Cận vệ trưởng!" Trương Quân dứt khoát dẫn theo bốn vệ sĩ trẻ tuổi tản ra xung quanh, thiết lập vòng phòng thủ ngoài cùng.


Khi chỉ còn lại gã và Nhã Ca đứng giữa nhà kho rộng lớn, thính giác nhạy bén của Vô Sát – năng lực đặc thù Thính Phong Biên Thùy được tôi luyện qua hàng ngàn giờ khổ luyện – lập tức phát động. Gã tập trung tinh thần, lọc bỏ tiếng mưa bão gào rú dồn dập trên mái tôn kim loại cao vút, lọc bỏ tiếng gió rít qua những khe cửa hở.


*Tíc... tắc... tíc... tắc...*


Một âm thanh cơ học cực kỳ nhỏ, đều đặn và sắc lạnh dội vào màng nhĩ gã. Tiếng động phát ra từ phía dưới bục phát biểu bằng gỗ cách đó chưa đầy năm mét.


Đồng tử Vô Sát co thắt lại. Gã biết chính xác thứ âm thanh đó là gì. Đó là tiếng đếm ngược cơ học của quả bom từ tính do Cuồng Lôi – chuyên gia chất nổ của Hội Sát Thủ Trầm Cảm – chế tạo.


"Nhã Ca, đứng im tại chỗ. Tuyệt đối không được di chuyển một bước nào," Vô Sát gầm nhẹ, giọng nói nghiêm khắc đột ngột của gã khiến Nhã Ca giật mình dừng bước ngay khi cô chuẩn bị bước lên bục gỗ.


"Anh Vô Sát? Có chuyện gì vậy?" Nhã Ca nheo mắt nhìn gã, hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đứng im tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh của gã.


Vô Sát không giải thích. Gã nhanh chóng đặt chiếc hộp vĩ cầm nhung đen xuống đất, dùng vân tay kết hợp xoay mật mã cơ học ba vòng để mở khóa Vali da ám sát gia truyền. Nắp vali bật mở không một tiếng động. Gã thò tay trái dẻo dai vào bên trong, lướt qua những khay chứa kim độc lông vũ và thuốc mê, rút ra chiếc Máy quét sóng từ cầm tay nhỏ gọn.


Gã bật công tắc nguồn bên sườn máy. Màn hình tinh thể lỏng lập tức sáng lên ánh sáng xanh lam mờ nhạt. Vô Sát cầm máy quét, bước chậm rãi tiến sát đến bục phát biểu bằng gỗ. Gã quỳ một gối xuống sàn đất dính đầy bụi bặm, đưa máy quét rà soát dọc theo gầm bục gỗ.


*Tít! Tít! Tít!*


Chiếc máy quét sóng từ lập tức phát ra những tiếng kêu dồn dập, màn hình chuyển sang màu đỏ rực rỡ, hiển thị một tần số sóng vô tuyến kép cực kỳ mạnh mẽ đang hoạt động. Ở góc khuất sâu dưới gầm bục gỗ, một thiết bị hình tròn bằng thép đen, to bằng bàn tay, đang bám chặt vào khung sắt đỡ bục nhờ lực hút từ tính cực mạnh. Trên mặt thiết bị, một bảng đèn LED nhỏ đang hiển thị những con số màu đỏ máu đang đếm ngược:


*00:59... 00:58... 00:57...*


Quả bom từ tính đã được kích hoạt sớm!


"Mẹ kiếp!" Vô Sát nghiến răng rít qua kẽ môi. Lục Vô Song không hề có ý định đợi gã tự tay kích nổ. Hắn đã cài đặt ngòi nổ tự động đếm ngược sớm do sóng nhiễu điện từ bến cảng hoặc do hắn muốn ép gã vào đường cùng để thanh trừng cả hai.


Nhã Ca nhìn thấy Vô Sát đang quỳ dưới bục gỗ với chiếc máy quét phát ra ánh sáng đỏ, cô khẽ nhíu mày bước lại gần một bước. "Anh Vô Sát, cái gì dưới đó thế? Có phải..."


"Tôi đã bảo cô đứng im!" Vô Sát quát lớn, giọng nói chứa đựng sự hoảng loạn hiếm hoi khiến Nhã Ca sững sờ dừng lại. "Dưới bục gỗ có bom từ tính. Nó đang đếm ngược. Cô tuyệt đối không được bước lại gần cự ly năm mét!"


Nhã Ca nghe thấy từ "bom", gương mặt kiêu sa của cô khẽ biến sắc, nhưng cô không hề hoảng loạn gào khóc như những tiểu thư hào môn thông thường. Sự thông minh và quyết đoán của một nữ chủ tịch tài phiệt lập tức giúp cô giữ được sự tỉnh táo. Cô nhìn bóng lưng cao lớn của Vô Sát đang căng thẳng đối phó với quả bom, trong lòng không hề có một chút nghi ngờ nào về gã. Cô tin tưởng tuyệt đối rằng gã cận vệ trưởng của mình đã phát hiện ra mối nguy hiểm từ trước để cứu mạng cô.


"Tôi đứng im ở đây. Anh có cần tôi gọi Trương Quân và cảnh sát vào không?" Nhã Ca bình tĩnh hỏi, giọng nói hơi run nhẹ nhưng tràn đầy sự tin cậy.


"Không kịp nữa rồi. Quả bom này sử dụng ngòi nổ kích hoạt tần số kép phức tạp, nếu có sóng điện thoại lạ can thiệp, nó sẽ tự động kích nổ ngay lập tức," Vô Sát vừa nói vừa dùng tay trái tỉ mỉ kiểm tra hệ thống dây dẫn của quả bom. Khớp vai phải của gã nhói đau dữ dội khi gã cố gắng giữ thăng bằng cơ thể cởi trần dưới lớp áo sơ mi trắng.


Đột ngột, một tiếng động kim loại chói tai vang lên từ phía cửa chính của nhà kho.


*Két... Rầm!*


Cánh cửa sắt lớn rỉ sét của Nhà kho số 9 bị đẩy mạnh khép chặt lại từ bên ngoài. Tiếp theo đó là tiếng xích sắt lớn quấn quanh tay nắm cửa và tiếng máy hàn xì rít lên chói tai. Kẻ địch đang hàn chết lối thoát hiểm duy nhất của họ từ bên ngoài!


*Rè rè...*


Chiếc bộ đàm tuần tra đeo bên hông áo vest của Vô Sát đột ngột phát ra tiếng nhiễu sóng mạnh mẽ, rồi một giọng nói khàn khàn, kiêu ngạo và đầy hận thù vang lên đầy đắc ý:


"Diệp Vô Sát! Mày có nghe thấy tiếng tao không, gã cận vệ may mắn?"


Đồng tử Vô Sát co thắt lại. Gã nhận ra giọng nói này. Đó là Trần Kế – thủ lĩnh bang Huyết Ảnh, kẻ đã bị cái bẫy container bốn mươi tấn của gã đè gãy chân tay ở bến cảng trong tập hai.


"Trần Kế," Vô Sát lạnh lùng rít qua kẽ răng, tay trái vẫn không ngừng rà quét các mạch điện của quả bom.


"Đúng là tao! Cánh tay và chân tao bị cái bẫy chết tiệt của mày đè nát, nhưng tao vẫn còn sống để quay lại lấy mạng con điếm Thẩm Nhã Ca và gã phản bội mày!" Trần Kế cười gằn điên cuồng qua bộ đàm. "Lục Vô Song đã phát lệnh tối hậu thư. Mày đã phản bội Hội để làm chó săn cho Thẩm Gia. Đêm nay, bọn tao đã hàn chết toàn bộ cửa ra vào của Nhà kho số 9. Mười tay súng tinh nhuệ của bang Huyết Ảnh đang bao vây bên ngoài, sẵn sàng nổ súng xuyên qua các ô cửa kính nếu tụi mày tìm cách leo ra. Quả bom từ tính dưới gầm bục gỗ chỉ còn chưa đầy một phút đúng không? Kích nổ nó đi, hoặc tất cả tụi mày cùng chết tan xác trong đó!"


Nhã Ca nghe thấy giọng nói của Trần Kế qua bộ đàm, đôi mắt cô lạnh lùng khóa chặt vào cánh cửa sắt đã bị hàn chết. Cô bước lại gần Vô Sát hơn, bàn tay mềm mại đặt nhẹ lên bả vai trái của gã.


"Anh Vô Sát, chúng ta bị bẫy rồi. Trần Kế đã cấu kết với Thẩm Cao để dàn dựng vụ này," Nhã Ca thì thầm, ánh mắt cô lộ rõ vẻ phẫn nộ tột cùng đối với người chú thâm độc của mình.


"Tôi biết," Vô Sát đáp, mồ hôi lạnh dính đầy trên trán gã. Gã rút chiếc điện thoại cỏ trong túi quần ra, định dùng Thiết bị phá sóng điện từ túi áo để vô hiệu hóa sóng kích nổ của quả bom từ tính. Nhưng ngay khi gã vừa bật thiết bị phá sóng, hệ thống đèn LED của quả bom đột ngột nhấp nháy điên cuồng, tiếng tíc tắc cơ học tăng tốc độ gấp đôi!


*00:45... 00:43... 00:41...*


Sóng phá tần số bị nhiễu do hỏa lực sóng cực mạnh từ thiết bị gây nhiễu của bang Huyết Ảnh đặt vòng ngoài bến cảng. Quả bom của Cuồng Lôi đã được thiết kế chống phá sóng; bất kỳ sự can thiệp điện từ trái phép nào cũng sẽ kích hoạt ngòi nổ đếm ngược sớm hơn!


"Mẹ kiếp! Thiết bị phá sóng bị vô hiệu hóa rồi!" Vô Sát gầm lên, gã lập tức tắt thiết bị phá sóng để tránh làm quả bom nổ ngay lập tức.


Gã đứng phắt dậy, vác chiếc Vali da gia truyền nặng mười lăm kilôgam trên tay trái, lao nhanh về phía cánh cửa sắt bị hàn chết. Gã định dùng Nhẫn tơ độc ngón út phóng sợi cước nano siêu cường để luồn qua khe cửa bẻ khóa chốt cơ học từ bên ngoài. Sợi cước tơ tằm siêu cường của gã có thể chịu lực kéo 500kg, gã gồng mình giật mạnh xích sắt.


*Két... Cạch!*


Sợi cước nano cứa sâu vào lớp găng tay da của gã rỉ máu, nhưng cánh cửa sắt dày đã bị hàn chết hoàn toàn bằng các mối hàn nhiệt liều cao dày đặc từ bên ngoài. Không thể phá vỡ bằng sức người thông thường trong vòng vài mươi giây ngắn ngủi.


"Vô ích thôi, Diệp Vô Sát! Bọn tao đã dùng máy hàn công nghiệp công suất lớn hàn chết cả ba lớp chốt thép rồi! Mày chỉ còn chưa đầy ba mươi giây để cầu nguyện thôi!" Tiếng Trần Kế cười lớn vang vọng qua bộ đàm đầy nham hiểm.


Thời gian thoát thân bị rút ngắn khốc liệt. Vô Sát bị dồn vào góc chết cận chiến hoàn toàn. Gã lùi lại, đôi mắt gã sau gọng kính mảnh quét nhanh qua kết cấu kiến trúc của Nhà kho số 9.


Đây là một nhà kho được xây dựng hoàn toàn bằng khung thép tiền chế dầm chữ I chịu lực cực mạnh, bao quanh bởi các bức tường gạch dày hai mươi centimet. Nếu quả bom từ tính liều cao của Cuồng Lôi phát nổ bên trong không gian kín này, sóng xung kích và nhiệt lượng cực đại sẽ bị phản chấn liên tục từ các vách thép và tường gạch, tạo nên một vụ nổ hủy diệt thiêu rụi toàn bộ sinh vật bên trong trong vòng một tích tắc. Nhã Ca và gã chắc chắn sẽ chết tan xác.


*"Kết cấu thép... phản chấn lực nổ... Tôi cần dùng chiếc vali da bọc titan làm lá chắn hướng lực nổ ra phía biển!"*


Một suy luận chiến thuật đỉnh cao hình thành trong bộ não thiên tài đặt bẫy của Vô Sát. Gã nhớ lại sơ đồ bến cảng: phía sau bức tường gạch của Nhà kho số 9 chính là mép nước sâu của bến cảng Giang Nam hướng thẳng ra biển Đông. Nếu gã có thể phá vỡ ô cửa kính cường lực trên cao hướng biển và ném quả bom ra ngoài, sức nước sâu sẽ hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng và lực nổ của quả bom từ tính, triệt tiêu hoàn toàn hiểm họa.


Nhưng ô cửa kính cường lực hướng biển nằm ở độ cao năm mét sát trần nhà kho, và gã chỉ còn đúng ba mươi giây.


"Nhã Ca, nằm sấp xuống sau kiện hàng dệt may kia ngay lập tức! Dùng chiếc áo khoác của cô che kín đầu!" Vô Sát hét lớn, giọng nói chứa đựng mệnh lệnh tối cao của một cận vệ trưởng thực thụ.


Nhã Ca không hề do dự một giây nào. Cô lập tức chạy đến bên kiện hàng dệt may cũ xếp dày một mét, nằm rạp xuống đất và dùng chiếc áo khoác dạ màu sapphire che kín đầu, đôi mắt hạt dẻ vẫn rưng rưng nhìn theo bóng dáng cao lớn của gã.


Vô Sát vác chiếc Vali da gia truyền nặng mười lăm kilôgam bằng tay trái dẻo dai, bả vai phải bị thương nhói đau dữ dội như muốn nứt ra dưới áp lực vận động mạnh. Gã lao nhanh trở lại bục phát biểu bằng gỗ.


Bảng điện tử của quả bom từ tính đang đếm ngược đến những giây cuối cùng khốc liệt:


*00:30... 00:29... 00:28...*


Ngòi nổ cơ học bên trong quả bom bắt đầu phát ra những tiếng *tíc... tắc...* dồn dập, chói tai như tiếng gọi của tử thần. Vô Sát quỳ rạp xuống gầm bục gỗ, tay trái gã đưa ra, áp sát vào vỏ thép đen lạnh ngắt của quả bom từ tính. Lực hút từ trường của quả bom cực kỳ mạnh mẽ, gá chặt vào khung sắt đỡ bục gỗ như một phần của kết cấu thép.


Gã phải dùng toàn bộ lực cánh tay trái dẻo dai để giật phăng quả bom ra ngoài mà không làm kích hoạt cảm biến thủy ngân chống tháo gỡ bên trong. Vết thương trên vai phải rách rộng ra, máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ một mảng áo sơ mi trắng bên trong áo vest đen của gã.


*"Năm mươi tỷ đồng... danh dự dòng họ Diệp... mạng sống của Linh... và cô ấy..."*


Vô Sát gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ trong cổ họng. Gã dồn toàn bộ sức mạnh thể chất phi thường còn lại vào năm ngón tay trái, siết chặt lấy vỏ thép của quả bom từ tính, chuẩn bị giật mạnh khi đồng hồ đếm ngược chạm mốc ba mươi giây cuối cùng đầy nghẹt thở...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!