Nhạc nềnHesitation

Quyết Định Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi ấm từ lòng bàn tay mềm mại của Thẩm Nhã Ca áp nhẹ lên gò má góc cạnh của Diệp Vô Sát, giống như một dòng nước ấm len lỏi vào tận sâu trong linh hồn lạnh giá của gã sát thủ. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo chiếu qua khung cửa kính sát đất của phòng làm việc riêng, gã đứng im lặng như một pho tượng đá. Gò má gã lạnh ngắt, vẫn còn vương vệt nước mắt hiếm hoi của sự dằn vặt, nhưng trái tim gã thì đang dậy sóng dữ dội.


Mùi hương nhài thanh mát từ cơ thể Nhã Ca quyện vào bầu không khí tĩnh mịch. Cô ngước khuôn mặt kiêu sa lên nhìn gã, đôi mắt hạt dẻ thông tuệ không hề có một tia nghi ngờ, chỉ có sự thấu cảm và một tình yêu sủng ái vô điều kiện. Cô đã biết gã dằn vặt vì em gái Diệp Linh, cô đã âm thầm ký quỹ bảo lãnh y tế trọn đời cho cô bé từ trước khi gã xả thân chắn đạn cứu cô. Sự bao dung và tình cảm thuần khiết ấy giống như một lưỡi dao vô hình, chém đứt hoàn toàn chút kiêu hãnh sát thủ cuối cùng của dòng họ Diệp trong lòng Vô Sát.


"Thẩm tổng..." Vô Sát khàn giọng, gã khẽ lùi lại nửa bước để tránh ánh mắt của cô, nhưng bàn tay Nhã Ca vẫn kiên quyết giữ chặt lấy tay áo vest của gã.


"Tôi đã nói rồi, đừng gọi tôi là Thẩm tổng khi chỉ có hai người," Nhã Ca khẽ mỉm cười, đôi môi hồng cong lên một vệt cong ngọt ngào đầy bá đạo. "Gọi là Nhã Ca. Và từ nay về sau, anh không được phép trốn tránh tôi nữa. Vết thương trên vai anh lại rách ra rồi đúng không? Tôi ngửi thấy mùi máu."


Vô Sát giật mình. Khứu giác của nàng tiểu thư tài phiệt này nhạy bén đến đáng sợ. Bả vai phải của gã, nơi bị mảnh kính cường lực găm vào đêm qua, vừa bị rách rộng ra sau cú cận chiến tàn bạo với mười một tên giang hồ băng Hắc Long để cứu Diệp Linh tại khu ổ chuột. Vệt máu đỏ tươi đã âm thầm loang rộng, thấm qua lớp gạc trắng và làm ướt sũng một mảng áo sơ mi trắng bên trong áo vest đen của gã. Cơn đau buốt nhói lên theo từng nhịp thở, nhưng gã vẫn cố giữ thẳng lưng, khuôn mặt không lộ một chút biểu cảm.


"Không sao. Vết thương nhỏ thôi," Vô Sát cứng nhắc đáp, giọng nói trầm thấp cố lấy lại sự lạnh lùng thường ngày.


"Anh lúc nào cũng nói không sao, rồi âm thầm chịu đựng một mình," Nhã Ca khẽ thở dài, ánh mắt xót xa lộ rõ. Cô nhẹ nhàng buông tay áo gã ra, nhưng lại trượt tay xuống, nắm lấy bàn tay trái dẻo dai nhưng đầy vết chai sần của gã. "Đi theo tôi. Về phòng gác của anh, tôi sẽ tự tay sát trùng và băng bó lại cho anh. Đây là mệnh lệnh của chủ nhân, Cận vệ trưởng của tôi không được phép từ chối."


Vô Sát đứng lặng người nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô đang nắm chặt lấy tay mình. Gã không từ chối, cũng không thể từ chối. Gã để cô dắt đi dọc theo hành lang trải thảm đỏ của biệt thự chính, bước qua những góc khuất camera mà gã đã thuộc nằm lòng. Dưới ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn tường cổ điển, bóng của hai người quyện vào nhau, kéo dài trên vách tường sồi sẫm màu. Sự mập mờ và ngọt ngào ấy khiến gã cận vệ trưởng tạm thời quên đi thân phận dơ bẩn của mình trong bóng tối.


Nhưng sự bình yên đó ngắn ngủi đến tàn nhẫn.


Khi cánh cửa Phòng gác của Cận vệ trưởng khép lại, Nhã Ca bảo gã ngồi đợi trên chiếc giường đơn để cô đi lấy hộp y tế. Vô Sát ngồi xuống, gã cởi chiếc áo khoác vest đen ra, để lộ chiếc áo sơ mi trắng đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn bên bả vai phải. Gã khẽ nhíu mày, đưa tay trái lên kiểm tra ống phóng kim châm dưới cổ tay áo. Tiếng *cọc cạch* cơ học khô khốc vang lên. Lò xo bên trong đã bị kẹt cứng hoàn toàn sau trận chiến ở khu ổ chuột. Vũ khí tầm xa lợi hại nhất của gã đã bị vô hiệu hóa.


*Tút... Tút...*


Đột ngột, chiếc điện thoại di động màu đen cũ kỹ – chiếc máy cỏ chuyên dụng dùng để liên lạc với thế giới ngầm mà gã giấu sâu trong túi quần tây – rung lên ba hồi ngắn ngủi.


Tim Vô Sát như ngừng đập một nhịp. Gã nhanh chóng rút chiếc điện thoại ra, màn hình tinh thể lỏng hiển thị một dải mật mã được mã hóa bằng thuật toán quân sự của Hội Sát Thủ Trầm Cảm. Gã bấm nút giải mã. Những dòng chữ và hình ảnh hiện ra khiến toàn bộ huyết quản trong người gã như đông cứng lại thành băng tuyết.


Đó là một bức ảnh thời gian thực chụp phòng bệnh VIP vô trùng tại Viện tim mạch quốc gia Giang Nam. Trên chiếc giường bệnh trắng toát, em gái Diệp Linh của gã đang ngủ say, lồng ngực phập phồng nhẹ nhàng dưới sự hỗ trợ của máy thở. Nhưng ngay sát bên cạnh chiếc máy hỗ trợ sự sống của cô bé, bóng đen của một gã đàn ông mặc áo khoác măng tô tối màu đang đứng sừng sững, bàn tay gã đặt hờ lên phích cắm nguồn điện của hệ thống máy thở.


Kèm theo bức ảnh là dòng tin nhắn lạnh lùng, tàn nhẫn từ Chi hội trưởng Lục Vô Song:


"Diệp Vô Sát. Thời hạn trì hoãn của ngươi đã kết thúc. Quy tắc Hợp đồng vô hạn của Hội không cho phép kẻ phản bội tồn tại. Ngày mai, lúc 10 giờ sáng, Thẩm Nhã Ca sẽ đến kiểm tra Nhà kho số 9 bến cảng Giang Nam. Chúng ta đã gài sẵn một quả bom từ tính liều cao dưới gầm bục gỗ phát biểu của cô ta. Nhiệm vụ của ngươi là phải tự tay kích hoạt ngòi nổ bằng điện thoại này khi cô ta bước lên bục. Nếu bom không nổ, hoặc nếu cô ta sống sót rời khỏi bến cảng, phích cắm máy thở của em gái ngươi sẽ bị rút ra ngay lập tức. Đừng cố gắng di dời cô bé, Chấp Pháp Điện đã bao vây toàn bộ bệnh viện. Ngươi chỉ có một lựa chọn duy nhất để cứu dòng họ Diệp."


Bàn tay Vô Sát run rẩy dữ dội. Chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi những ngón tay dẻo dai của gã. Sát khí lạnh buốt, điên cuồng vô thức tràn ra từ cơ thể cao lớn một mét tám mươi hai của gã, khiến nhiệt độ trong căn phòng nhỏ như giảm xuống dưới mức đóng băng.


Gã rơi vào trạng thái bế tắc và tuyệt vọng tột cùng. Lục Vô Song và Hội Sát Thủ đã nắm giữ con tin Diệp Linh – điểm yếu duy nhất, mỏ neo duy nhất giữ gã lại với phần người lương thiện. Chúng ép gã vào góc chết, buộc gã phải lựa chọn giữa mạng sống của em gái nuôi gầy gò, bệnh tật và người con gái đã dùng cả trái tim, tiền bạc và sự kiêu hãnh của mình để bảo bọc anh em gã.


*"Nếu tôi kích nổ quả bom, Nhã Ca sẽ chết tan xác. Người con gái đã áp bàn tay ấm áp lên má tôi lúc nãy sẽ biến thành một cái xác lạnh ngắt. Nhưng nếu tôi không làm... Linh sẽ chết. Con bé vừa mới được cứu sống..."*


Nỗi dằn vặt đạo đức cực hạn bóp nghẹt lấy lồng ngực Vô Sát, khiến vết thương trên vai phải của gã như muốn nổ tung. Gã tự đấm mạnh tay trái vào thành giường gỗ để kiềm chế một tiếng hét điên cuồng. Khớp xương ngón tay gã rỉ máu, nhưng gã không hề cảm thấy đau. Gã chỉ cảm thấy một sự căm phẫn tột độ đối với sự tàn nhẫn của tổ chức sát thủ và sự bất lực của chính bản thân mình.


"Anh Vô Sát? Anh sao thế?"


Tiếng gọi lo lắng của Nhã Ca vang lên ngoài cửa. Vô Sát giật mình, nhanh chóng nhét chiếc điện thoại cỏ vào túi quần, thu liễm toàn bộ sát khí trên mặt chỉ trong vòng một tích tắc. Gã hít một hơi thật sâu để giữ giọng nói bình tĩnh.


"Tôi không sao. Cô cứ vào đi."


Nhã Ca đẩy cửa bước vào, tay bưng khay y tế nhỏ. Cô nhìn thấy vệt máu loang lổ trên áo sơ mi của gã, vội vàng đặt khay xuống rồi bước đến bên giường. Cô nhẹ nhàng cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của gã, để lộ bả vai phải rắn chắc nhưng dính đầy máu tươi và vết thương rách sâu hoắm.


"Anh ngồi im, sẽ hơi rát đấy," Nhã Ca khẽ nói, đôi mắt cô rưng rưng khi dùng bông tẩm cồn sát trùng lau nhẹ lên vết thương cho gã.


Vô Sát ngồi im như tượng, gã nhìn nghiêng khuôn mặt kiêu sa, chăm chú của cô ở cự ly gần. Từng hơi thở nhẹ nhàng của cô phả vào vai gã, ấm áp và dịu ngọt. Trong thâm tâm gã, một quyết định sinh tử, tối cao và dứt khoát đã chính thức được hình thành. Gã sẽ không bao giờ kích nổ quả bom đó. Gã sẽ phản bội lại lời thề gia tộc sát thủ truyền kiếp của Diệp gia. Gã sẽ không giết cô. Gã sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ cô, và gã sẽ tìm cách đánh sập toàn bộ chi nhánh bang Huyết Ảnh tại cảng bến để cứu cả em gái lẫn cô chủ của mình.


*"Tôi chấp nhận làm kẻ phản phản bội của Hội. Tôi chấp nhận đối đầu với Chấp Pháp Điện. Nhưng tôi tuyệt đối không để cô ấy phải chết."*


Sau khi Nhã Ca băng bó xong và dặn dò gã phải ngủ sớm, cô bước ra ngoài với nụ cười tin tưởng. Vô Sát chờ cho tiếng bước chân của cô xa dần dọc hành lang, gã lập tức đứng dậy, khóa chặt cửa phòng gác lại.


Gã rút chiếc điện thoại bảo mật cá nhân ra, bấm một dãy số liên lạc tuyệt mật. Đầu dây bên kia bắt máy sau ba hồi chuông, giọng nói ngái ngủ nhưng đầy cảnh giác của gã kỹ sư cơ khí Lục Phong vang lên:


"Vô Sát? Nửa đêm nửa hôm mày gọi tao làm gì? Mày lại làm hỏng cái bẫy nào nữa à?"


"Lục Phong, tao cần mày giúp gấp. Đây là chuyện sinh tử," giọng Vô Sát trầm thấp, lạnh lùng và nghiêm túc đến mức khiến Lục Phong ở đầu dây bên kia lập tức tỉnh ngủ.


"Có chuyện gì? Mày nói đi."


"Hội Sát Thủ đã gài một quả bom từ tính dưới gầm bục gỗ phát biểu tại Nhà kho số 9 bến cảng Giang Nam. Chúng bắt tao phải kích nổ nó vào sáng mai để giết Thẩm Nhã Ca. Chúng đang giữ Diệp Linh ở bệnh viện làm con tin."


Một khoảng im lặng chết chóc bao trùm đầu dây bên kia. Tiếng thở dốc của Lục Phong vang lên dồn dập:


"Mày điên rồi! Đó là bom từ tính của Cuồng Lôi! Loại bom đó sử dụng ngòi nổ kích hoạt bằng sóng vô tuyến tần số kép được mã hóa cực kỳ phức tạp. Nếu mày không kích nổ, hoặc nếu có thiết bị phá sóng thông thường can thiệp, hệ thống sẽ tự động kích nổ sau 60 giây đếm ngược. Mày định làm thế nào?"


"Tao sẽ không giết cô ấy," Vô Sát dứt khoát nói, ánh mắt gã qua gọng kính mảnh sắc lạnh như dao. "Tao cần mày hack vào hệ thống kích nổ của quả bom đó. Tìm cách trì hoãn ngòi nổ hoặc tạo ra một tín hiệu kích nổ giả để đánh lừa máy chủ của Hội, kéo dài thời gian cho tao đưa Nhã Ca thoát hiểm và giải cứu Diệp Linh."


"Mày đang đánh cược mạng sống của cả ba người đấy, Vô Sát!" Lục Phong gầm nhẹ qua điện thoại. "Nhưng... mẹ kiếp, tao là bạn mày. Tao không thể để em gái mày chết được. Gửi cho tao sơ đồ mạch điện của quả bom nếu mày có."


"Tao sẽ gửi ngay. Hoàng Nam đang giúp tao định vị vị trí các tay súng bắn tỉa xung quanh cảng. Mày chuẩn bị thiết bị bypass đi, tao sẽ đến cảng trước để rà quét," Vô Sát dặn dò nhanh rồi cúp máy. Gã nhanh chóng gửi tệp tin sơ đồ quả bom từ tính mà Lục Vô Song vừa gửi qua tin nhắn cho Lục Phong.


Bây giờ là lúc chuẩn bị vũ khí bảo mệnh.


Vô Sát cúi xuống gầm giường đơn, lôi chiếc hộp vĩ cầm nhung đen – thứ đang ngụy trang hoàn hảo cho chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng mười lăm kilôgam – ra ngoài. Gã đặt chiếc vali lên bàn, dùng vân tay kết hợp xoay mật mã cơ học ba vòng trên quai xách để mở khóa. Tiếng *cạch* cơ học quen thuộc vang lên, nắp vali bật mở, để lại mùi dầu máy và kim loại nồng nhẹ.


Gã lấy chiếc Áo giáp tơ nhện siêu nhẹ mặc lót bên trong áo sơ mi trắng phẳng phiu để chống đâm và cản đạn tầm gần. Gã nạp đầy Kim châm độc lông vũ vào các khay chứa giấu trong tay áo vest, dù ống phóng cơ học tự động dưới cổ tay áo phải đã bị hỏng hoàn toàn sau trận chiến ở khu ổ chuột, gã vẫn có thể phóng kim thủ công bằng lực cổ tay dẻo dai của mình với độ chính xác tuyệt đối trong vòng năm mét.


Gã kiểm tra chiếc Nhẫn tơ độc ngón út, cuộn lại sợi dây cước tơ tằm siêu cường tẩm thuốc tê cực mảnh vào bên trong mặt nhẫn. Cuối cùng, gã đóng nắp vali lại, nhét nó vào trong hộp vĩ cầm nhung đen, siết chặt quai đeo. Chiếc vali da gia truyền bọc hợp kim titan này sẽ là tấm khiên phòng thủ tối cao của gã trong trận chiến ngày mai.


Vô Sát đứng trước gương, gã đeo lại chiếc kính gọng mảnh lên sống mũi, vuốt thẳng lại cổ áo sơ mi trắng đã được băng bó che khuất vết thương. Gương mặt gã trở lại vẻ lạnh lùng, vô cảm thường ngày, nhưng sâu trong đôi mắt sau gọng kính là một ngọn lửa quyết tâm điên cuồng đang bùng cháy.


***


Sáng hôm sau. 8 giờ 30 phút sáng.


Bầu trời Giang Nam Thành không có nắng, những đám mây đen xám xịt, nặng nề từ phía biển cuồn cuộn kéo về, báo hiệu một cơn mưa bão lớn sắp đổ ập xuống thành phố cảng. Gió thổi mạnh qua đồi thông đồi biệt thự, làm những tán lá thông xào xạc tạo nên những âm thanh u uất, căng thẳng.


Đoàn xe sang trọng của tập đoàn Thẩm Thị đã đỗ sẵn trước sảnh chính biệt thự chính. Chiếc siêu xe mui trần màu sapphire của Nhã Ca đứng ở vị trí trung tâm, đi kèm là hai chiếc xe SUV đen chở đội bảo an tinh nhuệ do Trương Quân chỉ huy.


Thẩm Nhã Ca bước xuống bậc thềm đá cẩm thạch, lộng lẫy và kiêu sa trong bộ suit công sở màu sapphire thanh lịch, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ xõa ngang vai bay nhẹ trong gió. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của cô quét nhanh qua sân, dừng lại trên bóng dáng cao lớn của Diệp Vô Sát đang đứng sừng sững bên cạnh cửa xe siêu xe, tay trái gã cầm chiếc hộp vĩ cầm nhung đen quen thuộc.


Nhã Ca bước đến sát bên gã, cô khẽ nheo mắt nhìn biểu cảm cực kỳ trang trọng, lạnh lùng và có phần nghiêm trọng của gã cận vệ trưởng.


"Anh Vô Sát, bả vai anh thế nào rồi? Sáng nay trông anh nghiêm túc hơn thường ngày đấy," Nhã Ca khẽ hỏi, giọng nói mang theo sự quan tâm dịu dàng.


Vô Sát khẽ cúi đầu, giọng nói trầm thấp của gã vang lên đều đặn giữa tiếng gió rít:


"Báo cáo Thẩm tổng, vết thương đã ổn định. Tôi đang rà soát lại toàn bộ quy trình an ninh tại bến cảng. Sáng nay thời tiết xấu, có nhiều biến số nguy hiểm. Xin cô tuyệt đối tuân thủ khoảng cách bảo an hai mét bên cạnh tôi."


Nhã Ca khẽ mỉm cười trước sự cứng nhắc đáng yêu của gã. Cô không hề biết rằng đằng sau vẻ mặt vô cảm đó là một bộ não đang quay cuồng tính toán từng giây phút sinh tử, một gã sát thủ đang chuẩn bị phản bội lại toàn bộ tổ chức của mình để giữ mạng cho cô.


"Được rồi, tôi nghe theo anh. Hôm nay anh là người chỉ huy," Nhã Ca vui vẻ nói rồi bước vào trong xe.


Vô Sát nhanh chóng đóng cửa xe lại cho cô. Gã xoay người bước lên chiếc xe SUV dẫn đường của đội bảo an, ngồi bên cạnh Trương Quân. Gã siết chặt chiếc điện thoại cỏ trong túi quần, ngón tay út đeo chiếc nhẫn tơ độc gõ nhẹ lên quai xách chiếc hộp vĩ cầm nhung đen đặt trên đùi.


Đoàn xe bắt đầu lăn bánh, rời khỏi đồi thông biệt thự Thẩm Gia, hướng thẳng về phía bến cảng Giang Nam dưới cơn mưa tầm tã bắt đầu rơi nặng hạt xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Trận chiến sinh tử giữa gã cận vệ trưởng phản bội và toàn bộ mạng lưới sát thủ thế giới ngầm chuẩn bị chính thức khai hỏa tại Nhà kho số 9.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!