Nhạc nềnHesitation

Cái Bẫy Nghiệt Ngã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào bến cảng Giang Nam lúc nửa đêm mang theo những luồng gió giật rít gào, quất những dòng nước buốt lạnh vào những dãy container sừng sững như những bức tường thành bằng sắt rỉ. Giữa màn mưa trắng xóa xé rách màn đêm, những cột đèn cao áp của cảng tỏa ra thứ ánh sáng nhạt nhòa, mờ ảo, phản chiếu mặt đất sũng nước bốc lên mùi dầu máy và vị mặn chát của muối biển.


Diệp Vô Sát đứng nép mình sau khe hẹp giữa hai kiện hàng lớn, cơ thể cao gầy ẩn hoàn toàn trong bóng tối của chiếc suit đen phẳng phiu. Gió bão quật mạnh làm vạt áo măng tô của gã bay phần phật, nhưng cơ thể gã vẫn bất động như một pho tượng đá. Đôi mắt sắc sảo giấu sau gọng kính mảnh dính đầy những hạt nước mưa li ti, khóa chặt vào chiếc Mercedes-Benz màu đen vừa dừng lại dưới chân cần cẩu số 4.


Cách đó không xa, chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng 15kg nằm im lìm dưới đất, quai xách bằng đồng cổ khẽ run lên mỗi khi có luồng gió mạnh quét qua. Trong lòng bàn tay phải của Vô Sát, sợi dây cước tơ tằm siêu cường vô hình đang quấn chặt lấy ba ngón tay gã, căng thẳng đến mức run rẩy. Chỉ cần gã khẽ gập ngón tay, chốt hãm cáp treo cần cẩu số 4 trên cao – nơi gã đã tỉ mỉ cắt đứt 80% xích chịu lực – sẽ lập tức bung ra. Chiếc container 10 tấn đang treo lơ lửng kia sẽ rơi tự do theo một góc 45 độ hoàn hảo, nghiền nát chiếc Mercedes-Benz cùng mục tiêu Thẩm Nhã Ca bên trong.


"Năm trăm triệu... tiền phẫu thuật của Linh..."


Ý nghĩ về gương mặt nhợt nhạt của em gái nuôi đang thoi thóp trên giường bệnh vụt qua tâm trí, thổi bùng lên sát ý lạnh lùng trong đôi mắt Vô Sát. Gã không có đường lui. Danh dự của dòng họ Diệp, mạng sống của Diệp Linh, tất cả đều đặt cược vào cái bẫy cơ học này. Gã hít một hơi thật sâu, ngón tay chuẩn bị giật mạnh.


Nhưng ngay trong tích tắc gã định ra tay, thính giác vi thể cực kỳ nhạy bén của gã đột ngột bắt được một âm thanh lạ giữa tiếng gầm rú của gió bão.


*Rắc. Cạch.*


Đó là tiếng kim loại va chạm rất khẽ, tiếng lên nòng của một khẩu súng bắn tỉa dòng dã chiến quân sự. Âm thanh phát ra từ cabin của một chiếc xe tải chở hàng bỏ hoang nằm cách chiếc Mercedes-Benz của Nhã Ca chưa đầy mười lăm mét.


Đồng tử của Vô Sát co rút lại dưới gọng kính. Gã nheo mắt, sử dụng nhãn quang nhạy bén quét qua làn mưa dày đặc. Bên trong cabin tối tăm của chiếc xe tải kia, ba bóng đen mặc đồ dã chiến bó sát, đeo mặt nạ quỷ bằng thép nhẹ đang lăm lăm họng súng hướng về phía Thẩm Nhã Ca. Kẻ dẫn đầu nhóm người đó không ai khác chính là Trần Kế – thủ lĩnh bang Huyết Ảnh, một chi nhánh sát thủ địa phương khét tiếng tàn bạo.


"Thẩm Cao đã mất kiên nhẫn. Lão không chỉ thuê mình, mà còn phái cả bang Huyết Ảnh đến để đảm bảo Nhã Ca phải chết đêm nay." – Đầu óc Vô Sát xoay chuyển cực nhanh.


Trần Kế khẽ hạ giọng qua bộ đàm, tiếng nói lọt vào tai Vô Sát rõ mồn một: "Mục tiêu đã bước xuống xe. Chuẩn bị nổ súng. Nhớ kỹ, Thẩm Cao yêu cầu phải nát đầu, không để lại bất kỳ cơ hội sống sót nào."


Thẩm Nhã Ca lúc này vừa bước chân xuống mặt đất sũng nước. Chiếc ô đen che khuất một phần gương mặt kiêu sa của cô, nhưng thần thái nữ vương lạnh lùng, quyết đoán vẫn tỏa ra mạnh mẽ dưới làn mưa bão. Cô đang tiến thẳng về phía khu vực container xuất khẩu, hoàn toàn không biết mình đang đứng giữa hai họng súng tử thần: một cái bẫy container treo trên đầu từ Vô Sát, và ba họng súng bắn tỉa từ bang Huyết Ảnh.


Nội tâm Vô Sát dậy sóng dữ dội. Nếu gã giật dây cước ngay bây giờ, container rơi xuống sẽ đè bẹp Nhã Ca theo đúng kế hoạch. Nhưng tiếng súng của bang Huyết Ảnh cũng sẽ vang lên đồng thời. Nếu Nhã Ca chết vì đạn bắn thay vì tai nạn container, Hội Sát Thủ Trầm Cảm sẽ tính hợp đồng này cho bang Huyết Ảnh, và gã sẽ hoàn toàn trắng tay, thậm chí bị Lục Vô Song thanh trừng vì tội chậm trễ.


"Không được. Nhã Ca phải chết dưới cái bẫy của mình. Danh dự dòng họ Diệp và tiền viện phí của Linh không thể bị kẻ khác cướp mất!" – Bản năng kiêu hãnh của một sát thủ gia truyền trỗi dậy.


Vô Sát quyết định ra tay trước. Gã giật mạnh sợi dây cước vô hình.


*Phựt! Cạch! Rầm rầm!*


Tiếng xích sắt chịu lực trên đỉnh cần cẩu số 4 đứt gãy vang lên như một tiếng sấm sét nổ tung giữa bến cảng. Chiếc container 10 tấn khổng lồ tuột khỏi chốt hãm, lao vút xuống dưới lực hút của trái đất. Mọi thứ diễn ra đúng như tính toán hình học không gian của Vô Sát, quỹ đạo rơi thẳng tắp hướng về phía chiếc Mercedes-Benz.


Thế nhưng, đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, Định luật Murphy nghịch chuyển khét tiếng bám theo Vô Sát đã kích hoạt.


Một luồng gió xoáy cực mạnh từ lòng biển Giang Nam bất ngờ giật ngược vào đất liền, cuốn theo một lượng nước biển khổng lồ tạo thành một vòi rồng nhỏ quét qua khu vực cần cẩu số 4. Sức gió vượt quá mọi giới hạn tính toán khí tượng của Vô Sát. Luồng gió bão đập thẳng vào hông chiếc container đang rơi tự do, bẻ cong quỹ đạo rơi của nó chệch đi ba mét về phía bên phải.


"Cái gì?!" – Vô Sát trợn tròn mắt.


Gã nhìn thấy chiếc container khổng lồ đang chệch hướng lao thẳng về phía... chiếc xe tải bỏ hoang của bang Huyết Ảnh.


Trong cabin xe tải, Trần Kế vừa đặt ngón tay lên cò súng, chuẩn bị bóp cò kết liễu Nhã Ca. Gã đột ngột nghe thấy tiếng rít kinh hoàng từ trên đỉnh đầu. Gã ngẩng lên, đôi mắt dưới lớp mặt nạ quỷ giãn to ra vì kinh hoàng khi nhìn thấy một khối sắt đen ngòm mười tấn đang lao thẳng xuống đầu mình với vận tốc chóng mặt.


"Tránh ra!" – Trần Kế gào lên điên cuồng, cố gắng đạp cửa cabin lao ra ngoài.


Nhưng đã quá muộn.


*ẦM!!!*


Một tiếng nổ địa chấn vang lên xé rách màn mưa bão. Chiếc container 10 tấn đập thẳng xuống nắp cabin chiếc xe tải bỏ hoang, nghiền nát toàn bộ phần đầu xe thành một đống sắt vụn bẹp rúm. Sức nặng khủng khiếp ép chặt khung thép xuống mặt đường bê tông, tạo ra những tia lửa điện bắn ra tung tóe, sáng rực cả một góc cảng dưới mưa. Tiếng xương cốt gãy vụn và tiếng hét thảm thiết của đám tay súng bang Huyết Ảnh bị dập tắt hoàn toàn dưới khối thép khổng lồ.


Lực phản chấn từ vụ va chạm quá lớn làm đứt tung sợi xích sắt còn lại trên cần cẩu. Sợi cáp thép chịu lực bị đứt văng ra như một chiếc roi khổng lồ, quét ngang qua không trung với tốc độ âm thanh.


"Nguy hiểm!" – Vô Sát giật mình, phản xạ vật lý siêu tốc giúp gã cúi rạp người xuống đất.


*Vút! Phựt!*


Sợi cáp thép quét sượt qua bắp tay phải của Vô Sát, xé toạc lớp vải áo suit đen đắt tiền và để lại một vết rách sâu rỉ máu trên da thịt gã. Lực quật mạnh đến mức hất văng chiếc kính gọng mảnh của gã rơi xuống đất, vỡ tan tành.


Cơn địa chấn từ vụ tai nạn khiến mặt đất bến cảng rung chuyển dữ dội. Thẩm Nhã Ca giật mình lùi lại, chiếc ô đen trên tay bị gió bão thổi bay mất. Cô đứng chết lặng nhìn chiếc container khổng lồ vừa rơi sập xuống ngay bên cạnh mình, nghiền nát chiếc xe tải chở đầy những kẻ mang súng đeo mặt nạ quỷ đang thò đầu ra ngoài.


Khói bụi, hơi nước và mùi khét của kim loại cháy bốc lên nghi ngút dưới làn mưa bão.


Vô Sát gượng dậy từ vũng nước lạnh, bắp tay phải đau nhức nhối, máu đỏ tươi rỉ ra ướt đẫm cánh tay áo rách nát. Gã đứng ngơ ngác nhìn đống đổ nát trước mặt.


Cái bẫy ám sát hoàn hảo nhất mà gã chuẩn bị suốt ba ngày qua... đã thất bại hoàn toàn. Nhã Ca không hề mảy may thương tổn. Ngược lại, cái bẫy của gã lại vô tình tiêu diệt sạch sẽ toàn bộ nhóm sát thủ tinh nhuệ của bang Huyết Ảnh đang chuẩn bị lấy mạng cô.


"Tỷ lệ thành công... lại là 0%..." – Nội tâm Vô Sát gào thét trong sự bất lực tột cùng. Gã là đệ nhất truyền nhân của dòng họ Diệp, vậy mà định mệnh lại trêu đùa gã thành một gã hề xui xẻo nhất thế giới ngầm.


Gã cúi xuống nhấc chiếc Vali da gia truyền lên, định bụng sẽ lẩn trốn vào bóng tối trước khi lực lượng bảo an cảng ập đến. Thế nhưng, vết thương trên bắp tay đau nhói khiến bước chân gã khựng lại một nhịp.


Chính trong giây phút khựng lại đó, Thẩm Nhã Ca đã nhìn thấy gã.


Dưới ánh sáng nhạt nhòa của ngọn đèn cao áp, bóng dáng cao gầy của Vô Sát hiện lên đầy cô độc và lạnh lùng. Dù áo suit bị rách, bắp tay rỉ máu, kính đã mất, nhưng phong thái nghiêm túc đến cứng nhắc của gã vẫn tỏa ra một sức hút kỳ lạ. Gã đứng sừng sững giữa màn mưa bão, tay cầm chiếc vali da sẫm màu, gương mặt góc cạnh không một chút cảm xúc như thể vụ tai nạn kinh hoàng vừa rồi chỉ là một trò đùa nhỏ đối với gã.


Nhã Ca nheo đôi mắt thông tuệ nhìn Vô Sát, rồi nhìn sang chiếc container đang đè bẹp cabin xe tải của bang Huyết Ảnh. Bộ não phân tích nhạy bén của nữ chủ tịch tài phiệt lập tức hoạt động hết công suất.


Cô quan sát vết cắt sắc lẹm trên sợi cáp treo cần cẩu số 4 – một vết cắt quá ngọt ngào để có thể là do rỉ sét tự nhiên. Cô nhìn thấy góc rơi 45 độ của container, hoàn toàn lệch khỏi vị trí đứng của cô nhưng lại găm chính xác đến từng milimet vào cabin chiếc xe tải chở sát thủ đang ẩn nấp.


"Góc rơi chệch hướng... lực gió bão đẩy ngang... vị trí xe tải khuất tầm nhìn..." – Nhã Ca lẩm nhẩm, đôi mắt cô dần sáng lên một tia kinh ngạc tột độ.


Trong đầu cô, một chuỗi suy diễn logic nhưng cực kỳ lãng mạn bắt đầu hình thành:


"Người đàn ông này... anh ta đã biết trước có sát thủ phục kích mình trong chiếc xe tải đó. Anh ta đã âm thầm leo lên cần cẩu từ trước, cắt đứt cáp treo với một tỷ lệ lực kéo hoàn hảo, rồi tính toán chính xác sức gió bão của cơn bão nhiệt đới đêm nay để bẻ cong quỹ đạo rơi của container. Anh ta không phải muốn giết mình... anh ta dùng chiếc container 10 tấn này làm lá chắn khổng lồ để đè bẹp những kẻ muốn ám hại mình!"


Nhã Ca hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng vì xúc động. Một kế hoạch cứu mạng tinh vi, sử dụng cả định luật vật lý không gian và sức mạnh của thiên nhiên để bảo vệ cô mà không cần dùng đến súng đạn ồn ào. Đây không phải là một cận vệ thông thường, đây là một thiên tài bảo vệ thầm lặng, một cao thủ ẩn dật tối cao!


Cô nhìn vết thương đang rỉ máu trên bắp tay của Vô Sát. Trái tim kiêu hãnh của nữ chủ tịch trẻ tuổi chưa từng rung động trước bất kỳ người đàn ông nào, nay lại khẽ nhói lên một nhịp đầy xót xa.


"Anh ấy... đã bị thương do sợi cáp phản chấn khi cố gắng kích hoạt cái bẫy để cứu mình..."


Nhã Ca không hề sợ hãi vũng máu hay đống đổ nát xung quanh. Cô bước qua những vũng nước mưa sũng nước, gạt bỏ sự ngăn cản của đám trợ lý vừa từ xa chạy đến.


Nhã Ca bước đến trước mặt Vô Sát đang đứng ngơ ngác cầm chiếc vali, đôi mắt cô lấp lánh sự cảm động và biết ơn vô hạn. Dưới làn mưa xối xả, cô ngước nhìn gương mặt lạnh lùng của gã, khẽ đưa bàn tay mềm mại ấm áp lên chạm vào vết thương rách áo trên vai gã, giọng nói run lên vì xúc động:


"Anh... tên là gì? Ai đã phái anh đến để bảo vệ tôi?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!