Ân Tình Nặng Trĩu
Cơn gió buốt giá của buổi trưa muộn thổi qua hành lang tầng bốn của khu chung cư cũ nát, rít qua những khe cửa kính vỡ tạo nên những âm thanh u uất. Diệp Vô Sát đứng đó, vòng tay trái siết chặt lấy bờ vai gầy gò, run rẩy của Diệp Linh. Gã cảm nhận được nhịp tim đập nhanh, hoảng loạn của cô bé mười sáu tuổi qua lớp áo khoác sờn rách.
"Không sao đâu, Linh. Anh ở đây rồi. Sẽ không ai làm hại em nữa," Vô Sát khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp của gã vốn dĩ luôn lạnh lùng như băng đá, nay lại mang một sự dịu dàng run rẩy khó tả. Gã vỗ về tấm lưng nhỏ bé của em gái nuôi, đôi mắt gã nhìn qua khe cửa hở vào căn phòng cũ nát, nơi những vệt bụi vôi từ vách tường bị đánh sập vẫn đang lơ lửng trong không trung.
Khi gã khẽ cử động cánh tay phải để vỗ vai em gái, một tiếng *cọc cạch* cơ học khô khốc, nhỏ xíu vang lên từ bên trong tay áo vest đen phẳng phiu. Đó là tiếng lò xo của ống phóng kim châm độc dưới cổ tay áo bị kẹt cứng. Cú ra đòn tàn nhẫn để triệt hạ mười một tên giang hồ băng Hắc Long trong vòng năm phút trước đó đã ép cơ chế lò xo vi mô hoạt động quá công suất, dẫn đến việc bộ phận kích hoạt bị hỏng hoàn toàn.
Cùng lúc đó, bả vai phải của gã nhói lên một cơn đau buốt như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào xương tủy. Vết thương do mảnh kính cường lực găm vào đêm qua tại ban công tầng thượng VIP, dù đã được băng bó quấn gạc trắng tỉ mỉ, nay lại bị rách rộng ra do lực cận chiến quá mạnh. Một vệt máu đỏ tươi âm thầm thấm qua lớp gạc, loang ra lớp vải lót bên trong chiếc áo vest đen đắt tiền.
"Anh Vô Sát... em sợ lắm... Đám người đó... tụi nó có súng..." Diệp Linh mếu máo, hai tay bấu chặt lấy vạt áo gã, cơ thể vẫn chưa ngừng run rẩy.
"Tụi nó đi rồi. Cảnh sát sắp đến, anh sẽ đưa em đến bệnh viện dưỡng bệnh. Ở đó an toàn hơn," Vô Sát dứt khoát đưa ra quyết định. Gã dùng tay trái giấu chiếc hộp vĩ cầm nhung đen – thứ đang ngụy trang hoàn hảo cho chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng mười lăm kilôgam – ra phía sau lưng. Gã không muốn em gái nhìn thấy những vết trầy xước mạnh và cả những vệt máu giang hồ chưa kịp lau sạch trên vỏ hộp.
Vô Sát nhanh chóng đưa Diệp Linh xuống cầu thang bộ dốc đứng, lách qua những vệt máu và đống đổ nát dưới hành lang đã được gã dọn dẹp sơ bộ. Gã vẫy một chiếc xe taxi, đưa cô bé thẳng đến Viện tim mạch quốc gia Giang Nam. Suốt dọc đường đi, gã im lặng nhìn ra cửa sổ, tay trái nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của em gái, trong khi bộ não sát thủ của gã liên tục quay cuồng phân tích thông tin.
Thẩm Cao đã mua chuộc băng Hắc Long để bắt cóc Diệp Linh hòng ép gã giao ra sơ đồ an ninh biệt thự. Gã phó chủ tịch thâm độc đó muốn mượn tay thế giới ngầm để kết liễu Thẩm Nhã Ca ngay trong đêm dạ tiệc sắp tới. Nhưng điều khiến gã bàng hoàng nhất không phải là âm mưu của Thẩm Cao, mà là cuộc gọi từ Bác sĩ Tạ Minh lúc nãy.
*"Toàn bộ chi phí phẫu thuật tim mạch và quỹ chăm sóc y tế bảo trợ trọn đời cho em gái Diệp Linh của cậu đã được thanh toán hoàn tất... bởi một quỹ bảo an cá nhân tuyệt mật dưới danh nghĩa của Chủ tịch Thẩm Nhã Ca..."*
Khi chiếc xe dừng trước sảnh bệnh viện hiện đại, Vô Sát tự tay làm thủ tục nhập viện cho Diệp Linh. Nhìn em gái được đưa vào phòng bệnh VIP vô trùng, xung quanh là các thiết bị y tế tối tân nhất và đội ngũ y tá túc trực 24/24, gã khẽ thở phào. Một cô y tá trưởng bước đến, cúi đầu lịch sự nói với gã:
"Cậu Diệp, xin cậu cứ yên tâm. Thẩm tổng đã ký quỹ bảo lãnh trọn đời cho bệnh nhân Diệp Linh. Mọi phác đồ điều trị và phục hồi sau mổ tốt nhất đều đã được kích hoạt. Đây là đặc quyền cao nhất của bệnh viện chúng tôi."
Vô Sát siết chặt hai nắm tay, khớp xương kêu răng rắc. Lòng biết ơn dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng gã. Gã lùi lại một bước, cúi đầu chào cô y tá rồi quay người bước ra khỏi bệnh viện. Gã cần phải quay trở lại biệt thự Thẩm Gia ngay lập tức. Gã cần phải tự mắt xác minh bản hồ sơ bảo lãnh đó. Gã cần phải biết tại sao cô lại làm như vậy.
***
Nửa đêm. Cơn bão đã đi qua nhưng sương mù dày đặc vẫn bao phủ khắp đồi thông ngoại ô, cô lập Dinh thự Thẩm Gia trong một bầu không khí tĩnh mịch, lạnh lẽo. Ánh trăng khuyết mờ nhạt lướt qua những tán thông, hắt những bóng đen dài ngoằn ngoèo xuống nền đất ẩm ướt.
Vô Sát lướt đi trong màn sương như một bóng ma không trọng lượng. Áp dụng Kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh, gã di chuyển nhịp nhàng bằng gót chân chạm đất nhẹ nhàng, hoàn toàn thu liễm sát khí và nhịp thở. Hệ thống tuần tra Bát Quái quanh đồi thông do chính gã thiết lập hoạt động cực kỳ nghiêm ngặt, nhưng vì là người thiết kế, Vô Sát dễ dàng tính toán được các khoảng trống mù thời gian giữa các lượt quét của camera và bước chân tuần tra của vệ sĩ Lý Cường.
Gã lách qua cửa hông biệt thự, bước lên cầu thang trải thảm đỏ không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Mục tiêu của gã là phòng làm việc riêng của Thẩm Nhã Ca ở lầu hai biệt thự chính.
Đứng trước cánh cửa gỗ sồi dày nặng, Vô Sát nheo mắt sau gọng kính mảnh. Gã nín thở, thính giác vi thể nhạy bén của gã hoạt động hết công suất, lắng nghe nhịp thở bên trong phòng. Không có tiếng động. Không có nhịp thở của con người. Nhã Ca có lẽ đã về phòng ngủ tẩm cung ở tầng ba từ lâu.
Gã khẽ đẩy nhẹ cánh cửa. Bản lề đồng được bôi dầu bảo dưỡng êm ái mở ra một khe hẹp đủ để gã lách người vào.
Phòng làm việc của Nhã Ca ngập trong ánh trăng bạc lạnh lẽo chiếu qua khung cửa kính sát đất lớn. Căn phòng được bài trí sang trọng với chiếc bàn làm việc bằng gỗ mahogany lớn đặt ở trung tâm, kệ sách cao sát trần chứa hàng ngàn cuốn sách tài chính và thời trang.
Vô Sát nheo mắt nhẹ, Nhãn Quang Vô Tuyến phát động. Đồng tử của gã sáng lên một tia sáng xanh lam mờ nhạt sau gọng kính mảnh, rà quét nhanh qua các góc phòng để tìm kiếm điểm phản xạ ánh sáng nhỏ nhất từ các thấu kính camera ẩn. Gã biết Nhã Ca có hệ thống camera ẩn siêu nhỏ giấu trong các đồ vật trang trí. Gã nhanh chóng phát hiện ra một chấm sáng đỏ cực nhỏ giấu trong mắt bức tượng thần vệ nữ bằng đồng trên kệ sách. Gã chọn một góc khuất tầm nhìn của camera, đi vòng qua phía sau chiếc bàn gỗ mahogany.
Trên mặt bàn phẳng phiu, ngay cạnh chiếc ghim cài áo Huy hiệu Rồng Vàng mà gã đã cất tạm trước đó, là một tập hồ sơ bằng da màu xanh sapphire sang trọng, có đóng dấu niêm phong bảo mật màu đỏ của tập đoàn Thẩm Thị.
Vô Sát nuốt nước bọt, tay trái gã run rẩy vươn ra, lật giở từng trang tài liệu bảo lãnh y tế. Dưới ánh trăng khuyết mờ nhạt, những dòng chữ in sắc nét hiện ra trước mắt gã sát thủ:
*"Hợp đồng bảo lãnh tài chính y tế trọn đời... Bên bảo lãnh: Thẩm Nhã Ca (Chủ tịch Tập đoàn Thẩm Thị)... Bên thụ hưởng: Diệp Linh (16 tuổi)... Khoản ký quỹ ban đầu: 5 tỷ VND... Điều khoản đặc biệt: Chu cấp toàn bộ học bổng học tập tại các trường y khoa quốc tế và chi phí điều trị tim mạch trọn đời không điều kiện..."*
Đồng tử của Vô Sát co thắt lại dữ dội. Ngón tay gã trượt xuống góc dưới cùng của trang giấy, nơi có chữ ký tay bằng mực xanh sắc sảo, dứt khoát của Thẩm Nhã Ca.
Nhưng điều khiến gã bàng hoàng tột độ, khiến toàn bộ cơ thể gã như đông cứng lại như tượng đá, chính là phần timestamp ghi nhận thời gian ký duyệt ở góc văn bản:
*"Thời gian ký: 15:30, ngày 25 tháng 5."*
Ngày 25 tháng 5. Đó là buổi chiều trước khi diễn ra đêm dạ tiệc lộng gió tại tòa nhà chọc trời 68 tầng. Đó là thời điểm trước khi gã dùng chiếc Vali da bọc titan để chắn đứng phát đạn bắn tỉa xuyên giáp của Thiết Diện và mảnh kính vỡ cứu mạng cô.
Nghĩa là, Nhã Ca đã âm thầm làm việc này từ trước khi cô mang nợ mạng sống của gã. Cô đã ký duyệt khoản tiền khổng lồ năm tỷ đồng để cứu mạng em gái gã từ trước khi gã thể hiện bất kỳ một hành động bảo vệ nào dành cho cô.
Tại sao? Tại sao một nữ chủ tịch tài phiệt sắc sảo, kiêu hãnh và lạnh lùng trên thương trường lại chịu chi ra một số tiền lớn như vậy cho em gái của một gã cận vệ quèn mới quen biết chưa đầy một tuần?
Một mảnh giấy ghi chú nhỏ màu hồng nhạt rơi ra từ kẹp hồ sơ. Vô Sát cúi người nhặt lên, nét chữ viết tay thanh tao của Nhã Ca hiện rõ dưới ánh trăng:
*"Gửi bác sĩ Tạ Minh. Tôi đã nhìn thấy ánh mắt của Diệp Vô Sát khi cậu ấy đứng ngoài hành lang bệnh viện nhìn qua cửa kính phòng bệnh của em gái. Ánh mắt đó chứa đựng một sự cô độc, tuyệt vọng tột cùng của một kẻ sẵn sàng hy sinh cả linh hồn chỉ để giữ lại mạng sống cho người thân duy nhất của mình. Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi cũng từng mất đi người cha thân yêu nhất trong vụ tai nạn mười năm trước mà không thể làm gì được. Tôi không muốn nhìn thấy một người chính trực, tận tụy như cậu ấy phải gánh chịu nỗi đau mất mát gia đình. Xin hãy dùng phác đồ tốt nhất để cứu cô bé. Mọi chi phí cá nhân tôi sẽ chi trả."*
*"Sự thấu cảm của Nhã Ca..."*
Những lời viết tay ngắn ngủi ấy giống như một cú đấm ngàn cân nện thẳng vào lồng ngực Diệp Vô Sát, bẻ gãy hoàn toàn chút kiêu hãnh sát thủ cuối cùng còn sót lại trong tâm hồn gã.
Gã đứng sững sờ, hai tay run rẩy đến mức tập hồ sơ da suýt tuột khỏi tay. Toàn bộ thế giới quan lạnh lùng, tàn nhẫn mà cha nuôi Diệp Thiết đã rèn đúc cho gã từ nhỏ qua những bài huấn luyện sinh tử khắc nghiệt hoàn toàn sụp đổ.
*"Quy tắc tối cao của Diệp Gia: Sát thủ là bóng ma không có cảm xúc. Mục tiêu là con mồi, và con mồi bắt buộc phải chết để đổi lấy lợi ích."*
Lời dặn nghiêm khắc của cha nuôi vang vọng trong đầu gã, nhưng giờ đây nó chỉ còn là những tiếng vọng nực cười, trống rỗng.
Gã là ai? Gã là một sát thủ một sao hạng bét, một kẻ sống trong bóng tối dơ bẩn, nhận một hợp đồng ám sát trị giá năm mươi tỷ đồng từ kẻ ẩn danh để lấy mạng người con gái này. Gã đã tỉ mỉ cắt đứt xích cần cẩu để nghiền nát cô. Gã đã pha chế độc dược Mộng Điệp để đầu độc cô. Gã đã rải đinh, giăng tơ, tính toán mọi quỹ đạo vật lý lạnh lùng nhất chỉ để biến cô thành một cái xác không hồn.
Còn cô thì sao? Cô nhìn vào đôi mắt gã sau gọng kính mảnh, nhìn thấy sự cô độc dơ bẩn của một kẻ sát nhân, nhưng lại thấu cảm nó thành nỗi đau thương gia đình chính trực. Cô dùng khối tài sản khổng lồ của mình, dùng sự chiều chuộng và bảo bọc bá đạo nhất để cứu mạng em gái gã, để che chở cho gã trước sự khinh miệt của giới thượng lưu, để trao cho gã một danh phận Cận vệ trưởng tối cao lộng lẫy.
Một nỗi dằn vặt đạo đức cực hạn, một sự hổ thẹn tột cùng dâng lên như sóng triều, bóp nghẹt lấy cuống họng Vô Sát.
Gã khuỵu gối xuống bên cạnh chiếc bàn gỗ mahogany. Vai phải gã nhói đau dữ dội, máu tươi thấm đỏ lớp áo sơ mi trắng bên trong, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm thía gì so với sự cắn rứt đang gặm nhấm linh hồn gã.
Vô Sát đưa bàn tay trái dẻo dai lên tự đấm mạnh vào ngực mình, cố kiềm chế tiếng nấc nghẹn ngào đang chực chờ bùng nổ. Những giọt nước mắt nóng hổi, hiếm hoi của một gã sát thủ vô tình lăn dài trên gương mặt góc cạnh lạnh lùng, rơi lã chã xuống trang giấy bảo lãnh có chữ ký tay của cô, làm nhòe đi vệt mực xanh.
"Tôi là một con quái vật..." Vô Sát khàn giọng lẩm bẩm, hai mắt đỏ hoe đầy dằn vặt tột cùng dưới ánh trăng. "Cô cứu em gái tôi... còn tôi lại đến đây để lấy mạng cô..."
Lòng tự trọng của gã sát thủ dòng họ Diệp hoàn toàn sụp đổ trước tình yêu và sự bao dung chân thành của Nhã Ca. Gã khẽ nhắm mắt, trán tì lên cạnh bàn gỗ lạnh ngắt, thầm đưa ra một lời thề tối cao trong thâm tâm: Gã sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ ra tay sát hại người con gái này nữa. Kể từ giây phút này, gã không còn là sát thủ của Hội. Gã là đệ nhất hộ vệ của riêng cô, thề dùng cả mạng sống và linh hồn để bảo vệ cô đến hơi thở cuối cùng.
*Cạch.*
Một tiếng động cơ học nhỏ xíu vang lên từ phía cánh cửa phòng làm việc.
Cửa phòng làm việc đột ngột mở ra.
Một luồng ánh sáng dịu nhẹ từ hành lang tràn vào phòng, cắt đôi khoảng tối tăm lộng gió. Thẩm Nhã Ca đứng đó, ngay giữa khung cửa sồi dày nặng.
Cô mặc một bộ váy ngủ bằng lụa satin mỏng màu xanh sapphire mềm mại, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ xõa ngang vai, tỏa ra hương nước hoa nhài thanh mát quen thuộc. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, nhan sắc kiêu sa, lộng lẫy của nàng tiểu thư tài phiệt hiện lên như một nữ thần bước ra từ sương đêm.
Nhã Ca không hề bất ngờ khi thấy bóng dáng cao lớn của Vô Sát đang quỳ bên cạnh bàn làm việc của mình. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của cô khẽ nheo lại, nhìn thẳng vào tập hồ sơ bảo lãnh y tế đang mở ra trên bàn và đôi mắt đỏ hoe, dính đầy nước mắt của gã cận vệ trưởng thường ngày vốn luôn lạnh lùng, cứng nhắc như một pho tượng.
"Anh Vô Sát..." Nhã Ca khẽ gọi, giọng nói thanh tao, ngọt ngào của cô vang lên giữa sự tĩnh lặng của đêm tối, khiến trái tim gã sát thủ đột ngột lỡ mất một nhịp.
Vô Sát giật mình, gã vội vàng đứng dậy, theo bản năng lùi lại phía sau để trốn tránh ánh sáng trăng khuyết, cố gắng dùng tay trái lau nhanh những vệt nước mắt trên má để che giấu sự yếu đuối của mình.
"Thẩm tổng... xin lỗi... tôi tự ý vào đây... tôi sẽ rời đi ngay..." Vô Sát khàn giọng nói, gã xoay người định lách qua cửa hông để trốn chạy khỏi ánh mắt thấu cảm của cô.
Nhưng Nhã Ca đã đi trước gã một bước.
Cô bước nhanh tới, tà váy lụa satin khẽ bay trong gió đêm. Bàn tay nhỏ nhắn, ấm áp của cô vươn ra, dứt khoát giữ chặt lấy tay áo vest tuxedo của Vô Sát, ngăn cản bước chân trốn chạy của gã.
"Đừng đi," Nhã Ca khẽ nói, giọng nói mang theo một sự bá đạo nhưng ngập tràn sự dịu dàng.
Cô nhẹ nhàng bước đến sát cự ly gần với gã, khoảng cách gần đến mức Vô Sát có thể ngửi thấy mùi hương nhài thanh mát trên cơ thể cô và cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ làn da trắng ngần dưới ánh trăng khuyết.
Nhã Ca ngước khuôn mặt kiêu sa lên nhìn gã. Cô không hề tỏ ra nghi ngờ hay sợ hãi trước hành vi đột nhập nửa đêm của gã cận vệ. Cô nhẹ nhàng đưa bàn tay phải ấm áp lên, áp nhẹ lòng bàn tay mềm mại của mình lên gò má góc cạnh, lạnh ngắt và vẫn còn dính vệt nước mắt của Vô Sát.
"Anh đã biết hết rồi đúng không?" Nhã Ca khẽ thì thầm, đôi mắt hạt dẻ của cô lấp lánh một sự thấu cảm sâu sắc tuyệt đối dành cho anh. "Tôi làm việc đó vì tôi muốn anh biết rằng, từ nay về sau, anh không còn phải cô độc gánh vác mọi thứ một mình nữa. Em gái anh đã có tôi lo. Còn anh... hãy ở lại bên cạnh tôi... được không?"
Bàn tay ấm áp của cô áp trên má gã giống như một dòng nước ấm len lỏi vào tận sâu trong linh hồn lạnh giá của Diệp Vô Sát. Gã đứng im lặng dưới ánh trăng khuyết, hai mắt đỏ hoe nhìn sâu vào đôi mắt hạt dẻ của người con gái trước mặt, hoàn toàn bị cảm hóa bởi ân tình nặng trĩu của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!