Nhạc nềnHesitation

Năm Phút Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hành lang tầng bốn của khu chung cư cũ nát ngập trong thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù của chiếc bóng đèn dây tóc bám đầy mạng nhện. Không khí nơi đây đặc quánh mùi vôi vữa ẩm mốc, mùi rác thải sinh hoạt phân hủy từ góc cầu thang và cả cái lạnh lẽo, buốt giá của cơn bão vừa càn quét qua thành phố cảng Giang Nam. Tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ vỡ kính hòa cùng tiếng bước chân thô bạo, tiếng cười sằng sặc đầy thú tính của đám giang hồ băng Hắc Long tạo nên một bản nhạc gieo rắc nỗi kinh hoàng.


Sẹo Ngang, gã đại ca to béo vạm vỡ với vết sẹo dài đỏ lựng chạy ngang má, vung cao chiếc búa tạ rỉ sét bằng cả hai tay. Gân xanh trên cánh tay hộ pháp của gã gồ lên như những con giun đất, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng vào ổ khóa gỗ mục nát của căn hộ số 404. Bên trong cánh cửa mỏng manh ấy, tiếng khóc trembling, hoảng loạn của Diệp Linh – em gái nuôi mười sáu tuổi của Diệp Vô Sát – khẽ lọt qua khe hở, xé toạc màng nhĩ của gã sát thủ.


"Anh Vô Sát... anh ơi cứu em..."


Giọng nói yếu ớt, sợ hãi của em gái giống như một mồi lửa ném thẳng vào kho thuốc súng đang dồn nén trong lồng ngực Diệp Vô Sát. Sát ý lạnh buốt, tàn nhẫn tột cùng bùng nổ trong đôi mắt gã sau gọng kính mảnh. Gã đã tháo chiếc Huy hiệu Rồng Vàng cất vào túi áo trong, rũ bỏ hoàn toàn danh phận Cận vệ trưởng hào môn để trở lại làm một bóng ma khát máu của thế giới ngầm.


Sẹo Ngang nhe răng cười gằn, cơ bắp lưng gã tensing, chuẩn bị quật chiếc búa tạ xuống.


Nhưng chiếc búa không bao giờ có cơ hội chạm vào gỗ.


Một tích tắc trước khi trọng lực kéo chiếc búa xuống, một bàn tay trái dẻo dai, lạnh ngắt như thép nguội đột ngột thò ra từ bóng tối phía sau gã, bấu chặt lấy khớp vai phải của Sẹo Ngang. Lực bấu mạnh đến mức móng tay gã cận vệ như găm sâu vào da thịt, khóa chặt toàn bộ hệ thống cơ vai của gã đại ca vạm vỡ.


"Ai..." Sẹo Ngang chưa kịp quay đầu, chưa kịp gầm lên một tiếng báo động, thì một lực xoay người cực nhanh, dứt khoát đã được phát động.


Diệp Vô Sát áp sát cơ thể cao một mét tám mươi hai của mình vào sát lưng Sẹo Ngang trong cự ly chưa đầy ba mươi centimet. Áp dụng kỹ thuật Bẻ Khớp Đoạt Mệnh, gã dùng tay trái giật mạnh cùi chỏ của Sẹo Ngang ra phía sau, đồng thời dùng gối phải thúc mạnh vào thắt lưng gã.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy khô khốc, rợn người vang lên giữa hành lang vắng. Khớp vai phải của Sẹo Ngang hoàn toàn bị bẻ ngoặt ra sau, trật khỏi ổ khớp một cách dã man. Chiếc búa tạ tuột khỏi tay gã, rơi tự do xuống đất. Nhưng trước khi chiếc búa nặng nề kịp chạm sàn tạo ra tiếng động lớn làm kinh động Diệp Linh bên trong, bàn tay trái của Vô Sát đã chuẩn xác lướt xuống, bắt gọn lấy cán búa gỗ một cách nhẹ nhàng, không phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào.


Sẹo Ngang trợn trừng hai mắt, miệng há hốc định gào thét vì cơn đau đớn tột cùng từ bả vai truyền đến. Thế nhưng, Vô Sát đã đi trước gã một bước. Tay phải của gã – dù đang quấn băng gạc trắng và bị hạn chế mười phần trăm khả năng vận động do vết thương mảnh kính cường lực găm vào đêm qua – vẫn lướt nhanh như một vệt sáng mờ. Một cây kim bạc nhỏ như sợi tóc, lấp lánh ánh xanh lục nhạt của độc tố gây tê Mộng Điệp, chuẩn xác cắm ngập vào huyệt Á Môn sau gáy Sẹo Ngang.


*Châm Cứu Tê Liệt!*


Tiếng gào thét của Sẹo Ngang nghẹn ứ ngay nơi cổ họng. Gã đứng sững như một pho tượng gỗ, toàn thân cứng đờ, hai mắt trợn ngược đầy tột cùng kinh hoàng. Gã muốn cử động, muốn kêu cứu, nhưng hệ thần kinh vận động và thanh quản đã hoàn toàn bị luồng độc tố tê liệt khóa chặt.


Nhìn thấy đại ca của mình đột ngột đứng im như phơi sương, mười tên đàn em bặm trợn của băng Hắc Long đang đứng dọc hành lang hẹp hòi lập tức ngẩn người. Hành lang này chỉ rộng chưa đầy một mét rưỡi, hai bên tường gạch bong tróc vôi vữa, thiếu ánh sáng trầm trọng. Đám giang hồ rốt cuộc cũng nhận ra có kẻ đột kích từ phía sau.


"Thằng khốn nào..." Một tên tay sai xăm trổ đầy mình gầm khẽ, rút ra chiếc dao phóng lợn sáng loáng, nhắm thẳng vào cổ họng Vô Sát chém tới.


Vô Sát không hề né tránh. Gã khẽ nhíu mày, bả vai phải quấn gạc nhói lên một cơn đau buốt khi gã phải gồng mình chịu lực. Gã lập tức chuyển trọng tâm sang tay trái, vung mạnh chiếc hộp vĩ cầm nhung đen nặng mười lăm kilôgam – thực chất là lớp vỏ ngụy trang của chiếc Vali da ám sát gia truyền bọc titan – làm lá chắn.


*Clang!*


Lưỡi dao phóng lợn chém mạnh vào lớp nhung đen, va đập vào lớp hợp kim titan ẩn bên trong tạo ra những tia lửa nhỏ xíu. Lực phản chấn cực mạnh từ chiếc vali bọc titan khiến cổ tay tên giang hồ tê rần, lưỡi dao văng ngược ra ngoài. Vô Sát không để gã kịp định thần, gã xoay người mượn đà phản lực, vung chiếc hộp vĩ cầm nặng nề đập thẳng vào mạn sườn tên đó.


*Bốp!*


Tên giang hồ bay thẳng vào vách tường gạch thạch cao đối diện, bụi vôi vữa bay mù mịt. Gã gục xuống, ngất lịm ngay lập tức mà không kịp rên rỉ một tiếng.


"Thằng này là cao thủ! Lên hết cho tao! Giết nó!" Chín tên còn lại gầm lên, lăm lăm dao phóng lợn và xích sắt xông lên cùng một lúc, bịt kín lối hành lang hẹp hòi.


Trong không gian hẹp hòi này, số lượng đông đảo của đối phương lại trở thành điểm yếu chí mạng của chúng. Chúng chen chúc nhau, cản trở đường ra đòn của nhau. Vô Sát nheo mắt sau gọng kính mảnh đã được gã chỉnh lại ngay ngắn. Thính giác vi thể nhạy bén của gã nghe rõ từng tiếng gió rít của những lưỡi dao chém tới, từng nhịp thở dồn dập của đám giang hồ.


Gã lùi lại nửa bước, tay trái giật nhẹ một sợi dây cước vô hình giấu dưới cổ tay áo vest đen. Thiết bị ống phóng lò xo mini dưới cổ tay áo lập tức hoạt động.


*Pfft! Pfft! Pfft!*


Một cơn mưa kim bạc nhỏ như lông vũ phóng ra từ tay áo gã cận vệ trưởng. Những cây kim châm độc lông vũ tẩm thuốc mê cực mạnh Mộng Điệp xé toạc không khí tù mù của hành lang, chuẩn xác cắm vào các huyệt đạo Kiên Tỉnh, Phong Trì và Thiên Tông trên vai gáy của năm tên giang hồ đi đầu.


Năm tên tay sai lập tức đứng sững đơ người giữa khoảng không, tay vẫn còn cầm dao phóng lợn giơ cao nhưng cơ thể đã hoàn toàn bị khóa chặt vận động, biến thành những bức tượng thịt chặn đứng đường tiến của bốn tên phía sau.


"Cái quái gì thế này? Tụi mày đứng im làm gì?" Một tên đi sau hoảng sợ hét lên, cố đẩy đồng bọn ra để xông lên.


Tuy nhiên, lực giật quá mạnh từ cơ chế lò xo vi mô của ống phóng kim dưới cổ tay áo Vô Sát đã vượt quá giới hạn chịu lực của linh kiện cũ kỹ. Một tiếng *cọc cạch* khô khốc vang lên bên trong tay áo gã.


*Ống phóng kim châm dưới cổ tay áo đã bị hỏng lò xo do lực giật mạnh.*


Vô Sát khẽ nhíu mày dưới mũ lưỡi trai. Bài tẩy tầm xa bị vô hiệu hóa, nhưng gã vẫn còn cánh tay trái khỏe mạnh và bộ óc tính toán quỹ đạo lực học đỉnh cao. Gã lao thẳng về phía trước, mượn lực phản chấn của vách tường hành lang hẹp để bật cao người lên. Gã dùng tay trái bấu chặt lấy lan can sắt rỉ sét của chung cư, xoay người đá một cú quét ngang cực mạnh bằng chân trái vào ngực tên giang hồ gần nhất.


*Rầm!*


Ba tên giang hồ còn lại bị cú đá mượn lực của Vô Sát đè bẹp, ngã nhào chồng lên nhau như những quân bài domino. Vô Sát tiếp đất nhẹ nhàng bằng chân trái, bả vai phải dính mảnh kính cũ nhói đau một nhịp khiến gã khẽ rít qua kẽ răng. Gã lướt tới như một bóng ma, tay trái vung kim bạc châm liên tiếp vào huyệt đạo của bốn tên đang nằm dưới đất.


Chỉ trong vòng đúng năm phút ngắn ngủi, toàn bộ mười một tay sai tinh nhuệ của băng Hắc Long đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Hành lang tầng bốn chìm vào sự câm lặng đáng sợ. Mười một gã giang hồ to khỏe đứng ngồi lộn xộn, trợn tròn mắt nhìn gã cận vệ trưởng mặc vest đen lịch lãm đang điềm tĩnh đứng giữa họ như một tử thần bước ra từ cõi âm.


Diệp Vô Sát bước đến trước mặt Sẹo Ngang đang đứng đơ người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên vết sẹo dài của gã. Vô Sát cúi người, tay trái rút ra một cây kim châm độc dài mười centimet, lạnh ngắt từ trong túi áo. Gã từ từ đưa mũi kim sát vào nhãn cầu trái của Sẹo Ngang, cự ly gần đến mức gã đại ca có thể nhìn thấy ánh sáng xanh lam lạnh lẽo phản chiếu trên đầu kim nhọn hoắt.


"Tao sẽ giải huyệt câm lặng cho mày trong ba mươi giây." Giọng nói của Vô Sát trầm thấp, lạnh lẽo và không có một chút nhiệt độ nào, giống như tiếng thì thầm của lưỡi hái tử thần sát tai gã đại ca. "Nếu mày dám phát ra một tiếng động lớn hơn tiếng muỗi kêu, cây kim này sẽ cắm thẳng vào não mày qua hốc mắt. Hiểu chứ?"


Sẹo Ngang run rẩy, con ngươi co thắt lại cực hạn, cố gắng nháy mắt lia lịa để cầu xin.


Vô Sát khẽ búng tay, rút cây kim châm trên cổ họng Sẹo Ngang ra. Gã đại ca lập tức hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội nhưng tuyệt đối không dám phát ra một tiếng rên rỉ nào lớn. Gã run rẩy thì thào qua kẽ răng rỉ máu:


"Đại... Đại ca... Tha mạng... Tụi tao chỉ làm việc thuê thôi..."


"Ai thuê?" Mũi kim bạc của Vô Sát khẽ nhấn nhẹ vào mí mắt Sẹo Ngang, một giọt máu nhỏ rỉ ra.


"Là... là Thẩm Cao!" Sẹo Ngang hoảng sợ khóc không ra tiếng, khai ra toàn bộ sự thật mà gã biết. "Phó chủ tịch Thẩm Thị... Thẩm Cao đã chuyển cho tụi tao năm trăm triệu qua tài khoản đen... Hắn đưa địa chỉ nhà riêng của mày, bảo tụi tao bắt cóc con bé Diệp Linh này để ép mày phải giao ra sơ đồ bố trí an ninh và bản đồ bẫy rập của Dinh thự Thẩm Gia... Hắn muốn giết Thẩm Nhã Ca trong đêm dạ hội sắp tới..."


*Thẩm Cao!*


Đôi mắt sau gọng kính mảnh của Vô Sát lóe lên tia sáng lạnh lùng như băng tuyết. Hóa ra kẻ đứng sau vụ bắt cóc này chính là người chú ruột thâm độc của Nhã Ca. Hắn không chỉ muốn giết cháu gái để cướp cổ phần, mà còn dám đụng đến giới hạn cuối cùng của gã sát thủ dòng họ Diệp.


"Đại ca... tao khai hết rồi... xin mày tha cho tụi tao... tụi tao thề không bao giờ dám bén mảng đến khu này nữa..." Sẹo Ngang cầu xin run rẩy.


Vô Sát im lặng gạt cây kim bạc đi, gã dùng tay trái bẻ ngược khớp vai của Sẹo Ngang trở lại vị trí cũ bằng một cú giật mạnh khiến gã đại ca suýt ngất đi vì đau đớn, nhưng vẫn cố ngậm chặt miệng không dám kêu lên.


"Thu dọn đống rác này, cút khỏi đây trong vòng ba phút." Vô Sát lạnh lùng ra lệnh. "Nếu tao còn nhìn thấy bóng dáng băng Hắc Long ở khu ổ chuột này một lần nữa, cây kim tiếp theo sẽ không dừng lại ở mí mắt của mày đâu."


"Rõ... rõ... cảm ơn đại ca..." Sẹo Ngang run rẩy gật đầu, gã dùng cánh tay trái còn lại cố gắng kéo đàn em dậy. Đám giang hồ sau khi được Vô Sát rút kim giải huyệt tê liệt, đứa gãy tay, đứa liệt nửa người, dìu dắt nhau lết từng bước nhục nhã xuống cầu thang, biến mất hoàn toàn khỏi khu chung cư cũ.


Diệp Vô Sát đứng một mình giữa hành lang vắng lặng. Gã lấy ra một chiếc khăn lụa trắng từ túi quần – chiếc khăn mà Nhã Ca đã dùng để lau vết thương cho gã đêm qua – cẩn thận lau sạch những vệt máu tươi dính trên chiếc hộp vĩ cầm nhung đen và các đầu ngón tay trái của mình.


Mùi hương nhài thanh mát, dịu ngọt từ chiếc khăn lụa khẽ tỏa ra, xộc vào mũi Vô Sát, khiến sát khí điên cuồng trong lòng gã đột ngột dịu xuống. Gã nhìn chiếc khăn dính máu, lòng dâng lên một nỗi dằn vặt đạo đức khổng lồ. Gã là một sát thủ mang hợp đồng mạng sống của cô, vậy mà giờ đây, cô lại là người bảo bọc cho em gái gã, và gã thì vừa dùng bạo lực đẫm máu để bảo vệ bí mật an ninh cho biệt thự của cô.


*Rung... rung...*


Chiếc điện thoại bảo mật trong túi quần của Vô Sát đột ngột rung lên dồn dập. Gã giật mình, vội vàng cất chiếc khăn dính máu vào túi áo, dùng tay trái rút điện thoại ra. Trên màn hình hiển thị số cuộc gọi từ Bác sĩ Tạ Minh – Trưởng khoa tim mạch viện tim quốc gia.


Vô Sát nín thở, vội vã nhấn nút nghe:


"A lô, bác sĩ Tạ phải không? Tình hình của Diệp Linh..."


"Cậu Diệp phải không?" Giọng nói hiền từ, ấm áp của bác sĩ Tạ Minh vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo một tin tức chấn động. "Tôi gọi điện để báo tin vui cho cậu. Toàn bộ chi phí phẫu thuật tim mạch, thuốc men đặc trị và cả quỹ chăm sóc y tế bảo trợ trọn đời cho em gái Diệp Linh của cậu đã được thanh toán hoàn tất."


Vô Sát đứng sững người, đầu óc gã như trống rỗng: "Thanh toán hoàn tất? Nhưng tôi... tôi chưa dùng thẻ đen để chuyển khoản khoản bảo trợ trọn đời..."


"Không cần cậu chuyển khoản đâu." Bác sĩ Tạ Minh mỉm cười giải thích. "Cách đây mười phút, đại diện của Tập đoàn Thẩm Thị đã trực tiếp đến bệnh viện ký duyệt hồ sơ. Họ sử dụng một quỹ bảo an cá nhân tuyệt mật dưới danh nghĩa của Chủ tịch Thẩm Nhã Ca để bảo lãnh tài chính trọn đời cho em gái cậu. Cô ấy đã yêu cầu chúng tôi áp dụng phác đồ điều trị tốt nhất nước cho Diệp Linh. Chúc mừng hai anh em cậu nhé!"


Điện thoại cúp máy từ lâu, nhưng Diệp Vô Sát vẫn đứng lặng người như một pho tượng giữa hành lang tối tăm của khu chung cư cũ nát.


Tấm lòng biết ơn và một thứ tình cảm ngọt ngào, nặng trĩu dâng lên trong lồng ngực gã sát thủ cô độc, bóp nghẹt lấy trái tim vốn đã nguội lạnh từ lâu của gã. Nhã Ca đã âm thầm làm tất cả những điều này cho gã, bảo bọc em gái gã bằng mọi tài nguyên tốt nhất của cô, ngay cả khi cô không hề biết gã thực chất là kẻ mang hợp đồng tử thần nhắm vào mạng sống của mình.


"Thẩm Nhã Ca... cô đúng là cái bẫy ngọt ngào nhất mà tôi từng vấp phải..." Vô Sát lẩm bẩm, gã khẽ nhắm mắt, dẹp bỏ hoàn toàn chút ý chí ám sát cuối cùng còn sót lại trong tâm trí. Từ giây phút này, gã thề sẽ dùng cả mạng sống của mình để làm một cận vệ trưởng thực sự, bảo vệ cô khỏi mọi họng súng của thế giới ngầm.


*Cạch.*


Tiếng khóa cửa gỗ căn hộ số 404 khẽ xoay nhẹ.


Cánh cửa gỗ mục nát từ từ mở ra. Diệp Linh, cô bé mười sáu tuổi với dáng người nhỏ nhắn, gầy gò, mái tóc đen dài thắt bím hai bên và gương mặt nhợt nhạt vì hoảng sợ, khẽ thò đầu ra ngoài. Đôi mắt tròn xoe, ngập nước của cô bé nhìn thấy bóng dáng cao lớn của anh trai đang đứng ngoài hành lang.


"Anh Vô Sát...?" Diệp Linh mếu máo, gọi khẽ.


Diệp Vô Sát lập tức giật mình, gã nhanh chóng giấu chiếc hộp vĩ cầm dính máu ra sau lưng, thu liễm hoàn toàn sát khí lạnh lùng trên mặt. Gã cận vệ trưởng nghiêm túc khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng bước tới ôm lấy bờ vai run rẩy của em gái vào lòng...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!