Nhạc nềnHesitation

Phát Súng Chí Mạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm ở độ cao ba trăm mét ngoài ban công tầng thượng VIP của Tòa nhà tập đoàn Thẩm Thị gầm rú liên hồi, thổi bay tà váy dạ hội màu xanh sapphire của Thẩm Nhã Ca, khiến cô trông như một nữ thần đang ngự trị giữa biển mây và ánh đèn neon rực rỡ của Giang Nam Thành. Cô khẽ mỉm cười, đôi mắt hạt dẻ thông tuệ lấp lánh niềm tin tưởng tuyệt đối khi từng bước tiến sát về phía gờ lan can kính cường lực. Cô hoàn toàn không hề hay biết rằng, chỉ cách đó một ngàn mét, trên sân thượng bỏ hoang của tòa nhà đối diện, họng súng bắn tỉa hồng ngoại của Miêu Lệ đã khóa chặt vào thái dương cô.


Đứng nép sau cột bê tông ban công, Diệp Vô Sát cảm nhận được da gà toàn thân dựng đứng. Nhờ kỹ năng Nhãn Quang Vô Tuyến, vệt sáng hồng ngoại đỏ rực như một sợi chỉ tơ tử thần đang nhảy múa trên vầng trán thanh tú của Nhã Ca. Gió giật mạnh với tốc độ mười lăm mét trên giây từ trái sang phải. Đối với một xạ thủ bắn tỉa bốn sao như Miêu Lệ, cô ta bắt buộc phải ngắm lệch sang bên trái ba mươi centimet để bù gió.


*Một ngàn mét. Sức gió mười mốt hải lý. Thời gian đạn bay là một phẩy hai giây.*


Đầu óc Vô Sát quay cuồng với những con số vật lý khô khốc. Khớp vai phải của gã đột ngột nhói lên một cơn đau buốt – di chứng của độc tố Huyết Liên cũ chưa tan hết làm giảm mười phần trăm tốc độ phản xạ của cánh tay phải. Gã không thể nổ súng phản công trực tiếp, cự ly quá xa và chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng mười lăm kilôgam lúc này vẫn đang nằm im lìm bên trong chiếc hộp vĩ cầm nhung đen khoác trên vai trái. Nếu gã để lộ thân thủ sát thủ phi thường trước hàng trăm ống kính truyền thông và các cổ đông đang nhìn qua tường kính sảnh tiệc phía sau, thân phận của gã sẽ lập tức bại lộ. Nhưng nếu gã không hành động, Nhã Ca sẽ chết, và Chấp Pháp Điện của Hội Sát Thủ Trầm Cảm vẫn sẽ rút phích cắm máy thở của em gái Diệp Linh tại viện tim mạch vì tội gã bảo kê mục tiêu thất bại.


"Vô Sát, anh xem, Giang Nam Thành từ góc nhìn này thật đẹp đúng không?" Nhã Ca khẽ nghiêng đầu, giọng nói thanh tao ngọt ngào bị tiếng gió howling xé rách. Chân cô chuẩn bị giậm lên lớp Keo dính công nghiệp siêu dính pha dầu nhớt trơn trượt mà Vô Sát vừa quét ban nãy.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thính giác vi thể cực hạn của Thính Phong Biên Thùy đột ngột bắt được một tiếng động nhỏ đến mức gần như vô hình trong không khí: tiếng rít gió tần số cao của một vật thể bay với tốc độ siêu thanh xé toạc màn sương đêm.


Miêu Lệ đã bóp cò. Viên đạn xuyên giáp cỡ nòng mười hai phẩy bảy milimet đang lao tới với vận tốc tám trăm năm mươi mét trên giây.


Không còn thời gian để do dự. Vô Sát nghiến chặt răng, gạt bỏ mọi kiêu hãnh sát thủ dòng họ Diệp, gã dốc toàn bộ lực lượng vào hai chân, phát động kỹ thuật Giả Vờ Vụng Về. Gã cố tình vấp mạnh chân vào góc thảm ban công, cơ thể cao lớn một mét tám mươi hai đổ nhào về phía trước giống như một gã cận vệ vụng về bị mất thăng bằng vì gió giật. Gã vung tay trái, đẩy mạnh vào bả vai thon thả của Nhã Ca.


"Cẩn thận thưa Thẩm tổng!" Vô Sát gầm lên.


Cú đẩy mạnh mẽ và đột ngột khiến Nhã Ca giật mình. Theo bản năng, cô bước lùi lại một bước để giữ thăng bằng. Nhưng gót giày cao gót nhọn hoắt của cô vừa vặn giậm thẳng vào lớp dầu nhớt pha keo dính công nghiệp chưa khô trên sàn ban công.


*Sượt!*


Định luật Murphy nghịch chuyển kích hoạt một cách tàn nhẫn và hoàn hảo. Lớp dầu nhớt trơn trượt làm triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát dưới gót giày của Nhã Ca. Chân cô trượt mạnh ra phía sau, cơ thể mất đà ngã chúi xuống sàn đá cẩm thạch theo một quỹ đạo cong không tưởng. Chính cú ngã trượt chân ngẫu nhiên do cái bẫy lỗi của Vô Sát đã kéo thấp đầu cô xuống nửa mét đúng vào một phần trăm giây quyết định.


*VÚT!*


Viên đạn bắn tỉa xuyên giáp mười hai phẩy bảy milimet rít lên một tiếng xé tai, mang theo luồng nhiệt lượng kinh người sượt qua khoảng trống chỉ cách đỉnh đầu Nhã Ca đúng ba centimet. Đường đạn thẳng tắp của Miêu Lệ bị bẻ gãy hoàn toàn bởi cú ngã tự do của mục tiêu.


*XOẢNG! KHẰNG!*


Viên đạn găm thẳng vào tấm lan can kính cường lực dày ba lớp phía sau vị trí đứng ban nãy của Nhã Ca. Sức công phá khủng khiếp của đạn xuyên giáp khiến tấm kính dày nổ tung thành hàng triệu mảnh vỡ sắc nhọn như những lưỡi dao pha lê, bắn tung tóe ra xung quanh dưới áp lực gió mạnh.


"A!" Nhã Ca hét lên một tiếng kinh hoàng khi thấy tấm kính cường lực phía sau lưng mình vỡ vụn.


Cơn mưa mảnh kính vỡ chết chóc rào rào trút xuống như một trận bão sao băng. Vô Sát, lúc này đang lao mình theo đà ngã vụng về, không màng đến vết thương bả vai phải đang nhói đau, gã dùng tay trái vung mạnh chiếc hộp đựng vĩ cầm nhung đen trên vai ra trước ngực.


*Thuẫn Vali phát động!*


Chiếc hộp vĩ cầm, thực chất là lớp vỏ ngụy trang cho chiếc Vali da ám sát gia truyền bọc hợp kim titan siêu nhẹ, được gã sử dụng như một tấm khiên phòng thủ di động hoàn hảo. Vô Sát xoay người nửa vòng, che chắn hoàn toàn phía trên cơ thể của Nhã Ca đang nằm dưới sàn.


*Keng! Keng! Keng! rào rào!*


Hàng ngàn mảnh kính vỡ đập dữ dội vào lớp da sẫm màu của chiếc vali, tạo nên những tiếng động cơ học đanh thép, tóe lửa rực rỡ dưới ánh trăng. Lớp hợp kim titan ẩn bên trong đã chặn đứng toàn bộ các mảnh vỡ lớn có thể xuyên qua cơ thể Nhã Ca.


Tuy nhiên, sức gió giật quá mạnh ngoài ban công đã thổi bay một mảnh kính cường lực sắc nhọn lớn như bàn tay chệch khỏi tầm chắn của vali. Mảnh kính xé toạc lớp vải nhung Merino xanh thẫm của bộ tuxedo đắt tiền trên bả vai phải của Vô Sát, găm sâu vào cơ bắp rắn chắc của gã.


"Ưm!" Vô Sát khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn qua kẽ răng. Cơn đau buốt từ vết cắt sâu hoắm khiến gương mặt góc cạnh của gã lập tức trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Nhưng gã vẫn cắn răng chịu đựng, không để lộ một tiếng kêu la, tay trái vẫn giữ chặt chiếc vali làm khiên chắn cho đến khi mảnh kính cuối cùng rơi xuống sàn đá kêu lách cách.


Khói bụi và những hạt thủy tinh lấp lánh dần tản ra dưới sức gió đêm lồng lộng. Ban công tầng thượng VIP giờ đây chỉ còn lại đống đổ nát của lan can kính cường lực bị vỡ nát hoàn toàn.


Nhã Ca ngã nhào nằm đè lên người Vô Sát giữa biển kính vỡ lấp lánh như pha lê. Cô bàng hoàng mở mắt ra, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi. Nhưng ngay khi nhìn lên, cô thấy Vô Sát đang dùng cơ thể cao lớn của mình ôm chặt lấy cô, che chở cô khỏi mọi nguy hiểm.


Từ bả vai phải rách nát của gã, dòng máu đỏ tươi nóng hổi đang từ từ rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng lớn chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu bên trong và nhỏ giọt xuống chiếc váy dạ hội sapphire xanh thẫm của cô.


Đôi mắt hạt dẻ của Nhã Ca rưng rưng nước mắt. Cô nhìn dòng máu đỏ tươi của gã, rồi nhìn vào gương mặt lạnh lùng, nghiêm túc không một chút biểu cảm của Vô Sát sau gọng kính mảnh đã bị lệch sang một bên. Trái tim cô thắt lại trong một sự xúc động và biết ơn vô hạn.


"Vô Sát... Anh lại cứu tôi... Anh lại chảy máu vì tôi rồi..." Nhã Ca nghẹn ngào, giọng nói run rẩy dưới gió đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!