Nhạc nềnHesitation

Vũ Đài Thượng Lưu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha lê từ trần cao sáu mét của sảnh tiệc Tòa nhà tập đoàn Thẩm Thị dội xuống sàn đá cẩm thạch, tạo nên một biển ánh sáng lấp lánh như kim cương. Tiếng nhạc cổ điển từ dàn nhạc giao hưởng bán cổ điển vang lên du dương, hòa lẫn vào tiếng cười nói tao nhã, tiếng chạm ly champagne pha lê lách cách của giới tài phiệt, chính khách và những ông trùm tài chính quyền lực nhất Giang Nam Thành. Đây là đại tiệc thương mại lớn nhất năm, nơi mỗi mét vuông sàn đấu thầu bến cảng đều được định giá bằng hàng chục triệu đô la.


Nhưng ngay khi cánh cửa gỗ gõ đỏ chạm khắc tinh xảo mở ra, toàn bộ sảnh tiệc bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi. Mọi ánh mắt của giới thượng lưu, từ những phu nhân quý tộc đến các nhà đầu tư sành sỏi, đều đồng loạt đổ dồn về phía lối vào.


Thẩm Nhã Ca bước vào, kiêu sa và lộng lẫy như một nữ vương thực thụ trong bộ đầm dạ hội màu xanh sapphire xẻ cao, tôn lên làn da trắng ngần và những đường cong tuyệt mỹ. Mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ của cô buông lơi trên bờ vai thon, đôi mắt hạt dẻ thông tuệ khẽ quét qua đám đông với thần thái tự tin, kiêu hãnh. Nhưng điều khiến đám đông kinh ngạc không chỉ là nhan sắc của nữ chủ tịch trẻ tuổi, mà là người đàn ông đang bước đi ngay sát phía sau cô.


Diệp Vô Sát bước đi với phong thái của một quý ông lịch lãm bước ra từ những thước phim điện ảnh cổ điển. Bộ tuxedo bằng chất liệu nhung lông cừu Merino màu xanh thẫm đặc chế của Tô Kỳ ôm khít lấy vóc dáng cao một mét tám mươi hai của gã, làm nổi bật bờ vai rộng vạm vỡ và khuôn ngực rắn chắc dẻo dai. Gương mặt góc cạnh lạnh lùng của gã, nửa ẩn nửa hiện sau gọng kính mảnh tinh xảo, toát lên một vẻ nguy hiểm nhưng đầy quyến rũ. Trên ve áo vest nhung, chiếc Huy hiệu Rồng Vàng bằng vàng ròng lấp lánh dưới ánh đèn pha lê, khẳng định danh phận tối cao của gã tại Thẩm Gia.


Đặc biệt hơn cả, trên bả vai rộng của Vô Sát là chiếc hộp đựng vĩ cầm bằng nhung đen lót nhung đỏ rực rỡ, được gã khoác hờ hững bằng tay trái. Sự kết hợp giữa vẻ lạnh lùng của một cận vệ và chất nghệ sĩ lãng mạn của chiếc hộp vĩ cầm tạo nên một sức hút kỳ lạ, khiến không ít tiểu thư hào môn phải khẽ che miệng thốt lên những tiếng trầm trồ.


"Trời đất ơi, đó là cận vệ mới của Thẩm Nhã Ca sao? Trông anh ta cứ như một nam thần bước ra từ hoàng gia Anh vậy!"

"Nghe nói anh ta chính là người đã một tay bẻ gãy âm mưu của bang Huyết Ảnh ở bến cảng đấy. Không ngờ lại lịch lãm và phong trần đến thế này."


Nhã Ca nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười đắc ý đầy ngọt ngào. Cô khẽ nghiêng đầu ra sau, thì thầm vào tai Vô Sát, luồng hơi ấm áp mang theo hương nước hoa nhài thanh mát phả nhẹ vào má gã:


"Vô Sát, nhìn xem, mọi người đều đang nhìn anh đấy. Hôm nay anh trông thực sự rất tuyệt. Bộ tuxedo này quả nhiên sinh ra là để dành cho anh."


"Cảm ơn Thẩm tổng đã quá khen. Đây chỉ là trang phục làm việc tiêu chuẩn do cô cung cấp." Vô Sát đáp lại bằng tông giọng trầm thấp, cứng nhắc không một chút cảm xúc. Gã cố gắng giữ khoảng cách hai mét tiêu chuẩn theo đúng Quy tắc Cận vệ Thẩm Gia, nhưng mùi hương nhài thanh tao từ người cô cứ liên tục len lỏi vào khứu giác, khiến lồng ngực gã khẽ thắt lại.


Thực chất, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh lạnh lùng tột cùng ấy, nội tâm của đệ nhất sát thủ dòng họ Diệp đang dậy sóng dữ dội. Mu bàn tay trái của gã, nơi nốt sưng bọ cạp chích đêm qua đã hoàn toàn xẹp xuống và biến mất không để lại dấu vết nhờ Kháng độc thể (Đột phá), khẽ siết chặt lấy quai xách của chiếc hộp vĩ cầm.


*Cô ấy có biết chiếc hộp vĩ cầm nhung đen lãng mạn này thực chất đang chứa chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng đúng mười lăm kilôgam với một trăm linh tám công cụ giết người mini không?* Vô Sát tự giễu trong lòng. *Tối hậu thư của Lục Vô Song chỉ còn chưa đầy ba mươi sáu tiếng. Mình mang nợ cô ấy mạng sống của Diệp Linh, nhưng danh dự của dòng họ Diệp và tính mạng của em gái không cho phép mình chùn bước. Đêm nay, tại tòa nhà chọc trời này, mình bắt buộc phải kết liễu cô ấy bằng một vụ tai nạn hoàn hảo nhất.*


"Nhã Ca! Cháu yêu của chú! Cháu đến sớm thế!"


Giọng nói giả tạo của Thẩm Cao vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Vô Sát. Gã phó chủ tịch mập mạp bước tới, mặc bộ suit bóng bẩy, bên cạnh là Lâm Tuệ – ái nữ của tập đoàn đối thủ Lâm Thị. Đôi mắt híp của Thẩm Cao khẽ liếc qua Vô Sát với vẻ hận thù ngầm, trong khi Lâm Tuệ lại nhìn gã cận vệ trưởng bằng ánh mắt sắc sảo đầy tò mò và quyến rũ.


"Chào chú, chào Lâm tiểu thư." Nhã Ca lạnh nhạt gật đầu, thần thái lập tức trở nên sắc sảo, xa cách của một nhà lãnh đạo thương trường. "Hội đồng quản trị đẩy lịch trình dạ tiệc lên sớm thế này, cháu dĩ nhiên phải đến để tiếp đón các đối tác lớn của Thẩm Thị chứ."


"Ồ, chú chỉ muốn tạo bất ngờ cho cháu thôi mà." Thẩm Cao cười giả lả, nhưng ánh mắt gã khẽ ra hiệu cho Lâm Tuệ.


Lâm Tuệ khẽ bước lên một bước, cố tình lướt qua người Vô Sát, hương nước hoa hổ phách nồng đậm của cô ta tỏa ra gắt gỏng. Cô ta nhìn chiếc hộp vĩ cầm trên vai gã, khẽ cười: "Cận vệ trưởng của Thẩm tổng quả là người có gu nghệ thuật. Đi bảo vệ chủ nhân mà cũng mang theo vĩ cầm sao? Hay là anh muốn biểu diễn một bản nhạc lãng mạn để tặng cho chủ tịch của mình?"


Vô Sát không thèm nhìn Lâm Tuệ lấy một cái, gã đứng thẳng tắp như một pho tượng đá, mắt nhìn thẳng về phía trước: "Nhiệm vụ của tôi là bảo an. Nhạc cụ chỉ là sở thích cá nhân thưa Lâm tiểu thư."


"Thật là một người đàn ông thú vị và lạnh lùng." Lâm Tuệ khẽ nheo mắt, nụ cười đầy ẩn ý.


Nhã Ca bước lên chắn giữa Lâm Tuệ và Vô Sát, giọng nói mang theo uy thế bá đạo không thể chối từ: "Cận vệ trưởng của tôi chỉ biểu diễn vĩ cầm cho một mình tôi nghe thôi thưa Lâm tiểu thư. Nếu cô muốn nghe nhạc, dàn nhạc giao hưởng phía kia luôn sẵn sàng phục vụ."


Nói rồi, Nhã Ca không thèm để ý đến sắc mặt tái đi của Lâm Tuệ và Thẩm Cao, cô quay sang nắm lấy khuỷu tay Vô Sát, kéo anh đi về phía khu vực bàn tiệc VIP dành cho các trưởng lão gia tộc.


***


Tranh thủ lúc Nhã Ca bị vây quanh bởi các cổ đông lớn và đối tác nước ngoài để thảo luận về hợp đồng bến cảng, Vô Sát khẽ ra hiệu cho Trương Quân qua bộ đàm: "Trương Quân, tôi đi kiểm tra an ninh vòng ngoài khu vực ban công tầng thượng VIP. Cậu và đội bảo an giám sát chặt chẽ sảnh tiệc chính, đặc biệt chú ý đến hành tung của Thẩm Cao và Lâm Tuệ."


"Rõ, thưa Cận vệ trưởng!" Giọng nói nhiệt huyết của Trương Quân vang lên trong tai nghe.


Vô Sát xách chiếc hộp vĩ cầm nhung đen, nhàn nhã bước ra khỏi sảnh tiệc náo nhiệt, hướng về phía lối đi dẫn lên ban công tầng thượng VIP của tầng 68. Đây là khu vực sân thượng lộng gió, được bao bọc bởi hệ thống lan can kính cường lực cao một mét rưỡi, từ đây có thể bao quát toàn bộ cảnh đêm phồn hoa của Giang Nam Thành dưới ánh đèn neon rực rỡ.


Gió đêm ở độ cao ba trăm mét thổi mạnh, rít qua những khe hở của lan can kính, mang theo cái lạnh buốt của sương ẩm. Vô Sát bước ra ban công, đảm bảo xung quanh không có một bóng người và góc quét của camera an ninh khu vực này đã bị thiết bị phá sóng trong túi áo gã làm nhiễu tạm thời.


Gã đặt chiếc hộp vĩ cầm lên chiếc bàn đá cẩm thạch ngoài ban công. Khóa chốt mạ vàng bật mở ra với một tiếng *cạch* giòn giã. Bên trong lớp lót nhung đỏ rực, chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng 15kg hiện ra dưới ánh trăng khuyết mờ nhạt. Vô Sát dùng vân tay và xoay mật mã cơ học mở khóa vali.


Gã thò tay trái vào ngăn phụ, lấy ra một lọ thủy tinh chứa Keo dính công nghiệp siêu dính – hợp chất keo chuyên dụng dùng trong sửa chữa tàu biển tại cảng Giang Nam mà gã đã dùng thẻ đen mua từ tiệm cầm đồ của Phùng Khắc. Để tăng tính sát thương và tạo ra một vụ tai nạn ngẫu nhiên hoàn hảo nhất, Vô Sát lôi thêm một lọ dầu bôi trơn cơ khí từ vali, tỉ mỉ pha trộn hai hợp chất này lại với nhau trong một chiếc cốc thủy tinh nhỏ.


*Hợp chất này khi quét lên lan can kính sẽ tạo ra một bề mặt cực kỳ trơn trượt như mỡ bôi trơn, nhưng ngay khi tay người chạm vào và tạo ra áp lực, chất keo siêu dính bên dưới sẽ lập tức bám chặt lấy da tay trong vòng đúng ba giây. Khi Nhã Ca bước ra đây ngắm cảnh, theo thói quen cô ấy sẽ tựa người vào lan can kính. Lớp dầu nhớt sẽ khiến cô ấy mất đà trượt chân ngã nhào ra ngoài, và khi cô ấy cố gắng dùng tay bám lấy thành kính để tự cứu, chất keo siêu dính sẽ khóa chặt tay cô ấy vào kính cường lực, khiến cô ấy không thể rút tay lại hay điều chỉnh thăng bằng, dẫn đến cú ngã lộn nhào từ độ cao ba trăm mét xuống đất. Một vụ tai nạn tự sát ngẫu nhiên hoàn hảo không thể để lại bất kỳ dấu vết mưu sát nào.* Vô Sát lạnh lùng tính toán trong đầu.


Gã lấy ra một chiếc chổi quét mini, nhúng vào hỗn hợp keo dầu nhớt, bắt đầu tỉ mỉ quét một lớp mỏng, trong suốt dọc theo gờ lan can ban công kính cường lực. Gió đêm thổi mạnh khiến lớp keo khẽ gợn sóng nhẹ trước khi định hình thành một màng mỏng vô hình dưới ánh trăng.


*Chỉ cần cô ấy bước ra đây... hợp đồng sẽ kết thúc... Linh sẽ an toàn...*


Ý nghĩ về em gái Diệp Linh đang nằm trong phòng hồi sức sau ca mổ tim thành công vụt qua tâm trí Vô Sát, mang theo một cảm giác dằn vặt đạo đức bóp nghẹt lấy lồng ngực gã. Gã khẽ dừng tay quét keo, đôi mắt sau gọng kính mảnh khẽ nhắm lại đầy đau đớn. *Nhã Ca... cô đã dùng tiền túi bảo lãnh y tế trọn đời cho Linh... Mình thực sự phải giết người con gái lương thiện đã cứu sống em gái mình sao?* Lòng kiêu hãnh sát thủ dòng họ Diệp và lòng biết ơn sâu sắc va chạm dữ dội trong nội tâm gã, tạo nên một cơn khủng hoảng tinh thần tột độ.


Nhưng tiếng chuông điện thoại trong túi quần vest đột ngột rung lên, hiển thị một tin nhắn mã hóa nặc danh từ Lục Vô Song: *Thời hạn của ngươi chỉ còn ba mươi tiếng. Chấp Pháp Điện đã bắt đầu di chuyển về phía bệnh viện của Diệp Linh. Đừng để ta phải tự tay rút phích cắm máy thở của em gái ngươi.*


Đồng tử của Vô Sát co thắt lại đầy sát ý lạnh buốt. Gã nghiến chặt răng, dứt khoát quét nốt lớp keo cuối cùng lên gờ kính. "Xin lỗi, Nhã Ca... Tôi không có sự lựa chọn nào khác..."


Sau khi hoàn thành việc gài bẫy, Vô Sát nhanh chóng cất dọn công cụ vào vali da, đóng nắp hộp vĩ cầm lại và khoác lên vai. Gã đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu để thu liễm hoàn toàn sát khí, chuẩn bị bước vào sảnh tiệc để dụ Nhã Ca ra ngoài ban công.


Tuy nhiên, ngay khi gã vừa xoay người bước đi, bản năng sinh tồn nhạy bén của một sát thủ dày dạn kinh nghiệm đã được tôi luyện qua địa ngục huấn luyện đột ngột cảnh báo. Vô Sát nheo mắt nhẹ, kích hoạt kỹ năng Nhãn Quang Vô Tuyến.


Đồng tử của gã khẽ co lại, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng quét nhanh qua toàn bộ các tòa nhà chọc trời xung quanh bến cảng Giang Nam trong bán kính một kilômet. Dưới ánh hoàng hôn muộn đang tắt dần bên rìa thành phố, bầu trời nhuộm một màu đỏ rực như máu.


Ở hướng đối diện, cách ban công tầng thượng VIP khoảng một ngàn mét, là tòa nhà chọc trời của tập đoàn sinh học Aegis. Trên sân thượng bỏ hoang của tòa nhà đó, một vệt sáng lóa cực kỳ nhỏ, mảnh như sợi chỉ tơ, đột ngột lướt qua võng mạc của Vô Sát.


Vệt sáng đó chỉ xuất hiện trong vòng một phần mười giây, do ánh mặt trời lặn phản xạ vào một bề mặt thủy tinh cong tinh xảo. Nhưng đối với Nhãn Quang Vô Tuyến của Vô Sát, đó là một dấu hiệu không thể nhầm lẫn: thấu kính ngắm của một khẩu súng bắn tỉa hạng nặng.


*Có bắn tỉa!*


Nhịp tim của Vô Sát đột ngột tăng tốc. Gã lập tức đứng nép vào vùng tối của bóng cột bê tông ban công, tập trung thính giác thính phong biên thùy và thính giác vi thể để phân tích địa hình.


*Khoảng cách một ngàn mét. Hướng gió đang thổi mạnh từ trái sang phải với tốc độ mười lăm mét trên giây. Với sức gió này, đường đạn bắn tỉa thông thường sẽ bị lệch khoảng ba mươi centimet về phía bên phải. Kẻ bắn tỉa bắt buộc phải tính toán góc bắn bù gió cực kỳ chuẩn xác. Thấu kính ngắm kia... là loại kính ngắm hồng ngoại đặc chế có gắn ống giảm thanh quân sự. Kẻ đang bóp cò trên tòa nhà Aegis... chỉ có thể là Miêu Lệ (Hắc Miêu) – nữ sát thủ bắn tỉa bốn sao của Hội!*


Vô Sát siết chặt quai hộp vĩ cầm. Gã nhận ra một sự thật kinh hoàng: Thẩm Cao và Lâm Tuệ không hề đợi cái bẫy của gã hoạt động. Chúng đã thuê Miêu Lệ đến để kết liễu Nhã Ca ngay tại dạ tiệc này bằng một phát đạn bắn tỉa xuyên giáp tầm xa từ tòa nhà đối diện.


*Nếu phát súng nổ ra, Nhã Ca sẽ chết ngay lập tức trước khi cái bẫy trơn trượt của mình kịp kích hoạt. Nhưng nếu cô ấy chết dưới tay Miêu Lệ, hợp đồng của mình sẽ bị coi là thất bại hoàn toàn vì để kẻ khác cướp mục tiêu, và Lục Vô Song vẫn sẽ trừng phạt Diệp Linh vì tội 'bảo kê mục tiêu không hoàn thành'!* Vô Sát vắt óc tính toán chiến thuật khẩn cấp. *Mình bắt buộc phải ngăn chặn phát bắn này, nhưng làm thế nào để cứu cô ấy mà không làm lộ thân thủ nhạy bén của một sát thủ trước hàng trăm ống kính truyền thông và các cổ đông đang nhìn qua tường kính ban công?*


Đúng lúc gã đang rơi vào thế bế tắc chiến thuật cực hạn, tiếng gót giày cao gót nhọn hoắt gõ lách cách trên sàn đá cẩm thạch vang lên từ phía cửa kính ban công.


"Vô Sát? Anh trốn ra đây ngắm cảnh một mình sao? Làm tôi tìm anh mãi."


Thẩm Nhã Ca cầm ly rượu vang đỏ bước ra ban công lộng gió, nụ cười kiêu sa lộng lẫy nở trên môi cô khi nhìn thấy bóng dáng gã cận vệ trưởng đứng dưới ánh trăng khuyết. Gió đêm thổi mạnh làm tung bay tà váy dạ hội màu xanh sapphire của cô, khiến cô trông rực rỡ và lộng lẫy vô cùng.


Cô bước từng bước chậm rãi, uyển chuyển hướng về phía gờ lan can kính cường lực – nơi lớp keo dính công nghiệp siêu dính pha dầu nhớt vẫn chưa kịp khô hoàn toàn, đang lấp lánh một màng vô hình chết người.


Cùng lúc đó, qua Nhãn Quang Vô Tuyến, Vô Sát kinh hoàng nhìn thấy vệt sáng hồng ngoại từ họng súng bắn tỉa của Miêu Lệ từ tòa nhà đối diện đã hoàn toàn khóa chặt, di chuyển chậm rãi từ vai rồi dừng lại ngay sát thái dương của Nhã Ca.


Ngón tay của Miêu Lệ đang chuẩn bị siết cò súng bắn tỉa xuyên giáp cỡ nòng 12.7mm.


Nhã Ca vẫn mỉm cười bước sát đến lan can kính chứa cái bẫy trơn trượt của Vô Sát, hoàn toàn không hề hay biết sát cơ lạnh lẽo đang nhắm thẳng vào đầu mình từ khoảng cách một ngàn mét dưới cơn gió howling gầm rú...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!