Đêm Săn Độc Trùng
Ánh đèn pin của đội bảo an quét qua những tán thông rậm rạp, kéo theo những vệt sáng sắc lẹm cắt ngang màn sương đêm ẩm ướt. Dưới đất, tiếng bước chân dồn dập của Lý Cường và hai vệ sĩ tuần tra đang dẫm lên lớp lá khô mục nát, chỉ còn cách vị trí của Diệp Vô Sát chưa đầy mười lăm mét.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tay trái của Vô Sát đang gồng lên hết mức. Sợi dây cước tơ tằm siêu cường vô hình cứa sâu vào lớp găng tay da của gã, rỉ ra những giọt máu đỏ tươi ấm nóng. Ngay phía dưới gã, sát thủ tập sự A Mộc đang nhắm tịt mắt, cơ thể lơ lửng cách mặt đất nửa mét, hai tay vẫn bám chặt lấy vạt áo măng tô của Vô Sát như bám vào phao cứu sinh. Khớp vai phải của Vô Sát nhói lên một cơn đau buốt – vết thương do độc tố Huyết Liên cũ chưa lành hẳn đang biểu tình dữ dội dưới sức nặng của cả hai cơ thể.
"Đại... đại ca... em sắp đứt tay rồi..." A Mộc mếu máo, giọng nói run rẩy chỉ đủ thì thầm.
"Câm miệng." Vô Sát rít qua kẽ răng.
Gã tính toán nhanh chóng. Lực căng của sợi cước lúc này là 120kg, nếu gã buông tay đột ngột để né đèn pin, A Mộc sẽ rơi xuống và kích hoạt toàn bộ hệ thống bẫy lò xo nén dưới đất, tạo ra tiếng nổ cơ học lớn. Nhưng nếu gã tiếp tục giữ thế này, ánh đèn của Lý Cường chỉ cần quét thêm hai mét nữa là sẽ rọi thẳng vào chiếc áo măng tô đen của gã.
Áp dụng quy tắc cơ học gia truyền, Vô Sát không dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy để kéo A Mộc lên. Gã dùng chân trái móc chặt vào một nhánh thông chĩa ngang, mượn lực xoay người để thay đổi góc căng của sợi cước từ 45 độ sang 15 độ. Sợi dây cước vô hình trượt nhẹ trên ròng rọc thép giấu trong thân cây cổ thụ, kéo theo cơ thể A Mộc lướt ngang một quỹ đạo cong hoàn hảo, giấu kín cậu ta vào khoảng tối sau một gốc cây lớn.
Cùng lúc đó, Vô Sát buông lỏng lực bám của tay trái, cơ thể gã rơi tự do xuống đất một cách êm ái không tiếng động nhờ kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh. Gã lăn một vòng trên thảm lá thông mềm, tay trái vớ lấy chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng mười lăm kilôgam, đóng sập nắp khóa cơ học ngay khi ánh đèn pin của Lý Cường quét sượt qua tảng đá phẳng gã vừa đứng.
"Ủa? Rõ ràng tôi nghe thấy tiếng động lớn ở khu vực này mà ta?" Tiếng của Lý Cường vang lên ngay sát bên cạnh. Luồng ánh sáng trắng từ cây đèn pin siêu sáng quét qua quét lại trên những thân cây thông cổ thụ đầy sương mù.
"Chắc là gió bão làm rụng cành thông khô thôi đội trưởng." Một vệ sĩ đi kèm càu nhàu, kéo cao cổ áo khoác dã chiến để tránh cái lạnh của sương sớm. "Đêm hôm mưa gió thế này, đến rắn rết còn không buồn bò ra ngoài, làm gì có ai đột nhập được qua Quy trình tuần tra Bát Quái của cận vệ trưởng Diệp chứ."
Lý Cường gật đầu, ánh mắt đầy nể phục khi nhìn chiếc Huy hiệu Rồng Vàng ghim trên ve áo vest của mình – biểu tượng cho hệ thống an ninh mới do Vô Sát thiết lập. "Cũng đúng. Từ ngày anh Diệp cải tổ lại đội bảo an, tôi chưa thấy một con chuột nào lọt qua được đồi thông này. Đi thôi, chúng ta sang khu vực phía Đông tuần tra tiếp."
Tiếng bước chân của đội tuần tra xa dần, ánh đèn pin lụi tắt sau những khúc quanh của lối đi lát đá.
Vô Sát từ trong bóng tối của gốc thông bước ra, hơi thở vẫn giữ nhịp chậm rãi đều đặn để kiểm soát nhịp tim. Gã khẽ nới lỏng găng tay da trái, vết cứa của sợi cước rỉ máu đỏ tươi, hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt tạo nên một cảm giác rát buốt. Gã liếc nhìn A Mộc đang lồm cồm bò ra từ bụi rậm, mặt mũi lấm lem bùn đất.
"Đại ca! Anh đúng là thần thánh phương nào! Cái chiêu xoay người trượt dây vừa rồi... em thề là trong sách giáo khoa sát thủ của Hội không hề có!" A Mộc mắt sáng xoe, vừa phủi bụi vừa xuýt xoa.
"Nếu ngươi còn làm rơi bất cứ thứ gì đêm nay, ta sẽ tự tay treo ngươi lên ngọn thông kia làm mồi cho quạ." Vô Sát lạnh lùng nói, tay phải khẽ xoa bóp khớp vai đang cứng đờ.
"Em chừa rồi! Em hứa từ giờ sẽ ngoan ngoãn làm phụ tá dọn dẹp cho anh!" A Mộc rụt cổ, vội vàng nhặt cuộn dây cước dự phòng dưới đất lên dâng bằng hai tay.
Vô Sát định thu dọn trận địa bẫy Thiên Địa Võng dang dở để trở về phòng gác, vì sương mù sáng sớm bắt đầu dày đặc hơn, làm giảm tầm nhìn và tăng độ ẩm của các thiết bị cơ khí trong vali. Thế nhưng, ngay khi gã vừa chạm tay vào quai xách vali, thính giác vi thể nhạy bén của gã đột ngột giật nảy.
*Sột... soạt... sột... soạt...*
Đó không phải là tiếng gió thổi lá thông, cũng không phải tiếng bước chân tuần tra nề nếp của đội Lý Cường. Đó là một tiếng động cực kỳ nhẹ, đứt quãng, giống như tiếng vảy của một loài bò sát đang trườn trên nền đất ẩm, đi kèm với một nhịp thở nông, rít qua kẽ răng một cách khó nhọc.
Cách vị trí của Vô Sát khoảng hai mươi mét về phía bức tường biệt thự chính, một bóng người gầy guộc, da bọc xương đang nép sát vào bóng tối của một thân cây thông lớn. Kẻ đó mặc bộ đồ vải chàm sẫm màu đặc trưng của những bộ tộc vùng sâu phía Nam, gương mặt hốc hác ẩn sau chiếc mũ sụp. Tay trái gã cầm một chiếc sáo tre nhỏ, tay phải ôm khư khư một chiếc hộp gỗ cổ kính có đục những lỗ nhỏ li ti thoát khí.
Sát thủ dùng côn trùng độc chuyên nghiệp của thế giới ngầm – Độc Hạt!
Vô Sát nheo mắt sau gọng kính mảnh. Gã lập tức nhận diện ra đối phương nhờ những tài liệu tình báo cũ lưu trữ trong mạng ngầm của Hội. Độc Hạt là kẻ chuyên nhận các hợp đồng ám sát bằng bọ cạp độc đuôi đỏ Tây Bắc – loại độc tố thần kinh cực mạnh có thể giết chết một người trưởng thành trong vòng mười phút dưới dạng một vụ đột quỵ tự nhiên. Kẻ này xuất hiện ở đây lúc nửa đêm, mục tiêu chắc chắn không ai khác ngoài Thẩm Nhã Ca.
"Đại ca... kẻ đó là ai thế? Nhìn lén lút như kẻ trộm ấy." A Mộc ghé sát tai Vô Sát thì thầm.
"Độc Hạt. Sát thủ dùng độc trùng." Vô Sát nhàn nhạt đáp, tay trái âm thầm đưa vào ngăn bên hông của Vali da, chuẩn bị rút ra chiếc kim châm độc lông vũ tẩm thuốc mê Mộng Điệp để hạ gục đối thủ từ xa.
Tuy nhiên, Độc Hạt rất cảnh giác. Gã không di chuyển theo đường thẳng mà liên tục lách qua các gốc thông cổ thụ, hướng thẳng về phía ban công phòng ngủ của Nhã Ca ở tầng ba biệt thự chính. Khoảng cách giữa gã và bức tường biệt thự chỉ còn chưa đầy mười mét.
"Đại ca, để em thể hiện lập công chuộc tội cho!"
A Mộc muốn lấy lại thể diện trước mặt Vô Sát. Cậu ta cúi xuống nhặt một viên đá lớn bằng nắm tay, lấy đà vung mạnh cánh tay định ném ngất Độc Hạt từ phía sau.
"Dừng lại!" Vô Sát khẽ quát.
Nhưng sự vụng về của gã đệ tử tấu hài một lần nữa bộc phát. Cú ném của A Mộc lệch quỹ đạo hoàn toàn do tay cậu ta dính đầy keo dính công nghiệp siêu dính chưa khô từ cuộn dây cước trước đó. Viên đá không bay về phía Độc Hạt mà bay vút lên cao, đập trúng vào một cành thông khô treo lơ lửng ngay phía trên đầu họ.
*Rắc! Bộp!*
Cành thông khô gãy đôi, rơi thẳng xuống đất và vô tình đè trúng vào sợi dây cước phụ của trận địa Thiên Địa Võng dang dở mà Vô Sát chưa kịp tháo dỡ.
Định luật Murphy nghịch chuyển chính thức kích hoạt.
Lực căng của sợi cước bị giải phóng đột ngột, kéo theo hệ thống ròng rọc thép xả xích cực nhanh. Cái bẫy Thiên Địa Võng chệch hướng hoàn toàn khỏi vị trí của Vô Sát và A Mộc. Sợi dây cước tơ tằm siêu cường dưới đất co rút với vận tốc âm thanh, tạo ra một lực bật ly tâm kinh hoàng.
Độc Hạt đang lẻn lút bò sát đất, hoàn toàn không ngờ dưới lớp lá thông khô lại giăng sẵn một sợi xích sắt và dây cước vô hình. Sợi cước siêu cường quét ngang qua cổ chân Độc Hạt, quấn chặt lấy hai chân gã như một con trăn thép. Hệ thống tạ đối trọng cơ học từ thân cây thông cổ thụ sụp xuống.
*Vút! Xoạt!*
"Á!"
Một tiếng hét thất thanh vang lên giữa đêm tối. Cơ thể gầy guộc của Độc Hạt bị kéo giật ngược lên không trung với tốc độ chóng mặt. Gã bị treo ngược hai chân lên cành thông cao đúng năm mét, đầu chúi xuống đất, chiếc hộp gỗ cổ kính trên tay gã tuột khỏi tầm tay, rơi tự do xuống thảm cỏ sát ban công tầng một.
*Rầm! Cộp!*
Nắp chiếc hộp gỗ bị vỡ đôi do cú va đập mạnh. Từ bên trong, hàng trăm con bọ cạp độc đuôi đỏ cực lớn, thân đen bóng bẩy với chiếc đuôi gai nhọn hoắt chứa đầy nọc độc hóa học, bắt đầu bò lổm ngổm ra ngoài. Chúng ngửi thấy mùi hơi ấm con người và sương ẩm, lập tức bò nhanh như một làn sóng đen hướng về phía ban công và lối đi lên phòng ngủ của Nhã Ca.
Độc Hạt dù đang bị treo ngược, mặt mũi đỏ gay vì tụ máu, nhưng bản năng sát thủ của gã vẫn cực kỳ nhanh nhạy. Gã đưa chiếc sáo tre nhỏ lên môi, thổi ra một khúc nhạc có tần số siêu cao, rít lên chói tai giữa màn sương đêm.
*U u u... o o o...*
Đàn bọ cạp độc đuôi đỏ nghe thấy tiếng sáo, lập tức dựng đứng đuôi gai, di chuyển lắt léo tốc độ cao, chia làm hai hướng: một hướng bò lên thân cây thông để tấn công Vô Sát, hướng còn lại men theo đường ống dẫn nước bò thẳng lên ban công tầng ba biệt thự chính.
"A! Bọ cạp! Nhiều bọ cạp quá đại ca ơi!" A Mộc hoảng loạn nhảy dựng lên, cố gắng dùng chân dẫm bẹp những con bọ cạp đang bò sát giày mình.
"Đừng di chuyển lung tung!" Vô Sát quát lớn.
Gã lập tức mở Vali da gia truyền, rút ra một lọ Keo dính công nghiệp siêu dính – hợp chất keo hóa học chuyên dụng dùng trong sửa chữa tàu biển có độ bám dính cực cao. Tay trái gã vung mạnh, đổ toàn bộ chất keo lỏng màu hổ phách thành một vòng tròn khép kín quanh ban công tầng một và chân đường ống nước dẫn lên phòng Nhã Ca.
Tiếp đó, gã rút từ trong ngăn vali ra một túi bột lưu huỳnh màu vàng nhạt – dược liệu ngầm do Đường Kính đặc chế. Vô Sát rải nhanh lớp bột lưu huỳnh đè lên lớp keo dính. Mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc lên, kết hợp với độ dính chết người của keo công nghiệp tạo thành một bức tường phòng thủ bất khả xâm phạm.
Hàng trăm con bọ cạp độc bò tới, vừa chạm chân vào vòng keo đã lập tức bị bám chặt cứng, không thể di chuyển hay rút đuôi gai ra ngoài. Mùi lưu huỳnh cực mạnh làm tê liệt hệ thần kinh khứu giác của chúng, khiến đàn bọ cạp hỗn loạn, tự chích nọc độc vào nhau trong sự điên cuồng.
Trong lúc đó, Độc Hạt vẫn điên cuồng thổi sáo tre để kích thích đàn bọ cạp còn lại tấn công Vô Sát từ trên cao. Những con bọ cạp bò trên cành thông bắt đầu rơi xuống như mưa.
"Để em giúp anh hạ gã này!" A Mộc hét lớn. Cậu ta vớ lấy một viên đá khác, vung tay ném mạnh về phía Độc Hạt đang bị treo lơ lửng.
*Bộp! Rào rào...*
Viên đá một lần nữa bay lệch mục tiêu do tay A Mộc vẫn còn dính keo. Nó không trúng Độc Hạt mà đập thẳng vào một tổ ong vò vẽ lớn bằng bắp đùi giấu sau những tán lá thông ngay cạnh cành cây treo sát thủ.
Tổ ong bị vỡ đôi. Hàng ngàn con ong vò vẽ khổng lồ, hung hãn bay ra ngoài, tạo nên tiếng vo vo kinh hoàng như tiếng động cơ máy bay mini. Chúng lập tức tấn công vật thể di động gần nhất – chính là Độc Hạt đang bị treo ngược không thể phản kháng.
"Á! Cứu tôi! Ong! Ong vò vẽ!" Độc Hạt hét lên thảm thiết, chiếc sáo tre rơi rụng xuống đất. Gã điên cuồng vung vẩy hai tay để xua đuổi đàn ong nhưng vô ích. Gương mặt hốc hác của gã nhanh chóng bị đốt sưng vù như một quả bóng bay.
Đàn ong vò vẽ cũng ngửi thấy mùi hơi ấm từ phía dưới, bắt đầu lao xuống tấn công Vô Sát và A Mộc.
"Nấp sau thân cây!" Vô Sát nhanh chóng chụp lấy vạt áo măng tô của gã, kéo A Mộc nép sát sau thân cây thông cổ thụ lớn nhất. Gã dùng chiếc Vali da bọc titan làm lá chắn, che chắn toàn bộ phần đầu và ngực của cả hai khỏi làn sóng ong vò vẽ đang bay loạn xạ.
Tuy nhiên, một con bọ cạp độc rơi từ trên cành thông xuống, vô tình đáp trúng vào mu bàn tay trái đang rỉ máu của Vô Sát. Nó lập tức cắm sâu chiếc đuôi gai nhọn hoắt chứa đầy độc tố thần kinh vào da thịt gã.
*Phập!*
Một cơn đau buốt như lửa đốt chạy dọc từ mu bàn tay lên đến tận khớp vai trái của Vô Sát. Gã khẽ nhíu mày, dùng tay phải bóp nát con bọ cạp vứt xuống đất.
Độc tố bọ cạp đuôi đỏ Tây Bắc bắt đầu lan nhanh trong huyết quản, tạo ra những vệt đen mờ nhạt dưới làn da trắng nhợt của gã. Thế nhưng, ngay trong tích tắc độc tố chạm đến hệ tuần hoàn trung ương, Kháng độc thể (Đột phá) trong cơ thể Vô Sát – kết quả của mười mấy năm khổ luyện thử độc bằng hàng trăm loại dược liệu của dòng họ Diệp – lập tức kích hoạt tự động.
Làn da mu bàn tay của gã hơi ửng đỏ nhẹ. Một luồng nhiệt lượng ấm áp từ đan điền dâng lên, nhanh chóng cô lập và trung hòa hoàn toàn độc tố thần kinh của bọ cạp. Chất độc chết người bị biến thành một lượng mồ hôi lạnh đào thải qua lỗ chân lông. Vết thương chí mạng chỉ để lại một nốt sưng nhẹ màu hồng và cảm giác hơi ngứa ngáy như muỗi đốt.
"Đại ca! Anh bị bọ cạp chích rồi! Anh có sao không? Để em hút độc cho anh!" A Mộc hoảng hốt gào lên khi thấy vết chích trên tay Vô Sát.
"Tránh ra. Ta không sao." Vô Sát lạnh lùng gạt tay cậu ta ra. Gã liếc nhìn mu bàn tay đã hoàn toàn bình thường, thầm cảm ơn những bài học thử độc khắc nghiệt của cha nuôi Diệp Thiết năm xưa.
Lúc này, Độc Hạt trên cây đã hoàn toàn kiệt sức do bị ong đốt và tụ máu đầu. Gã lịm đi, hai tay buông thõng vô lực. Đàn ong vò vẽ sau khi xả cơn giận dữ cũng bắt đầu tản mát vào màn sương đêm.
"A Mộc. Lấy bao tải trong vali ra, tóm gọn gã treo trên cây xuống." Vô Sát ra lệnh, giọng nói trầm thấp đầy uy lực.
"Rõ, thưa đại ca! Lần này em thề sẽ làm chuẩn xác!" A Mộc vội vàng mở ngăn phụ của vali da, rút ra một chiếc bao tải dứa lớn chuyên dụng. Cậu ta khéo léo dùng một thanh sào gỗ gạt chốt lò xo Thiên Địa Võng trên cành cây.
*Xoạt! Cộc!*
Cơ thể Độc Hạt rơi thẳng xuống đất và được A Mộc hứng trọn vào bao tải dứa một cách nhịp nhàng như diễn xiếc. Cậu ta nhanh chóng buộc chặt miệng bao bằng một sợi dây cước thừa.
"Đại ca, xử lý gã này thế nào bây giờ?" A Mộc vác chiếc bao tải nặng nề lên vai, thở hổ hển hỏi.
"Tống gã vào hầm xe cũ phía sau đồi thông. Khóa chặt cửa lại. Ta sẽ tra khảo gã sau khi trời sáng." Vô Sát nhàn nhạt ra lệnh. Gã nhìn quanh hiện trường: hàng trăm con bọ cạp độc đã bị dính chặt cứng trong vòng keo dính tẩm bột lưu huỳnh ngoài ban công tầng một, bốc lên một mùi hôi nồng nặc.
Vô Sát nhanh chóng dùng chổi quét lá thông khô lấp đầy lên vòng keo dính để ngụy trang hiện trường thành một đống lá rụng tự nhiên, tránh sự nghi ngờ của Quản gia Lâm vào sáng hôm sau. Gã khẽ chỉnh lại chiếc kính gọng mảnh, vuốt phẳng lại chiếc áo măng tô tối màu dính đầy sương đêm.
Thế nhưng, ngay khi gã vừa hoàn thành bước dọn dẹp cuối cùng, một tiếng động cơ học khô khốc vang lên từ phía trên cao.
*Cạch...*
Cánh cửa ban công bằng kính cường lực ở tầng ba – phòng ngủ của Thẩm Nhã Ca – từ từ được đẩy ra.
Màn sương sớm dày đặc của rừng thông bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn pin cầm tay. Thẩm Nhã Ca bước ra ban công. Cô mặc một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng màu hồng nhạt, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ hơi xõa xượi dưới sương đêm, tỏa ra hương thơm nước hoa nhài thanh khiết quen thuộc.
Cô nheo đôi mắt hạt dẻ thông tuệ nhìn xuống khu vườn thông tối tăm, mờ mịt sương mù phía dưới. Mũi cô khẽ nhăn lại khi ngửi thấy một mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi nhựa thông ẩm ướt bốc lên từ phía ban công tầng một.
"Vô Sát? Anh đấy à?"
Giọng nói thanh tao, ngọt ngào của Nhã Ca vang lên giữa sự tĩnh lặng của đêm tối, khiến trái tim nghiêm túc của gã sát thủ đệ nhất dòng họ Diệp đột ngột lỡ mất một nhịp dưới sương sớm đồi thông...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!