Nhạc nềnHesitation

Mệnh Lệnh Từ Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao phủ đồi thông ngoại ô Giang Nam Thành dày đặc như một tấm lụa đen nhúng nước, lạnh lẽo và nhớp nháp dưới cơn mưa phùn đầu mùa. Đúng hai giờ sáng, tẩm cung biệt thự Thẩm Gia hoàn toàn chìm vào sự im lặng tịch mịch. Chỉ có tiếng gió rít qua những tán thông cổ thụ và tiếng lá khô xào xạc tạo nên một bản nhạc nền u ám.


Trong phòng gác dành cho Cận vệ trưởng, Diệp Vô Sát ngồi bất động trên chiếc giường đơn. Gã không bật đèn. Ánh sáng duy nhất trong phòng là vệt trăng khuyết mờ nhạt hắt qua khung cửa kính, phản chiếu lên chiếc Huy hiệu Rồng Vàng tối cao đặt trên bàn gỗ. Chiếc huy hiệu bằng vàng ròng chạm khắc tinh xảo – tín vật mà Thẩm Nhã Ca vừa tự tay ghim lên ngực gã sáng nay – giờ đây lấp lánh một cách đầy mỉa mai.


*Rung... Rung...*


Chiếc điện thoại bảo mật giấu dưới gối đột ngột rung lên hai nhịp ngắn. Vô Sát lướt ngón tay trái trên màn hình tối đen. Một dòng tin nhắn được mã hóa bằng thuật toán quân sự của Hội Sát Thủ Trầm Cảm hiện ra:


"Hợp đồng ám sát Thẩm Nhã Ca: Tiến độ 0%. Danh tiếng dòng họ Diệp đang bị hủy hoại vì sự bảo kê vô liêm sỉ của ngươi. Chi hội trưởng Lục Vô Song phát lệnh cảnh cáo tối cao: Em gái Diệp Linh của ngươi hiện đang hồi phục sau ca mổ tim tại bệnh viện, nhưng hệ thống hỗ trợ sự sống của cô ta rất dễ gặp 'sự cố chập điện'. Ngươi có 48 giờ để hoàn thành hợp đồng. Đêm nay, hãy giăng một cái bẫy chết người tại rừng thông."


Đồng tử của Vô Sát co thắt lại sau gọng kính mảnh. Sát khí lạnh buốt vô thức tràn ra từ cơ thể cao lớn một mét tám mươi hai của gã, khiến nhiệt độ trong căn phòng nhỏ như giảm xuống dưới mức đóng băng. Gã không sợ Lục Vô Song, nhưng Diệp Linh là mỏ neo duy nhất giữ gã lại với phần người lương thiện. Ca mổ tim của cô bé vừa thành công nhờ quỹ bảo trợ tài chính của Nhã Ca, và gã tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai chạm vào một sợi tóc của em gái mình.


"Lục Vô Song... ngươi dám đe dọa Linh Nhi..." Vô Sát nghiến răng, giọng nói trầm thấp rít qua kẽ môi.


Gã đứng dậy, mặc chiếc áo khoác măng tô tối màu phẳng phiu để che giấu thân hình rắn chắc. Khớp vai phải của gã khẽ nhói lên một cơn đau âm ỉ – vết thương do độc tố Huyết Liên chưa hoàn toàn bình phục, giới hạn vận động của cánh tay phải hiện tại chỉ đạt khoảng 90%. Gã cúi xuống gầm giường, kéo ra chiếc Vali da ám sát gia truyền nặng đúng 15kg.


Để đối phó với áp lực từ Hội và bảo vệ Nhã Ca khỏi các đợt truy sát tiếp theo, Vô Sát bắt buộc phải diễn một vở kịch hoàn hảo. Gã sẽ thiết lập một trận địa bẫy rập vật lý có tên Thiên Địa Võng quanh Khu rừng thông bao quanh biệt thự. Dưới mắt của tai mắt Hội Sát Thủ, đây sẽ là cái bẫy hoàn hảo để lấy mạng Nhã Ca. Nhưng trên thực tế, Vô Sát sẽ tính toán sai số cơ học một cách tinh vi để biến nó thành lưới phòng thủ thụ động, tiêu diệt bất kỳ sát thủ nào dám bén mảng đến biệt thự.


Gã lẻn ra ngoài qua lối cửa sau phòng gác, di chuyển không tiếng động như một bóng ma trong đêm. Kỹ thuật ẩn nấp Vô Ảnh giúp gã hoàn toàn biến mất khỏi tầm quét của hệ thống camera an ninh vòng ngoài mà không cần dùng đến thiết bị phá sóng.


Bước vào rừng thông rậm rạp, mùi nhựa thông ngai ngái trộn lẫn với hơi ẩm của đất tạo nên một cảm giác hoang dã. Vô Sát đặt chiếc vali da lên một tảng đá phẳng, dùng vân tay và xoay mật mã cơ học ba vòng để mở khóa. Tiếng *cạch* nhỏ vang lên, nắp vali bật mở, lộ ra 108 công cụ ám sát mini được sắp xếp tỉ mỉ. Gã rút ra cuộn Dây cước tơ tằm siêu cường – loại sợi tổng hợp đặc biệt giấu từ kho của nhà máy dệt Thẩm Thị, mảnh đến mức gần như vô hình dưới ánh trăng nhưng có khả năng chịu lực kéo lên tới 500kg.


"Góc căng giữa ba cây thông cổ thụ phía Tây Nam cần đạt chính xác 45 độ để tạo lực bật ly tâm..." Vô Sát lẩm nhẩm tính toán, tay trái thoăn thoắt luồn sợi cước qua các cành thông cao. Gã phải dùng lực cổ tay trái để bù đắp cho bả vai phải đang bị cứng đau.


*Sột soạt...*


Một tiếng động lạ phát ra từ bụi cây rậm rạp cách gã chưa đầy ba mét. Thính giác vi thể nhạy bén của Vô Sát lập tức khóa chặt hướng phát ra âm thanh. Gã nín thở, ngón tay út trái khẽ gập lại, sẵn sàng kích hoạt Nhẫn tơ độc ngón út để lấy mạng kẻ đột nhập.


"Đại... Đại ca! Là em! Đừng bắn!"


Một cái đầu bù xù nhô ra từ bụi gai rậm rạp. Gương mặt loắt choắt, ngơ ngác của sát thủ tập sự A Mộc hiện ra dưới ánh trăng mờ. Cậu ta mặc một chiếc áo gió đen rộng thùng thình dính đầy lá khô, hai tay giơ lên trời với vẻ mặt vô cùng sợ hãi nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự sùng bái.


Vô Sát khẽ thở ra một hơi, thu hồi sát khí: "A Mộc? Tại sao ngươi lại ở đây? Ai cho phép ngươi tự ý rời khỏi vị trí giám sát?"


"Đại ca, Chi hội trưởng Lục Vô Song lo anh... ờ, lo anh bận yêu đương quên nhiệm vụ, nên bảo em đến hỗ trợ anh đặt bẫy." A Mộc lủi thủi bò ra khỏi bụi cây, lóng ngóng phủi lá khô trên người. "Em thề là em chỉ muốn học hỏi kỹ thuật đặt bẫy đỉnh cao của anh thôi! Trận lưới điện trần nhà hôm trước của anh xịn xò quá, cả Hội đang đồn ầm lên anh là thiên tài cơ học!"


Vô Sát cảm thấy thái dương mình giật nảy lên một nhịp. Gã nhìn lọ thuốc mê cực mạnh Mộng Điệp giấu trong túi áo, định bụng sẽ châm cứu gây mê gã đệ tử tấu hài này rồi ném vào hầm xe. Nhưng gã lập tức gạt đi ý nghĩ đó. Hướng gió đồi thông đang thay đổi liên tục, nếu giải phóng khí gây mê Mộng Điệp lúc này, luồng gió ngược có thể thổi khí độc về phía hệ thống thông gió của biệt thự chính, đe dọa đến Nhã Ca. Gã bắt buộc phải giữ A Mộc bên cạnh để giám sát.


"Đứng im đó. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì nếu không muốn bị cắt đứt cổ họng." Vô Sát lạnh lùng ra lệnh, tiếp tục kéo sợi dây cước siêu cường quanh thân cây thông thứ hai.


"Rõ, thưa đại ca!" A Mộc đứng nghiêm chỉnh như quân nhân, nhưng đôi mắt tò mò không ngừng liếc nhìn chiếc vali da gia truyền mở rộng. "Oa, cuộn dây cước này mảnh thật đấy, đúng là hàng chuyên dụng của Diệp gia! Để em giúp anh giữ cuộn dây dự phòng nhé?"


"Không cần. Tránh xa ra." Vô Sát gằn giọng. Gã đang tập trung tính toán quỹ đạo phản xạ của Thiên Địa Võng. Cái bẫy này cần phải cực kỳ nhạy, chỉ cần một lực tác động nhẹ tương đương 5kg cắt ngang sợi dây chính, toàn bộ mạng lưới vô hình sẽ co rút và treo ngược mục tiêu lên cành cây cao 5 mét.


Thế nhưng, định luật Murphy nghịch chuyển dường như chưa bao giờ buông tha Diệp Vô Sát.


A Mộc thấy Vô Sát bận rộn, muốn thể hiện sự hữu dụng của mình nên đã lén nhặt cuộn dây cước tơ tằm siêu cường dự phòng đặt trên tảng đá. Do tay dính đầy nước mưa trơn trượt, cậu ta lóng ngóng làm rơi cuộn dây.


*Cạch! Cộc cộc cộc...*


Cuộn dây kim loại nặng nề rơi xuống đất, lăn long lóc theo sườn dốc đồi thông và đập mạnh vào một tảng đá lớn bên dưới, tạo nên những tiếng động vang dội, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm đen.


"A! Em xin lỗi đại ca!" A Mộc hốt hoảng, vội vàng lao theo để nhặt cuộn dây.


"Đứng lại! Đừng bước qua hướng đó!" Vô Sát hét lên một tiếng đầy giận dữ.


Nhưng đã quá muộn. Trong sự hoảng loạn, bàn chân của A Mộc giẫm phải lớp lá thông khô trơn trượt dưới cơn mưa phùn. Cậu ta mất đà, trượt dài trên mặt đất ẩm ướt và lao thẳng về phía sợi dây cước chính của Thiên Địa Võng đang được căng tạm thời giữa ba thân cây.


Sợi dây cước lúc này đang ở trạng thái căng cực hạn dưới lực kéo của lò xo cơ học từ vali. Nếu cơ thể A Mộc va chạm trực tiếp với sợi dây sắc bén này ở tốc độ trượt ngã, lực cắt vật lý tương đương 500kg sẽ lập tức chém đứt đôi chân của cậu ta. Đồng thời, lực phản chấn cực mạnh sẽ khiến toàn bộ hệ thống bẫy lò xo giật ngược lại, phóng hàng loạt kim châm độc trong vali ra xung quanh và phá hủy hoàn toàn trận địa phòng thủ.


Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, bản năng sát thủ thực chiến của Vô Sát bùng nổ. Gã không màng đến vết thương bả vai phải đang đau nhói, lấy đà lao mình về phía trước như một con báo đen trong đêm tối.


Gã vươn tay trái, cố gắng chụp lấy đầu chốt cơ học của sợi cước để giải phóng lực căng trước khi A Mộc chạm vào. Thế nhưng, cơ thể trượt ngã của A Mộc quá nhanh. Cậu ta hoảng loạn quờ quạng hai tay vào không trung và vô tình nắm chặt lấy vạt áo măng tô của Vô Sát, kéo theo toàn bộ trọng lượng cơ thể gã đổ nhào về phía sợi dây cước tử thần.


*Vút...*


Sợi dây cước tơ tằm vô hình bắt đầu rung lên bần bật dưới sức căng cực hạn, chỉ còn cách cổ họng của A Mộc và ngực của Vô Sát vài milimet. Cùng lúc đó, từ phía lối đi lát đá cách khu rừng thông khoảng năm mươi mét, những vệt ánh sáng trắng từ đèn pin tuần tra đêm bắt đầu quét qua các thân cây. Tiếng bước chân dồn dập của đội tuần tra do vệ sĩ Lý Cường chỉ huy đang tiến sát đến khu vực rừng thông sau khi nghe thấy tiếng động lạ.


Vô Sát bị kéo xuống, cơ thể lơ lửng giữa khoảng không, tay trái gã gồng lên hết mức để giữ chặt lấy sợi dây cước vô hình đang cứa sâu vào găng tay da rỉ máu, trong khi ánh đèn pin của đội bảo an đã bắt đầu rọi thẳng vào những tán lá thông ngay phía trên đầu họ...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!