Nhạc nềnHesitation

Sự Bảo Vệ Bá Đạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm của vùng đồi thông ngoại ô vẫn chưa kịp tan hết, lãng đãng trôi qua những khung cửa kính lớn của hành lang biệt thự Thẩm Gia, tạo nên một bầu không khí mờ ảo và lạnh lẽo. Thế nhưng, ngay trước cửa Phòng gác của Cận vệ trưởng, bầu không khí lại đang nóng lên đến mức có thể bóp nghẹt bất kỳ ai vô tình đi ngang qua.


Đúng 7 giờ 5 phút sáng.


Diệp Vô Sát đứng sừng sững như một pho tượng đá đen trước cánh cửa gỗ sồi. Gã mặc một bộ suit đen phẳng phiu không một nếp nhăn, hai tay dắt hờ sau lưng, phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ. Thỉnh thoảng, khớp vai phải của gã khẽ nhói lên một cơn đau buốt âm ỉ – vết quấn băng gạc dưới lớp áo sơ mi trắng vẫn còn hơi ẩm do tàn dư độc tố Huyết Liên đêm qua đang trong quá trình đào thải. Gã khẽ nheo mắt sau gọng kính mảnh, nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đối diện.


Thẩm Minh đứng đó, gương mặt hốc hác vì những đêm ăn chơi trác táng lúc này đỏ bừng lên vì phấn khích. Gã lăm lăm chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng cổ trong tay, thứ mà gã đã trộm từ phòng Quản gia Lâm đêm qua. Từ người Thẩm Minh, mùi nước hoa Creed Aventus nồng đậm với hương dứa và hổ phách gắt gỏng tỏa ra, xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của Vô Sát. Mùi hương này trùng khớp hoàn toàn với thứ mùi còn vương lại trong phòng gác của gã lúc một giờ sáng.


"Tránh ra, gã cận vệ quèn!" Thẩm Minh gầm lên, giọng nói hống hách vang vọng khắp hành lang. "Mày nghĩ mày là Cận vệ trưởng thì có quyền chặn đường tao sao? Đêm qua, chiếc bình ngọc bích phong thủy trị giá chục tỷ đồng của ông nội đặt ở sảnh chính đã bị đánh cắp. Có người nhìn thấy mày lén lút lảng vảng ở đó. Hôm nay, tao đại diện cho hội đồng gia tộc đến đây để lục soát phòng mày!"


Phía sau Thẩm Minh, mười vệ sĩ cũ thuộc phe cánh của cựu cận vệ trưởng Trần Thiết đang đứng dàn hàng, tay lăm lăm gậy điện tuần tra. Họ nhìn Vô Sát bằng ánh mắt thù hằn, chỉ chờ cơ hội để lao vào xé xác gã cận vệ mới nổi này. Cách đó không xa, trên vách tường thạch cao của hành lang dẫn ra phòng tập, vết rạn nứt do cơ thể khổng lồ của Trần Thiết va đập vào ngày hôm qua vẫn còn nguyên vẹn, như một lời cảnh báo rành rành về thực lực kinh hoàng của Vô Sát.


"Thẩm thiếu gia," Vô Sát nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói trầm thấp không chút gợn sóng. "Đây là khu vực tẩm cung riêng tư của Thẩm tổng. Theo Quy quy tắc cận vệ, không có sự cho phép của cô ấy, không ai được phép tự ý lục soát hay xâm nhập."


"Mày lấy Nhã Ca ra dọa tao?" Thẩm Minh cười gằn, bước lên một bước, dí sát chiếc chìa khóa đồng vào ngực Vô Sát. "Hôm nay có cả mẹ kế Lâm Mỹ Lệ và chính Nhã Ca ở đây, để xem cô ta bảo vệ mày thế nào khi tang chứng vật chứng rành rành!"


Lâm Mỹ Lệ đứng phía sau, mặc một bộ sườn xám lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích sang trọng, thong thả dùng khăn tay chấm khóe mắt, giọng điệu giả tạo vang lên: "Nhã Ca à, ta biết con rất trọng dụng gã cận vệ này. Nhưng chiếc bình ngọc đó là long mạch phong thủy của ông nội con, liên quan đến tính mạng của ông. Nếu gã thực sự ăn cắp để lấy tiền chữa bệnh tim cho em gái gã, chúng ta bắt buộc phải báo cảnh sát xử lý."


Thẩm Nhã Ca bước lên từ cuối hành lang. Hôm nay cô mặc một bộ đồ công sở màu xanh thẫm cắt may tinh xảo, mái tóc xoăn sóng nhẹ màu hạt dẻ xõa trên bả vai, tỏa ra hương thơm nước hoa nhài thanh khiết quen thuộc. Đôi mắt hạt dẻ thông tuệ của nàng tiểu thư tài phiệt lướt qua Thẩm Minh và Lâm Mỹ Lệ, cuối cùng dừng lại trên gương mặt điềm tĩnh của Vô Sát.


"Anh Diệp," Nhã Ca khẽ gọi, giọng nói tuy lạnh lùng trước mặt người ngoài nhưng lại mang theo sự dịu dàng kín đáo dành riêng cho gã. "Anh có lấy chiếc bình đó không?"


"Không, thưa Thẩm tổng," Vô Sát cúi đầu, cung kính đáp.


"Tôi tin anh," Nhã Ca dứt khoát tuyên bố, không một chút do dự.


"Nhã Ca! Con bị gã lừa rồi!" Thẩm Minh gào lên đầy tức tối. "Nếu gã không lấy, tại sao không dám mở cửa cho khám phòng? Tao cá là chiếc bình đang nằm ngay trong cái tủ quần áo kia kìa!"


Vô Sát vẫn đứng im, tay trái gã âm thầm đút vào túi quần vest, ngón tay chạm vào chiếc điện thoại bảo mật. Trong đó đang lưu trữ ba bức ảnh hồng ngoại có timestamp chính xác *01:12:45 AM*, ghi lại rõ nét gương mặt lén lút của Thẩm Minh khi gã dùng chìa khóa vạn năng mở tủ quần áo của Vô Sát để gài chiếc bình ngọc. Gã sát thủ đang tính toán: nếu Thẩm Minh xông vào mở tủ, gã chỉ cần bấm nút gửi toàn bộ hình ảnh này lên màn hình lớn của sảnh chính biệt thự, Thẩm Minh sẽ lập tức thân bại danh liệt.


"Được," Nhã Ca nheo mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy kiêu hãnh. "Thẩm Minh, nếu anh đã tự tin như vậy, tôi cho phép anh vào khám. Nhưng nhớ kỹ, nếu không tìm thấy chiếc bình ngọc bích trong phòng anh Diệp, tôi sẽ phế bỏ toàn bộ quyền hạn của anh tại tập đoàn Thẩm Thị và trục xuất anh khỏi biệt thự ngay lập tức."


Thẩm Minh khẽ run lên trước uy thế bá đạo của em gái họ, nhưng ý nghĩ về chiếc bình ngọc bích phỉ thúy trị giá chục tỷ đang nằm chắc chắn dưới đáy tủ quần áo của Vô Sát đã thổi bùng sự tham lam và đắc ý của gã.


"Được! Khám thì khám!"


Thẩm Minh đẩy mạnh cửa phòng gác của Vô Sát, dẫn theo hai vệ sĩ cũ xông vào bên trong. Căn phòng gác nhỏ nhắn nhưng ngăn nắp hiện ra. Thẩm Minh không thèm nhìn xung quanh, gã sải bước thẳng đến chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi sẫm màu sát góc tường.


"Để xem mày chối cãi thế nào!"


Thẩm Minh vung tay, giật mạnh cánh cửa tủ quần áo ra.


*Cạch.*


Cánh cửa tủ mở toang. Thẩm Minh thọc cả hai tay vào đống quần tây đen treo rủ xuống, thô bạo gạt sang hai bên. Và ngay dưới đáy tủ, ánh sáng ban mai lọt vào phản chiếu lên một sắc xanh lục lạnh lẽo, lộng lẫy và rực rỡ.


Chiếc bình ngọc bích phong thủy bằng ngọc phỉ thúy nguyên khối hiện ra trước mắt tất cả mọi người.


"Ha ha ha! Tìm thấy rồi!" Thẩm Minh cười lớn điên cuồng, gã dùng cả hai tay nhấc bổng chiếc bình ngọc nặng nề ra ngoài, giơ cao lên trước mặt Nhã Ca và hội đồng gia tộc đang đứng ngoài hành lang. "Nhã Ca! Mày nhìn thấy chưa? Tang chứng vật chứng rành rành! Chiếc bình ngọc phong thủy của ông nội đang nằm ngay trong tủ quần áo của gã cận vệ yêu quý của mày! Mày còn lời nào để bào chữa cho gã nữa không?"


Đám vệ sĩ cũ của Trần Thiết lập tức xầm xì tai nhau, những nụ cười đắc ý lộ rõ trên mặt họ. Lâm Mỹ Lệ thở dài một tiếng đầy giả tạo: "Thật là đáng tiếc. Một gã cận vệ trưởng vừa mới nhậm chức lại có lòng tham không đáy như vậy. Nhã Ca, con mau gọi cảnh sát đến giải gã đi thôi."


Vô Sát đứng im lặng ở cửa phòng. Gã khẽ thở dài trong lòng, ngón tay trái chuẩn bị nhấn nút kích hoạt gửi file bằng chứng hồng ngoại trên điện thoại. Gã không muốn dùng đến bài tẩy này quá sớm, nhưng trong tình thế hào môn đối chất này, đây là cách duy nhất để gã tự minh oan.


Thế nhưng, ngay khi Vô Sát chuẩn bị bấm nút, một bàn tay mềm mại, ấm áp bất ngờ nắm lấy cổ tay trái của gã, ngăn gã lại.


Vô Sát giật mình, ngẩng đầu lên. Người nắm tay gã chính là Thẩm Nhã Ca.


Nàng tiểu thư tài phiệt không hề nhìn vào chiếc bình ngọc bích, cũng không hề liếc nhìn Vô Sát bằng ánh mắt nghi ngờ. Cô bước lên một bước, đứng chắn ngang trước người Vô Sát, đối mặt trực diện với Thẩm Minh. Thần thái của cô lúc này lạnh lùng và kiêu hãnh đến mức áp đảo hoàn toàn tất cả mọi người hiện diện.


"Báo cảnh sát?" Nhã Ca nhếch mép cười lạnh, giọng nói vang lên dõng dạc, rõ ràng từng chữ một. "Tại sao phải báo cảnh sát khi anh Diệp không hề ăn cắp?"


"Nhã Ca! Mày bị điên rồi sao?" Thẩm Minh gào lên, mặt đỏ tía tai, gã lắc mạnh chiếc bình ngọc trong tay. "Bình ngọc bích phỉ thúy của ông nội nằm ngay trong tủ của gã, chính mắt mọi người đều nhìn thấy! Mày còn muốn bao che cho gã đến mức nào nữa?"


"Ai nói chiếc bình này là của ông nội?" Nhã Ca khoanh hai tay trước ngực, kiêu hãnh ngẩng cao đầu. "Chiếc bình ngọc bích phong thủy của ông nội hiện đang được bài trí an toàn trong mật thất dưới lòng đất biệt thự để dưỡng sinh khí theo yêu cầu của Đại sư Mộc Trần. Còn chiếc bình ngọc phỉ thúy này... là do chính tôi mua từ buổi đấu giá quốc tế Thượng Hải tháng trước, tự tay tặng cho anh Diệp làm quà gặp mặt để bài trí phong thủy phòng gác của anh ấy!"


*Oành!*


Lời tuyên bố của Nhã Ca như một tia sét giữa trời quang, đánh thẳng vào đầu Thẩm Minh và Lâm Mỹ Lệ. Toàn bộ hành lang biệt thự rơi vào trạng thái im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ rơi.


Thẩm Minh trợn tròn mắt, hai tay run rẩy suýt chút nữa làm rơi chiếc bình ngọc trị giá chục tỷ xuống sàn: "Mày... mày nói cái gì? Mày tặng cho gã? Làm sao có thể... Chiếc bình này rõ ràng là..."


"Rõ ràng là cái gì?" Nhã Ca bước tới một bước, giật mạnh chiếc bình ngọc bích phỉ thúy từ tay Thẩm Minh một cách bá đạo. Cô đặt mạnh chiếc bình lên chiếc bàn gỗ cạnh cửa phòng gác, tiếng va chạm vang lên khô khốc khiến tim Thẩm Minh nảy lên một nhịp. "Thẩm Minh, anh nói chiếc bình này là anh trộm từ sảnh chính của ông nội để gài bẫy anh Diệp đúng không?"


"Tao... tao không có!" Thẩm Minh lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã nhìn sang Lâm Mỹ Lệ để cầu cứu.


Thế nhưng, Lâm Mỹ Lệ lúc này đã nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của Nhã Ca. Là một kẻ cáo già lăn lộn nhiều năm trong giới hào môn, bà ta lập tức nhận ra Nhã Ca đang dùng toàn bộ quyền lực chủ tịch và uy thế gia tộc để bảo vệ Vô Sát bằng mọi giá, bất chấp lý lẽ. Nếu tiếp tục tranh cãi, Nhã Ca chắc chắn sẽ lôi toàn bộ camera ẩn hoặc hồ sơ đấu giá ra để đối chất, lúc đó Thẩm Minh sẽ gánh chịu hậu quả tồi tệ nhất.


Lâm Mỹ Lệ lập tức thu hồi chiếc khăn lụa, khẽ ho khan một tiếng rồi lùi lại phía sau, im lặng không nói thêm một lời nào, bỏ mặc Thẩm Minh đứng bơ vơ giữa hành lang.


"Thẩm Minh," Nhã Ca bước sát đến trước mặt gã anh họ ăn hại, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa. "Chiếc bình ngọc này có hóa đơn mua bán đứng tên cá nhân tôi tại Sotheby's. Anh tự ý xông vào phòng Cận vệ trưởng của tôi, vu khống ân nhân cứu mạng của tôi, phá hỏng buổi sáng của tôi. Anh có muốn tôi gọi luật sư Trần Tử Nam đến để khởi tố anh tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp và bôi nhọ danh dự người khác không?"


"Nhã Ca... tao... tao chỉ là lo lắng cho an nguy của gia tộc..." Thẩm Minh lắp bắp, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Gã lùi lại phía sau, vấp phải chân của một vệ sĩ cũ, suýt chút nữa ngã nhào nhục nhã.


"Cút!" Nhã Ca gằn giọng, chỉ tay thẳng ra phía hành lang chính.


Thẩm Minh không dám ho he thêm một lời nào, gã ôm đầu, nhục nhã lủi thủi bỏ chạy thẳng ra phía cầu thang biệt thự chính. Đám vệ sĩ cũ thấy thủ lĩnh đã chạy, cũng vội vàng cụp đuôi lủi đi mất, trả lại sự yên tĩnh cho khu vực tẩm cung.


Vô Sát đứng im lặng quan sát toàn bộ màn kịch. Gã khẽ thở ra một hơi dài, ngón tay trái rời khỏi chiếc điện thoại bảo mật. Trong lòng gã sát thủ lúc này dấy lên một cảm xúc cực kỳ phức tạp. Gã vốn đã chuẩn bị sẵn sàng bằng chứng hình ảnh hồng ngoại để phản đòn, nhưng gã không ngờ Nhã Ca lại dùng một cách thức bá đạo, vô lý và đầy sự che chở như vậy để bảo vệ gã trước toàn bộ gia tộc. Cô thà nói dối trước mặt mọi người, thà tự bỏ ra một chiếc bình ngọc trị giá chục tỷ để làm lá chắn cho gã.


"Thẩm tổng," Vô Sát khẽ cúi đầu, giọng nói có chút khàn đi. "Cảm ơn cô đã giải vây. Nhưng thực chất chiếc bình đó..."


"Tôi biết," Nhã Ca quay lại nhìn gã, đôi mắt hạt dẻ lấp lánh một tia sáng thông tuệ đầy tinh nghịch. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như nắng mai đồi thông. "Tôi biết chiếc bình đó là do gã ngu ngốc Thẩm Minh gài vào phòng anh. Tôi cũng biết anh hoàn toàn trong sạch."


Nói rồi, Nhã Ca đưa tay vào túi áo khoác vest công sở, rút ra một chiếc hộp nhung đỏ sang trọng. Cô mở chiếc hộp ra, bên trong là một chiếc huy hiệu bằng vàng ròng nguyên chất, chạm khắc hình một con rồng vàng năm móng đang uốn lượn quanh một thanh kiếm bạc tinh xảo. Đây chính là Huy hiệu Rồng Vàng tối cao – tín vật quyền lực của cựu chủ tịch Thẩm Hoài trao lại cho cô.


Nhã Ca bước sát đến trước mặt Vô Sát. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức Vô Sát có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài thanh mát tỏa ra từ làn da cổ trắng ngần của cô, và nghe thấy cả nhịp thở nhẹ nhàng của cô dưới ánh nắng sớm.


Cô kiễng chân lên, hai bàn tay mềm mại, ấm áp khẽ chạm vào ngực áo vest đen của Vô Sát. Cô tỉ mỉ ghim chiếc Huy hiệu Rồng Vàng lên ve áo vest của gã, ngay bên cạnh chiếc ghim cài áo hình thanh kiếm bạc cũ. Sự tiếp xúc cơ thể cự ly gần này khiến cơ thể rắn chắc của gã sát thủ cứng đờ lại, bả vai phải bị thương khẽ run nhẹ vì căng thẳng.


"Từ hôm nay," Nhã Ca ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Vô Sát qua gọng kính mảnh, giọng nói của cô vang lên đầy trang trọng và bá đạo. "Anh chính là đệ nhất Cận vệ Trưởng tối cao của Thẩm Gia. Chiếc huy hiệu này cho phép anh toàn quyền điều động toàn bộ lực lượng bảo an, kiểm soát hệ thống an ninh tối cao và có quyền phán quyết bất kỳ kẻ nào dám đe dọa đến an nguy của biệt thự này. Không ai trong gia tộc này, kể cả Thẩm Cao hay Thẩm Minh, có quyền nghi ngờ hay can thiệp vào hành động của anh nữa."


Vô Sát nhìn chiếc huy hiệu rồng vàng lấp lánh trên ngực áo mình. Đây không chỉ là một món đồ trang sức bằng vàng ròng, mà nó chính là biểu tượng cho quyền lực tối cao và lòng tin tưởng tuyệt đối, vô điều kiện mà nàng tiểu thư tài phiệt dành cho gã – một kẻ vốn mang thân phận sát thủ lẻn vào đây để lấy mạng cô. Lòng biết ơn, sự dằn vặt đạo đức và một cảm xúc ngọt ngào, ấm áp chưa từng có từ trước đến nay bùng nổ trong lồng ngực Vô Sát, khiến hệ kinh mạch của gã như nghẹt lại.


Nhã Ca khẽ nghiêng đầu, ghé sát đôi môi đỏ mọng vào sát vành tai của Vô Sát. Hơi thở ấm áp, mang theo mùi hương tuyết ngọt dịu nhẹ của cô phả vào tai gã, khiến toàn thân gã sát thủ lạnh lùng như bị một dòng điện chạy qua.


Cô thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng, găm thẳng vào tâm can gã:


"Anh Diệp... từ nay về sau, chiếc huy hiệu này chính là chìa khóa... và mạng sống của tôi, hoàn toàn nằm trong tay anh."


*Thịch.*


Trái tim lạnh lùng, nghiêm túc của gã sát thủ đệ nhất dòng họ Diệp đột ngột lỡ mất một nhịp dưới sương sớm đồi thông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!