Nhạc nềnHesitation

Hợp Đồng Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào đêm muộn trút xuống Giang Nam Thành như muốn gột rửa sạch sẽ vẻ hào nhoáng của những tòa nhà chọc trời, để lại sự ẩm ướt, nhớp nháp bao trùm lấy khu ổ chuột Giang Nam nghèo nàn ven sông. Trong căn hộ chung cư cũ nát số 404, ánh sáng tù mù từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần nhà khẽ chao đảo, hắt lên những mảng tường loang lổ vết ẩm mốc.


Diệp Vô Sát đứng trước tấm gương ố vàng, tỉ mỉ chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng phẳng phiu bên dưới chiếc suit đen cắt may vừa vặn. Dù sống trong khu ổ chuột rách nát này, gã vẫn giữ thói quen ăn mặc gọn gàng đến mức cứng nhắc. Gương mặt gã góc cạnh lạnh lùng, đôi mắt sắc sảo giấu sau gọng kính mảnh khẽ nheo lại khi nhìn vào màn hình điện thoại đang nhấp nháy liên tục trên bàn gỗ.


Một giao diện mã hóa màu đỏ máu tự động kích hoạt. Biểu tượng một ngôi sao màu xám xịt nhạt nhòa hiện lên ở góc màn hình – biểu thị cho cấp bậc Sát thủ 1 Sao (Hạng bét) của gã trong Hội Sát Thủ Trầm Cảm. Ngay phía dưới là dòng tin nhắn nặc danh nhưng đầy nợ máu từ Chi hội trưởng Lục Vô Song:


"Diệp Vô Sát. Hợp đồng ám sát Thẩm Nhã Ca đã quá hạn ba ngày. Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của ngươi đang là 0%. Nếu trước bình minh ngày mai ngươi không ra tay, Chấp Pháp Điện sẽ đóng băng tài khoản ShadowCoin của ngươi và thu hồi danh hiệu sát thủ dòng họ Diệp. Ngươi biết hậu quả rồi đấy."


Vô Sát khẽ siết chặt nắm tay. Gã không sợ chết, cũng chẳng màng đến cái danh hiệu sát thủ hạng bét kia. Nhưng gã cần tiền. Rất nhiều tiền.


Từ phía chiếc giường tre nhỏ kê sát góc phòng, một tiếng ho khan khẽ vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của gã. Vô Sát vội vàng bước tới, thu liễm hoàn toàn sát khí lạnh lùng trên mặt, thay vào đó là ánh mắt dịu dàng, lo lắng.


Em gái gã, Diệp Linh, đang nằm co quắp dưới chiếc chăn mỏng sờn rách. Cô bé mười sáu tuổi, dáng người gầy gò, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu do căn bệnh tim mãn tính hành hạ. Đôi mắt ngây thơ của cô bé khẽ mở, nhìn anh trai bằng ánh mắt tràn đầy sự bám víu và tin tưởng.


"Anh ơi... anh lại phải đi làm ca đêm ạ?" – Giọng Diệp Linh thều thào, yếu ớt như ngọn nến trước gió.


Vô Sát ngồi xuống cạnh giường, khẽ vuốt mái tóc đen dài xơ xác của em gái. Gã cầm lấy chiếc hộp nhạc gỗ cũ kỹ – kỷ vật duy nhất gã tặng cô bé vào sinh nhật mười tuổi – rồi khẽ vặn dây cót. Tiếng nhạc du dương, trong trẻo vang lên giữa căn phòng ẩm thấp, phần nào làm dịu đi cơn đau thắt lồng ngực của cô bé.


"Linh ngoan, uống hết thuốc rồi ngủ đi em. Anh đi làm một lát rồi về ngay. Sáng mai, anh sẽ mang đồ ăn ngon về cho em." – Vô Sát khẽ nói, giọng nói trầm ấm đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lẽo.


"Anh đừng làm việc quá sức nhé... Em không sao đâu..." – Diệp Linh khẽ mỉm cười, đôi mắt dần khép lại dưới tác dụng của liều thuốc an thần nhẹ.


Nhìn em gái đã chìm vào giấc ngủ sâu, nụ cười trên môi Vô Sát hoàn toàn biến mất. Gã đứng dậy, bước đến góc phòng và nhấc chiếc Vali da ám sát gia truyền lên. Chiếc vali bằng da sẫm màu, nặng tới 15kg do chứa đựng 108 công cụ ám sát mini tinh xảo từ kim độc, dây cước cho đến các thiết bị định vị bẫy rập cơ khí. Đây là di vật duy nhất của cha nuôi Diệp Thiết để lại cho gã trước khi qua đời, mang theo gánh nặng danh dự của dòng họ Diệp – một gia tộc sát thủ từng lừng lẫy trong bóng tối.


"Năm trăm triệu đồng đặt cọc phẫu thuật tim..." – Vô Sát lẩm bẩm. Bản hợp đồng ám sát Thẩm Nhã Ca trị giá lên tới 50 tỷ đồng tiền mã hóa chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất của em gái gã lúc này. Gã không thể thất bại. Dù mục tiêu có là ai, gã cũng phải xuống tay.


Gã xách chiếc vali da, bước ra khỏi căn hộ chung cư cũ nát số 404, hòa mình vào màn mưa lạnh buốt của Giang Nam Thành.


***


Nửa đêm. Bến cảng Giang Nam chìm trong bóng tối hoang vắng và tiếng sóng biển gầm rú dữ dội dưới cơn bão. Mùi dầu máy, mùi gỉ sét và vị mặn chát của muối biển xộc thẳng vào mũi. Nơi đây là trạm trung chuyển container hàng xuất khẩu lớn nhất của tập đoàn dệt may Thẩm Thị, và theo lịch trình bảo mật rò rỉ, Thẩm Nhã Ca – nữ chủ tịch trẻ tuổi sắc sảo – sẽ đích thân đến đây để kiểm tra một lô hàng dệt may đặc biệt vào sáng sớm mai.


Vô Sát lướt đi trong bóng tối như một bóng ma vô ảnh. Thính giác vi thể cực kỳ nhạy bén của gã giúp gã nghe rõ tiếng sóng vỗ vào mạn tàu và tiếng động cơ của trạm phát điện cảng từ khoảng cách xa. Gã tiếp cận chiếc cần cẩu container khổng lồ số 4 nằm sừng sững bên mép cảng.


Theo kế hoạch ban đầu, Vô Sát định sử dụng kim châm độc lông vũ tẩm thuốc mê cực mạnh Mộng Điệp để ám sát mục tiêu từ xa. Thế nhưng, khi bước ra mép cảng, gã lập tức nhận ra một biến số chết người: gió biển đang howling dữ dội với tốc độ lên tới 45 km/h.


"Gió quá mạnh. Quỹ đạo của kim châm siêu nhẹ sẽ bị bẻ cong hoàn toàn. Không thể dùng độc châm." – Vô Sát phân tích nhanh trong đầu. Là một sát thủ lý trí cực hạn, gã không cho phép bất kỳ sai số nào tồn tại trong kế hoạch của mình.


Gã lập tức thay đổi chiến thuật. Gã sẽ dàn dựng một vụ tai nạn lao động hoàn hảo: đứt cáp treo cần cẩu khiến container khổng lồ nặng 10 tấn rơi tự do đè bẹp mục tiêu. Trọng lực tự nhiên là thứ duy nhất không bao giờ bị bẻ cong bởi gió bão.


Vô Sát mở chiếc Vali da gia truyền, kích hoạt Thiết bị phá sóng điện từ túi áo để vô hiệu hóa hệ thống camera quét hồng ngoại của cảng trong bán kính 10 mét. Gã nhanh nhẹn leo lên cabin điều khiển của cần cẩu số 4 mà không phát ra một tiếng động nào.


Gã dùng chiếc kìm cắt hợp kim titan siêu nhẹ trong vali để tỉ mỉ nới lỏng các chốt xích của cáp treo cần cẩu. Gã tính toán lực kéo cơ học cực kỳ chi tiết: gã cắt đứt 80% lõi thép của sợi cáp chịu lực chính, chỉ để lại 20% mỏng manh đủ giữ chiếc container lơ lửng trên không trung. Để tránh bị lực lượng bảo an phát hiện khi đi tuần, Vô Sát cẩn thận quét một lớp keo ngụy trang giả lập vết rỉ sét lên vết cắt.


Một sợi dây cước tơ tằm siêu cường vô hình được nối từ chốt hãm cáp treo dẫn thẳng xuống góc khuất bóng tối dưới chân cần cẩu. Chỉ cần Vô Sát đứng từ xa giật nhẹ sợi dây cước, chốt hãm sẽ bung ra, và chiếc container 10 tấn sẽ rơi tự do xuống đúng vị trí chiếc xe chở Thẩm Nhã Ca dừng lại.


"Góc rơi 45 độ, vận tốc rơi tự do đạt 12m/s sau 2 giây. Sức công phá hoàn toàn đủ để nghiền nát bất kỳ chiếc xe bọc thép nào." – Vô Sát lẩm nhẩm công thức vật lý, gương mặt không một chút cảm xúc dưới làn mưa lạnh.


Gã leo xuống đất, thu hồi thiết bị phá sóng và ẩn mình vào góc tối phía sau các kiện hàng container cũ nát. Tay gã quấn chặt lấy đầu sợi dây cước vô hình, kiên nhẫn chờ đợi con mồi xuất hiện.


Thế nhưng, Vô Sát không hề hay biết rằng, gã đang mang trên mình một vận mệnh nghịch chuyển kỳ lạ: Định luật Murphy nghịch chuyển. Mọi cái bẫy hoàn hảo nhất do gã đặt ra với ý định sát hại Nhã Ca, đều sẽ bị bẻ cong bởi một chuỗi sự kiện ngẫu nhiên ngoài dự tính...


Đột nhiên, ánh đèn pha cực mạnh từ xa quét qua màn mưa bong bóng bến cảng, xé tan màn đêm tĩnh mịch. Tiếng động cơ gầm rú của đoàn xe sang trọng vang lên dồn dập.


"Họ đến rồi. Sớm hơn lịch trình 15 phút!" – Đồng tử Vô Sát co rút lại dưới gọng kính mảnh. Gã siết chặt sợi dây cước trong tay, nín thở quan sát chiếc xe Mercedes-Benz màu đen sang trọng dẫn đầu đang từ từ tiến vào phạm vi rơi của chiếc container 10 tấn.


Chiếc xe dừng lại. Cửa xe mở ra, và một đôi giày gót nhọn màu đỏ kiêu sa bước xuống mặt đất sũng nước mưa. Thẩm Nhã Ca xuất hiện dưới chiếc ô đen do trợ lý che chắn, mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ bay trong gió bão, tỏa ra thần thái nữ vương quyền lực đầy kiêu sa.


Vô Sát khóa chặt mục tiêu. Ngón tay gã đặt lên chốt giật dây cước, chuẩn bị kích hoạt cái bẫy tử thần...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!