Độc Cô Sát Ép Doanh Số Và Nguy Cơ Từ Nhạc Tiểu Sơn
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu rỉ nhuộm chín một góc trời trấn Thanh Vân dốc đứng. Gió biên thùy rít lên từng hồi qua những khe hở của vách tre quán lẩu chay An Lạc Cư, mang theo cái lạnh thấu xương của núi đá vôi hẻo lánh và mùi cát bụi khô khốc.
Trong gian bếp nhỏ hẹp, Lâm Vĩnh Lạc đang đứng chết trân, hai tay run lẩy bẩy cầm một bức mật thư vừa được gửi đến từ tiệm quan tài An Lạc ở phố Đông. Bức thư được viết bằng thứ mực đỏ tươi rói, sặc sụa mùi sắt gỉ tanh nồng – thứ mùi mà đối với một sát thủ bình thường là biểu tượng của vinh quang, nhưng đối với Lạc lại là một cơn ác mộng kinh hoàng.
Chứng sợ máu cực nặng bẩm sinh của cậu ngay lập tức bị kích hoạt. Chỉ nhìn thấy màu mực đỏ lòm giống hệt máu tươi kia, da mặt Lâm Vĩnh Lạc đã trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt sắc hồng. Nhịp tim cậu đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực, hai đầu gối bủn rủn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cậu vội vàng túm chặt lấy góc chiếc tạp dề vải thô thêu hình nấm tuyết bị rách góc – di vật duy nhất của người mẹ quá cố đeo trước ngực – ra sức hít thở sâu để ngăn bản thân không ngã xỉu nhân sự ngay tại chỗ.
“Lâm Vĩnh Lạc! Thời hạn một tháng do phân đà chủ giao phó chỉ còn lại đúng ba ngày! Nếu trước khi trăng tròn treo cao, đầu của Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo vẫn chưa được dâng lên phân đà Thanh Vân, ta sẽ tự tay đóng một chiếc quan tài bằng gỗ thông thối, chôn sống ngươi cùng con mèo mun béo ú của ngươi dưới đáy thung lũng Thanh Vân Cốc! Đừng tưởng có Vô Diện Nhân bảo lãnh là ngươi có thể trốn tránh chỉ tiêu KPI giết người của tổ chức!”
Nét chữ nguệch ngoạc đầy sát khí của Độc Cô Sát như những lưỡi đao sắc lẹm đâm thẳng vào mắt Lạc. Cậu khóc không ra nước mắt, trong lòng gào thét thảm thiết: *“Độc Cô Sát lão già chết tiệt! Ta chỉ là một người phàm vô lực, trói gà không chặt, lại sợ máu đến mức nhìn thấy gà cắt tiết còn muốn ngất xỉu! Ngươi bắt ta đi lấy đầu của đại ma đầu Nhạc Vô Đạo, chẳng khác nào bắt một con kiến đi cắn chết một con rồng! Ta mở quán lẩu chay này cực khổ biết bao nhiêu, chỉ muốn tích chút tiền đồng sống qua ngày, sao các ngươi cứ ép ta phải chém chém giết giết dính máu chứ?”*
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Lạc lóng ngóng lùi lại phía sau, gót chân vấp phải chiếc rổ mây đặt dưới đất.
“Rầm! Xoảng!”
Chiếc rổ mây bị lật úp, hàng chục củ sâm đất Thanh Vân – loại củ cải trắng dại ngọt lịm dính đầy bùn đất hoang dã mà Lôi Điện Đao vừa cặm cụi đào từ sườn núi phía nam về – văng tung tóe khắp nền đất gian bếp. Những củ sâm đất tròn mập, trắng trẻo lăn lốc dưới chân Lạc, dính đầy tro bếp đen nhẻm.
Chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú tròn xoe như quả dưa hấu đang nằm ngủ lười biếng trên tủ quầy thu ngân phía trước bỗng giật nảy mình bởi tiếng động lớn. Nó lười biếng hé mở một bên mắt vàng hổ phách, khẽ kêu lên một tiếng “Meõ” đầy hờ hững rồi lại gục đầu xuống mâm đồng cũ phơi bụng, hoàn toàn không màng đến sự hoảng hốt của chủ nhân.
Lúc này, ở khoảng sân sau của quán lẩu, Lý Đại Tháp – gã khổng lồ cựu phó tướng sơn tặc hoàn lương – đang cặm cụi chẻ củi gỗ đào khô. Tiếng rìu sắt đen chẻ củi vang lên những tiếng “bập, bập” vô cùng dứt khoát và đều đặn. Nghe thấy tiếng động lớn và tiếng đổ vỡ trong bếp, Lý Đại Tháp lập tức dừng rìu, nhíu đôi lông mày rậm rạp dính đầy nhọ nồi lại.
Gã khẽ vận Hỏa Vân Công hỏa hệ trong người, cảm nhận luồng nhiệt lượng ấm áp màu hồng nhạt chạy dọc cánh tay cuồn cuộn cơ bắp. Tháp thầm nghĩ: *“Sư phụ thượng tôn Lâm Vĩnh Lạc bình thường hành sự vô cùng cẩn trọng, khí thế thu liễm đến mức hoàn mỹ. Hôm nay trong bếp bỗng phát ra tiếng đổ vỡ dồn dập, chẳng lẽ ngài ấy đang dùng thần nhãn phát hiện ra điềm báo tà ác nào đó? Hay là có kẻ thù đang lén lút tiếp cận An Lạc Cư?”*
Nghĩ đến đây, Lý Đại Tháp lập tức cảnh giác cao độ. Gã nhẹ nhàng đặt chiếc rìu sắt xuống, bước từng bước cực kỳ khẽ khàng áp sát vào vách tre phía sau bếp để quan sát tình hình, tránh làm phiền đến “quá trình tu luyện tịnh tâm” của Lâm Vĩnh Lạc.
Cùng lúc đó, bên ngoài quán lẩu An Lạc Cư, sát vách con lộ bụi bặm u ám của trấn Thanh Vân, một bóng đen gầy gò đang lén lút di chuyển dưới chân bức tường đá đổ nát. Đó chính là Nhạc Tiểu Sơn – đại đồ đệ của đại ma đầu Nhạc Vô Đạo.
Hôm nay, Nhạc Tiểu Sơn mặc một bộ y phục dạ hành màu đen thêu hình kiếm gãy rách rưới, gương mặt trẻ tuổi kiêu ngạo tràn đầy vẻ thù hận và tức giận tột cùng. Hông gã giắt thanh trường kiếm sắt bén ngọt, nhưng trên tay lại ôm một vò dầu hỏa lớn bốc mùi khét nồng nặc.
Nhạc Tiểu Sơn nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu viết bằng thư pháp chứa đựng đạo vận vô hình mang tên “An Lạc Cư” treo trước hiên quán lẩu chay, hàm răng gã nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu kèn kẹt: *“Nhạc Vô Đạo! Ngươi là sư phụ của ta, là đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu khét tiếng giang hồ biên thùy, một thời sát khí ngút trời khiến vạn người khiếp sợ! Vậy mà từ khi cái quán lẩu chay rách nát này mọc lên, ngươi lại ngày đêm chắp tay lần tràng hạt gỗ đào, đứng gác cửa cho tên đầu bếp thư sinh yếu ớt kia để được ăn lẩu nấm miễn phí! Ngươi đã làm nhục nhã toàn bộ môn phái của chúng ta! Hôm nay, ta nhất định phải dùng vò dầu hỏa này thiêu rụi cái hang ổ tà môn An Lạc Cư, ép ngươi phải cầm lại thanh kiếm sắt dính máu, khôi phục lại uy danh Quỷ Kiếm Sầu tàn ác ngày xưa!”*
Với tâm lý cực đoan muốn “giải cứu sư phụ khỏi tà đạo ăn chay”, Nhạc Tiểu Sơn nhẹ nhàng lách qua cánh cửa tre ghép tạm bợ dính đầy muội than đen ngoài ngõ sau. Gã khom lưng, bước đi không phát ra tiếng động nhờ khinh công của Quỷ Kiếm Pháp, bắt đầu rải từng dòng dầu hỏa đen kịt, bốc mùi hôi hám xung quanh các vách tre thô sơ của quán lẩu.
Mùi dầu hỏa tà ác nhanh chóng bay theo gió luồn qua khe vách tre rách nát, lọt vào khoang mũi nhạy bén của Lý Đại Tháp đang đứng rình rập sau vườn củi.
Lý Đại Tháp khẽ nhíu mũi, thần sắc trong nháy mắt trở nên cực kỳ hung tợn: *“Mùi dầu hỏa! Có kẻ muốn phóng hỏa đốt quán lẩu chay An Lạc Cư! Khốn kiếp! Nếu quán lẩu này bị cháy, nước lẩu nấm Thanh Tuyền và những bìa đậu hũ ngọc bích béo ngậy của sư phụ sẽ biến mất! Chứng nóng trong người và tâm ma bạo lực của ta sẽ lại bùng phát! Ai dám hủy hoại cuộc sống yên bình của ta, ta sẽ băm vằm kẻ đó ra làm trăm mảnh!”*
Không một chút do dự, Lý Đại Tháp cúi xuống vớ lấy một thanh củi gỗ đào khô lớn đặt trên mặt đất. Gã vận toàn bộ chân khí Hỏa Vân Công vào lòng bàn tay, ngọn lửa chân hỏa hỏa hệ bùng cháy rực rỡ, bao phủ hoàn toàn thanh củi gỗ đào khô, nung nóng nó đỏ rực như một thanh thiết bổng vừa ra khỏi lò rèn.
Thông qua khe hở vách tre, Lý Đại Tháp nhìn thấy bóng đen gầy gò của Nhạc Tiểu Sơn đang cầm mồi lửa chuẩn bị châm vào vệt dầu hỏa dưới chân vách quán.
“Kẻ phá hoại bếp lò! Chết đi cho ta!”
Lý Đại Tháp gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, cánh tay to khỏe cuồn cuộn gân cốt vung mạnh một phát. Thanh củi gỗ đào đang cháy đỏ rực mang theo nhiệt lượng kinh người và tiếng xé gió “vút” cực đại, phóng đi nhanh như một tia chớp lửa thẳng qua khe hở vách tre.
Nhạc Tiểu Sơn đang hưng phấn chuẩn bị châm lửa bỗng nghe thấy tiếng xé gió kinh hồn bạt vía từ phía sau dội tới. Gã chưa kịp quay đầu lại né tránh thì thanh củi gỗ đào cháy đỏ rực đã bắn trúng chính xác vào mông quần dạ hành của gã.
“Bốp! Xèo xèo!”
Nhiệt lượng cực đại từ ngọn lửa Hỏa Vân Công lập tức thiêu rụi lớp vải lụa đen mỏng manh, nung nóng mông của Nhạc Tiểu Sơn đỏ rực như miếng sắt nung.
“Á!!! Mông của ta!!! Cháy mông ta rồi!!! Cứu mạng với!!!”
Nhạc Tiểu Sơn hét lên một tiếng thảm thiết vang dội cả con phố Tây, tiếng hét đau đớn đến mức làm rúng động cả mấy con quạ đen đang đậu trên mái nhà đổ nát đối diện. Gã bạt mạng buông vò dầu hỏa xuống đất, hai tay ôm chặt lấy mông đang bốc khói đen nghi ngút, nhảy dựng lên cao ba thước rồi cắm đầu chạy vòng quanh ngõ sau như một con gà bị cắt tiết, vừa chạy vừa khóc lóc thảm thiết kêu cứu.
Trong gian bếp, Lâm Vĩnh Lạc đang run rẩy nhặt những củ sâm đất dính đầy tro bụi dưới đất, nghe thấy tiếng hét thảm khốc rùng rợn dính sát ý của Nhạc Tiểu Sơn bỗng giật bắn mình. Đầu óc cậu lập tức quay cuồng vì tưởng có cuộc thanh trừng đẫm máu dính máu tươi xảy ra ngay ngoài cửa quán.
“Lại... lại có người bị giết sao? Tiếng hét này thật thảm thiết! Chắc chắn máu đang chảy lê láng ngoài kia!”
Nỗi sợ hãi cực hạn khiến Lâm Vĩnh Lạc mặt cắt không còn giọt máu, chân tay bủn rủn đổ sụp xuống đất, vô tình đè nát bét rổ sâm đất Thanh Vân ngọt lịm dính đầy bùn đất dưới thân, biến bộ tạp dề thêu nấm tuyết rách góc thành một mảng nhếch nhác bùn đất dính nhọ nồi.
Đúng lúc đó, tiếng hét thảm thiết của Nhạc Tiểu Sơn cũng lọt thẳng vào tai của đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo đang ngồi lặng lẽ tịnh tâm lần tràng hạt gỗ đào bên trong phủ đệ u ám đối diện.
Nhạc Vô Đạo đang ngồi nhắm mắt, lẩm nhẩm tụng kinh niệm phật để xoa dịu dòng ma công hỗn loạn trong đan điền, đồng thời mũi vẫn hít thở mùi hương lẩu nấm Thanh Tuyền ấm áp bay qua lộ chính từ An Lạc Cư. Gã đang vô cùng sảng khoái chờ đợi đến giờ quán lẩu mở cửa để được húp bát nước lẩu nấm ngọt lịm và ăn đậu phụ ngọc bích nướng địa nhiệt.
Nghe thấy tiếng hét của đại đồ đệ Nhạc Tiểu Sơn và ngửi thấy mùi dầu hỏa hôi hám bốc lên từ phía quán lẩu An Lạc Cư, đôi mắt sắc như dao cạo của Nhạc Vô Đạo bỗng nhiên trợn trừng mở ra.
Một luồng sát ý ngút trời, lạnh buốt thấu xương tích tụ nửa đời người của đại ma đầu lập tức bùng phát dữ dội, khiến toàn bộ bụi bặm và lá khô xung quanh phủ đệ u ám bay lên cuồn cuộn.
“Khốn kiếp! Kẻ nào gan to tày đình dám đến phá hoại quán lẩu chay An Lạc Cư của Lâm tiền bối? Kẻ nào dám làm ô uế mùi hương nấm tuyết thanh tịnh xoa dịu tâm ma của ta bằng mùi dầu hỏa bẩn thỉu kia? Ai dám ngăn cản bữa lẩu chay chiều nay của ta, ta sẽ khiến kẻ đó vạn kiếp bất phục!”
Nhạc Vô Đạo nổi giận lôi đình. Gã đứng bật dậy, vứt phăng tràng hạt gỗ xuống bàn, tay phải nắm chặt lấy thanh kiếm gỗ đào thô sơ khắc chữ “An Lạc” giắt bên hông.
Gã sải bước dài bước ra khỏi cánh cửa phủ đệ u ám, đằng đằng sát khí tiến thẳng qua lộ chính bụi bặm hướng về phía quán lẩu chay An Lạc Cư. Mỗi bước đi của đại ma đầu đều mang theo kình lực của một nửa bước Tông Sư, khiến mặt đất dưới chân rung chuyển bần bật, bụi cát bay mù mịt phủ kín không gian u ám biên thùy.
Trong bếp, Lâm Vĩnh Lạc nghe tiếng bước chân nặng nề đằng đằng sát khí đang tiến sát cửa quán, lòng tràn đầy kinh hoàng tột độ, chỉ biết ôm chặt lấy chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú đang run rẩy nhẹ bên cạnh, nín thở chờ đợi một cơn giông bão đẫm máu sắp sửa đổ ập xuống đầu mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!