Vô Diện Nhân Giám Sát Mật
Ánh nắng chiều tà của trấn Thanh Vân hắt qua những khe hở trên vách tre của quán lẩu chay An Lạc Cư, để lại những vệt sáng vàng vọt nhảy múa trên mặt bàn gỗ đào đã bị sứt một góc. Sau trận càn quét dở khóc dở cười của băng sơn tặc Hắc Phong Sài vào buổi trưa, không khí trong quán cuối cùng cũng tạm thời lắng xuống. Cánh cửa gỗ đào bị chém đứt đôi giờ đã được Lý Đại Tháp – gã khổng lồ cựu sơn tặc vừa hoàn lương – nhanh nhẹn dùng mấy tấm ván tre thô ghép tạm lại để che chắn gió lùa.
Lý Đại Tháp lúc này đang ngồi xổm trước bếp lò đất sét ở gian bếp sau, bắp tay to như tảng đá cuồn cuộn gân cốt nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng, thành kính. Gã khẽ vận Hỏa Vân Công hỏa hệ của mình, luồng nhiệt lượng ấm áp màu hồng nhạt từ lòng bàn tay gã truyền vào cửa lò, giữ cho ngọn lửa củi gỗ đào khô luôn cháy sôi lăn tăn, tỏa ra mùi hương gỗ đào dịu nhẹ xua tan mùi khói ớt siêu cay còn vương vất từ buổi trưa. Gã lẩm nhẩm: “Sư phụ quả nhiên là bậc thần nhân, chỉ một nắm ớt bột mà dẹp sạch cả băng cướp. Ta nhất định phải nhóm lửa thật tốt, không được để nước lẩu của ngài bị nguội lạnh mất đi linh tính.”
Trong khi đó, ở quầy thu ngân phía trước, chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú tròn xoe như quả dưa hấu đang lười biếng cuộn tròn trên một chiếc mâm đồng cũ, đôi tai đen thỉnh thoảng lại vểnh lên nghe ngóng, mắt vàng hổ phách lim dim hưởng thụ hơi ấm tỏa ra từ bếp lò. Lâm Vĩnh Lạc đứng bên thớt gỗ đào gia truyền trong bếp, tay cầm chiếc dao thái rau bằng gỗ đào sét đánh, tỉ mỉ thái từng bìa đậu hũ ngọc bích mềm mịn. Cổ tay cậu chuyển động nhịp nhàng, thái đến đâu sợi đậu hũ mỏng như cánh ve đều tăm tắp rơi xuống rổ mây đến đó.
Thế nhưng, sâu trong lòng Lâm Vĩnh Lạc lúc này lại là một bầu trời hoảng loạn. Cậu liên tục liếc nhìn tấm lệnh bài sát thủ cấp Thiết lạnh ngắt giắt bên hông. Thời hạn một tháng để nộp đầu đại ma đầu Nhạc Vô Đạo do phân đà chủ Độc Cô Sát giao phó đang đếm ngược từng ngày. Cậu chỉ là một phàm nhân vô lực, hoàn toàn không có chân khí, lại mang chứng sợ máu cực nặng bẩm sinh. Chỉ cần nhìn thấy một giọt máu tươi chảy ra, cậu sẽ lập tức ngất xỉu nhân sự.
“Làm sao để Nhạc Vô Đạo tự nguyện đi tu giải nghệ mà không đổ một giọt máu nào đây?” Lạc khẽ thở dài, gương mặt thư sinh trắng bệch không một chút sắc hồng. Cậu đeo chiếc tạp dề thêu nấm tuyết rách góc dính đầy nhọ nồi – di vật duy nhất của người mẹ quá cố – thầm lẩm nhẩm công thức Thập Toàn Đại Bổ Chay Pháp để xoa dịu nhịp tim đang đập thình thịch liên hồi vì lo lắng.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh buốt vô hình từ trên xà nhà u tối của bếp dội thẳng xuống gáy Lâm Vĩnh Lạc.
Khứu giác phát hiện sát khí nhạy bén của một sát thủ sợ máu bẩm sinh lập tức kích hoạt. Mũi Lạc khẽ nhíu lại. Cậu ngửi thấy một mùi hương cực kỳ đặc trưng: mùi sắt gỉ lạnh lẽo của đao kiếm ám sát trộn lẫn với mùi máu khô tanh nồng loang lổ từ khoảng cách chưa đầy mười thước.
“Có... có sát thủ! Lại có kẻ muốn chém giết dính máu ở đây!”
Đầu óc Lâm Vĩnh Lạc lập tức vang lên một tiếng “oong” cực đại. Triệu chứng dị ứng máu bẩm sinh ập đến như bão táp. Nhịp tim cậu tăng vọt lên gấp đôi, hai đầu gối bủn rủn như cọng bún gặp nước sôi, da mặt vốn đã nhợt nhạt nay lại càng trắng bệch cắt không còn giọt máu. Trong cơn hoảng loạn tột độ, cơ thể phàm nhân vô lực của cậu tự động kích hoạt phản xạ trốn chạy sinh tồn sinh lý (Nhào lộn né máu bản năng).
Cú ngã loạng choạng định chui xuống gầm quầy thu ngân của Lạc bỗng biến thành một cú uốn người dẻo dai phi lý. Cậu ngửa người ra sau một góc chín mươi độ, hai chân miết chặt trên nền đất, nhào lộn liên tục hai vòng cực kỳ ảo diệu lướt nhanh về phía bếp lò đất sét bên cạnh. Bộ pháp di chuyển dị thường, không trọng lực ấy nhanh đến mức tạo ra một làn gió nhỏ thổi bay mấy chiếc lá rau cải thìa trên bàn.
Trên xà nhà u tối, khuất sau bóng tối của mái lá tre, một cái bóng xám tro rộng rãi đang ẩn mình hoàn hảo không tiếng động. Đó chính là Vô Diện Nhân – sát thủ cấp Hoàng Kim khét tiếng của tổng bộ Huyết Nhãn Lâu, người được cử đến để giám sát mật quá trình thực hiện hợp đồng ám sát của Lâm Vĩnh Lạc. Hắn đeo một chiếc mặt nạ da người mỏng như cánh ve, đôi mắt lạnh lùng đa nghi đang nhìn chằm chằm vào từng động tác của Lạc.
Vô Diện Nhân vốn dĩ cực kỳ hoài nghi về báo cáo của Độc Cô Sát rằng Lâm Vĩnh Lạc đã dùng một loại “Hóa Cốt Vô Hình Độc” đỉnh phong để khống chế Nhạc Vô Đạo. Hắn nghĩ Lạc chỉ là một tên phế vật ăn may. Để kiểm chứng thực lực của Lạc, Vô Diện Nhân quyết định ra tay thử thách. Hắn lặng lẽ rút từ trong kẽ tay áo ra một cây Kim độc Huyết Nhãn – ám khí tẩm kịch độc Đoạt Mệnh Tán cực mạnh của tổ chức, chỉ cần chạm nhẹ vào da thịt là máu độc bốc cháy lập tức.
“Vút!”
Cây kim độc mỏng như sợi tóc, mang theo một tia sáng lam lạnh lẽo xé rách không khí, phóng thẳng xuống nồi nước dùng lẩu nấm đang sôi sùng sục trên bếp lò của Lạc. Vô Diện Nhân nhếch môi cười lạnh: “Nếu ngươi thực sự là đại ma đầu giấu nghề, hãy đỡ chiêu này của ta xem!”
Thế nhưng, ngay khi cây kim độc vừa rời tay Vô Diện Nhân, khứu giác nhạy bén của Lâm Vĩnh Lạc đã ngửi thấy mùi sắt gỉ của ám khí dính sát khí đang lao tới từ phía trên. Sợ hãi tột cùng trước viễn cảnh cây kim độc dính máu sẽ đâm trúng mình, Lạc bạt mạng nhảy lùi lại phía sau thêm hai thước, lưng đập sầm vào vách tre kêu rầm rầm.
“Phập!”
Cây kim độc Huyết Nhãn cắm trượt khỏi nồi nước lẩu, găm thẳng vào chiếc thớt gỗ đào gia truyền đặt trên bàn bếp. Chiếc thớt gỗ đào lúc này đang dính đầy nước chua đậu phụ – thứ nước chua dồi dào axit amin tự nhiên tiết ra từ quá trình làm đậu hũ ngọc bích mềm mịn của Lạc.
Một phản ứng hóa học trung hòa tự nhiên lập tức xảy ra. Độc tố Đoạt Mệnh Tán mang tính kiềm độc mạnh gặp phải môi trường axit chua nồng nặc của nước đậu phụ trên thớt gỗ đào liền bị hòa tan, sủi bọt trắng xèo xèo rồi biến mất hoàn toàn, không để lại một chút độc tính sát thương nào. Thớt gỗ đào sét đánh trăm năm cũng tỏa ra một luồng linh khí ấm áp xua tan tàn dư tà khí của độc dược.
Lâm Vĩnh Lạc nhắm tịt mắt run rẩy bên vách tre, nghe tiếng sủi bọt xèo xèo trên thớt, lại tưởng có con chuột khổng lồ hay loài rết độc nào đang bò phá hoại nguyên liệu làm lẩu của mình. Cậu hoảng sợ vô thức vớ lấy chiếc Muôi đồng múc canh Thanh Tuyền giắt bên hông, bạt mạng gõ mạnh vào thành nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy đang sôi sùng sục để xua đuổi “chuột bẩn”.
“Boong! Boong! Boong!”
Tiếng đồng cổ va đập vang dội, ngân vang trầm hùng khắp gian bếp u tối. Chiếc nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy vốn dĩ là bảo vật ngự bếp hoàng gia thất lạc, có khả năng điều hòa nhiệt lượng và linh khí tự động. Cú gõ muôi đồng cực mạnh chứa đầy sự hoảng loạn của Lạc vô tình kích hoạt dòng chảy nước lẩu đối lưu phong thủy bên trong nồi.
Nước lẩu ngăn cay siêu nồng nặc – được ninh từ hàng vạn quả ớt khô Thanh Vân đỏ rực gặp nhiệt độ cao của củi gỗ đào dưới bếp lửa Hỏa Vân Công của Lý Đại Tháp – bỗng chốc bùng phát áp lực bong bóng.
“Xoảng! Xèo xèo!”
Một tia nước lẩu đỏ rực, nóng bỏng như dung nham núi lửa bắn vọt ra ngoài theo một quỹ đạo vòng cung hoàn mỹ, phóng thẳng lên xà nhà u tối hướng về phía bóng xám đang ẩn nấp.
Vô Diện Nhân đang đứng trên xà nhà kinh ngạc trước cảnh tượng kim độc bị nước đậu phụ trung hòa, bỗng thấy một tia nước đỏ rực mang theo nhiệt lượng kinh người phóng thẳng về phía mình. Hắn hoảng hốt vận khinh công né tránh, nhưng tốc độ bắn của tia nước lẩu nóng bỏng do áp lực nồi đồng cổ quá nhanh và dị thường.
“Xèo!”
Tia nước lẩu siêu cay bắn trúng ngay vào tay áo xám tro của Vô Diện Nhân. Tinh chất capsaicin đậm đặc của ớt Thanh Vân gặp nhiệt độ sôi của nồi đồng cổ lập tức ăn mòn lớp vải lụa mỏng, ngấm thẳng vào da thịt cổ tay hắn. Cảm giác nóng rát, cay xè như bị lửa thiêu đốt kịch liệt khiến Vô Diện Nhân đau đớn biến sắc, toàn thân run rẩy nhẹ mất thăng bằng.
“A!”
Hắn khẽ hự một tiếng, lóng ngóng làm rơi chiếc mặt nạ da người Vô Diện dự phòng đang cầm trên tay xuống đất. Chiếc mặt nạ mỏng dính rơi thẳng vào rổ rau cải thìa của Lạc.
Cùng lúc đó, chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú đang nằm ngủ trên quầy bỗng nhiên bị tiếng “boong boong” của nồi đồng làm giật mình tỉnh giấc. Nhìn thấy cái bóng xám trên xà nhà đang loạng choạng và ngửi thấy mùi thịt nướng bốc lên từ vết bỏng ớt của sát thủ, Mộc Nhĩ nổi giận kêu lên một tiếng “Meo!” đằng đằng sát khí.
Chú mèo béo ú dùng khinh công béo tròn nhảy vọt từ trên quầy thu ngân lên bếp lò, mượn lực đẩy của Lý Đại Tháp đang nhóm lửa, lao thẳng lên xà nhà nhanh như một tia chớp đen. Mộc Nhĩ vung chiếc móng vuốt sắc nhọn cào mạnh một phát vào mặt nạ da người đang đeo trên mặt Vô Diện Nhân kêu “Xoạt”, làm rách một đường lớn lộ ra mảng da thật đỏ gay sưng tấy của hắn.
“Con mèo tà môn gì thế này!”
Vô Diện Nhân khiếp sợ, cổ tay bị bỏng ớt cay xè không thể vận lực phóng kim độc đợt hai. Hắn nhận ra nếu tiếp tục ở lại, bản thân chắc chắn sẽ bị Nhạc Vô Đạo (đang gác ngoài cửa) và vị “đại tông sư ẩn thế” Lâm Vĩnh Lạc này tiêu diệt tận gốc. Hắn bạt mạng vung tay áo phóng ra một làn khói sương mù màu xám tro để ẩn mình trốn chạy, khinh công lướt nhanh ra ngoài cửa sổ bếp lò biến mất vào bóng đêm biên thùy.
Lâm Vĩnh Lạc lúc này mới dám mở hé đôi mắt run rẩy ra. Cậu nhìn quanh bếp lò dính đầy nước lẩu đỏ rực, thấy bóng xám đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại mùi ớt cay nồng nặc ấm áp bao quanh. Cậu thở phào một hơi dài qua mũi, da mặt trắng bệch dần có chút huyết sắc trở lại nhờ mùi hương củ cải trắng dịu nhẹ từ chiếc tạp dề bảo hộ lọc sạch tàn dư sát khí sắt gỉ.
“Chuột... chuột chạy mất rồi sao?” Lạc lẩm nhẩm, tay vẫn cầm chiếc muôi đồng cổ run lẩy bẩy.
Lý Đại Tháp quỳ sụp dưới chân bếp lò, hai tay chắp lại thành kính dập đầu sát đất, giọng nói oang oang chứa đầy sự sùng bái tột đỉnh: “Sư phụ thượng tôn! Thần kỹ gõ muôi đồng bắn lẩu cay của ngài quả thực đã đạt đến cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu! Đệ tử đứng dưới bếp lò mà lòng tràn đầy kính phục! Ngài chỉ gõ nhẹ một phát mà đánh bay sát thủ hoàng kim của Huyết Nhãn Lâu rách cả mặt nạ, thật khiến giang hồ bái phục sát đất!”
Lâm Vĩnh Lạc ngơ ngác nhìn gã khổng lồ dập đầu, hoàn toàn không hiểu gã đang nói về sát thủ nào. Cậu cúi xuống nhặt chiếc mặt nạ da người mỏng dính màu xám tro bị rơi trong rổ rau cải thìa lên, sờ vào thấy chất liệu da người mỏng như cánh ve dẻo dai và có khả năng cách nhiệt tuyệt đối.
“Miếng lót nồi... miếng lót nồi bằng da này trông xịn quá!” Lạc mừng rỡ thầm nghĩ, vội vàng mang chiếc mặt nạ đặt dưới đáy nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy nóng bỏng để cách nhiệt bảo vệ mặt bàn gỗ đào khỏi bị cháy sém. Cậu thầm nghĩ: “Có miếng lót nồi dẻo dai cách nhiệt này, bàn ghế gỗ đào của tiệm sẽ không bao giờ bị cháy đen nữa, đỡ tốn tiền đồng sửa chữa.”
Trong khi đó, Vô Diện Nhân lúc này đang ôm cổ tay bị bỏng ớt cay xè, trốn sâu trong bóng tối của một ngõ hẻm cách quán lẩu một dặm. Hắn dùng nước suối lạnh dội vào vết thương nhưng cảm giác bỏng rát của ớt Thanh Vân vẫn không hề giảm bớt, kinh mạch cổ tay bị tê liệt hoàn toàn không thể tụ khí đan điền chém giết.
Hắn rùng mình khi nghĩ lại đường nước lẩu đỏ rực bắn lên xà nhà lúc nãy: *“Đáng sợ! Quá đáng sợ! Lâm Vĩnh Lạc không hề quay đầu lại, không dùng một tia chân khí nào mà lại có thể dùng muôi đồng gõ nồi để điều hướng tia nước lẩu cay bắn chính xác vào huyệt đan điền cổ tay của ta! Đường nước lẩu đó chứa đựng nhiệt lượng ấm áp của Thập Toàn Đại Bổ Chay Pháp kết hợp bột nấm hương rừng, tống sạch độc tố Đoạt Mệnh Tán của ta chỉ trong nháy mắt. Đây chính là cảnh giới tối cao của ‘Hóa Cốt Vô Hình Độc’ khống chế tâm trí bằng ẩm thực!”*
Nghĩ đến đây, dạ dày của Vô Diện Nhân bỗng nhiên sôi lên sùng sục. Gã vốn dĩ bị chứng loét dạ dày mãn tính do ngộ độc thịt thú rừng bẩn thuở nhỏ khi luyện độc công của tổ chức hành hạ bấy lâu nay, khiến tính khí lạnh lùng tàn nhẫn. Thế nhưng, mùi hương lẩu nấm ngọt lịm từ bột nấm hương rừng sao vàng hạ thổ bay theo gió ngấm vào mũi gã lúc nãy bỗng kích hoạt hiệu ứng giả dược tâm lý xoa dịu vết thương dạ dày của gã một cách thần kỳ.
Cảm giác dễ chịu, ấm áp chưa từng có từ đan điền lan tỏa khắp cơ thể, khiến Vô Diện Nhân bỗng nhiên cảm thấy sống mũi cay cay. Hắn nhớ lại thời thơ ấu cô đơn trong ngục tối của Huyết Nhãn Lâu, phải ăn rết độc thịt thối để luyện công, chưa từng được ăn một bữa cơm gia đình ấm áp sạch sẽ nào.
“Hóa ra... ẩm thực chay thanh tịnh tịnh tâm lại có thể xoa dịu nỗi đau đớn thể xác và tinh thần của ta một cách kỳ diệu như vậy...”
Vô Diện Nhân rớt nước mắt lau vệt đỏ trên má do móng vuốt mèo mun cào xước. Hắn run rẩy lấy từ trong ngực ra một cuộn giấy bản mật thư truyền tin của tổ chức, dùng cổ tay còn lại viết gấp một báo cáo mật gửi về tổng bộ Huyết Nhãn Lâu với những dòng chữ đầy sự thành kính sùng bái tột đỉnh:
*“Lâm Vĩnh Lạc thực chất là đại ma đầu ẩn thế đạt cảnh giới Thần Bếp vương giả tối cao. Ngài ấy đang dùng một loại ‘Hóa Cốt Vô Hình Độc’ đỉnh phong – ngụy trang dưới dạng nước lẩu chay nấm Thanh Vân – để thanh lọc tà khí, đả thông kinh mạch và khống chế hoàn toàn tâm trí của đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo tự nguyện đi tu làm bảo vệ cửa tiệm. Thần kỹ của ngài ấy bách độc bất xâm, khinh công vô ảnh né tránh kim độc hờ hững húp lẩu tịnh tâm. Đề nghị tổng bộ lập tức thăng chức cho Lâm Vĩnh Lạc lên sát thủ cấp Bạc danh giá và không được tùy tiện phái sát thủ đến quấy nhiễu ngài ấy nấu ăn dưỡng sinh phong thủy bảo hộ...”*
Gió đêm biên thùy thổi qua ngõ hẹp lạnh buốt, mang theo cánh chim bồ câu truyền tin bay vút lên bầu trời cao hướng về phía tổng bộ Huyết Nhãn Lâu, mở ra một sự thăng chức dở khóc dở cười đầy hiểu lầm vĩ mô cho Lâm Vĩnh Lạc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!