Nhạc nềnBeach2

Sơn Tặc Tràn Xuống Và Khói Ớt Thần Sầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng trưa gay gắt của trấn Thanh Vân đổ xuống sân sau quán lẩu chay An Lạc Cư, phản chiếu trên mặt nước giếng cổ Thanh Tuyền nay đã bị niêm phong bởi những lá bùa phong thủy màu vàng nhạt của thần y Hoa Bản Thảo. Không khí tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nước sôi lăn tăn từ nồi lẩu đồng trống rỗng đặt trên bếp lò đất sét ngoài hiên. Lâm Vĩnh Lạc đứng tựa lưng vào cột tre, hai tay ôm chặt chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú vào lòng như tìm kiếm một chút hơi ấm bảo mệnh. Gương mặt thư sinh mười tám tuổi của cậu lúc này trắng bệch không một giọt máu, đôi mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.


Trong lòng Lâm Vĩnh Lạc đang gào thét thảm thiết. Thanh Vân Cốc! Đó là cấm địa đầy rẫy rắn rết kịch độc, chướng khí mù mịt quanh năm dưới chân núi Thanh Vân. Đối với một người phàm vô lực, lại mắc chứng sợ máu cực nặng bẩm sinh như cậu, việc bước chân vào nơi đó chẳng khác nào tự dâng mạng cho diêm vương. Chỉ cần vô tình nhìn thấy một giọt máu chảy ra từ vết xước nhỏ do gai rừng cào, cậu sẽ lập tức ngất xỉu nhân sự tại chỗ, để mặc cho thú dữ xâu xé. Thế nhưng, nếu không đi lấy nước thác Thanh Tuyền tinh khiết về ninh nước dùng lẩu nấm mới, đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo đang đói bụng ngồi chờ ngoài kia chắc chắn sẽ nổi điên. Khi gã ma đầu ấy rút thanh kiếm sắt dính máu ra chém giết, cảnh tượng đẫm máu đó còn kinh hoàng hơn gấp vạn lần rắn độc trong thung lũng.


Nhạc Vô Đạo lúc này đang đứng sừng sững trước cửa quán lẩu, vai vác hai chiếc vò gốm khổng lồ đen bóng, vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Gã nhìn bóng lưng run rẩy nhè nhẹ của Lạc dưới mái hiên tre, trong lòng thầm dâng lên một nỗi sùng bái tột đỉnh: “Lâm tiền bối quả nhiên là bậc đại trí giả ngu! Ngài ấy đứng im lặng giữa trưa nắng, khí thế thu liễm đến mức hoàn mỹ, không để lộ một tia chân khí nào. Chắc chắn ngài ấy đang dùng tâm nhãn để cảm ứng long mạch khí vận của Thanh Vân Cốc trước khi xuất phát. Một vị tông sư ẩm thực dưỡng sinh vĩ đại như vậy, ta nhất định phải tháp tùng bảo vệ chu đáo!”


Bên cạnh gã, thiên tài đao thủ Lôi Điện Đao – người vừa tự đập gãy thanh bảo đao gia truyền để quy phục làm chân rửa rau – cũng đang thành kính quỳ sụp dưới đất, hai tay vân vê mấy cọng hành lá tươi vừa nhặt, ánh mắt lấp lánh niềm tin đạo pháp ẩm thực vô song.


Đúng lúc bầu không khí đang giằng co giữa sự hoang mang tột độ của chủ quán và sự suy diễn vĩ mô của đám thuộc hạ, từ phía con lộ bụi bặm dẫn lên núi Thanh Vân bỗng vang lên những tiếng rầm rập kinh hoàng. Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng gậy sắt va đập vào đá hộc kêu keng keng, và những tiếng hống hét thô lỗ xé toạc bầu không khí yên bình của buổi trưa.


“Uỳnh! Rầm!”


Một đám mây bụi mù mịt màu vàng đất cuộn lên từ đầu ngõ. Hơn ba mươi gã đàn ông lực lưỡng, mặt mày bặm trợn, mặc áo da thú hôi hám dính đầy bùn đất và lông thú, tay lăm lăm đại đao búa rìu, rầm rộ bao vây toàn bộ quán lẩu chay An Lạc Cư. Dẫn đầu băng nhóm là một gã khổng lồ cao hơn tám thước, râu tóc rối bù dắt đầy những mẩu xương thú nhỏ, vai vác một thanh đại đao bản rộng rỉ sét loang lổ. Trên lưỡi đao khổng lồ kia, những vệt máu khô màu đen thẫm bám chặt thành từng mảng dày cộp, tỏa ra một mùi tanh nồng cực kỳ khó chịu.


Gã khổng lồ chính là Hắc Phong, đại đương gia của băng sơn tặc Hắc Phong Sài khét tiếng hung hãn trên núi Thanh Vân.


Hắc Phong vung thanh đại đao rỉ sét chỉ thẳng vào tấm biển hiệu viết bằng thư pháp “An Lạc Cư” treo trên cửa quán, giọng nói ồm ồm như sấm đánh bên tai: “Tên nhóc Lâm Lẩu Chay kia đâu? Mau cút ra đây cho lão tử! Nghe đồn quán lẩu rách nát này của ngươi đang cất giữ một cuốn ‘Sổ tay công thức lẩu chay An Lạc’ – thực chất là bí kíp nội công tà môn của Thần Bếp Thái Cổ, có thể khống chế tâm trí, bắt các ma đầu đại ca như Quỷ Kiếm Sầu phải phế võ công đi tu làm nô bộc! Khôn hồn thì dâng cuốn sổ tay đó ra đây, nếu không lão tử sẽ san phẳng cái quán này, giết sạch không chừa một mống!”


Lâm Vĩnh Lạc nghe thấy tiếng gầm rú, lật đật từ sân sau ngó đầu ra ngoài cửa vách tre. Ngay khi ánh mắt cậu chạm phải thanh đại đao rỉ sét dính đầy mảng máu khô đen thẫm trên vai Hắc Phong, khứu giác nhạy bén của cậu lập tức ngửi thấy mùi sắt gỉ và mùi máu tanh nồng nặc bốc lên trong gió nóng.


“Máu... Máu khô dính đầy trên đao kìa!”


Đầu óc Lâm Vĩnh Lạc lập tức vang lên một tiếng “oong” cực đại như bị búa tạ nện vào thái dương. Toàn thân cậu run lẩy bẩy như cọng bún gặp bão, da mặt trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu. Chứng sợ máu cực nặng bẩm sinh khiến tim cậu đập thình thịch liên hồi, hai đầu gối nhũn ra như nước, mắt hoa lên đầy những đốm đỏ rùng rợn. Cậu muốn ngất xỉu ngay lập tức để trốn tránh thực tại tàn khốc này, nhưng bản năng sinh tồn phàm nhân lại gào thét bắt cậu phải chạy trốn.


“Phải trốn! Phải trốn ngay lập tức!”


Trong cơn bạt mạng hoảng loạn, Lạc cúi rạp người, định lao nhanh vào gầm quầy thu ngân bằng gỗ đào để chui xuống hầm ngầm trốn đi. Thế nhưng, chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú tròn xoe như quả dưa hấu đang nằm ngủ lười biếng dưới gầm quầy bỗng giật mình thức giấc. Thấy chủ nhân định tranh giành lãnh thổ ngủ trưa của mình, Mộc Nhĩ nổi giận kêu lên một tiếng “Meo!” đầy hờ hững, vung chiếc móng vuốt sắc nhọn cào mạnh một phát vào mông Lạc, rồi dùng cái đầu tròn xoe đẩy mạnh cậu ra ngoài.


Cú cào đau điếng của mèo mun khiến Lâm Vĩnh Lạc giật nảy mình, mất đà loạng choạng lao thẳng ra phía bếp lò đất sét đặt sát vách tre ngoài hiên quán.


Cùng lúc đó, Hắc Phong thấy Lạc xuất hiện với gương mặt trắng bệch không cảm xúc, đôi mắt mở to đờ đẫn nhìn chằm chằm vào thanh đao dính máu của mình, liền nghĩ rằng tên nhóc này đang khinh bỉ sự hiện diện của băng sơn tặc Hắc Phong Sài.


“Tên nhóc ranh! Ngươi dám dùng vẻ mặt đờ đẫn đó để nhìn lão tử sao? Chết đi!”


Hắc Phong gầm lên, vung thanh đại đao bản rộng chém mạnh một cú bạt mạng từ trên xuống. Đường đao mang theo luồng sát khí hung hãn của võ giả Hậu thiên bát tầng, xé rách không khí, chém đứt đôi cánh cửa gỗ đào của quán lẩu kêu “Rầm! Xoảng!” vang dội. Những mảnh gỗ đào bắn tung tóe khắp nơi.


Nhìn thấy lưỡi đao dính máu khổng lồ chỉ cách mặt mình chưa đầy ba thước, nỗi sợ hãi tột cùng kích hoạt phản xạ trốn chạy vô thức của Lâm Vĩnh Lạc. Cơ thể cậu tự động uốn dẻo dị thường, thực hiện một chuỗi động tác nhào lộn né tránh cực kỳ ảo diệu dưới đất (Nhào lộn né máu bản năng). Cậu lộn nhào ba vòng liên tiếp trên nền đất cát, nghiêng người luồn lách qua các mảnh gỗ đào bay lơ lửng, quỹ đạo di chuyển kỳ dị đến mức không một kiếm khách khinh công nào có thể bắt chước được.


Trong mắt Hắc Phong và đám đàn em sơn tặc, cảnh tượng này kinh hoàng đến mức khiến chúng trợn tròn mắt: “Cái gì? Bộ pháp gì thế kia? Không hề dùng một chút chân khí nào mà lại có thể né tránh đường đao nhanh như chớp của Đại đương gia một cách hờ hững như vậy? Chẳng lẽ đây chính là khinh công tối thượng ‘Thần Hành Vô Ảnh’ trong truyền thuyết?”


Nhạc Vô Đạo đứng bên cạnh cũng gật gù tán thưởng, tay lần tràng hạt lẩm nhẩm: “Lâm tiền bối quả nhiên thâm tàng bất lộ! Bộ pháp nhào lộn vô chiêu này đã đạt đến cảnh giới vô vi tuyệt đối, xem đường đao của sơn tặc như gió thoảng qua tai, thật khiến người ta kính phục!”


Thế nhưng, Lâm Vĩnh Lạc lúc này hoàn toàn không biết mình vừa biểu diễn một màn “thần kỹ” trong mắt giang hồ. Cậu đang hoảng loạn đến mức mất hết phương hướng. Trong lúc nhào lộn bạt mạng để tránh xa thanh đao dính máu của Hắc Phong, tay chân Lạc khua khoắng lung tung dưới đất.


“Bộp! Rắc!”


Cổ tay phàm nhân của cậu vô tình gạt trúng chiếc “Hộp gia vị dưỡng sinh ngũ hành” bằng gỗ đào đặt cạnh thớt bếp. Chiếc hộp bị lật úp, toàn bộ khay đựng bột ớt khô Thanh Vân siêu cay – loại ớt đỏ mọng được phơi khô kỹ lưỡng và nghiền mịn thành thứ bột đỏ rực như lửa – bị hất tung lên không trung, bay thẳng vào bên trong bếp lò đất sét đang đỏ lửa cháy rực bằng củi gỗ đào khô.


Củi gỗ đào khô vốn dĩ đang cháy sôi lăn tăn nhẹ nhàng, tỏa ra mùi thơm thảo mộc dịu nhẹ giúp giữ nhiệt độ lẩu ổn định. Thế nhưng, ngay khi hàng cân bột ớt siêu cay Thanh Vân dội thẳng vào ngọn lửa đỏ rực, một phản ứng bùng cháy kinh hoàng lập tức xảy ra.


“Bùm! Xèo xèo xèo!”


Một ngọn lửa màu hồng sẫm bùng lên từ miệng bếp lò, kèm theo đó là một làn khói đỏ cay xè khổng lồ, dày đặc như mây mù bão táp, cuồn cuộn bốc lên nghi ngút. Làn khói đỏ mang theo tinh chất capsaicin đậm đặc của hàng vạn quả ớt siêu cay Thanh Vân gặp nhiệt độ cao của củi gỗ đào bỗng chốc giãn nở nhanh chóng, gặp cơn gió trưa hanh khô thổi ngược từ thung lũng liền tràn ngập khắp không gian mười mét vuông bao quanh quán lẩu An Lạc Cư.


“Khói độc! Tên nhóc đó dùng khói độc tà môn!” Một gã sơn tặc hét lên kinh hoàng.


Thế nhưng, đã quá muộn. Làn khói đỏ cay xè nồng nặc nhanh chóng xâm nhập vào hệ hô hấp của toàn bộ băng sơn tặc Hắc Phong Sài đang đứng vây quanh.


“Khụ! Khụ! Oái... mắt của tôi!”


Trùm sơn tặc Hắc Phong đang đứng đằng đằng sát khí, vung đao định chém nhịp thứ hai, bỗng nhiên hít phải một ngụm khói đỏ cay xè. Cảm giác nóng rát như có hàng vạn cây kim châm bỏng lửa cắm thẳng vào cổ họng và phế quản khiến gã nghẹn thở lập tức. Đôi mắt to tròn hung tợn của gã chạm phải hơi ớt liền sưng đỏ húp lên, nước mắt nước mũi tuôn ra như mưa sa, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì xung quanh.


“Khụ khụ khụ! Trời ơi! Đây là độc dược gì thế này? Lồng ngực của ta như đang bốc cháy! Kinh mạch của ta... chân khí của ta không thể tụ lại được!” Hắc Phong đau đớn gào rú, thanh đại đao rỉ sét khổng lồ trên tay rơi sầm xuống đất cát kêu “Rầm”. Gã hai tay ôm lấy cổ họng, quỳ rạp dưới đất liên tục ho sặc sụa, nước bọt sùi cả ra mép.


Hơn ba mươi tên lâu la sơn tặc phía sau cũng rơi vào tình cảnh thảm hại không kém. Khói ớt siêu cay tàn phá hệ hô hấp của chúng một cách tàn nhẫn. Kẻ thì nằm lăn lộn dưới đất vừa ho vừa khóc lóc thảm thiết, kẻ thì bạt mạng cào cấu vào vách tường tre để tìm lối thoát trong cơn mù lòa tạm thời. Những tiếng ho sặc sụa, tiếng khóc ròng van xin nài nỉ vang lên thảm thiết cả một góc trấn Thanh Vân.


“Lâm chưởng quỹ tha mạng! Chúng tôi sai rồi! Chúng tôi không cướp công thức nữa! Khụ khụ khụ... Cho chúng tôi nước lạnh giải độc với!”


Trong khi toàn bộ băng sơn tặc đang khóc lóc thảm hại trong làn khói đỏ, Lâm Vĩnh Lạc lại đứng im lặng giữa trung tâm làn khói, vẻ mặt vẫn đờ đẫn trắng bệch không chút cảm xúc. Thực chất, Lạc đang nín thở đến mức tím tái mặt mày vì sợ hãi, đồng thời chiếc tạp dề vải thô thêu hình nấm tuyết rách góc đeo trước ngực cậu – di vật của người mẹ quá cố – tỏa ra mùi hương củ cải trắng dịu nhẹ đặc trưng, vô tình tạo thành một màng lọc tự nhiên che chắn mũi miệng cậu khỏi làn khói ớt cay xè.


Dáng vẻ đứng nghiêm trang, điềm tĩnh chịu đựng làn “khói độc” của Lạc giữa đống hỗn loạn của sơn tặc khiến Nhạc Vô Đạo đứng bên cạnh càng thêm khiếp sợ: “Khủng khiếp! Lâm tiền bối đứng giữa làn khói độc kịch liệt có thể tiêu diệt cả băng sơn tặc mà không hề chớp mắt, nhịp thở vẫn điều hòa hoàn mỹ! Ngài ấy quả thực đã đạt đến cảnh giới bách độc bất xâm, vạn pháp vô vi!”


Lúc này, giữa đám sơn tặc đang lăn lộn khóc lóc dưới đất, có một gã khổng lồ râu quai nón bặm trợn, bắp tay to bằng bắp đùi người thường, mặc chiếc tạp dề da bò dày dặn dính đầy nhọ nồi. Gã chính là Lý Đại Tháp, phó tướng của băng sơn tặc Hắc Phong Sài, người chịu trách nhiệm hậu cần và củi lửa cho sơn trại.


Lý Đại Tháp vốn dĩ sở hữu nội công hỏa hệ Hỏa Vân Công đỉnh phong, quanh năm tiếp xúc với khói lửa lò nung nên khả năng chịu đựng khói ớt có phần tốt hơn đám lâu la khác. Gã cố gắng mở he hé đôi mắt đỏ hoe dính đầy nước mắt, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Lâm Vĩnh Lạc đứng hiên ngang trong khói đỏ.


Nhìn thấy chiếc nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy vẫn sôi lăn tăn đều đặn trên bếp lò đất sét bất chấp làn khói đỏ bùng phát, Lý Đại Tháp bỗng nhiên chấn động tâm can. Là một kẻ cuồng củi lửa và nhiệt độ bếp lò, gã nhận ra chiếc nồi đồng cổ kia đang tự động điều hòa nhiệt lượng ngũ hành một cách hoàn mỹ mà không hề bị ảnh hưởng bởi tạp chất khói ớt. Và Lâm Vĩnh Lạc – người đứng điều phối ngọn lửa củi gỗ đào bằng hơi thở nhẹ nhàng – chính là vị thần bếp vĩ đại nhất mà gã từng được thấy trong đời.


“Vị ngọt thanh khiết của củi gỗ đào... Sự đối lưu hoàn hảo của nhiệt độ nồi lẩu... Đây không phải là tà thuật khống chế tâm trí! Đây chính là đỉnh cao của ẩm thực dưỡng sinh đạo học!” Lý Đại Tháp lẩm nhẩm, trong lòng bỗng bùng lên một niềm sùng bái tôn giáo mãnh liệt.


Gã nhận ra cuộc sống cướp bóc, chém giết dính đầy máu tanh hôi hám của băng sơn tặc Hắc Phong Sài bấy lâu nay chỉ mang lại cho gã chứng bệnh táo bón kinh niên, nóng trong người và sự mệt mỏi tinh thần tột độ. Chỉ có hơi ấm thanh tịnh từ bếp lò lẩu chay này mới là nơi cứu rỗi linh hồn tội lỗi của gã!


Không một chút do dự, Lý Đại Tháp bò trườn qua đống lâu la đang ho sặc sụa, lao thẳng đến trước bếp lò đất sét dưới chân Lâm Vĩnh Lạc.


“Bịch! Bịch! Bịch!”


Gã khổng lồ râu quai nón dập đầu liên tục xuống đất cát đến mức trán sưng đỏ, giọng nói oang oang vang dội lấn át cả tiếng ho của sơn tặc: “Lâm chưởng quỹ! Sư phụ thượng tôn! Xin nhận của đệ tử Lý Đại Tháp một lạy!”


Lâm Vĩnh Lạc đang nín thở đến mức sắp ngất xỉu, bỗng thấy một gã khổng lồ râu quai nón dữ tợn lao đến dập đầu dưới chân mình, liền hoảng sợ giật lùi lại một bước, mắt mở to ngơ ngác.


Lý Đại Tháp ngước khuôn mặt dính đầy nhọ nồi và nước mắt lên, chắp hai tay thành kính van nài: “Đệ tử bấy lâu nay u mê theo băng sơn tặc cướp bóc, sát sinh dính máu, cơ thể tích tụ đầy hỏa độc nóng trong người khổ sở vô cùng! Hôm nay chứng kiến thần kỹ rải ớt bột và khí thế vô vi của sư phụ, đệ tử đã hoàn toàn tỉnh ngộ! Đệ tử nguyện từ bỏ kiếp sơn tặc, tự nguyện xin làm chân củi lửa, rửa bát quét dọn cho quán lẩu An Lạc Cư suốt đời để được ăn đậu phụ rán vàng dưỡng sinh và học hỏi đạo pháp bếp lò!”


Nói rồi, Lý Đại Tháp vận hành Hỏa Vân Công hỏa hệ của mình. Hai bàn tay to khỏe của gã bỗng chốc tỏa ra một luồng nhiệt lượng màu đỏ nhạt ấm áp, tinh khiết. Gã cầm lấy một khúc củi gỗ đào khô dưới đất, dùng lực tay chẻ đôi nó ra nhanh như chớp mà không hề phát ra tiếng động lớn, rồi nhẹ nhàng đặt vào cửa bếp lò. Dưới sự điều khiển của Hỏa Vân Công, ngọn lửa củi gỗ đào bùng cháy sôi lăn tăn cực kỳ đều đặn, chuẩn xác đến từng độ nhiệt mà không sinh ra một chút khói đen độc hại nào.


“Sư phụ nhìn xem! Đệ tử có thể dùng Hỏa Vân Công để nhóm bếp chẻ củi, giữ nhiệt độ nước lẩu luôn sôi đều chuẩn xác theo yêu cầu dưỡng sinh pháp của ngài! Xin sư phụ từ bi thu nhận đệ tử!” Lý Đại Tháp khẩn khoản van xin, ánh mắt ngập tràn sự thành kính chân thành.


Nhạc Vô Đạo thấy vậy liền bước lại gần, gõ nhẹ thanh kiếm gỗ đào trừ tà xuống đất kêu “Cộc”, trầm giọng nói với Lạc: “Lâm tiền bối, gã khổng lồ này tuy là sơn tặc nhưng bản tính thật thà, lại có hỏa hệ nội công nhóm bếp cực tốt. Quán lẩu của ngài đang thiếu người nhóm bếp điều tiết lửa lò, thu nhận gã làm chân củi lửa cũng là tích một mối thiện duyên cảm hóa ma đầu.”


Lâm Vĩnh Lạc lúc này mới dám thở phào một hơi dài qua mũi, mùi khói ớt đỏ cay nồng ngoài hiên đã bị gió núi thổi bay đi bớt, để lại không gian thoáng đãng ngập tràn mùi hương củi gỗ đào ấm áp. Nhìn gã khổng lồ Lý Đại Tháp đang quỳ sụp thành kính dưới chân, rồi nhìn khúc củi gỗ đào được chẻ đều tăm tắp đang cháy ngọn lửa hoàn mỹ trên bếp lò, Lạc khẽ nuốt nước bọt.


Cậu nhận ra nếu có gã khổng lồ dùng nội công hỏa hệ này nhóm bếp, cậu sẽ không phải tốn sức thổi lửa bằng miệng đến mức bỏng môi nữa, chất lượng nước lẩu nấm chắc chắn sẽ tăng lên gấp bội. Quan trọng nhất, gã khổng lồ này trông dữ tợn thế kia, đứng canh bếp lò thì đám lưu manh nhỏ nhặt định đến quấy rối sẽ phải khiếp sợ chạy trốn.


Lạc cố giữ vẻ mặt đờ đẫn lạnh lùng ngụy trang sự nhút nhát của mình, khẽ gật đầu, giọng nói run rẩy nhẹ vì chưa hết sợ hãi: “Được... Ngươi ở lại làm chân củi lửa... Nhưng nghiêm cấm mang đao kiếm dính máu vào khu vực bếp lò của ta...”


Lý Đại Tháp mừng rỡ khôn xiết, lại dập đầu lạy tạ liên tục: “Tạ sư phụ từ bi! Đệ tử thề sẽ giữ gìn bếp lò sạch sẽ tịnh tâm tuyệt đối!”


Trong khi đó, trùm sơn tặc Hắc Phong và đám đàn em lúc này đã ho sặc sụa bò lê lết ra ngoài lộ chính, vừa khóc vừa chạy trốn khỏi làn khói đỏ mù mắt của quán lẩu, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Danh tiếng về “Quán lẩu chay dùng khói độc tiêu diệt cả băng sơn tặc” trong nháy mắt lan truyền khắp trấn Thanh Vân, khiến ai nấy đều phải rùng mình kinh sợ.


Lâm Vĩnh Lạc đứng nhìn cánh cửa gỗ đào bị chém đứt đôi dưới đất, lòng đau như cắt vì tiếc tiền đồng sửa chữa, thầm nghĩ hành trình kiếm tiền bình yên của mình sao bỗng dưng lại gian nan đến thế. Cậu ôm chặt chú mèo Mộc Nhĩ béo ú vào lòng, khẽ thở dài một tiếng dở khóc dở cười.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!