Kiếm Gỗ Trừ Tà Và Bảo Vệ Bất Đắc Dĩ
Sương mù buổi sớm trên trấn Thanh Vân chưa kịp tan hẳn thì không khí bên trong quán lẩu chay An Lạc Cư đã đặc quánh sát khí. Vương Lão Hổ, thủ lĩnh phân hội Thiết Huyết Bang, đang thở hồng hộc như một con bò tót bị thương. Cú vung thiết bổng dốc toàn lực lúc nãy đập hụt vào không khí không chỉ khiến gã suýt ngã sấp mặt vào bếp lò, mà còn vô tình kéo căng cơ đùi, kích hoạt cơn đau điếng người từ chứng bệnh trĩ kinh niên đang hành hạ gã bấy lâu nay. Hỏa độc nóng trong người bốc lên ngùn ngụt làm mặt gã đỏ gay như gấc chín, đôi mắt ti hí hằn lên những tia máu hung tợn.
"Khốn khiếp! Ngươi dám giỡn mặt với Thiết Huyết Bang?" Vương Lão Hổ gầm lên, thanh thiết bổng bọc đồng trong tay gã xoay ngược một vòng, rít lên xé gió. Sát khí xám xịt từ món vũ khí dính đầy máu khô ấy tỏa ra nồng nặc, khiến Lâm Vĩnh Lạc đứng cách đó vài bước suýt nữa thì nín thở.
Lạc nhìn vệt đỏ thẫm nham nhở trên đầu thanh thiết bổng, khứu giác nhạy bén của một sát thủ sợ máu lập tức ngửi thấy mùi sắt gỉ tanh nồng quen thuộc. Đầu óc cậu quay cuồng. Triệu chứng dị ứng máu bẩm sinh ập đến như bão táp: tim đập thình thịch, da mặt trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu, hai đầu gối run lẩy bẩy như muốn rụng rời. Cậu muốn ngất xỉu ngay lập tức, nhưng bản năng sinh tồn tối thượng của một phàm nhân vô lực lại kéo cậu tỉnh táo. Gương mặt Lạc đông cứng lại, không cảm xúc, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Vương Lão Hổ với vẻ đờ đẫn tột độ.
Trong mắt Vương Lão Hổ, vẻ mặt đờ đẫn trắng bệch ấy không phải là sợ hãi, mà là sự lạnh lùng khinh bỉ tột cùng của một vị ẩn thế cao nhân đang nhìn một con kiến hôi quấy rối. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của Lạc giữa vòng vây của Thiết Huyết Bang khiến gã ác bá địa phương cảm thấy lòng tự tôn bị chà đạp nghiêm trọng. Gã rống lên một tiếng, vận toàn bộ kình lực Hậu thiên ngũ tầng vào hai tay, vung thanh thiết bổng quét ngang một đường tàn bạo nhắm thẳng vào hông Lạc, quyết tâm đánh gãy xương sườn của tên chủ quán cứng đầu.
"Ta đã bảo... quán này nghiêm cấm đao kiếm dính máu..." Lạc mấp máy môi, giọng nói run rẩy, nhỏ nhẹ như muỗi kêu, nhưng trong mắt đám tay sai Thiết Huyết Bang, đó lại là lời cảnh cáo đầy thâm sâu, hờ hững trước cái chết.
Ngay khi thanh thiết bổng dính máu chỉ còn cách tà áo vải thô nửa thước, phản xạ sợ máu cực hạn của Lạc bùng nổ. Cơ thể cậu tự động uốn dẻo gập ngược ra sau với một góc độ phi lý, hai bàn chân phàm nhân lướt nhẹ trên nền đất như một làn khói xám. Cậu nhào lộn liên tục hai vòng cực kỳ dị hợm, chui tọt dưới gầm chiếc bàn gỗ đào vừa bị đập vỡ một góc, né tránh hoàn hảo quỹ đạo của thanh thiết bổng.
'Rầm!'
Cú đập thứ hai của Vương Lão Hổ lại trượt mục tiêu, giáng mạnh xuống nền đất sét làm bụi bẩn bắn tung tóe. Lực phản chấn từ mặt đất truyền ngược lên khiến hai cánh tay gã tê dại, cơ thể khổng lồ loạng choạng suýt nữa thì va đầu vào chiếc cột tre của quán.
Đúng lúc gã ác bá đang gầm rú điên cuồng định xoay người truy sát Lạc dưới gầm bàn, một luồng uy áp lạnh buốt, thâm trầm từ phía con lộ bụi bặm đối diện đột ngột tràn vào quán lẩu. Luồng sát khí này mạnh mẽ và sắc lẹm đến mức khiến ngọn lửa dưới bếp lò đất sét của An Lạc Cư đang cháy bỗng rụt lại, nước lẩu nấm đang sôi sùng sục cũng khựng lại một nhịp.
Từ trong phủ đệ u ám đối diện, một bóng người cao lớn chậm rãi bước ra. Đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo, người đáng lẽ đang bế quan luyện kiếm trong bóng tối, nay lại xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật. Mái tóc dài xõa vai hung tợn của gã bay nhẹ trong gió biên thùy, đôi mắt sắc như dao cạo quét qua quán lẩu chay rách nát. Nhạc Vô Đạo khẽ nhíu mày. Gã vốn là một kẻ có tính khí nóng nảy, sát ý ngập tràn, nhưng kỳ lạ thay, ngay khi bước chân ra khỏi phủ đệ, một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào từ nồi lẩu nấm Thanh Tuyền đối diện bay tới xộc thẳng vào mũi gã.
Mùi hương thảo mộc ấm áp ấy dịu dàng len lỏi vào kinh mạch, xoa dịu dòng ma công hỗn loạn trong đan điền của gã bấy lâu nay, khiến sát ý điên cuồng trong lòng gã bỗng chốc tiêu tan một cách thần kỳ. Nhạc Vô Đạo chấn động. Gã nhìn chằm chằm vào quán lẩu An Lạc Cư, ánh mắt hiện lên vẻ nghi ngờ cực độ.
"Tà thuật gì đây? Chỉ là mùi hương của một quán ăn phàm nhân, sao có thể làm tiêu tan sát khí vạn năm của ta?" Nhạc Vô Đạo lẩm nhẩm. Gã nghi ngờ tên chủ quán gầy gò kia đang sử dụng một loại tà thuật khống chế tâm trí đỉnh cao để dụ dỗ gã quy y đi tu. Để kiểm chứng, gã không trực tiếp ra tay mà quay sang đại đồ đệ đang đứng cung kính phía sau.
"Tiểu Sơn, sang bên đó vạch trần tà thuật của quán lẩu kia cho ta. Nhớ kỹ, phá nát bếp lò của hắn!" Nhạc Vô Đạo lạnh lùng ra lệnh.
"Tuân lệnh sư phụ!" Nhạc Tiểu Sơn, gã thanh niên kiêu ngạo mặc áo bào đen thêu hình kiếm gãy bước lên. Gã vung thanh trường kiếm sắt bén ngọt, lưng đeo sát khí Hậu thiên thất tầng ngùn ngụt, lướt nhanh như một vệt đen qua con lộ bụi bặm, xông thẳng vào quán lẩu chay An Lạc Cư.
Thấy đại đồ đệ của đại ma đầu đối diện đằng đằng sát khí lao tới với thanh kiếm sáng loáng dính đầy sát ý, Vương Lão Hổ và đám tay sai Thiết Huyết Bang hoảng sợ tột độ, vội vàng ôm đầu bò rạp ra ngoài cửa quán, không dám can thiệp vào cuộc chiến của các ma đầu.
Lúc này, Lâm Vĩnh Lạc vừa bò từ dưới gầm bàn ra, mặt vẫn cắt không còn giọt máu. Nhìn thấy Nhạc Tiểu Sơn vung kiếm đâm thẳng vào bếp lò – nơi chiếc nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy đang ninh nước dùng nấm Thanh Tuyền quý giá – Lạc hoảng sợ tột độ. Cậu không sợ chết, cậu chỉ sợ lưỡi kiếm dính máu kia sẽ làm vỡ nồi lẩu, khiến nước dùng bắn tung tóe dính lên người cậu.
"Không được chạm vào nồi lẩu của ta!" Lạc hoảng loạn hét lên một câu vô tri. Trong cơn bạt mạng, cậu vơ lấy chiếc nồi đồng cổ hai ngăn nóng hổi từ trên bếp lò, úp ngược lên đầu làm lá chắn bảo vệ bản thân theo bản năng.
'Boong!'
Mũi kiếm sắc bén của Nhạc Tiểu Sơn đâm trúng đáy chiếc nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy dầy cộp. Một tiếng trầm đục vang lên rùng rợn, kèm theo một luồng linh khí xanh lục nhạt tự động bùng phát từ đáy nồi. Độ bền vật lý phi lý của bảo vật ngự bếp hoàng gia kết hợp với lực phản chấn cực mạnh khiến thanh trường kiếm sắt của Nhạc Tiểu Sơn suýt chút nữa thì tuột khỏi tay, cả cánh tay gã tê dại, lồng ngực chấn động dữ dội phải lùi lại ba bước.
"Cái gì? Chiếc nồi đồng này là phòng ngự pháp bảo?" Nhạc Tiểu Sơn kinh ngạc hét lên, gã không thể tin nổi một tên chủ quán phàm nhân lại có thể đỡ được kiếm chiêu Hậu thiên thất tầng của mình một cách dễ dàng như vậy.
Lạc lúc này đã bỏ chiếc nồi đồng xuống, đầu óc vẫn còn choáng váng. Cậu nhìn thấy nước lẩu nấm Thanh Tuyền quý giá bên trong nồi bắt đầu nổi đầy bọt khí do bị chấn động mạnh. Nếu không kịp thời gạt bỏ bọt khí, nước dùng sẽ bị đục và mất đi vị ngọt thanh khiết tự nhiên. Không thèm để ý đến gã sát thủ đang đằng đằng sát khí trước mặt, Lạc vội vàng giắt muôi đồng bên hông, tay kia rút thanh kiếm gỗ đào trừ tà do đạo sĩ Thanh Phong tặng đang gác trên vách tre xuống.
Cậu nhắm tịt mắt vì quá sợ hãi lưỡi kiếm sắt của Nhạc Tiểu Sơn, hai tay lăm lăm thanh kiếm gỗ đào khuấy nước lẩu liên tục để gạt bọt khí đang sôi sùng sục. Đôi tay phàm nhân của Lạc run rẩy dữ dội, đưa thanh kiếm gỗ lên xuống một cách bạt mạng, vô thức vạch ra những đường cong bát quái phong thủy đối lưu hoàn hảo quanh miệng nồi đồng cổ.
Nhạc Tiểu Sơn tưởng Lạc đang khinh thường mình khi dùng một thanh kiếm gỗ đào để tiếp chiến. Gã nổi giận lôi đình, vung trường kiếm đâm liên hoàn mười tám kiếm sắc lẹm nhắm vào các tử huyệt trên người Lạc.
"Chết đi, tên giả thần giả quỷ!" Nhạc Tiểu Sơn hét lớn.
Thế nhưng, một cảnh tượng phi lý đến mức điên rồ đã diễn ra trước mắt toàn bộ thực khách giang hồ đang nín thở đứng ngoài lộ chính.
Lâm Vĩnh Lạc nhắm tịt mắt, mặt trắng bệch, hai tay khuấy kiếm gỗ đào bạt mạng để gạt bọt lẩu. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi lần mũi kiếm sắt của Nhạc Tiểu Sơn đâm tới, thanh kiếm gỗ đào của Lạc lại vô tình chạm trúng vào thân kiếm sắt một cách chuẩn xác đến từng ly. Tiếng 'cạch cạch' vang lên liên hồi. Quỹ đạo khuấy nước lẩu vô tri của Lạc vô tình tạo ra một kết giới thanh tịnh Phật môn thu nhỏ, gạt phăng mọi kiếm thế hoa mỹ của Nhạc Tiểu Sơn ra ngoài một cách hờ hững.
Nhạc Tiểu Sơn càng đánh càng hoảng sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Kiếm pháp của gã sắc lẹm, tàn nhẫn là thế, nhưng cứ chạm vào thanh kiếm gỗ đào của Lạc là lại bị một lực lượng nhu hòa, vô hình hóa giải hoàn toàn. Gã cảm thấy mình giống như một đứa trẻ đang múa kiếm trước mặt một vị đại tông sư kiếm đạo tối thượng.
"Không thể nào! Đây là kiếm pháp gì? Sao ta không thể nhìn thấu một chiêu nào của hắn?" Nhạc Tiểu Sơn hoang mang tột độ, gã cố gắng dùng khinh công áp sát từ phía sau để đâm lén.
Nhưng đúng lúc gã vừa lướt chân ra sau bếp, chân gã bỗng vấp phải chiếc rổ tre đựng đầy rau cải thìa tươi ngon do tiểu nha đầu Diệp Chiêu Chiêu vừa xếp gọn gàng dưới đất. Nhạc Tiểu Sơn mất đà, thân hình lảo đảo ngã nhào về phía trước.
Cùng lúc đó, Lạc do quá hoảng sợ tiếng gió rít sau lưng, cậu giật mình vung mạnh thanh kiếm gỗ đào ra sau để gạt bọt khí bắn tung tóe. Đầu kiếm gỗ đào vô tình đập trúng vào cổ tay đang cầm kiếm của Nhạc Tiểu Sơn.
'Bốp!'
Một lực phản chấn nhu hòa nhưng vô cùng dẻo dai từ thân gỗ đào sét đánh trăm năm truyền vào cổ tay Nhạc Tiểu Sơn. Thanh trường kiếm sắt bén ngọt của gã văng khỏi tay, bay xoáy một vòng trên không trung rồi cắm phập xuống nền đất sét ngoài cửa quán, cán kiếm vẫn còn rung lên bần bật.
Nhạc Tiểu Sơn ôm lấy cổ tay tê dại, quỳ sụp xuống đất, ánh mắt nhìn Lâm Vĩnh Lạc đầy vẻ khiếp sợ và bái phục. Gã hoàn toàn bị tước vũ khí bởi một thanh kiếm gỗ đào khuấy nước lẩu của một tên chủ quán gầy gò.
Đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo đứng ngoài lộ chính chứng kiến toàn bộ màn đối đầu kiếm thế vừa rồi, hai mắt gã trợn tròn, lồng ngực phập phồng chấn động tột độ. Gã nhìn thanh kiếm gỗ đào thô sơ khắc chữ 'An Lạc' trong tay Lạc, rồi lại nhìn gương mặt trắng bệch đờ đẫn không một chút cảm xúc của cậu (thực chất là Lạc đang sợ hãi đến mức chết lặng).
"Vô chiêu thắng hữu chiêu! Kiếm thế nhu hòa, tịnh tâm tuyệt đối không mang một chút sát ý nào..." Nhạc Vô Đạo lẩm nhẩm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. Gã tin chắc rằng tên chủ quán gầy gò này đã đạt đến cảnh giới kiếm đạo tối cao 'Vô Vi Hư Không', dùng ẩm thực chay dưỡng sinh để che giấu thân phận đại tông sư ẩn thế của mình.
Sát ý ngút trời trong lòng đại ma đầu biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự tò mò và kính trọng vô bờ bến đối với đạo học ẩm thực của Lạc. Gã chậm rãi bước qua con lộ bụi bặm, tiến thẳng vào bên trong quán lẩu An Lạc Cư, đứng sừng sững trước chiếc bàn gỗ đào bị vỡ một góc.
"Đồ đệ vô tri đắc tội cao nhân, xin lượng thứ." Nhạc Vô Đạo chắp tay, cúi đầu nói bằng giọng thâm trầm đầy kính cẩn. Gã hít một hơi thật sâu mùi hương ngào ngạt tỏa ra từ nồi lẩu đồng cổ, nuốt nước bọt hỏi: "Ta muốn ăn thử một nồi lẩu nấm của ngươi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!