Nhạc nềnBeach2

Khai Trương An Lạc Cư Đối Diện Phủ Ma Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm đen như mực bao phủ trấn biên thùy Thanh Vân hẻo lánh, chỉ có ánh sáng leo lét phát ra từ chiếc đèn lồng giấy dầu rách nát trên tay Lâm Vĩnh Lạc. Cậu đứng bên cạnh cái giếng cổ bỏ hoang ở sân sau của gian nhà tranh ba gian lụp xụp, hai tay vẫn ôm chặt chiếc nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy vừa nhặt được dưới mộ cổ. Chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú đang dùng cái mũi hồng nhỏ hít hà miệng giếng, cái đuôi đen dài ngoe nguẩy đầy phấn khích.


Mùi nước khoáng mát lạnh, ngọt lịm như sâm đất ngưng tụ bốc lên từ lòng giếng sâu thẳm. Lạc cúi đầu nhìn xuống, làn nước trong vắt lấp lánh phản chiếu ánh đèn dầu, mang theo một luồng linh khí mỏng manh nhưng vô cùng thanh khiết. Đây chính là mạch nước khoáng ngọt Thanh Tuyền cổ xưa, long mạch linh khí chưa từng được ai khai phá. Đối với một kẻ mang chứng sợ máu bẩm sinh cực nặng và phàm nhân vô lực như Lạc, mạch nước này cùng chiếc nồi đồng hai ngăn chính là chiếc phao cứu sinh vĩ đại nhất để cậu hoàn thành chỉ tiêu KPI ám sát Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo mà không phải làm rơi một giọt máu nào.


Ngay sáng hôm sau, Lạc dùng sạch số tiền đồng Thanh Vân ít ỏi tích lũy từ công việc tạp dịch ở Huyết Nhãn Lâu để thuê lại gian nhà tranh rách nát này. Gian nhà nằm ở một vị trí không thể "đắc địa" hơn: đối diện chéo qua con lộ bụi bặm chính là phủ đệ u ám, lạnh lẽo của Nhạc Vô Đạo. Nơi đó ngày đêm tỏa ra luồng kiếm ý sát khí ngút trời, khiến người dân trong trấn mỗi lần đi qua đều phải cúi đầu đi thật nhanh để tránh rước họa vào thân. Nhưng Lạc thì khác, cậu cần phải ở ngay sát vách mục tiêu để dùng ẩm thực chay dưỡng sinh cảm hóa gã ma đầu khát máu kia tự nguyện đi tu giải nghệ.


Với sự giúp đỡ lóng ngóng của chú mèo Mộc Nhĩ – kẻ chủ yếu nằm phơi bụng trên bậu cửa để thu hút khách nữ – Lạc bắt đầu dọn dẹp đống đổ nát. Cậu dựng lên ba chiếc bàn gỗ đào thô sơ, kê lại bếp lò đất sét ở gian trước, và treo lên một tấm biển hiệu bằng gỗ đào cũ kỹ có khắc ba chữ thư pháp méo mó: "An Lạc Cư". Quán lẩu chay An Lạc Cư chính thức khai trương mà không có bất kỳ tiếng pháo nổ hay khách hứa chúc mừng nào.


Lạc bắt đầu nhóm bếp lò bằng những cành củi gỗ đào khô nhặt được trên núi. Cậu đổ nước giếng Thanh Tuyền vào chiếc nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy. Chiếc nồi này vô cùng kỳ diệu, khi đặt lên bếp lửa, nó tự động phân chia nhiệt lượng đều đặn sang hai bên mà không cần người nấu phải canh chừng. Một bên ngăn, Lạc ninh nước dùng thanh đạm với củ cải trắng dại và bột nấm hương rừng sao vàng hạ thổ để tạo vị ngọt đậm đà tự nhiên. Ngăn còn lại, cậu cho thêm ớt khô Thanh Vân và các vị thảo dược tính ấm để tạo nên vị cay nồng ấm áp, chuyên trị chứng nóng trong người cho đám giang hồ biên thùy.


Mùi hương lẩu nấm thanh tịnh, ngọt ngào bắt đầu nghi ngút khói tỏa ra từ ống khói An Lạc Cư. Mùi thơm trong vắt, nhẹ nhàng như sương mai ngắt đi cái mùi mỡ heo bẩn, mùi thịt nướng cháy khét và mùi sắt gỉ nồng nặc vốn luôn bao phủ trấn Thanh Vân. Thực khách đi ngang qua con phố bỗng khựng lại, hít hà đầy kinh ngạc. Dạ dày của những kẻ quanh năm chỉ ăn thịt thú rừng khô cằn bỗng sôi lên sùng sụp vì thèm thuồng.


Thế nhưng, khi những vị khách đầu tiên còn đang lưỡng lự nhìn vào quán ăn rách nát đối diện phủ ma đầu, một tiếng động lớn vang lên ngoài cửa lộ chính.


"Tránh ra! Đứa nào chán sống mà dám mở quán ăn ở đây mà chưa hỏi ý kiến của Thiết Huyết Bang?"


Một gã giang hồ thô kệch, mặt đầy sẹo rỗ, mặc chiếc áo phanh ngực lộ ra hình xăm hổ vằn đen xì bước vào. Tay gã lăm lăm thanh thiết bổng bọc đồng nặng nề dính đầy những vệt sát khí xám xịt. Đây chính là Vương Lão Hổ, thủ lĩnh băng đảng bảo kê Thiết Huyết Bang (Phân hội Thanh Vân). Theo sau gã là năm tên tay sai bặm trợn, đứa nào đứa nấy mặt mũi đỏ gay, da dẻ nổi đầy mụn nhọt hỏa độc do ăn uống vô độ và tích tụ nóng trong người kinh niên.


Vương Lão Hổ hậm hực bước vào quán, gã đang phải chịu đựng cơn đau đớn tột cùng từ chứng bệnh trĩ và táo bón hành hạ bấy lâu nay do ăn quá nhiều thịt chó cay nóng. Nhìn thấy quán lẩu chay An Lạc Cư sạch sẽ, ngăn nắp, gã càng thêm ngứa mắt. Gã tiến thẳng đến chiếc bàn gỗ đào trung tâm, vung thanh thiết bổng đập mạnh xuống mặt bàn phát ra tiếng 'rầm' chấn động.


"Chủ quán đâu? Mau ra đây nộp mười lượng bạc bảo kê! Nếu không, hôm nay ta sẽ đập nát cái tiệm rách này và chôn sống ngươi cùng con mèo mun kia!" Vương Lão Hổ trợn mắt quát lớn, giọng nói ồ ồ đầy đe dọa.


Lâm Vĩnh Lạc từ trong bếp bước ra, hai tay bưng khay đồng đựng bát nước lẩu nấm bốc khói. Nhìn thấy thanh thiết bổng sắt gỉ lăm lăm trên tay ác bá, khứu giác nhạy bén của Lạc lập tức ngửi thấy mùi máu khô nhàn nhạt bám trên các kẽ đồng. Chứng sợ máu bẩm sinh cực nặng lập tức bị kích hoạt. Gương mặt thư sinh của Lạc trong nháy mắt trở nên trắng bệch, cắt không còn một giọt máu, hai chân cậu run lẩy bẩy như cầy sấy, hàm răng va vào nhau lập cập.


"Ta... ta..." Lạc đờ người ra, giọng nói run rẩy không thành tiếng. Cậu cố gắng bám chặt vào khay đồng để không bị ngã quỵ xuống đất.


Nhìn thấy gương mặt trắng bệch không một chút cảm xúc và cơ thể run rẩy nhẹ của Lạc, Vương Lão Hổ bỗng nhiên khựng lại một nhịp. Trong giới giang hồ chém giết, kẻ nào đối mặt với Thiết Huyết Bang mà không khóc lóc van xin? Thế nhưng tiểu tử gầy gò này đối mặt với thanh thiết bổng của gã mà mặt không biến sắc (thực chất là Lạc đang hoảng sợ đến mức đông cứng cơ mặt), ánh mắt nhìn thẳng vô định đầy lạnh lùng. Vương Lão Hổ tự suy diễn rằng tên chủ quán này khinh thường mình, coi thường sức mạnh của Thiết Huyết Bang.


"Tiểu tử! Ngươi dám khinh thường ta sao?" Vương Lão Hổ nổi giận lôi đình, mặt đỏ gay như gấc chín. Gã vận lực vào hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, vung thanh thiết bổng nặng nề nhắm thẳng vào đầu Lâm Vĩnh Lạc mà bổ xuống.


"Ta chỉ có vài điếu tiền đồng Thanh Vân... không có bạc..." Lạc hoảng loạn hét lên, nhưng tiếng hét của cậu bị tiếng gió rít dữ dội của thanh thiết bổng át đi hoàn toàn.


Nhìn thấy lưỡi đao sắt bén dính vệt đỏ rùng rợn lao trực diện vào mình, phản xạ sinh tồn sợ máu cực hạn của Lạc bùng nổ mạnh mẽ. Đầu óc cậu trống rỗng, cơ thể tự động kích hoạt kỹ năng Nhào lộn né máu bản năng.


Trong một khoảnh khắc phi lý, Lâm Vĩnh Lạc uốn người gập ngược ra sau một góc chín mươi độ, hai chân lướt nhẹ trên nền đất đất sét ẩm ướt như một làn khói xám không trọng lực. Cậu nhào lộn liên tục hai vòng cực kỳ dẻo dai dưới gầm bàn gỗ đào, di chuyển với một quỹ đạo dị thường, né tránh hoàn toàn đường đi của thanh thiết bổng một cách ảo diệu.


'Bầm!'


Thanh thiết bổng bọc đồng nặng nề đập hụt vào không khí, giáng mạnh xuống cạnh chiếc bàn gỗ đào làm vỡ nát một góc bàn, dính đầy bụi gỗ bay mù mịt. Do dồn quá nhiều lực vào đòn đánh quyết định hòng thị uy đàn em, lại gặp phải quỹ đạo né tránh dị thường không thể tin nổi của Lạc, Vương Lão Hổ hoàn toàn bị mất đà. Thân hình khổng lồ của gã loạng choạng lao về phía trước, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt xuống đống tro bếp lò đang đỏ lửa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!