Cơ Duyên Từ Lão Ăn Mày Và Chiếc Nồi Cổ
Gió cát của trấn biên thùy Thanh Vân thổi phần phật vào vạt áo xám tro sờn rách của Lâm Vĩnh Lạc. Cậu dắt chiếc xe thồ gỗ cũ kỹ, bánh xe rít lên những tiếng kẽo kẹt khô khốc như đang biểu tình trước sự nghèo nàn của ông chủ. Trên xe, ngoài vài chiếc vại sành rỗng tuếch và một chiếc thớt gỗ táo mòn vẹt, chỉ có chú mèo mun Mộc Nhĩ đang cuộn tròn thành một quả cầu đen bóng, ngáy khò khò đầy bất cần đời. Lâm Vĩnh Lạc nhìn quanh con phố bụi bặm, lòng sầu héo như dưa muối quá ngày. Trấn Thanh Vân hoang tàn này đầy rẫy những kẻ giang hồ thô lỗ, đao kiếm giắt đầy hông, mặt đằng đằng sát khí. Nhưng điều khiến Lạc tuyệt vọng nhất là ở đây không có lấy một bóng rau xanh. Nguồn nước bị ô nhiễm bởi khoáng chất độc hại khiến đất đai cằn cỗi, người dân trong trấn quanh năm chỉ ăn thịt thú rừng nướng cháy cạnh, ai nấy đều bị chứng nóng trong người, da dẻ nổi mụn nhọt, tính khí bạo lực thất thường. Chỉ cần một cái nhìn xéo, họ sẵn sàng rút đao chém giết dính máu – thứ mà Lâm Vĩnh Lạc sợ nhất trên đời.
"Làm sao để tiếp cận tên ma đầu Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo mà không làm chảy một giọt máu nào đây?" Lạc lẩm nhẩm, hai chân run rẩy nhẹ khi liếc nhìn về phía phủ đệ u ám của Nhạc Vô Đạo cách đó không xa. Cậu thà đi nấu ăn còn hơn phải đối mặt với thanh kiếm sắt dính máu kia. Để tránh né những ánh mắt nhòm ngó của đám giang hồ thảo khấu, Lạc dắt xe thồ rẽ vào một con ngõ hẻm dốc dẫn ra rìa trấn. Đi được một dặm, trước mắt cậu hiện ra một ngôi Miếu Thần Đất đổ nát, mái ngói mục nát sụp đổ một nửa, rêu xanh bám đầy trên những bức tường gạch vỡ.
Lạc thở phào, quyết định dừng xe thồ ở đây để nghỉ chân. Cậu cần tìm một chút gì đó để lấp đầy dạ dày đang biểu tình của mình và của chú mèo lười. Khi bước vào sân miếu, khứu giác nhạy bén của Lạc chợt ngửi thấy một mùi hương thảo mộc hoang dã thoang thoảng. Lân la sau đống đổ nát của điện thờ, cậu reo lên khe khẽ khi phát hiện ra một vài khóm củ cải dại – thứ mà giang hồ gọi là nhân sâm đất, cùng một vài tai nấm hương rừng mọc trên thân cây gỗ mục nát. Lạc tỉ mỉ dùng móng tay bới đất, nhổ từng củ cải trắng ngần, không quên hái những tai nấm hương thơm ngát.
"Úi chao! Đói chết ta rồi! Có kẻ nào thương tình cho lão già tội nghiệp này một miếng thịt, hoặc đi săn cho lão con thỏ béo được không?" Một giọng nói khàn khàn, uể oải bỗng vang lên từ góc tối của ngôi miếu.
Lâm Vĩnh Lạc giật nảy mình, suýt nữa thì đánh rơi rổ nấm dại. Từ trong bóng tối dưới bệ thờ Thần Đất đổ nát, một lão ăn mày rách rưới lồm cồm bò ra. Lão ta tóc tai bù xù như tổ quạ, mặc chiếc áo vá trăm lỗ dính đầy bụi bẩn, tay cầm một cây gậy tre xanh bóng, hông đeo một hồ lô rượu cũ kỹ. Đây chính là Hồng Thất Chay, cựu thần bếp hoàng gia đang giả dạng ăn mày ẩn dật. Lão nhìn chằm chằm vào Lạc, giả vờ đói lả, rên rỉ đòi ăn thịt.
"Này tiểu tử gầy gò kia! Mau đi bắt cho lão một con gà rừng, hoặc dùng đao kiếm giắt hông của ngươi chém một con lợn dại về đây! Lão thèm thịt đến mức sắp thăng thiên rồi!" Hồng Thất Chay vung vẩy cây gậy tre, nheo mắt thử lòng Lạc.
Nghe đến hai chữ "chém" và "thịt", gương mặt Lâm Vĩnh Lạc lập tức trắng bệch, cắt không còn giọt máu. Chứng sợ máu bẩm sinh trong cơ thể cậu suýt chút nữa bùng phát. Cậu run lẩy bẩy, hai tay xua liên tục, giọng nói đờ đẫn do hoảng sợ:
"Không được... Tổ tiên ta là Lâm Thần Bếp có di huấn... không được sát sinh dính máu! Nhìn thấy máu chảy là phạm giới luật trời đất, sẽ bị sét đánh cháy sém! Lão nhân gia, ta... ta không thể giết sinh linh nào cả!"
Hồng Thất Chay thấy gương mặt trắng bệch, cơ thể run rẩy tột độ nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết không chạm vào đao kiếm của Lạc, trong lòng khẽ gật đầu tán thưởng. Tuy nhiên, lão vẫn giả vờ bực bội, gõ gậy tre xuống đất kêu 'cộc cộc':
"Không sát sinh thì ăn cái gì? Ngươi định để lão già này chết đói bằng mấy cọng cỏ dại của ngươi sao?"
"Ta... ta có thể nấu canh! Canh nấm và củ cải dại rất ngọt, lại bổ tỳ vị, thanh nhiệt giải độc cực tốt!" Lạc vội vàng giải thích để tránh việc lão ăn mày bắt mình đi săn thú dính máu.
Nói là làm, Lạc nhanh chóng xếp ba viên gạch vỡ làm bếp lò dã chiến, đặt chiếc nồi đất nứt nẻ duy nhất của mình lên. Cậu đổ nước giếng Thanh Vân mang theo từ xe thồ vào nồi. Ban đầu, để nhóm lửa nhanh, Lạc nhặt mấy mẩu than đá bẩn vương vãi trong miếu bỏ vào bếp. Nhưng ngay khi châm lửa, than đá bẩn sinh ra làn khói đen kịt, khét lẹt, tro bụi bay mù mịt làm hỏng vị thanh khiết ban đầu của nước dùng. Lạc ho sặc sụa, vội vàng dập lửa.
"Ngu ngốc! Ninh canh mà dùng than bẩn thì khác nào tự đầu độc dạ dày?" Hồng Thất Chay lắc đầu chê bai.
Lạc vội vàng sửa sai. Cậu chạy ra sân miếu, nhặt những cành củi gỗ đào khô rụng dưới đất. Gỗ đào khô khi cháy tỏa ra mùi thơm nhẹ, không sinh khói độc. Lạc bắt đầu áp dụng kỹ thuật điều tiết lửa củi gỗ đào theo ba giai đoạn nhiệt lượng mà cậu tự ngộ ra. Giai đoạn đầu, cậu thổi lửa thật to để nước giếng Thanh Tuyền sôi bùng lên, đẩy toàn bộ vị ngọt của củ cải dại hòa vào nước. Giai đoạn hai, cậu bớt củi, giữ ngọn lửa ở mức vừa phải để bọt nấm hương nổi lên bề mặt, dùng muôi đồng gạt sạch tạp chất. Giai đoạn cuối, cậu chỉ để lửa liu riu, ủ hương thơm thảo mộc của nấm và củ cải quyện chặt vào nhau.
Mùi hương ngọt ngào, thanh tịnh của nồi canh nấm nhanh chóng lan tỏa khắp ngôi miếu đổ nát, lấn át cả mùi ẩm mốc ngàn năm. Hồng Thất Chay hít một hơi thật sâu, đôi mắt lão bỗng sáng rực lên như hai ngọn đèn dầu. Lão không ngờ một tiểu tử phàm nhân vô lực, không có nửa điểm chân khí lại có thể điều tiết hỏa hầu tinh diệu đến thế.
Lạc run rẩy múc một bát canh nấm trong vắt dâng lên bằng hai tay: "Lão nhân gia... mời dùng thử. Canh này giải nhiệt tốt lắm."
Hồng Thất Chay đón lấy bát canh, húp thử một ngụm. Vị ngọt đậm đà, thanh khiết của nấm hương rừng kết hợp với vị ngọt hậu, sánh nhẹ của củ cải dại lập tức bùng nổ trên đầu lưỡi lão. Dòng nước ấm áp trôi xuống dạ dày, lan tỏa ra khắp kinh mạch, khiến lão cảm thấy sảng khoái tột cùng, mọi mệt mỏi tiêu tan sạch sẽ. Lão ăn mày kinh ngạc trợn tròn mắt, bát canh chay này thậm chí còn ngon hơn cả những sơn hào hải vị dính đầy máu thịt sát sinh mà lão từng nấu trong hoàng cung ngày xưa.
"Tuyệt! Quá tuyệt!" Hồng Thất Chay gõ mạnh gậy tre xuống đất, cười lớn - "Tiểu tử, ngươi có thiên phú ẩm thực dưỡng sinh cực kỳ hiếm gặp! Nhưng phối ngũ hành vẫn chưa chuẩn. Củ cải mang tính Thủy, nấm hương mang tính Mộc, ngươi nấu bằng nồi đất tính Thổ là tốt, nhưng thiếu một chút tính Kim để dẫn dắt, và tính Hỏa của ngươi hơi dư thừa khiến nước dùng dễ bị đục."
Nói đoạn, Hồng Thất Chay dùng gậy tre xanh gõ nhẹ vào vai Lạc, chỉ điểm cho cậu bí quyết phối hợp ngũ hành thảo dược theo "Thập Toàn Đại Bổ Chay Pháp". Lão truyền dạy cho Lạc công thức ninh nước dùng nấm Thanh Tuyền đệ nhất: cách dùng sương sớm lá thông để trung hòa tính hỏa của củi, cách dùng muối tuyết cổ truyền để kích hoạt tính Kim dẫn dắt linh khí của nấm.
Lâm Vĩnh Lạc như được khai sáng, chăm chú ghi nhớ từng lời chỉ điểm thâm sâu của lão ăn mày kỳ quặc. Khi cậu ngẩng đầu lên định bái tạ, thì Hồng Thất Chay đã biến mất không tăm hơi từ lúc nào, chỉ để lại tiếng cười vang vọng trong gió sương:
"Ăn chay tịnh tâm, dạ dày ấm áp mới trị được tâm ma giang hồ chém giết! Tiểu tử, cố mà giữ mạng!"
Đêm hôm đó, sương mù dày đặc bao phủ núi Thanh Vân. Lâm Vĩnh Lạc mang theo chiếc giỏ tre leo lên sườn núi phía sau miếu để nhặt thêm củi gỗ đào khô chuẩn bị cho kế hoạch mở quán ngày mai. Bất chợt, do trận mưa lớn sạt lở đất ngày hôm trước, lớp đất đá dưới chân Lạc bỗng rầm rầm sụp đổ.
"Á!" Lạc hét lên một tiếng, cả người lẫn giỏ tre rơi tự do xuống một khe nứt sâu hoắm trên sườn núi. Cậu nhắm tịt mắt, co rúm người lại vì sợ hãi, trong đầu hoảng loạn nghĩ rằng mình sẽ rơi trúng đống xương cốt dính máu của kẻ nào đó dưới hang sâu.
Nhưng không có tiếng xương gãy, cũng không có mùi máu tanh. Lạc đáp xuống một đống đồ vật bằng kim loại cũ kỹ, phát ra những tiếng 'xoảng, xoảng' vang dội dưới đáy hang. Cậu run rẩy mở mắt, dùng chiếc đèn lồng giấy dầu rách nát chiếu sáng xung quanh. Nơi cậu rơi xuống là một ngôi Mộ cổ Tiền Nhân bị sạt lở lộ ra ngoài. Ngôi mộ u ám, bám đầy rêu phong và mạng nhện, nhưng kỳ lạ thay, ở góc mộ không hề có quan tài hay xương cốt, mà chỉ có một bệ đá cổ kính xếp đầy những dụng cụ nấu ăn bằng đồng rỉ sét.
Lạc tò mò tiến lại gần. Ánh sáng đèn lồng chiếu vào một chiếc nồi đồng lớn có hình dáng cực kỳ đặc biệt. Chiếc nồi đồng dày cộp, có hai ngăn đối xứng hoàn hảo như hình bát quái phong thủy, rỉ sét bám đầy nhưng hoa văn chạm khắc hình nấm tuyết và củ sen vẫn sắc nét lạ thường. Đây chính là Nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy – bảo vật ngự bếp hoàng gia bị thất lạc ngàn năm trước. Đặt ngay cạnh chiếc nồi là một chiếc muôi đồng cổ có cán dài, chạm khắc tinh xảo, chính là Muôi đồng múc canh Thanh Tuyền.
Lạc mê mẩn nhìn hai món đồ bếp cổ kính này. Thay vì tìm kiếm vàng bạc châu báu hay bí kíp võ học như những kẻ giang hồ khác, cậu lại nâng niu chiếc nồi đồng hai ngăn lên bằng cả hai tay, lấy tay lau chùi lớp bụi bẩn bám trên bề mặt đồng cổ một cách nâng niu, trân trọng.
"Rách quần áo hết rồi, nhưng nhặt được cái nồi này nấu lẩu thì tuyệt vời quá!" Lạc cười hì hì, mặc kệ những vết trầy xước nhẹ và vết rách trên áo vải thô do cú ngã gây ra.
Cậu bế chiếc nồi đồng cổ và chiếc muôi đồng trèo ra khỏi khe nứt sạt lở, quay trở lại ngôi miếu đổ nát. Ngồi bên đống lửa củi gỗ đào ấm áp, Lạc dùng vạt áo thấm nước giếng lau chùi thật sạch chiếc nồi đồng cổ. Ngay khi lớp rỉ sét cuối cùng dưới đáy nồi được lau sạch, một hiện tượng phi lý bỗng xảy ra. Đáy nồi đồng cổ tự động tỏa ra một luồng linh khí màu xanh lục nhạt ấm áp, xua tan hoàn toàn cái lạnh giá của đêm sương núi.
Đúng lúc đó, chú mèo mun Mộc Nhĩ đang ngủ say bỗng bật dậy, đôi tai đen nhọn hoắt dựng đứng lên. Nó hít hà cái mũi nhỏ, đôi mắt vàng hổ phách sáng rực lên trong bóng đêm. Mộc Nhĩ nhảy xổ xuống đất, kêu "meo meo" liên tục rồi cào nhẹ vào ống quần của Lạc, lôi kéo cậu đi ra phía sau bức tường tre rách nát của ngôi miếu hoang.
Lạc tò mò cầm đèn lồng đi theo mèo mun. Mộc Nhĩ dừng lại ngay cạnh một cái giếng cổ bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm, nằm sát vách tường phủ đệ đằng đằng sát khí của Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo. Mộc Nhĩ ngửi ngửi miệng giếng, thò chân trước xuống cào cào không khí. Lạc ghé sát đèn lồng nhìn xuống lòng giếng sâu thẳm, và ngay lập tức, một mùi hương ngọt lịm, mát lạnh tinh khiết như sương mai ngưng tụ bốc lên xộc thẳng vào khứu giác của cậu. Nước giếng trong vắt dưới đáy lấp lánh linh quang nhẹ nhàng, tỏa ra vị ngọt tự nhiên như mật ong rừng Thanh Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!