Kim Tiền Bang Phong Tỏa Nguồn Rau
Sương mù buổi sớm ở trấn Thanh Vân chưa bao giờ dày đặc và mang theo thứ mùi ẩm mốc, lạnh lẽo đến thế. Lâm Vĩnh Lạc đứng trước hiên quán lẩu chay An Lạc Cư, hai tay rụt vào trong ống tay áo vải thô màu xám, đôi vai gầy khẽ run lên trước từng đợt gió bấc tràn về từ sườn núi. Cổ cậu quấn chặt chiếc khăn vải thô nhuộm chàm, trước ngực vẫn đeo chiếc tạp dề thêu hình nấm tuyết bị rách một góc dính đầy bột đậu nành – di vật quý giá duy nhất của người mẹ quá cố để lại.
Ở phía góc sân, Nhạc Vô Đạo – đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu lừng lẫy giang hồ ngày nào, nay đã là tu sĩ Phật giáo pháp danh Tịnh Tâm – đang chắp hai tay trước ngực, lặng lẽ tụng kinh gõ mõ bên cạnh cánh cửa gỗ đào mới được sửa sang lại. Thanh kiếm gỗ đào thô sơ khắc hai chữ “An Lạc” giắt hờ bên hông gã tỏa ra một luồng linh tính nhu hòa, xua tan đi phần nào cái lạnh buốt của sương sớm. Chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú tròn xoe như quả dưa hấu đang nằm cuộn tròn dưới bậu cửa, bốn chân đi tất trắng khẽ giật giật, đôi tai đen thỉnh thoảng lại vểnh lên nghe ngóng.
Bầu không khí thanh tịnh của buổi sớm bỗng chốc bị phá vỡ bởi tiếng bước chân lảo đảo, hoảng loạn từ phía ngõ chính dẫn ra Chợ Tây trấn Thanh Vân.
“Lâm chưởng quỹ! Lâm chưởng quỹ cứu ta! Quán lẩu An Lạc Cư nguy to rồi!”
Lão Trần – lão nông nghèo chuyên cung cấp rau cải thìa ngọt nhất trấn Thanh Vân dưới chân núi – hốt hoảng lao vào sân quán lẩu. Lão nông ngoài bảy mươi tuổi, lưng còng rạp xuống đất, da đen sạm vì nắng gió, chân đi đôi ủng dính đầy bùn đất nhếch nhác. Chiếc cuốc tre gia truyền cực nhẹ vốn luôn dắt bên vai nay đã rơi mất từ lúc nào. Gương mặt lão đầy vết xước sát, hơi thở đứt quãng, vừa chạy vừa khóc ròng van xin.
Lâm Vĩnh Lạc giật nảy mình, khứu giác nhạy bén của một sát thủ sợ máu lập tức hoạt động. Cậu ngửi thấy mùi sắt gỉ lạnh buốt và mùi sát khí hung hãn quen thuộc bốc lên từ vạt áo dính đầy bùn đất của Lão Trần. Đầu óc Lạc vang lên một tiếng “oong” cực đại. Triệu chứng dị ứng mùi máu bẩm sinh lập tức bùng phát: nhịp tim cậu tăng vọt, hai đầu gối run lẩy bẩy như cọng bún gặp gió, da mặt trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu. Cậu muốn ngất xỉu ngay lập tức để trốn tránh thực tại đầy bạo lực này, nhưng cơ thể phàm nhân vô lực lại đông cứng lại, không cảm xúc, đôi mắt mở to nhìn trân trân vào Lão Trần với vẻ đờ đẫn tột độ.
Nhìn thấy gương mặt trắng bệch, không chút gợn sóng nhưng đôi mắt mở to đầy nghiêm nghị của Lạc, Lão Trần trong lòng dâng lên một nỗi sùng bái tột đỉnh. Lão tưởng Lâm tiền bối đang vận dụng Khí thế Vô Vi Hư Không đỉnh cao để lắng nghe tai biến thế sự, vội vàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu khóc lóc kể lể:
“Lâm tiền bối! Đúng như lời đe dọa của Tiền Vạn Lượng hôm qua, Kim Tiền Bang đã chính thức ra tay rồi! Sáng sớm nay, khi ta và đám nông dân đang kéo xe thồ chở rau cải thìa tươi và nấm hương rừng từ chân núi vào Chợ Tây trấn Thanh Vân để giao cho quán lẩu, liền bị hàng chục đao phủ của Kim Tiền Bang chặn đường. Chúng đập nát xe thồ, cướp sạch rau quả, còn đánh đập đám nông dân dã man. Chúng tuyên bố... tuyên bố sẽ phong tỏa toàn bộ nguồn cung cấp nấm và rau xanh đi vào trấn, khiến quán lẩu An Lạc Cư của ngài không còn một cọng rau để bán, buộc ngài phải đóng cửa cuốn gói cút xéo khỏi đây!”
Nghe đến hai chữ “phong tỏa” và “cướp rau”, Lâm Vĩnh Lạc run rẩy bấu chặt lấy thắt lưng da (nơi giắt tấm Lệnh bài sát thủ cấp Bạc mới tinh tỏa ánh sáng bạc lấp lánh). Cậu khóc không ra nước mắt, trong lòng gào thét thảm thiết: *“Kim Tiền Bang chết tiệt! Tiền Vạn Lượng lão già keo kiệt! Các ngươi phong tỏa nguồn rau sạch, chẳng khác nào cắt đứt con đường sống yên bình của ta! Không có rau cải, không có nấm hương, ta lấy cái gì để ninh nước dùng lẩu chay phục vụ thực khách? Chẳng lẽ bắt ta phải cầm đao kiếm dính máu đi ám sát người thật sao? Ta thà chết chứ không muốn chạm vào một giọt máu nào!”*
Đúng lúc đó, Nhạc Vô Đạo đứng bên cạnh bỗng nhiên đứng bật dậy. Gương mặt trọc lóc dữ tợn của gã đỏ gay lên vì giận dữ, ma công hỗn loạn trong đan điền bộc phát nhẹ khiến chiếc chổi tre trên tay gã bị chấn gãy đôi thành trăm mảnh bụi tre bay tứ tung. Gã nắm chặt lấy thanh kiếm gỗ đào trừ tà khắc chữ “An Lạc”, đằng đằng sát khí quát lớn:
“A di đà phật! Lũ tiểu nhân Kim Tiền Bang thật guốc láo! Lâm sư phụ đã dùng lẩu chay tịnh tâm dưỡng sinh để cứu rỗi chúng sinh biên thùy, ban phát hòa bình cho trấn Thanh Vân, vậy mà bọn chúng dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu để cắt đứt nguồn nguyên liệu chay! Sư phụ, xin hãy cho phép đệ tử xách thanh kiếm gỗ này xuống Chợ Tây, quét sạch toàn bộ lũ ác bá Kim Tiền Bang để đòi lại công bằng cho Lão Trần!”
Nhìn thấy gương mặt hung tợn đằng đằng sát khí của Nhạc Vô Đạo, Lâm Vĩnh Lạc hoảng sợ tột độ. Cậu biết nếu Nhạc Vô Đạo cầm kiếm gỗ xuống Chợ Tây chém giết, cảnh tượng đẫm máu đó chắc chắn sẽ xảy ra. Mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập trấn Thanh Vân sẽ khiến cậu ngất xỉu lập tức, và bí mật sợ máu bẩm sinh của cậu sẽ bị lộ tẩy hoàn toàn trước mặt tổ chức Huyết Nhãn Lâu đang giám sát mật.
Cơ thể Lạc run lên bần bật, cậu cố gắng giữ vẻ mặt đờ đẫn trắng bệch để ngụy trang, khàn giọng hét lên một câu dưỡng sinh vô tri để ngăn cản gã ma đầu:
“Tịnh... Tịnh Tâm! Nóng giận bừng bừng... thực chất là hỏa độc công tâm, tổn hại gan tỳ vị cực nặng! Chém giết dính máu... chỉ làm tâm ma bạo lực bùng phát, không thể giải quyết được tận gốc sự ép chế kinh tế. Đạo pháp tự nhiên, lẩu chay dưỡng sinh... vĩnh viễn không dùng bạo lực chém giết để đối đầu với lòng tham vô độ.”
Lời nói run rẩy nhưng kéo dài đầy thần bí của Lạc dưới tai Nhạc Vô Đạo và Lão Trần lại trở thành một triết lý đạo học thâm sâu tột cùng. Nhạc Vô Đạo chấn động tâm can, gã vội vàng buông kiếm gỗ đào xuống, cúi đầu sám hối:
“Sư phụ dạy vô cùng chí lý! Đệ tử nông nổi, suýt nữa đã phạm vào giới luật sát sinh dính máu, làm ô uế hào quang tịnh tâm của quán lẩu. Nhưng... nếu không dùng bạo lực dẹp loạn Kim Tiền Bang, chúng ta lấy đâu ra rau cải và nấm để duy trì quán lẩu An Lạc Cư trong ngày hôm nay?”
Lâm Vĩnh Lạc ngơ ngác nhìn nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy đang đặt trống rỗng trên bếp lò đất sét nguội lạnh. Cậu khẽ vuốt ve đầu chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú đang cọ cọ vào chân mình đòi ăn bã đậu hũ rán. Trong đầu cậu bỗng lóe lên một ý nghĩ: *“Phải rồi! Kim Tiền Bang chỉ phong tỏa các xe thồ rau đi qua cầu đá biên giới và Chợ Tây. Nhưng trong cấm địa Thanh Vân Cốc sâu dưới chân núi, nơi đầy rẫy sương mù và chướng khí độc hại, lại là nơi sinh trưởng tự nhiên của loài Nấm Tuyết Thanh Vân ngàn năm cực ngọt và củ cải trắng hoang dã! Chỉ cần ta lẻn vào đó thu hoạch nguyên liệu hoang dã, vừa tránh được sự dòm ngó của Kim Tiền Bang, vừa có nấm quý để ninh nước lẩu dưỡng sinh vượt qua cuộc khủng hoảng này!”*
Quyết định đã định, Lâm Vĩnh Lạc hít một hơi thật sâu mùi hương củ cải trắng dịu nhẹ từ chiếc tạp dề rách góc để trấn tĩnh nhịp tim. Cậu quay sang dặn dò Nhạc Vô Đạo gác cửa tiệm, còn mình dắt theo chú mèo mun Mộc Nhĩ lén lút rời khỏi quán lẩu bằng ngõ sau, thẳng tiến về hướng thung lũng sương mù Thanh Vân Cốc hiểm trở.
***
Thanh Vân Cốc nằm sâu dưới chân núi Thanh Vân sơn, quanh năm bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc màu xám tro lạnh buốt. Nơi đây từ cổ đại đã được coi là vùng cấm địa hoang dã nguy hiểm nhất trấn biên thùy, đầy rẫy rắn rết kịch độc, dã thú hung dữ bảo vệ lãnh thổ và chướng khí độc hại ăn mòn da thịt phàm nhân. Người thường bước vào một đi không trở lại, chỉ có các tu sĩ có chân khí hộ thể mạnh mẽ mới dám bén mảng đến gần.
Lâm Vĩnh Lạc dắt theo mèo mun Mộc Nhĩ đi bộ ròng rã suốt hai canh giờ mới tới được lối vào thung lũng. Cậu nhìn làn sương mù dày đặc đang cuồn cuộn chảy dưới vực sâu, lòng run lên bần bật vì sợ hãi. Nhưng nghĩ đến chiếc quan tài gỗ thông thối đe dọa chôn sống của Độc Cô Sát nếu quán lẩu bị đóng cửa thất bại chỉ tiêu, cậu đành phải cắn răng bước chân vào vùng cấm địa.
“Mộc Nhĩ, mày phải bám sát tao đấy nhé! Đừng có mải ăn vụng nấm độc mà bỏ rơi tao một mình ở nơi quỷ quái này!” Lạc khẽ thì thầm, tay ôm chặt chú mèo mun béo ú vào lòng sưởi ấm.
Mèo Mộc Nhĩ kêu “meo meo” một tiếng hờ hững, đôi mắt vàng hổ phách sáng ngời lấp lánh trong bóng tối của sương mù. Chiếc chuông đồng cổ cũ kỹ đeo trên cổ nó khẽ lắc lư phát ra những âm thanh cực nhỏ, vô tình tỏa ra một luồng linh lực mỏng manh xua tan đi một chút chướng khí độc hại xung quanh hai người.
Lâm Vĩnh Lạc bắt đầu vận dụng “Phương pháp thu hoạch nấm sương mù” – bộ pháp di chuyển nhẹ nhàng không tiếng động mà cậu vô tình rèn luyện được trong những đêm khuya mò mẫm hái nấm hoang dã. Thân hình gầy gò thư sinh của cậu lướt nhẹ trên các vách đá vôi trơn trượt ẩm ướt đầy rêu xanh bám, uyển chuyển như một làn khói xám lướt qua các khe đá hiểm trở mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Bộ pháp dị thường này giúp cậu giữ thăng bằng tuyệt đối, tránh được những hố sụt lún sâu hoắm và vách đá trơn trượt đón gió lạnh cắt da thịt.
“Meo!”
Mèo Mộc Nhĩ bỗng nhiên vùng ra khỏi vòng tay Lạc, nhảy xuống đất chạy nhanh lên phía trước. Nó bắt đầu kích hoạt năng lực “Khứu Giác Tầm Bảo” nhạy bén của mình, liên tục hếch mũi hít hà mùi hương ngào ngạt của nấm quý ẩn giấu trong sương mù. Lạc vội vàng bám theo sau chú mèo đen lanh lợi.
Càng đi sâu vào thung lũng, sương mù chướng khí càng bốc lên nồng nặc, mang theo mùi lưu huỳnh hăng hắc rùng rợn. Đúng lúc đó, “Khứu giác phát hiện sát khí” nhạy bén của Lạc bỗng nhiên hoạt động dữ dội. Cậu ngửi thấy mùi sắt gỉ lạnh buốt và mùi nguy hiểm cực độ từ khoảng cách trăm mét phía trước tràn lại.
“Khoan... khoan đã, Mộc Nhĩ!” Lạc hoảng sợ thì thầm, mặt cắt không còn một giọt máu.
*Phụt! Phụt! Phụt!*
Ngay phía trước mặt Lạc, một bông hoa độc khổng lồ màu tím thẫm mọc trên vách đá bỗng nhiên há miệng, phun ra hàng loạt hạt phấn hoa màu đỏ rực mang kịch độc gây ảo giác mạnh mẽ. Nhìn thấy đám hạt phấn màu đỏ rực bay tới rùng rợn như những giọt máu tươi bắn tung tóe, nỗi sợ máu bẩm sinh cực hạn của Lạc lập tức bùng phát dữ dội.
“Áaaa! Máu! Máu tươi bắn tới kìa!” Lạc hét lên thảm thiết trong lòng, đầu óc quay cuồng tột độ.
Cơ thể cậu tự động kích hoạt phản xạ sinh tồn bản năng “Nhào lộn né máu bản năng” với tốc độ phi lý. Lạc uốn dẻo người một cách dị thường, thực hiện liên tiếp năm vòng nhào lộn trên không trung, lách qua các kẽ hở mỏng manh giữa đám hạt phấn hoa độc đỏ rực mà không hề để dính một hạt nào vào chiếc tạp dề vải thô. Cậu đáp đất nhẹ nhàng ở một góc đá vôi an toàn, nhắm tịt mắt run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Khi Lạc mở mắt ra thở dốc, cậu bàng hoàng phát hiện bước chân nhào lộn bạt mạng vừa rồi đã vô tình đưa cậu lách qua toàn bộ trận pháp sương độc, đứng ngay trước cửa một hang đá tự nhiên nằm sâu dưới đáy thung lũng Thanh Vân Cốc.
Nơi đó chính là Hang động Nấm Tuyết – bí cảnh mọc nấm quý ngàn năm đóng băng lạnh giá. Từ bên trong hang động tỏa ra một mùi hương thanh tịnh, ngọt ngào ngào ngạt của hàng vạn tai nấm tuyết hoang dã tỏa ánh sáng ngọc bích lấp lánh như sương mai ngưng tụ.
“Meo meo!” Mộc Nhĩ nhảy tót lên vai Lạc, dùng khứu giác nhạy bén chỉ thẳng vào bên trong hang động đầy nấm quý cứu tinh.
Lâm Vĩnh Lạc mừng rỡ tột cùng, vội vàng rút chiếc dao thái rau bằng gỗ đào sét đánh giắt sau lưng, chuẩn bị bước vào hang thu hoạch Nấm Tuyết Thanh Vân để cứu quán lẩu An Lạc Cư. Cậu lẩm nhẩm công thức dưỡng sinh để xoa dịu nhịp tim đang đập thình thịch:
“Nấm tuyết tính âm dưỡng phế, giải hỏa độc tỳ vị cực tốt... Có mẻ nấm quý này, quán lẩu của ta sẽ đắt khách gấp mười lần ngày thường, Kim Tiền Bang phong tỏa cũng vô dụng!”
Thế nhưng, ngay khi Lâm Vĩnh Lạc vừa đặt một bước chân lên thềm đá đóng băng lạnh giá của cửa hang, một luồng sát khí vật lý nặng nề, khổng lồ như một ngọn núi sập xuống bỗng nhiên dội thẳng vào đỉnh đầu cậu. Sương mù xám tro xung quanh bỗng chốc bị thổi bay đi sạch sẽ bởi một luồng gió mạnh mẽ rung chuyển đất đá.
“GÀOOO... GÀOOO!”
Một tiếng gầm rung trời chuyển đất vang dội từ sâu trong bóng tối của Hang động Nấm Tuyết, làm chấn động toàn bộ vách đá thạch nhũ rủ xuống lấp lánh.
Từ trong bóng tối lạnh giá của hang đá, một cái bóng đen khổng lồ cao hơn mười thước chậm rãi bước ra chặn đứng lối vào độc nhất. Đó là một con gấu đen khổng lồ gác thác nước, toàn thân bao phủ bởi bộ lông đen dày cứng như giáp sắt dính đầy tro bụi địa nhiệt, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn máu lớn tỏa ra sát ý cực hạn lạnh buốt người. Con yêu thú khổng lồ gầm rú điên cuồng, vung móng vuốt sắc nhọn dài hơn thước chém đứt đôi một thân cây thông cổ thụ bên cạnh cửa hang để thị uy, đằng đằng sát khí chuẩn bị vồ lấy Lâm Vĩnh Lạc đang đứng chết lặng dưới đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!