Độc Cô Sát Nổi Giận Lôi Đình
Ánh bình minh của ngày thứ ba mươi lười biếng lách qua những khe hở của vách tre quán lẩu chay An Lạc Cư, rọi thẳng vào gương mặt đang ngái ngủ của Lâm Vĩnh Lạc. Cậu khẽ nheo mắt, lồng ngực phập phồng thở dài một tiếng sườn sượt. Trên tay cậu, tấm lệnh bài sát thủ cấp Bạc mới tinh do tổng bộ Huyết Nhãn Lâu gửi đến đêm qua vẫn lạnh ngắt, phản chiếu thứ ánh sáng kim loại sắc lạnh đến gai người.
Đối với bất kỳ sát thủ nào trong tổ chức, việc được thăng cấp từ Thiết bài lên Bạc bài chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi là một vinh dự tột đỉnh, là cơ hội để bước chân vào hàng ngũ trung tầng, hưởng phúc lợi ngập tràn. Nhưng đối với Lâm Vĩnh Lạc, tấm thẻ bạc này chẳng khác nào một đạo thánh chỉ đòi mạng từ diêm vương. Nó ép cậu phải rời khỏi trấn Thanh Vân hoang tàn nhưng quen thuộc này, tiến thẳng xuống phủ thành Giang Nam trù phú sầm uất để ám sát Tạ Diên – đại thủ lĩnh hắc bang Thiết Huyết Bang khét tiếng tàn bạo.
“Ta không muốn đi Giang Nam... Ta không muốn thăng chức... Ta chỉ muốn làm một phàm nhân bán lẩu chay yên bình thôi mà!”
Lạc khóc không ra nước mắt, lẩm nhẩm rên rỉ trong miệng. Cậu cúi xuống nhìn chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú tròn xoe như quả dưa hấu đang nằm cuộn tròn dưới chân giường, bốn chân đi tất trắng khẽ giật giật vì đang mơ thấy một hũ bã đậu phụ rán vàng giòn. Cậu khẽ vuốt ve bộ lông đen bóng mượt của nó, lòng đau như cắt.
Bên ngoài gian bếp sạp lẩu, tiếng chổi tre quét lá rụng kêu “loẹt xoẹt” đều đặn vang lên từ sáng sớm. Nhạc Vô Đạo – đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu khét tiếng biên thùy ngày nào, nay đã cạo trọc đầu, mặc một bộ đại bào xám rộng rãi của tu sĩ Phật giáo, tay cầm chiếc chổi tre quét dọn sân trước một cách vô cùng thành kính. Hông gã không còn giắt thanh kiếm sắt dính đầy sát khí lạnh buốt nữa, mà thay vào đó là thanh kiếm gỗ đào thô sơ có khắc hai chữ “An Lạc” do đạo sĩ Thanh Phong tặng.
Nhìn thấy cảnh tượng ma đầu đi tu quét rác đầy thanh tịnh ấy, Lâm Vĩnh Lạc chỉ biết thở dài dở khóc dở cười. Ai mà ngờ được một đại ma đầu giết người không chớp mắt lại bị một nồi lẩu nấm tuyết ngàn năm hầm củ cải dại cảm hóa đến mức tự phế võ công, khóc lóc quy y cửa Phật cơ chứ? Sự hiểu lầm vĩ mô này đã đẩy danh tiếng của Lạc lên tầm cao mới, khiến tổng bộ tưởng cậu dùng Hóa Cốt Vô Hình Độc đỉnh cao tiêu diệt mục tiêu nên mới ban lệnh thăng chức cấp Bạc bắt buộc này.
Lạc khẽ chỉnh lại chiếc tạp dề vải thô thêu hình nấm tuyết bị rách một góc đeo trước ngực – di vật quý giá duy nhất của người mẹ quá cố để lại. Mùi hương củ cải trắng dịu nhẹ tỏa ra từ thớ vải thô giúp cậu ổn định lại tinh thần đang hoảng loạn, giảm bớt triệu chứng dị ứng mùi máu bẩm sinh cực nặng của bản thân. Cậu dắt tấm lệnh bài cấp Bạc vào sâu trong thắt lưng da dính đầy bột đậu nành, tự nhủ phải nhanh chóng bàn giao lại quy trình nấu nước dùng Thanh Tuyền cho muội muội Diệp Chiêu Chiêu và Lý Đại Tháp trước khi lên đường tiến xuống Giang Nam.
Thế nhưng, ông trời dường như chưa muốn để Lâm Vĩnh Lạc được yên bình rời đi.
“Rầm! Bịch! Bịch! Bịch!”
Tiếng bước chân hỗn loạn, nặng nề bỗng nhiên vang dội từ phía lộ chính bụi bặm cắt ngang bầu không khí thanh tịnh của buổi sớm. Luồng sát khí hỗn tạp, hung hãn bộc phát mạnh mẽ, nhanh chóng bao vây toàn bộ khuôn viên quán lẩu An Lạc Cư. Chú mèo mun Mộc Nhĩ đang ngủ say bỗng giật mình dựng đứng hai tai, mắt hổ phách mở to cảnh giác, nhanh như cắt nhảy tót lên xà nhà bếp lò ẩn nấp, bỏ mặc Lâm Vĩnh Lạc ngơ ngác đứng giữa sân.
Từ trong bóng tối của ngõ hẻm đối diện, một gã trung niên mặc áo gấm thêu đầy chữ tiền vàng rực rỡ, tay đeo đầy nhẫn ngọc quý giá, đi lại khệnh khạng bước ra. Đó chính là Tiền Vạn Lượng – địa chủ tham lam sở hữu mảnh đất của quán lẩu An Lạc Cư. Gương mặt mập mạp dính đầy mỡ heo của gã lộ rõ vẻ kiêu ngạo, hống hách. Đi phía sau gã là hàng chục gia nhân, đao phủ cầm gậy sắt và đoản đao sáng loáng, đằng đằng sát khí.
Nhưng điều khiến Lâm Vĩnh Lạc hoảng sợ tột độ chính là bóng dáng một gã trung niên mặt gầy gò như khỉ, mắt hí đầy nham hiểm đang ẩn hiện sau lưng đám gia nhân. Độc Cô Sát – Phân đà chủ Huyết Nhãn Lâu Thanh Vân! Gã phân đà chủ tàn nhẫn này đang khoanh tay đứng nhìn với đôi mắt hằn học đầy thù hận. Độc Cô Sát vô cùng tức tối khi nhận được mật thư thăng chức cấp Bạc của Lạc từ tổng bộ gửi xuống. Gã cảm thấy bị sỉ nhục, bị một gã tạp dịch phế vật sợ máu qua mặt, nên đã âm thầm cấu kết với địa chủ Tiền Vạn Lượng và Kim Tiền Bang nhằm dùng áp lực khế ước đất để ép đóng cửa quán lẩu, chặn đứng con đường sống của Lạc.
“Lâm Vĩnh Lạc! Mau bước ra đây cho ta!” Tiền Vạn Lượng vỗ mạnh chiếc bụng phệ, giọng oang oang quát tháo vang cả con phố. “Hôm nay là hạn nộp thuế đất mới! Nếu ngươi không giao ra khế ước đất cũ và nộp đủ tiền thuê đất gấp năm lần lập tức, ta sẽ cho gia nhân niêm phong cái quán lẩu rách nát này của ngươi ngay tại chỗ!”
Lâm Vĩnh Lạc từ trong bếp nhìn ra, thấy hàng chục thanh đoản đao sắt sáng loáng dính đầy sát khí của đám gia nhân, khứu giác nhạy bén lập tức ngửi thấy mùi sắt gỉ lạnh buốt và mùi mực độc đen kịt tỏa ra từ tờ khế ước cũ dính trên tay Tiền Vạn Lượng.
“Oong... oong...”
Đầu óc Lâm Vĩnh Lạc vang lên những tiếng nổ cực đại. Triệu chứng dị ứng mùi máu bẩm sinh và nỗi ám ảnh chém giết đẫm máu lập tức bùng phát dữ dội. Nhịp tim của cậu tăng vọt, hai đầu gối run lẩy bẩy như cọng bún gặp gió, da mặt trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu. Cậu muốn ngất xỉu ngay lập tức để tránh né cảnh tượng kinh hoàng này, nhưng cơ thể cậu lại đông cứng lại, không cảm xúc, đôi mắt mở to nhìn trân trân vào Tiền Vạn Lượng với vẻ đờ đẫn tột độ.
Cảnh tượng đờ đẫn trắng bệch, không chút gợn sóng ấy dưới mắt Tiền Vạn Lượng và đám gia nhân lại trở thành một phong thái cực kỳ đáng sợ. Đó là sự khinh bỉ tột đỉnh, sự điềm tĩnh vô vi của một bậc đại tông sư ẩn dật đang nhìn một lũ kiến hôi quấy rối. Sự im lặng đáng sợ của Lạc khiến Tiền Vạn Lượng vô thức cảm thấy lạnh sống lưng, gã lùi lại một bước phía sau hộ vệ, giọng nói có chút run rẩy nhưng cố tỏ ra cứng rắn:
“Ngươi... ngươi nhìn cái gì? Đừng tưởng ngươi có Nhạc Vô Đạo bảo kê là có thể quỵt tiền thuê đất của ta! Hôm nay có Phân đà chủ Độc Cô Sát làm chứng, ngươi phải nộp tiền hoặc cút xéo khỏi đây!”
Nói xong, Tiền Vạn Lượng vung tay ném tờ khế ước đất cũ bằng giấy bản dính đầy mực đen lên chiếc bàn gỗ đào bị vỡ một góc kêu “bộp” một tiếng lớn.
Lâm Vĩnh Lạc nhìn tờ khế ước rách nát bay tới, khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi mực tàu pha trộn với một loại bột độc hóa học có mùi hăng hăng rùng rợn (cậu tưởng lầm đó là vết máu khô tẩm kịch độc ám sát). Cậu sợ hãi tột cùng, hai tay vô thức bấu chặt vào thắt lưng da dính đầy bột đậu nành để giữ thăng bằng, cơ thể run rẩy nhẹ.
Nhìn thấy Lạc bấu chặt tay vào thắt lưng (nơi giắt Lệnh bài sát thủ cấp Bạc và các lọ gia vị bảo hộ), Tiền Vạn Lượng và đám gia nhân hốt hoảng tưởng Lạc đang tụ khí đan điền, chuẩn bị phóng ra ám khí tà môn hoặc tung ra sát chiêu Hóa Cốt Vô Hình Độc đỉnh cao để tiêu diệt bọn họ không dính máu. Đám gia nhân cầm đoản đao run lẩy bẩy, đồng loạt lùi lại phía sau ba bước phòng thủ.
“Tránh... tránh ra! Gã đang tụ khí! Cẩn thận độc khí vô hình của gã!” Một tên gia nhân hoảng sợ hét lên.
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng đạt đến đỉnh điểm, một bóng xám cao lớn sải bước dài bước ra từ gian bếp lò bốc khói. Nhạc Vô Đạo (pháp danh Tịnh Tâm) tay cầm thanh kiếm gỗ đào trừ tà, gương mặt trọc lóc dữ tợn tỏa ra luồng kiếm ý vô hình nhu hòa nhưng nặng nề như thái sơn đè nặng. Gã gõ nhẹ thanh kiếm gỗ đào xuống nền thềm đất kêu “rầm” một tiếng trầm đục.
“A di đà phật...” Nhạc Vô Đạo trầm giọng niệm Phật hiệu, âm thanh chứa đựng nội lực thâm sâu chấn động làm tờ khế ước trên bàn bay lên rồi rơi xuống đất. “Tiền thí chủ, quán lẩu An Lạc Cư là nơi tịnh tâm dưỡng sinh, nghiêm cấm mang đao kiếm dính sát khí vào quấy rối. Ngài mang theo gia nhân hung hãn đến đây đòi niêm phong tiệm của Lâm sư phụ, chẳng lẽ không sợ nhân quả báo ứng, nóng giận bừng bừng bộc phát hỏa độc sao?”
Nhìn thấy đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu khét tiếng nay cầm kiếm gỗ đào đứng chắn trước mặt Lạc với vẻ mặt đầy thành kính, Tiền Vạn Lượng bủn rủn cả chân tay. Gã biết võ công của Nhạc Vô Đạo mạnh mẽ thế nào, dù đã tự phế ma công nhưng uy danh trấn áp biên thùy vẫn còn đó. Gã nuốt nước bọt cái ực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Độc Cô Sát đang ẩn mình trong bóng tối.
Nhưng Độc Cô Sát lúc này cũng đang nghiến răng kèn kẹt, không dám tùy tiện ra tay. Gã phân đà chủ xảo quyệt biết rõ nếu mình ra tay trực diện sẽ làm kinh động đến tổng bộ Huyết Nhãn Lâu, phá hỏng luật cấm sát sinh nội bộ khi chưa có lệnh bài thanh trừng chính thức.
Lâm Vĩnh Lạc thấy Nhạc Vô Đạo đã đứng ra che chắn, nhịp tim bớt hỗn loạn phần nào. Cậu cố gắng lấy lại giọng nói, vận dụng kỹ năng “Thuyết pháp dưỡng sinh chữa lành” để giải tỏa cuộc đối chất đầy áp lực này, giọng nói run rẩy nhưng kéo dài đầy thâm trầm:
“Tiền... Tiền chưởng quỹ. Nóng giận lôi đình, ép người quá đáng... thực chất là biểu hiện của chứng bốc hỏa tỳ vị cực nặng. Ngài tích tụ quá nhiều lòng tham và sự giận dữ trong lòng, khiến gan mật bị tổn thương, kinh mạch tắc nghẽn dẫn đến bệnh trĩ và táo bón kinh niên hành hạ đau đớn bấy lâu nay. Ngài... ngài cứ động một chút là đòi niêm phong, đòi tăng tiền thuê đất gấp năm lần, chẳng những hại người, mà còn tự thiêu rụi sức khỏe của chính mình. Sống như vậy, tiền bạc nhiều để làm gì khi dạ dày luôn đau thắt, ăn uống không ngon miệng?”
Những lời nói mộc mạc, đánh thẳng vào tâm lý và sức khỏe thực tế của Lạc khiến Tiền Vạn Lượng chấn động tột cùng. Gã trợn tròn mắt nhìn Lạc, trong lòng dâng lên một nỗi khiếp sợ vô biên: *“Kinh hoàng! Quá mức kinh hoàng! Gã chủ quán lẩu này không cần nhìn mạch, chỉ cần nhìn vẻ mặt của ta mà biết rõ ta đang bị bệnh trĩ và đau dạ dày kinh niên hành hạ bấy lâu nay! Chẳng lẽ gã đã lén hạ độc vô hình vào cơ thể ta từ trước để khống chế sao? Đúng là tà thuật khống chế ma đầu đỉnh cao!”*
Nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết và sự suy diễn vĩ mô khiến Tiền Vạn Lượng không còn giữ nổi vẻ kiêu ngạo ban đầu. Gã run rẩy cúi xuống nhặt tờ khế ước đất cũ dưới đất lên, lắp bắp nói không ra hơi:
“Ngươi... ngươi... Lâm chưởng quỹ, ngươi bớt lời đi! Hôm nay... hôm nay ta tạm thời bỏ qua cho ngươi! Ta thu hồi khế ước đất cũ! Chúng ta đi!”
Nói xong, Tiền Vạn Lượng hốt hoảng quay đầu, dẫn theo hàng chục gia nhân chạy trối chết khỏi sân quán lẩu An Lạc Cư như bị quỷ đuổi, không dám ngoảnh đầu lại nhìn lấy một lần. Độc Cô Sát đứng sau vách tre thấy đồng bọn nhát gan bỏ chạy, tức tối nghiến răng kèn kẹt, vung tay áo hậm hực lướt đi trong bóng tối sương mù biên thùy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!