Đại Ma Đầu Ăn Lẩu Khóc Quy Y
“Bịch! Bịch! Bịch!”
Tiếng bước chân nặng nề như sấm nện xuống nền đất, khiến những vách tre thô sơ của quán lẩu chay An Lạc Cư rung lên bần bật. Luồng sát khí lạnh buốt, sắc lẹm như hàng vạn lưỡi kiếm sắt rỉ sét từ bên ngoài tràn vào, ép thẳng vào gian bếp nhỏ hẹp. Lâm Vĩnh Lạc đứng chết trân bên cạnh bếp lò đất sét, gương mặt thư sinh gầy gò trong nháy mắt trắng bệch không còn một giọt máu. Cậu ôm chặt chú mèo mun Mộc Nhĩ béo ú vào lòng, hai đầu gối run lẩy bẩy đến mức suýt nữa thì quỵ xuống nền đất dính đầy bùn cát.
Nhạc Vô Đạo – đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu khét tiếng biên thùy – đã bước qua ngưỡng cửa tre ghép tạm bợ. Mái tóc dài xõa vai hung tợn của gã bay phần phật dù trong quán không hề có gió, đôi mắt sắc như dao cạo đỏ ngầu sát ý. Trên tay phải của gã, thanh kiếm gỗ đào thô sơ khắc hai chữ “An Lạc” được nắm chặt đến mức phát ra tiếng kêu kèn kẹt.
“Rầm!”
Nhạc Vô Đạo vung tay, đặt mạnh thanh kiếm gỗ lên chiếc bàn gỗ đào bị vỡ một góc. Tiếng động lớn vang dội làm chú mèo Mộc Nhĩ giật mình kêu “Meõ” một tiếng chói tai rồi bạt mạng nhảy tót lên xà nhà, bỏ mặc con sen yếu ớt của mình dưới đất. Mùi dầu hỏa khét lẹt từ ngõ sau bay vào, hòa lẫn với luồng sát khí ma đạo ngút trời của gã tông sư, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
“Lâm tiền bối!” Nhạc Vô Đạo gầm nhẹ một tiếng, giọng nói chứa đựng nội lực thâm sâu làm những chiếc bát sành trên kệ rung lên lách cách. “Kẻ nào tà môn ngoại đạo dám đến phóng hỏa ngoài ngõ sau? Kẻ nào dám dùng dầu hỏa bẩn thỉu để bôi nhọ mùi hương nấm tuyết thanh tịnh của An Lạc Cư? Hôm nay, nếu ngài không cho ta một câu trả lời sòng phẳng, ta sẽ dùng thanh kiếm này quét sạch toàn bộ lũ tiểu nhân trong trấn!”
Lâm Vĩnh Lạc nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ đào trên bàn, rồi lại nhìn gương mặt hung tợn đầy sát khí của Nhạc Vô Đạo. Triệu chứng dị ứng mùi máu bẩm sinh và nỗi sợ hãi tột cùng trước cảnh tượng chém giết khiến đầu óc cậu quay cuồng. Cậu tưởng tiếng hét thảm thiết của Nhạc Tiểu Sơn ngoài kia là do một cuộc thanh trừng đẫm máu loang lổ máu tươi chảy xiết.
Gương mặt Lạc đông cứng lại, không cảm xúc, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Nhạc Vô Đạo với vẻ đờ đẫn tột độ. Trong lòng cậu gào thét thảm thiết: *“Mẹ ơi! Đại ma đầu nổi giận rồi! Gã muốn giết người! Gã muốn nhuộm đỏ cái quán lẩu này bằng máu tươi! Ta chỉ là một người phàm vô lực, sao số ta lại khổ thế này!”*
Thế nhưng, dưới góc nhìn của Nhạc Vô Đạo, vẻ mặt đờ đẫn trắng bệch, không chút gợn sóng của Lâm Vĩnh Lạc lại là phong thái của một bậc đại trí giả ngu, một ẩn thế cao nhân khinh thường cái chết, điềm tĩnh trước mọi biến động của thế sự. Nhạc Vô Đạo nhìn bộ tạp dề thêu nấm tuyết rách góc dính đầy bùn đất nhếch nhác của Lạc, trong lòng thầm chấn động: *“Ngài ấy... đối mặt với sát khí của một nửa bước Tông Sư như ta mà thần sắc không hề thay đổi! Thậm chí bộ y phục dính đầy bùn đất kia cũng là do ngài ấy cố tình ngụy trang để thử thách lòng kiên nhẫn của ta! Thâm sâu! Quá mức thâm sâu!”*
Sát khí của Nhạc Vô Đạo vô thức giảm đi ba phần. Gã khẽ buông lỏng tay cầm kiếm gỗ, giọng nói dịu đi: “Lâm tiền bối, ngài không sợ ta sao?”
Lâm Vĩnh Lạc cố gắng bấu chặt ngón tay vào thắt lưng da dính đầy bột đậu nành để giữ thăng bằng. Cậu hít một hơi thật sâu làn khói trắng ấm áp tỏa ra từ chiếc Nồi đồng cổ hai ngăn phong thủy đang sôi lăn tăn trên bếp lò đất sét bên cạnh. Làn khói mang theo tinh chất nấm tuyết xông vào mũi, giúp nhịp tim của cậu ổn định lại phần nào. Cậu lấy hết can đảm, vận dụng kỹ năng “Thuyết pháp dưỡng sinh chữa lành” để khuyên bảo gã ma đầu hung hãn trước mặt, giọng nói run rẩy nhưng cố kéo dài cho ra vẻ thâm trầm:
“Nhạc... Nhạc bang chủ. Sát khí ngút trời, nóng giận bừng bừng... thực chất là biểu hiện của chứng nóng trong người cực nặng. Giang hồ chém giết, tích tụ hỏa độc trong đan điền, khiến kinh mạch tỳ vị bị tắc nghẽn nghiêm trọng. Ngài... ngài cứ động một chút là rút đao kiếm dính máu, chẳng những hại người, mà còn tự thiêu rụi dạ dày và tim mạch của chính mình. Sống như vậy, thọ mệnh ngắn ngủi, tâm hồn làm sao tịnh tâm được?”
Nhạc Vô Đạo nghe xong, toàn thân như bị sét đánh ngang tai. Gã đứng ngây người ra giữa quán lẩu, những lời nói mộc mạc của Lạc như những luồng sấm sét đánh thẳng vào tâm ma bạo lực bấy lâu nay hành hạ gã. Gã lẩm nhẩm: *“Hại người hại mình... tự thiêu rụi dạ dày... Đúng vậy! Bản thân ta bấy lâu nay luyện ma công khát máu, ngày đêm tim đập nhanh, bụng đầy chướng khí, ăn uống không ngon miệng, tính khí ngày càng bạo lực thất thường. Những lời của Lâm tiền bối chẳng phải đang chỉ điểm cho ta con đường giải thoát sao?”*
Thấy gã ma đầu im lặng, Lâm Vĩnh Lạc tưởng gã đang chuẩn bị vung kiếm chém mình, vội vàng bưng bát nước lẩu nấm Thanh Tuyền nóng hổi vừa được ninh từ củi gỗ đào khô dâng lên bằng cả hai tay run rẩy:
“Ngài... ngài hãy húp bát nước lẩu này đi. Nước giếng Thanh Tuyền ngọt lịm tự nhiên, phối hợp với Nấm Tuyết Thanh Vân hoang dã hái từ cấm địa, có tính hàn giải nhiệt, bồi bổ phế quản cực tốt. Chỉ có dạ dày được lấp đầy bằng sự ấm áp thanh tịnh, mới có thể xoa dịu được tâm ma bạo lực nóng giận trong lòng ngài.”
Nhạc Vô Đạo nhìn bát nước lẩu trong vắt như gương, không một chút váng mỡ bẩn, tỏa ra thứ hương thơm ngọt ngào thanh khiết lấn át hoàn toàn mùi dầu hỏa hôi hám ngoài ngõ. Gã run rẩy đón lấy bát nước lẩu bằng cả hai tay. Sự chân thành mộc mạc, không màng danh lợi của Lâm Vĩnh Lạc khiến gã vô cùng cảm động.
Nhạc Vô Đạo đưa bát lẩu lên miệng, húp một ngụm lớn.
“Sụp... sụp... sụp!”
Ngay khi dòng nước lẩu ấm áp trôi xuống cổ họng, một hiện tượng phi lý bùng phát. Dòng linh khí thanh khiết từ nước giếng Thanh Tuyền và nấm tuyết ngàn năm lập tức lan tỏa khắp cơ thể gã. Luồng ma khí lạnh buốt, bạo lực tích tụ trong đan điền của Nhạc Vô Đạo bấy lâu nay bỗng chốc gặp phải dòng nước ấm áp liền tan chảy như băng tuyết gặp ánh mặt trời. Kinh mạch tỳ vị bị tắc nghẽn của gã được đả thông hoàn toàn, mang lại một cảm giác nhẹ nhõm, dễ chịu chưa từng có trong đời.
Nhưng điều kinh khủng nhất chính là hương vị ngọt ngào thanh tịnh của nấm tuyết. Vị ngọt mộc mạc ấy đánh thẳng vào sâu trong tâm trí Nhạc Vô Đạo, kích hoạt một luồng ký ức tuổi thơ xa xôi mà gã đã cố tình chôn giấu suốt nửa đời người chém giết. Gã nhớ về ngôi làng nhỏ yên bình thuở nhỏ, nhớ về người mẹ hiền hậu nghèo khổ luôn cặm cụi nấu bát canh củ cải trắng ngọt ngào cho gã mỗi khi gã đi chơi về muộn.
“Mẹ... mẹ ơi...”
Nhạc Vô Đạo bỗng nhiên lẩm nhẩm kêu lên một tiếng. Hai dòng lệ nóng hổi trào ra từ đôi mắt sắc lạnh bấy lâu nay chỉ biết nhìn máu chảy. Gã ôm chặt lấy bát sành, khóc nức nở như một đứa trẻ lạc đường tìm thấy mẹ giữa đêm đông lạnh giá. Tiếng khóc thảm thiết của đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu vang vọng khắp quán lẩu chay, khiến Lý Đại Tháp đang rình rập sau vách tre cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.
Lâm Vĩnh Lạc đứng bên cạnh, ngơ ngác vô tri tuyệt đối nhìn đại ma đầu khóc lóc thảm thiết trước mặt mình. Cậu run rẩy nghĩ thầm: *“Cái gì thế này? Gã ăn lẩu của ta xong liền khóc rống lên? Chẳng lẽ nước lẩu này quá cay? Hay là ta lỡ tay bỏ nhầm nấm độc khiến gã đau đớn? Mẹ ơi, gã mà chết ở đây thì ta làm sao gánh nổi tội đầu độc ma đầu giang hồ!”*
Trong cơn khóc lóc sám hối tột cùng, Nhạc Vô Đạo đứng bật dậy, quỳ sụp xuống đất trước mặt Lâm Vĩnh Lạc. Gã dập đầu mạnh xuống nền đất dính bùn cát kêu “bộp” một tiếng lớn:
“Lâm tiền bối! Ta sai rồi! Nửa đời người chém giết giang hồ, ta cứ tưởng mình là kẻ mạnh mẽ, nhưng thực chất ta chỉ là một kẻ hèn nhát cố dùng sát ý để che giấu nỗi cô đơn tột cùng! Ta giả vờ tàn ác để giang hồ không dám đến làm phiền cuộc sống lười biếng của mình! Hôm nay, bát lẩu chay của ngài đã cứu rỗi linh hồn tội lỗi của ta! Ta nguyện tự phế bỏ toàn bộ ma công tà phái khát máu này, cạo đầu đi tu để tìm kiếm sự bình yên thực sự!”
Nói xong, Nhạc Vô Đạo vận lực đan điền. Một tiếng nổ nhẹ phát ra từ trong cơ thể gã, dòng ma khí bạo lực tà ác tự động đào thải ra ngoài qua các lỗ chân lông thành những làn khói đen nhạt rồi tiêu tan hoàn toàn dưới ánh hào quang của khói lẩu chay tịnh thiên định. Gã tự phế bỏ 100% ma công tà phái tích tụ nửa đời người để đổi lấy sự thanh thản tuyệt đối cho tâm hồn.
Nhạc Vô Đạo đứng dậy, cầm lấy thanh kiếm gỗ đào thô sơ khắc chữ “An Lạc”, cung kính chắp tay cúi đầu trước Lâm Vĩnh Lạc:
“Lâm tiền bối, từ nay về sau, ta pháp danh là Tịnh Tâm, xin quy y tại Tịnh Tâm Tự chi nhánh Thanh Vân đổ nát ở rìa trấn. Nhưng ta thề, thanh kiếm gỗ này của ta sẽ luôn đứng gác trước cửa quán lẩu An Lạc Cư, bảo vệ ngài và bếp lò tịnh tâm này khỏi mọi lũ tà ma ngoại đạo quấy phá!”
Nói xong, Nhạc Vô Đạo dứt khoát xoay người bước ra khỏi cửa quán lẩu, sải bước đi thẳng về phía ngôi chùa hoang tàn ở rìa trấn để cạo đầu đi tu, để lại Lâm Vĩnh Lạc đứng chết trân trong gian bếp với vẻ mặt đờ đẫn ngơ ngác tột đỉnh.
“Cái... cái gì thế này? Gã tự phế võ công đi tu thật sao? Ta... ta đã hoàn thành hợp đồng ám sát không đổ một giọt máu nào rồi ư?” Lạc lẩm nhẩm, đôi tay run rẩy sờ vào tấm lệnh bài sát thủ cấp Thiết giắt bên hông, cảm giác dở khóc dở cười dâng tràn trong lòng.
Đúng lúc đó, một bóng đen gầy gò khinh công không tiếng động lướt vào cửa ngõ sau quán lẩu. Đó chính là Vô Diện Nhân – sát thủ cấp Hoàng Kim đang giám sát mật hoạt động của Lạc. Chứng kiến toàn bộ màn “ám sát tâm linh” đỉnh cao từ đầu đến cuối, Vô Diện Nhân run rẩy rớt nước mắt, lòng sùng bái Lâm Vĩnh Lạc đạt đến mức tối thượng.
Gã thầm nghĩ: *“Kinh hoàng! Quá mức kinh hoàng! Lâm Vĩnh Lạc không cần dùng đến một chiêu đao kiếm dính máu, chỉ dùng một bát lẩu nấm chay vô hình vô sắc mà có thể ép đại ma đầu Quỷ Kiếm Sầu tự phế ma công, khóc lóc đi tu quy y Phật môn! Đây chính là cảnh giới tối cao của Hóa Cốt Vô Hình Độc! Ngài ấy là đấng cứu thế ẩm thực thực sự của giang hồ!”*
Không một chút do dự, Vô Diện Nhân lén lút viết gấp một bức báo cáo mật thăng chức cực kỳ hoành tráng gửi về tổng bộ Huyết Nhãn Lâu bằng bồ câu đưa thư.
Chỉ một canh giờ sau, một mật thư dán bùa chú niêm phong bạc từ tổng bộ gửi trực tiếp đến tiệm quan tài An Lạc phố Đông. Lâm Vĩnh Lạc ngơ ngác bước ra nhận thư, mở ra xem liền thấy bên trong là một tấm lệnh bài sát thủ cấp Bạc tỏa ra ánh sáng bạc lấp lánh, kèm theo dòng chữ mật lệnh của lâu chủ:
“Sát thủ cấp Thiết Lâm Vĩnh Lạc lập chiến công vĩ đại, dùng Hóa Cốt Vô Hình Độc tiêu diệt đại ma đầu Nhạc Vô Đạo không để lại một giọt máu, danh tiếng chấn động giang hồ. Nay thăng cấp lên Sát thủ cấp Bạc thực thụ, điều chuyển xuống phủ thành Giang Nam trù phú sầm uất để tiếp cận và giải quyết mục tiêu thứ hai: Đại thủ lĩnh hắc bang Thiết Huyết Bang – Tạ Diên!”
Lâm Vĩnh Lạc cầm tấm lệnh bài cấp Bạc mới tinh trên tay, nước mắt chảy ngược vào trong lòng, gào thét thảm thiết: *“Tổng bộ đáng ghét! Ta không muốn thăng chức! Ta không muốn đi Giang Nam! Ta chỉ muốn mở cái quán lẩu chay nhỏ bé này ở trấn Thanh Vân hoang tàn để sống yên bình thôi mà! Sao các ngươi cứ ép một kẻ phế vật sợ máu như ta phải tiến dần vào hang ổ hắc bang khát máu hơn thế kia chứ!”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!