Sát Thủ Sợ Máu Nhận Chỉ Tiêu Đẫm Máu
Dưới lòng đất tối tăm và ẩm mốc của tiệm bán quan tài An Lạc ở phố Đông, không khí lúc nào cũng sực nức mùi gỗ thông mới bào xen lẫn hương dung môi sơn mài rẻ tiền. Nơi đây chính là phân đà Thanh Vân của Huyết Nhãn Lâu – tổ chức sát thủ khét tiếng nhất giang hồ, nhưng lại vận hành không khác gì một tập đoàn thương mại hiện đại với những chỉ tiêu doanh số nghiêm ngặt đến nghẹt thở. Trong gian bếp lò chật hẹp, khói nghi ngút bốc lên từ chiếc nồi đất nứt nẻ, Lâm Vĩnh Lạc đang tỉ mỉ dùng một chiếc muôi đồng múc từng vá canh củ cải trắng trong vắt. Cậu mười tám tuổi, vóc dáng gầy gò thư sinh, mặc bộ đồ vải thô màu xám tro nhạt, đầu đội chiếc mũ vải xộc xệch, và trước ngực là chiếc tạp dề vải thô thêu hình một tai nấm tuyết bị rách mất một góc – di vật duy nhất của người mẹ quá cố để lại. Dưới chân cậu, chú mèo mun mập ú tên Mộc Nhĩ tròn xoe như một quả dưa hấu lông đen, bốn chân đi tất trắng muốt, đang lười biếng gối đầu lên bao tải đựng nấm hương khô, thỉnh thoảng lại mở hé đôi mắt vàng hổ phách kêu một tiếng 'meo' đầy hờ hững.
Lâm Vĩnh Lạc thở dài, khẽ chạm tay vào tấm lệnh bài sát thủ cấp Thiết lạnh ngắt giắt bên hông. Cậu là một phế vật đúng nghĩa trong mắt đám đồng môn sát thủ cơ bắp. Thể chất của cậu là 'Vô Ma Thuần Khiết', hoàn toàn không có một tia chân khí hay nội công nào, nhưng điều tồi tệ nhất – một bí mật tuyệt mật mà cậu phải dùng cả mạng sống để che giấu – chính là chứng sợ máu cực nặng bẩm sinh. Hễ nhìn thấy dù chỉ một giọt máu chảy, đầu óc Lâm Vĩnh Lạc sẽ lập tức quay cuồng, mặt cắt không còn giọt máu và ngất xỉu ngay tại chỗ. Nếu không ngất xỉu, cơ thể cậu sẽ kích hoạt trạng thái trốn chạy vô thức, nhào lộn né tránh với quỹ đạo cực kỳ dị hợm và tốc độ nhanh đến mức phi lý mà giang hồ vẫn thường tự suy diễn thành khinh công tối thượng 'Thần Hành Vô Ảnh'.
'Lâm Vĩnh Lạc! Phân đà chủ triệu tập! Mau lên, chậm một bước là gã lột da ngươi làm trống đấy!' - Tiếng quát thô lỗ của gã tiểu sai chạy việc vang lên từ hành lang tối tăm cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu. Lâm Vĩnh Lạc giật mình, vội vàng cất chiếc muôi đồng, vuốt lại chiếc tạp dề dính đầy nhọ nồi, bế xốc chú mèo mun Mộc Nhĩ lên nách rồi run rẩy bước ra ngoài. Cậu biết, ngày hôm nay là ngày tổng kết KPI (chỉ tiêu ám sát) cuối tháng của phân đà, và với một kẻ chưa từng giết nổi một con gà như cậu, buổi gặp mặt này chẳng khác nào bước chân vào quỷ môn quan.
Bên trong phòng nghị sự của phân đà chủ Độc Cô Sát, không khí ngột ngạt đến mức đóng băng. Những bức tường đá ẩm ướt treo đầy các tấm biểu ngữ màu đỏ rực thêu hình con mắt máu – biểu tượng của Huyết Nhãn Lâu, cùng những bảng vẽ trực quan thể hiện biểu đồ doanh số ám sát của phân đà đang cắm đầu đi xuống. Độc Cô Sát ngồi sau chiếc bàn gỗ mun lớn, gã trung niên có khuôn mặt gầy gò như khỉ, đôi mắt hí đầy nham hiểm và chòm râu dê lưa thưa đang rung lên bần bật vì tức giận. Gã vừa bị tổng bộ khiển trách vì kết quả kinh doanh bết bát của phân đà Thanh Vân biên thùy.
'Lũ phế vật các ngươi! Nhìn cái biểu đồ này xem!' - Độc Cô Sát đập mạnh tay xuống bàn, tiếng gầm rú vang dội khiến bụi đất trên trần hang rơi lả tả - 'Tháng này chỉ tiêu ám sát của chúng ta thiếu hụt trầm trọng! Nếu không có một vụ đầu rơi máu chảy chấn động giang hồ để lấy lại danh tiếng, tổng bộ sẽ cắt toàn bộ ngân sách hoạt động, và ta sẽ dùng chính các ngươi để lấp đầy những chiếc quan tài mẫu trên tiệm!'
Độc Cô Sát quét ánh mắt sắc lạnh như dao cạo qua đám sát thủ đang quỳ rạp dưới đất, cuối cùng dừng lại ngay trên thân hình gầy gò đang run rẩy nhẹ của Lâm Vĩnh Lạc. Gã khẽ nhếch mép cười nham hiểm, vung tay ném mạnh một cuộn giấy da dê cùng một tấm lệnh bài sát thủ mới tinh xuống mặt bàn gỗ mun.
'Lâm Vĩnh Lạc! Bước lên nhận nhiệm vụ!' - Độc Cô Sát quát lớn.
Lâm Vĩnh Lạc run rẩy tiến lên hai bước. Ánh mắt cậu vô thức track theo cuộn giấy da dê vừa rơi xuống mặt bàn, và ngay lập tức, toàn bộ thế giới của cậu như sụp đổ. Ngay sát mép cuộn giấy, trên mặt bàn gỗ mun tối màu, có một vết máu khô nhỏ bằng hạt đậu, xỉn màu và bám đầy bụi bẩn. Đó là vết tích tàn dư từ cuộc tra khảo phạm nhân của Độc Cô Sát ngày hôm trước.
Ngay lập tức, Bình cảnh 'Sợ máu cực hạn' trong cơ thể Lâm Vĩnh Lạc bị kích hoạt mãnh liệt. Đồng tử của cậu co rụt lại, nhịp tim tăng vọt lên đến cực hạn, lồng ngực thắt chặt như có đá đè, và một luồng khí lạnh buốt chạy thẳng từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu. Gương mặt cậu trong nháy mắt trở nên trắng bệch, trong suốt không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy nhẹ, và toàn thân cậu bắt đầu co giật nhẹ do nỗ lực chống lại cơn ngất xỉu đang ập đến như bão táp.
Độc Cô Sát nheo mắt quan sát phản ứng của Lạc. Thấy gương mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu, đôi mắt đờ đẫn không chút cảm xúc nhìn chằm chằm vào vết máu, cùng cơ thể đang run rẩy nhẹ đầy căng thẳng của cậu, gã phân đà chủ bỗng nhiên sững sờ, rồi đột ngột cười lớn đầy tán thưởng:
'Tốt! Khá khen cho Lâm Vĩnh Lạc! Nhìn gương mặt lạnh lùng điềm tĩnh trước cái chết của ngươi xem! Toàn thân ngươi đang run lên vì hưng phấn sát sinh đúng không? Đôi mắt đờ đẫn vô tình kia chính là phong thái của một sát thủ máu lạnh thực thụ! Hóa ra bấy lâu nay ngươi giả vờ làm tạp dịch nhà bếp chỉ là để rèn luyện tâm tính, thâm tàng bất lộ!'
Lâm Vĩnh Lạc lúc này đầu óc đã hoàn toàn trống rỗng, hai tai ù đi không nghe rõ lời Độc Cô Sát nói. Cậu phải gồng hết sức bình sinh, vận dụng 'Khí thế Vô Vi Hư Không' bằng cách trợn ngược mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định phía sau Độc Cô Sát để không phải nhìn thấy vết máu khô trên bàn, giữ cho cơ thể phàm nhân vô lực không bị ngã quỵ xuống đất.
'Chief... tổ tiên của ta... Lâm Thần Bếp... có di huấn...' - Lạc cố gắng thốt ra những lời run rẩy, giọng nói khản đặc do thiếu oxy - 'Tổ tiên nghiêm cấm... sát sinh dính máu... nếu vi phạm... sẽ gặp thiên lôi...' Cậu thực chất muốn lấy cớ tâm linh để từ chối nhiệm vụ đẫm máu này.
Nhưng Độc Cô Sát lại cười lớn hơn, gạt phắt đi: 'Ha ha ha! Không dính máu? Thú vị! Ngươi muốn thực hiện một vụ ám sát nghệ thuật không để lại một giọt máu nào để chứng minh đao pháp đỉnh cao của mình sao? Được! Ta chấp nhận yêu cầu của ngươi! Hợp đồng ám sát lần này của ngươi chính là: Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo tại trấn biên thùy Thanh Vân!'
Nghe đến ba chữ 'Quỷ Kiếm Sầu', đám sát thủ quỳ bên cạnh bỗng rùng mình kinh hãi. Nhạc Vô Đạo là đại ma đầu khét tiếng ăn thịt người không nhả xương, kiếm pháp sát khí ngút trời, kẻ nào đến gần phủ đệ của hắn trong vòng mười mét đều bị kiếm khí chém thành trăm mảnh. Đây rõ ràng là một nhiệm vụ tự sát.
'Ta cho ngươi thời hạn đúng một tháng!' - Độc Cô Sát thu lại nụ cười, gương mặt trở nên tàn nhẫn tột độ - 'Nếu quá hạn một tháng mà ngươi không mang được đầu của Nhạc Vô Đạo về đây dâng nộp, ta sẽ kích hoạt điều khoản sa thải đặc biệt của Huyết Nhãn Lâu: chôn sống ngươi trong chiếc quan tài gỗ thông cao cấp nhất của tiệm! Mau nhận lệnh bài rồi cút đi!'
Lâm Vĩnh Lạc ngơ ngác, cơ thể tự động bước lên vớ lấy tấm lệnh bài sát thủ cấp Thiết dính bã gừng rồi lóng ngóng lùi ra ngoài như một cái xác không hồn. Trở về gian bếp lò, cậu khuỵu sụp xuống đất, ôm chặt lấy chú mèo mun Mộc Nhĩ mà khóc không ra nước mắt. Một tháng! Cậu chỉ là một phàm nhân sợ máu đến ngất xỉu, làm sao có thể lấy đầu một đại ma đầu sát khí ngút trời mà không dính một giọt máu nào? Nếu trốn chạy, mạng lưới tình báo của Huyết Nhãn Lâu sẽ săn đuổi và chôn sống cậu lập tức.
'Không được... mình phải sống sót bằng mọi giá...' - Lạc lẩm bẩm, ánh mắt chợt nhìn thấy chiếc xe thồ gỗ cũ nát đặt ở góc sân sau. Cậu quyết định thu dọn toàn bộ dụng cụ nhà bếp của mình: chiếc tạp dề thêu nấm tuyết rách góc, chiếc muôi đồng múc canh cổ, và tấm lệnh bài sát thủ cấp Thiết (mà cậu vẫn thường dùng làm đồ cạo vỏ gừng cực kỳ bén ngọt). Cậu quyết định tiến về trấn Thanh Vân biên thùy hẻo lánh ngay trong đêm để tìm cơ hội lách luật.
Sáng hôm sau, Lâm Vĩnh Lạc dắt chiếc xe thồ gỗ cũ nát bước chân vào trấn Thanh Vân hoang tàn. Nơi đây gió cát mịt mù, đất đai cằn cỗi, nguồn nước bị ô nhiễm nặng nề khiến ai nấy đều bị chứng nóng trong người, đầy bụng khó tiêu, tính khí bạo lực thất thường. Cậu dừng xe ngay trước cổng tòa phủ đệ u ám, lạnh lẽo đằng đằng sát khí của Quỷ Kiếm Sầu Nhạc Vô Đạo nằm đối diện bên đường. Sát khí kiếm ý lạnh buốt từ bên trong phủ đệ tỏa ra khiến Lạc run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu muốn nấu một nồi lẩu nấm dưỡng sinh tịnh tâm để bình tĩnh lại, nhưng khi nhìn quanh con phố bụi bặm đầy rẫy giang hồ thảo khấu đang lườm nguýt nhau, cậu bàng hoàng nhận ra xung quanh không có lấy một cọng rau xanh nào để mua.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!