Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Lăng Mộ Cổ Tàn Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó lôi thú gầm rú vang dội rung chuyển cả đất trời nghĩa trang hoang phế, báo hiệu lực lượng kỵ binh tinh nhuệ của Chấp Pháp Đường đang áp sát.


Dưới cơn mưa lôi độc tầm tã, những tia chớp màu xanh lục rạch ngang bầu trời đen kịt, rọi sáng khuôn mặt tái nhợt không còn một giọt máu của Lục Phong. Đan điền rạn nứt của anh đang co rút từng cơn kịch liệt, mỗi nhịp thở đều mang theo vị ngọt tanh của máu. Bả vai trái bị roi da của Trương Đức đánh rách sâu hoắm, để lộ ra những thớ thịt cháy sạm vì lôi điện, dòng máu rực đỏ ánh kim màu đồng cổ đặc trưng của tộc Hoang Cổ vẫn âm thầm rỉ ra, nhỏ xuống vũng bùn loãng dưới chân.


Lục Phong quỳ sụp trong bùn, nhưng nhục thân hoàn toàn mất đi trọng lực của anh lại đang lơ lửng cách mặt đất đúng một thốn. Dưới chân anh, tuyệt nhiên không có một tia bóng râm nào phản chiếu dưới ánh chớp, chỉ có một khoảng không trống rỗng, lạnh lẽo đến đáng sợ.


"Vó vó vó!"


Tiếng vó thú dồn dập chỉ còn cách bãi thải nghĩa trang chưa đầy nửa dặm. Luồng khí tức của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ khóa chặt từ xa khiến da đầu Lục Phong tê dại. Anh biết rõ, Chấp Pháp Đường chủ Hình Thiên Phong tuy chưa đến, nhưng đội tuần tra tiên phong của Chấp Pháp Đường chắc chắn không dưới mười tu sĩ Luyện Khí Hậu Kỳ. Với thể trạng kiệt quệ hiện tại, chỉ cần một hơi thở chậm trễ, anh sẽ bị phanh thây vạn đoạn.


"Không thể dừng lại ở đây..."


Lục Phong cắn chặt răng đến mức khớp hàm phát ra tiếng rắc rắc. Anh cưỡng ép vận hành Quang Ảnh Thống Nhất Pháp, dùng thần thức nghịch chuyển bám chặt lấy từ trường mặt đất để giữ thăng bằng. Bằng một nỗ lực phi thường, anh nghiêng người, vận dụng Vô Ảnh Không Bộ lướt đi cách mặt đất một thốn. Thân ảnh rách rưới của anh như một làn khói xám nhạt, không để lại bất kỳ dấu chân hay tiếng động nào trên mặt bùn lầy, lao thẳng về phía tây nghĩa trang hoang phế – nơi có hố sụt lún dẫn xuống U Minh Phế Tích.


"Xoẹt!"


Ngay khi Lục Phong vừa gieo mình xuống khe nứt tối tăm của hố sụt, ba con lôi thú khổng lồ rực lửa tím đã nhảy vọt qua bờ tường nghĩa trang. Những tu sĩ Chấp Pháp Đường khoác thiết giáp đen đứng trên lưng thú, giơ cao Tầm Hồn La Bàn quét mạnh qua vũng máu đồng cổ còn chưa kịp bị nước mưa gột rửa.


"Có vết máu! Kẻ phản nghịch giết chết Chấp sự Trương Đức chắc chắn chưa đi xa! Lùng sục khắp nghĩa trang cho ta!"


Tiếng gầm rú của truy binh vọng xuống khe nứt đá, nhưng Lục Phong đã không còn nghe thấy nữa.


Cơ thể anh đang rơi tự do vào một khoảng không tối tăm không đáy. Do mất đi chiếc bóng vật lý, nhục thân của anh lơ lửng vô định, không thể cảm nhận được phương hướng hay tốc độ rơi. Lục Phong phải điên cuồng vung hai bàn tay rách nát, các ngón tay rỉ máu bám chặt vào những rễ cây mục và vách đá basalt trơn trượt dọc đường hầm hẹp để hãm đà rơi. Mỗi lần va chạm là một lần bả vai trái rách nát của anh đập mạnh vào đá cứng, đau buốt thấu tận tâm can.


"Bùm!"


Lục Phong rơi xuống nền đất đá lạnh lẽo của U Minh Phế Tích. Cú va chạm mạnh khiến anh phun ra một ngụm máu đen, lồng ngực khảm viên Quang Minh Thạch sơ cấp rực lên luồng linh quang ấm áp mờ nhạt để bảo hộ tim mạch khỏi bị vỡ vụn.


Anh lồm cồm bò dậy, mắt trái thỉnh thoảng rực lên tia sáng u lam vô tận nhìn thấu bóng tối ngập tràn xung quanh. Nơi đây là một không gian đổ nát cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất nghĩa trang vạn trượng. Những bức tường basalt khổng lồ bị rạn nứt, những cột đá chạm khắc đồ án cổ tộc đổ gãy ngổn ngang, và phía xa là những cỗ quan tài đá rêu phong nằm im lìm trong sương mù xám xịt.


Không khí ở đây lạnh buốt thấu xương, nhưng thứ đáng sợ nhất chính là oán khí tích tụ vạn năm của những tu sĩ cổ đại chết oan.


"Hú... hú..."


Sự xuất hiện của một nhục thân sống chứa huyết mạch Hoang Cổ lập tức đánh động đến những oán linh ẩn khuất trong phế tích. Những làn khói đen kịt từ các khe nứt quan tài đá trồi lên, ngưng tụ thành những khuôn mặt oán linh méo mó, đôi mắt rực lửa xanh lam điên dại lao thẳng về phía Lục Phong.


"Cút khai!"


Lục Phong gầm khàn, cố gắng dồn chút linh lực Luyện Khí tầng một yếu ớt còn sót lại vào lòng bàn tay, phóng ra một luồng hỏa độc hắc hỏa mờ nhạt hòng tịnh hóa oán linh.


Thế nhưng, đan điền rạn nứt của anh chỉ vừa mới vận hành đã truyền đến một cơn đau xé rách. Luồng linh lực rách nát vừa phóng ra đã lập tức bị oán khí đậm đặc của cổ mộ nuốt chửng hoàn toàn. Bầy oán linh rú lên thích thú, lao vào cắn xé thần thức của Lục Phong. Cơn đau đầu dữ dội như bị vạn kim châm thẳng vào thức hải khiến anh quỵ ngã, mắt trái rỉ ra dòng máu đen tăm tối.


"Thần thức của mình... sắp bị ăn mòn rồi..."


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử, khi bầy oán linh chuẩn bị cắn nuốt hoàn toàn linh hồn Lục Phong, một biến số đột ngột xuất hiện.


Mảnh ngọc bội vỡ của mẫu thân Diệp Thanh Hà – Mẫu Thân Di Ngọc – đang đeo trước ngực Lục Phong bỗng nhiên chấn động mạnh. Huyết dịch đồng cổ rực sáng từ vết thương trên ngực anh thấm vào vết rạn nứt của mảnh ngọc bội, kích hoạt cổ văn ẩn giấu bên trong.


"Oong!"


Một luồng linh quang màu vàng kim ấm áp, mang theo hơi thở ôn nhu và thanh khiết như bàn tay của mẫu thân đột ngột bùng phát từ Mẫu Thân Di Ngọc. Luồng linh quang hóa thành một màng bảo hộ tinh thần mỏng nhưng kiên cố vô cùng, bao bọc lấy thức hải của Lục Phong. Bầy oán linh điên dại lao vào màng sáng liền bị thiêu rụi thành những tiếng rít chói tai, bị cưỡng ép đẩy lùi ra xa ba trượng.


Nhờ có màng bảo hộ của di vật mẫu thân, thần thức đang bên bờ vực sụp đổ của Lục Phong được xoa dịu. Anh thở dốc, tay phải run rẩy bám vào một cỗ quan tài đá rỉ sét bên cạnh để gượng dậy.


Thế nhưng, bàn tay anh vừa chạm vào nắp quan tài, một tiếng xích sắt va chạm lạnh lẽo "lách cách" đột ngột vang lên dưới đáy hố sâu sát bên cạnh.


Lục Phong giật mình, mắt trái u lam nhìn xuống. Dưới khe nứt đá đen rò rỉ lôi độc, sợi xích sắt rỉ sét đen ngòm – U Minh Tỏa Ảnh Xích – đang nằm im lìm bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Từ bên trong sợi xích, một luồng hắc khí tím nhạt bốc lên, ngưng tụ thành ảo ảnh mờ nhạt của một kiếm sĩ trung niên anh tuấn, khoác trường bào rách rưới, sau lưng đeo một thanh kiếm gãy.


Đó chính là tàn hồn của Vô Danh Kiếm Tôn.


"Huyết mạch Hoang Cổ tộc nguyên thủy... Lại còn mang theo ngọc bội của Diệp gia?" Giọng nói của Vô Danh Kiếm Tôn ngạo nghễ, cuồng dại vang lên trực tiếp trong thức hải Lục Phong. "Nhóc con, một gã phế vật Luyện Khí tầng một rách nát như ngươi, sao lại dám thâm nhập vào U Minh Phế Tích này?"


Lục Phong gượng đứng vững bằng Quang Ảnh Thống Nhất Pháp, mắt trái nhìn thẳng vào tàn hồn kiếm tiên, lạnh lùng đáp:


"Ta không có đường lui. Chấp Pháp Đường đang vây quét bên trên. Tiền bối, người là ai?"


"Ta là ai? Bản tôn từng chém đứt ngai vàng của chư thần thượng giới, cuối cùng bị xích sắt này phong ấn tàn hồn vạn năm!" Vô Danh Kiếm Tôn cười dại, ánh mắt sắc bén như kiếm quang nhìn chằm chằm vào bả vai rách nát của Lục Phong. "Ngươi giết chết tên chấp sự ngoại môn bằng Khô Độc Châm, nhục thân đã kiệt quệ đến tận cùng. Nhưng thứ khiến ta kinh ngạc... chính là ngươi không có bóng."


Lục Phong im lặng, bàn tay siết chặt.


"Đoạt bóng tà thuật... Ha ha! Thập đại Tiên Đế ngụy quân tử kia vẫn dùng trò bẩn thỉu này để nuôi Quỷ Vương gánh kiếp sao?" Vô Danh Kiếm Tôn đột ngột biến sắc, gương mặt ảo ảnh trở nên nghiêm nghị tột độ. "Nhóc con, ngươi có biết chiếc bóng đào tẩu của ngươi đang làm gì bên ngoài không?"


Ngay khi câu nói của kiếm tiên vừa dứt, một cơn đau đớn khủng khiếp, vượt xa mọi vết thương vật lý từ trước đến nay, đột ngột bùng phát từ sâu trong tủy xương của Lục Phong.


"A...!!!"


Lục Phong gào lên một tiếng thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực. Viên Quang Minh Thạch khảm ngực rực sáng dữ dội như muốn nổ tung. Liên Kết Đồng Bộ Giữa Ma Ảnh Và Lục Phong chính thức kích hoạt kịch liệt.


Trong thức hải của anh, một loạt ảo ảnh tàn khốc đột ngột hiện ra: Một nhóm phu mỏ phàm nhân rách rưới đang gào thét trong tuyệt vọng dưới một hầm mỏ tối tăm. Một bóng đen vô định hình mang hình dạng rách nát của Lục Phong đang điên cuồng cắn xé, nuốt chửng linh hồn và huyết nhục của họ. Tiếng xương cốt vỡ vụn, tiếng gào khóc thảm thiết của những sinh linh vô tội dội thẳng vào đầu óc Lục Phong hằng nhịp.


Mỗi khi chiếc bóng đào tẩu giết chết một người bên ngoài, lồng ngực Lục Phong lại nứt ra một vết rạn rỉ máu đen xám. Kinh mạch đan điền của anh bùng cháy dữ dội bởi một luồng hắc hỏa lạnh lẽo, thiêu đốt từ trong ra ngoài. Nhục thân vô trọng lực của anh chao đảo kịch liệt, máu tươi từ bả vai trái phun ra xối xả dưới áp lực oán niệm đồng bộ.


"Nóng... Kinh mạch của ta... đang bị thiêu rụi..." Lục Phong quằn quại trên nền đá cổ mộ, làn da đồng cổ của anh bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt màu đen rỉ máu tăm tối.


"Chiếc bóng của ngươi vừa thảm sát một nhóm phu mỏ ở ngoại vi để tích lũy sát nghiệp!" Vô Danh Kiếm Tôn hét lớn, giọng nói mang theo sự vội vã hiếm hoi. "Sát nghiệp của nó đang phản chiếu ngược lại nhục thân thật của ngươi! Nếu ngươi không trấn áp được ma niệm này, nhục thân của ngươi sẽ hóa đá hắc ám, và linh hồn ngươi sẽ bị nó nuốt chửng vĩnh viễn!"


"Ta... phải làm sao?" Lục Phong cắn chặt môi đến bật máu, mắt trái rực tia u lam rỉ máu đen, ý thức bắt đầu mơ màng.


"Dùng chiếc chuông đồng của lão tăng mù đưa cho ngươi! Mau!" Kiếm tiên chỉ tay về phía chiếc túi trữ vật rách nát bên hông Lục Phong.


Lục Phong dùng chút tàn lực cuối cùng, run rẩy thọc tay vào túi trữ vật, lôi ra chiếc chuông nhỏ bằng đồng cổ rỉ sét – Trấn Hồn Linh. Đây là di vật duy nhất mà lão tăng Huyền Minh trao cho anh trước khi ông tiêu hao th Thọ nguyên che giấu khí tức cho anh đào tẩu.


Lục Phong ngậm chặt Trấn Hồn Linh trong lòng bàn tay phải rách nát, dồn chút thần thức nghịch chuyển cuối cùng rung nhẹ chiếc chuông cổ.


"Kính coong..."


Một tiếng chuông thanh tịnh, cổ kính và trầm ấm vang lên, gợn ra những vòng sóng âm màu đồng cổ lan tỏa khắp không gian U Minh Phế Tích. Tiếng chuông vang đến đâu, oán khí cổ mộ đang bủa vây xung quanh liền bị dẹp yên đến đó.


Quan trọng nhất, tiếng chuông đồng thanh tịnh dội thẳng vào thức hải đang hỗn loạn của Lục Phong. Cơn nóng thiêu đốt kinh mạch từ liên kết đồng bộ của Ma Ảnh đột ngột bị một luồng hàn khí thanh mát từ tiếng chuông dập tắt tạm thời. Lục Phong cố gắng ngồi xếp bằng lơ lửng cách mặt đất một thốn, nhắm chặt mắt, tập trung tinh thần vận hành Quang Ảnh Thống Nhất Pháp phối hợp với tiếng chuông để thiền định tịnh hóa oán niệm ma tính đang bùng phát.


Nhờ có sự phối hợp giữa màng bảo hộ của Mẫu Thân Di Ngọc và tiếng chuông Trấn Hồn Linh, thương thế rách nát của Lục Phong dần ổn định. Dòng máu đồng cổ rỉ ra từ bả vai trái bắt đầu ngưng lại, kinh mạch đan điền rạn nứt được xoa dịu khỏi cơn nóng thiêu đốt của hắc hỏa. Anh đã thành công vượt qua đợt phản phệ đồng bộ đầu tiên của chiếc bóng đào tẩu, đồng thời cảm nhận được một mối liên kết mờ nhạt nhưng rõ ràng với sợi xích sắt U Minh Tỏa Ảnh Xích dưới khe đá.


Thế nhưng, ngay khi tâm trí Lục Phong vừa đạt đến trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn, một biến số tăm tối nhất đột ngột ập đến.


Ý thức của anh không còn nằm trong cổ mộ nữa.


Toàn bộ tinh thần lực của Lục Phong bị kéo tuột vào một ảo ảnh tăm tối vô tận sâu trong thức hải. Anh thấy mình đang đứng cô độc giữa một khoảng không đen kịt, không có ánh sáng, không có trọng lực, xung quanh chỉ có tiếng gào rú u uất của vạn cổ oan hồn.


Đột nhiên, từ dưới chân anh, bóng tối bắt đầu vặn vẹo, co rút rồi bành trướng dữ dội. Một thân ảnh khổng lồ cao tới mười trượng, mang hình dạng rách rưới của chính Lục Phong nhưng toàn thân rực cháy ngọn lửa đen xám lạnh lẽo, từ từ trồi lên từ vực sâu vô tận.


Đó chính là Ma Ảnh Quỷ Vương – bản ngã hoang dã tàn bạo của anh khi hoàn thành thảm sát.


Con quái vật khổng lồ cúi đầu xuống sát khuôn mặt Lục Phong. Đôi mắt nó rực đỏ như hai vầng thái dương máu, rò rỉ ra luồng hắc khí ngập trời làm đông cứng linh hồn anh. Nó không tấn công, mà từ từ há cái miệng rộng bản đầy răng nhọn hoắt, nở một nụ cười vặn vẹo, tàn ác và nham hiểm tột cùng với bản thể.


Một giọng nói trầm đục, giống hệt giọng của Lục Phong nhưng tràn ngập ma tính rít lên bên tai anh:


"Ngươi không trốn thoát được đâu... Chúng ta sẽ sớm dung hợp làm một. Nhục thân rách nát của ngươi... sẽ là chiếc lồng hoàn mỹ nhất cho Quỷ Vương thức tỉnh!"


Nụ cười ghê rợn của con quái vật bóng ma khổng lồ nhe răng cười với Lục Phong rực sáng trong bóng tối thức hải, như một lời tuyên án tử hình vô hình đang siết chặt lấy thọ nguyên của anh từng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!